GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Vu Xuân Miêu cảm thấy Tề mẫu hiền lành, chung sống hẳn sẽ dễ chịu, trong lòng cũng an tâm đôi phần. Tuy vậy, nàng hiểu rõ “biết người biết mặt, khó biết lòng”, bèn chỉ khẽ mỉm cười với Trần Nhược Lan, không dám quá thân thiết.

Trần Nhược Lan thấy nàng cười, trong lòng ngạc nhiên, khóe miệng không giấu được vẻ kinh ngạc: Chẳng phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ta đồn đại Xuân Miêu nương ngốc, chưa từng biết cười đó sao?

Bên trong nhà, Tề Vinh chạy vào phòng huynh trưởng Tề Trung. Tề Trung đang ngồi trên giường, dùng khăn lau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chùi thanh đao cũ.

“Đại ca, thê tử của huynh tới rồi. Nàng ấy hình như thật sự ngốc, ta vừa nhìn nàng một cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nàng liền làm mặt quỷ với ta như thế này, rồi lại như thế này.” Hắn vừa nói vừa bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chước hai khuôn mặt quỷ: một lần trợn mắt thè lưỡi, một lần phồng nháy mắt.

Lão Tùng Thôn, ai nấy đều nói Vu Xuân Miêukẻ ngốc. Kỳ thực, nàng chỉ nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tự khép mình, không nói năng, không biểu lộ cảm xúc. Người thương yêu nàng nhất đã khuất núi từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lâu, nên nàng cũng chẳng còn điều chi vương vấn nơi trần thế.

Bốn năm qua, nàng không khóc không cười, bị đại tẩu dùng gậy đánh cũng chỉ lặng lẽ chịu đựng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nét mặt không chút biểu cảm.

Tề Trung khẽ bĩu môi:

“Thê tử chứ, ta không cần, đệ đừng nói bậy.”

Tề Vinh ngồi xuống cạnh huynh trưởng, thì thào:

“Huynh dám nói câu này với nương thử xem, nươngnghe được lại giận mất. Hôm nay nương lại ho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 rồi, huynh đừng chọc nương tức giận nữa thì hơn.”

Tề Trung đặt đao xuống, với lấy cây nạng đầu giường kẹp vào nách, chân phải chạm đất trước, tay nhấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chân trái đặt xuống sàn, rồi chống nạng đi đến chiếc bàn nhỏ, ngồi xuống.

“Hôm nay đệ rảnh rỗi lắm à? Không ra ngoài đào rau dại sao?” Tề Trung lạnh nhạt hỏi.

Tề Vinh vẫn dính như cái đuôi:

“Nương bảo hôm nay tân tẩu tiến môn, bảo đệ nhà không được chạy lung tung. Trưa nay nhà ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 g.i.ế.c gà, lát nữa đệ sẽ mang cho huynh một chiếc đùilớn!”

Nói đến đây, nước bọt trong miệng hắn đã rỉ ra, mắt sáng rực. Lần gần nhất nhà được ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đã nửa năm về trước, khi nhị ca Tề Nguyên hoàn một món đồ mộc đẹp , được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phụ thưởng cho một con trống béo.

Tề Vinh thầm nghĩ, tháng sau nhị ca học thành nghề, thể đi làm kiếm tiền, cuộc sống chắc đỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 vất vả hơn. Nhưng nghĩ đến số bạc ba mươi lạng phải để chữa chân cho đại ca, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lại buồn bã. Khi phụ thân còn sống, săn được một con heo rừng to cũng chỉ bán được ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lạng bạc, chẳng biết đến bao giờ mới đủ tiền chạy chữa cho đại ca.

Ngoài cửa vang lên tiếng của Trần Nhược Lan:

“Vinh nhi, gọi huynh con ra ăn cơm.”

Tề Trung chỉ bĩu môi, hờn dỗi chẳng buồn nhúc nhích. Tề Vinh hiểu ý, cười cười nói vọng:

“Đại ca chân đau, để đệ mang vào phòng cho huynh!”

Tề Trung trong lòng càng thêm khó chịu. Y thực không hiểusao nương lại bỏ tiền mua cho y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 một tân nương ngốc nghếch về nhà. Nhà nghèo đã chẳng đủ ăn, lại còn phải lo thêm một miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nữa. giận dỗi, hai ngày nay y chẳng bước chân ra khỏi phòng, mọi việc sinh hoạt đều tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lo lấy, chỉ nhờ Vinh nhi mang cơm nước vào.

Tề Vinh định rời khỏi phòng, còn không quên trêu đại ca:

“Thê tử của huynh cũng xinh đẹp đấy, thật sự không cần sao?”

Bị huynh trưởng trừng mắt lạnh, Tề Vinh chỉ cười hì, thôi không nói nữa, ra ngoài đi thẳng xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bếp.

Trong bếp, Tề Vinh thành thạo bày bát đũa lên bàn, bên cạnh một thau canh lớn, hương thơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lan tỏa. Nước dãi của hắn suýt nữa đã chảy xuống bàn. Trần Nhược Lan mở nắp lồng hấp, lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 ra mấy chiếc bánh rau dại bày lên đĩa. Khi Vu Xuân Miêu nhận lấy, hơi sững lại, khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 môi lộ ý cười hài lòng.

