Lưu Bắc Hà cẩn thận kiểm tra hiện trường một lượt, tìm được một mảnh vải rách dưới một đống đổ nát, sau khi nhặt lên lại cẩn thận đánh giá.
"Là quần áo quan binh Bán thánh thành!" Lưu Bắc Hà nói,"Hình như nơi này từng xảy ra đánh nhau."
Còn chưa nói hết câu, Hoa Thiên Thiên đột nhiên chạy đến từ hậu viện, gọi Giang Khải,"Giang Khải, nhanh đến xem một chút!"
Giang Khải nghe tiếng vội vàng đi theo.
Ở vị trí gần rừng rậm trong hậu viện có một xác chết nửa hư thối, lúc này đã tản ra mùi hôi thối.
Từ quần áo trên người xác chết, Giang Khải đã nhận ra người này là vị lão phụ bằng lòng thu nhận bọn họ trước đó.
Thấy lão nhân chết thảm, Giang Khải trợn tròn hai mắt.
Hoa Thiên Thiên khẽ nhíu mày, nàng cũng không ngờ bọn họ vừa đi, lão nhân đã bị người ta giết hại tàn nhẫn.
"Nếu là quan binh Bán thánh thành, nói rõ Trần bán thánh đã chú ý tới chúng ta! Chỉ là... Hắn lại ác động đến mức này, ngay cả vị lão nhân đã không có năng lực phản kháng này cũng không buông tha!"
"Nàng chỉ vì thu nhận chúng ta đã phải chịu thủ đoạn thâm độc!" Giang Khải cắn răng, đôi mắt bùng lên sát ý,"Trần bán thánh này thật sự phát rồ!"
Người đã chết, ba người Giang Khải liền chôn cất lão nhân.
"Lão nhân gia, thật xin lỗi, ta không ngờ chúng ta gặp mặt một lần lại mang đến họa sát thân cho ngươi..."
Nhớ đến thân thế bi thảm của lão nhân, Giang Khải càng cảm thấy trong lòng nghèn nghẹn.
"Lão nhân gia, Giang Khải ta đứng trước mộ của ngươi thề, chắc chắn sẽ báo thù cho ngươi, chắc chắn sẽ báo thù cho nhi tử của ngươi!"
"Chuyện này là thật?" Đột nhiên, một giọng nói vang lên từ trong rừng rậm.
Giang Khải nhìn theo hướng giọng nói, chỉ thấy một sợi hư ảnh mơ hồ đứng sừng sững trong rừng.
"Là, là nguyên thần của lão nhân gia kia?!" Giang Khải vô cùng khiếp sợ.
Giang Khải đột nhiên nhớ đến dù sao người nơi này vẫn có chút khác biệt với bọn họ, vốn bọn họ là nguyên thần và xác chết kết hợp, lúc tử vong xuất hiện việc xác và nguyên thần tách rời cũng hợp tình hợp lý.
Có lẽ có thể hiểu thành sau khi người nơi này chết đi, linh hồn có thể tòn tại thời gian dài.
Chỉ là, nguyên thần không bám vào đồ vật chẳng mấy chốc sẽ hao hết năng lượng, nhìn từ tình hình nguyên thần của lão nhân gia, nàng đã là đèn cạn dầu.
Nghĩ tới đây, Giang Khải khôi phục bình tĩnh, Lưu Bắc Hà cũng nói với lão nhân này,"Lão nhân gia, chúng ta đang muốn đến Bán thánh thành tranh đoạt thần chức!"
Đôi mắt lão nhân đầy bi ai, nhìn về phía Giang Khải,"Nhi tử ta chết thảm, tức phụ bị cướp đi, sao ta không muốn báo thù nhưng ta đã là tuổi già lực suy, cuối cùng không có sức phản kháng.
Truyện được đăng tải duy nhất tại : Võng Du,
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!