“Hôm nay con tân tức phụ, không cần xuống bếp, cứ ngồi ăn cùng nương được.” Trần Nhược Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tự tay bày bánh ra đĩa.

Bữa cơm trưa chỉ đơn bánh rau dại, một thau canh lớn một đĩa dưa muối.

Trần Nhược Lan liếc về phía phòng Tề Trung, hỏi:

“Trung nhi còn chưa ra ăn cơm à?”

Tề Vinh đã ngồi ngay ngắn bên bàn ăn, mắt chỉ chăm chăm nhìn thau canh gà:

“Huynh nói chân đau, lát nữa con sẽ mang cơm vào cho huynh.”

Trần Nhược Lan nghe vậy chỉ khẽ nhíu mày, không nói thêm lời nào.

Vu Xuân Miêu đứng lặng bên bếp, ngập ngừng chưa dám ngồi. Trong ức nguyên chủ, từ nhỏ nàng cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 mẫu thân chưa bao giờ được ngồi ăn cùng bàn với người khác, nếu không sẽ bị Vu Đại Mãn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đánh đập. Nàng không quy củ nhà chồng thế nào, lại sợ mình bị lừa như trước.

Thấy tân tức phụ cứ đứng đó không nhúc nhích, Tề Vinh càng nghĩ nàng người ngốc thật sự. Đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 canh không chịu ăn, còn chờ nữa? Dưới gầm bàn, chân hắn gạch “đốc đốc” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không ngừng.

Trần Nhược Lan cười xòa, đẩy nàng ngồi xuống cạnh mình:

“Lại đây, Xuân Miêu, nhà ta không cái lệ nữ nhân không được ngồi vào bàn ăn. Ngồi xuống đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 con người một nhà rồi!”

vừa nói vừa múc cho nàng một bát canh đầy, lại gắp thêm một chiếc đùi đặt vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bát của nàng:

“Ăn đi con, nhà ta nghèo, không thể làm hỷ yến linh đình, coi như bữa cơm này tiệc mừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 đón con về làm dâu, con chớ chê.”

Nói đoạn, lại quay đi ho khan mấy tiếng, rồi múc phần canh cùng vài miếng thịt để sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bên cạnh:

“Phần này của huynh con, lát nữa mang vào cho huynh ấy.”

Tề Vinh liền “dạ” một tiếng, tự múc bát canh cho mình. Hắn ăn ngấu nghiến, chẳng mấy chốc đã cạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cả bát, lại múc thêm nửa bát, bắt đầu gặm bánh rau dại, canh thì uống từng ngụm nhỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Miếng thịt nào khó gặm cũng không bỏ qua, xương cũng ráng nhằn sạch.

Trần Nhược Lan lại gắp thêm một chiếc đùi gà, đặt vào bát Tề Vinh. Hắn bèn đặt chiếc đùi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 phần của đại ca:

“Nương, phần thịt nhiều cứ để cho đại ca với nương, hai người đều là bệnh nhân, phải ăn nhiều một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chút.”

Vu Xuân Miêu chứng kiến cảnh ấy, trong lòng xúc động. Nếu Tề phụ mẫu không phải người tốt, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thể dạy ra hài tử hiếu thuận như vậy. Chỉ không biết vị đại ca trong phòng kia người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 thế nào thôi.

Kiếp trước nàng từng lăn lộn chốn mưu sinh toàn nam nhân suốt mười năm, chuyện nhìn sắc mặt người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6xử sự đã thành quen, không khó để phân biệt aingười tốt kẻ xấu.

Nàng gắp đùi trong bát mình, nhẹ nhàng đặt sang bát tiểu thúc tử, lại cười hiền từ nhìn hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Tề Vinh ngây ra một lúc, rồi nhoẻn miệng cười đáp lại:

“Tẩu tử thật tốt, cười lên lại càng xinh đẹp!”

Trần Nhược Lan cười mắng:

“Con đưa cho nó làm gì, tự mình ăn đi!” Nói rồi đưa tay định gắp lại đùi về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cho nàng.

Vu Xuân Miêu vội nhẹ nhàng giữ tay lại, gắp một chiếc chânnhỏ:

“Nương, con thích ăn cái này hơn.”

Đây lần đầu tiên Vu Xuân Miêu mở miệng sau khi nhập hồn về thế giới này. Trần Nhược Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cùng Tề Vinh đều ngạc nhiên đến sững người, bản thân nàng cũng không khỏi thầm kinh ngạc:

Tiếng nói này dịu dàng, thanh thoát, khác hẳn giọng thô kệch kiếp trước, quả là một trời một vực.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Cổ Đại, truyện Cổ Đại hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng Điền văn, truyện Điền văn hay, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng full, Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng online, read Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng, Nhược Vũ Sinh Hoa Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Xuyên Thành Nàng Ngốc Bị Bán: Nàng Đổi Mệnh Cả Nhà Chồng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc