GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 213: Thành Tài nằm mơ

Đã copy!
Trước
#1 Chương 170 #171 Tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói cùng anh #172 Quá ý #173 Nghiên cứu và thảo luận hình binh cờ #174 Vũ khí bí mật #175 Lão A, tôi tới #176 Cậu ta còn chướng mắt cậu #177 Ba bạn cùng phòng #178 Bộ đội đặc chủng #179 Anh cần học được khiêm tốn #180 Các anh không có tư cách #181 Thì ra Tô Tề lợi hại như vậy #182 Chỉ điểm Thành Tài #183 Kinh nghiệm đội hải quân lục chiến #184 Tập hợp khẩn cấp #185 Trừ điểm #186 Không vứt bỏ không buông tay #187 Bộ đội hải quân lục chiến #188 Ngủ trước #189 Vấn đề này không thể giải #190 Hành quân cấp tốc 50 km #191 Tập huấn lần này có chút tà môn #192 Đều bởi vì cậu ta #193 Bắn đạn thật #194 Không có gì dùng cả #195 Tôi muốn cậu ta gia nhập chúng ta #196 Nơi này hẳn có vỗ tay đi #197 Khảo hạch toàn diện #198 Vậy em không khách khí #199 Bộ đội đặc chủng nước ngoài #200 Viết tài liệu #201 Đơn binh đánh xe tăng #202 Còn muốn nghe tiếng nổ #203 Trừ 10 điểm #204 Bắt đầu nỗ lực #205 Số 41, lưu lại #206 Đường Khung cùng Viên Lãng #207 Hoan nghênh gia nhập lão A #208 Lão A trong Lão A #209 Danh hiệu #210 Đây là cái cậu gọi túng binh #211 Phê bình Ngô Triết #212 Anh tưởng tượng hắn chính là địch nhân của mình #213 Thành Tài nằm mơ #214 Đoàn 702 tương lai #215 Bắt đầu diễn tập rồi #216 Cương thất liên đối kháng cùng Lão A #217 Cao Thành lo lắng #218 Lão A chạy #219 Bọn họ đuổi tới #220 Hứa Tam #221 Phía trên #222 Hứa Tam em có thể #223 Chuẩn bị chiến đấu #224 Hứa Tam, hiện tại chúng ta là địch nhân #225 Lại thấy Hứa Tam #226 Hứa Tam, cậu buông tay ra #227 Toàn cương thất liên #228 Vấn đề diễn tập trung #229 Lớp trưởng khỏe #230 Hiện Tại Em Khỏe #231 Em muốn làm quan quân
Tiếp

Editor: trucxinh0505

Buổi tối ngày này, tiếng còi báo tắt đèn vang lên Thành Tài liền đi ngủ.

Ban ngày huấn luyện làm anh vô cùng mỏi mệt, một chiến hữu khác trong ký túc xá anh, Võ Đằng, người này còn lợi hại hơn anh, vừa ngã xuống liền ngáy như sấm.

Bất quá Thành Tài vừa mới ngủ đã bị một tiếng rống to đánh thức dậy.

“Thành Tài, dậy mau, địch nhân đánh tới nhà cửa rồi mà cậu còn ngủ được?”

Thành tài mơ màng mở to mắt, cảm thấy thanh âm này vô cùng quen thuộc, mỗi một âm điệu đều rất quen thuộc, chính là một chốc lại không nghĩ ra người kia rốt cuộc là ai.

Anh chậm rãi mở to mắt.

“Thành Tài, tôi kêu cậu mau dậy! Lỗ tai cậu điếc sao?”

Anh vừa mở to mắt, liền thấy một gương mặt chữ điền thình lình xuất hiện trước mắt, má ơi —— anh hoảng sợ, khoảnh khắc bừng tỉnh, không còn buồn ngủ, lúc này, anh mới phát hiện, người kia không ai khác, chính là liền trường tân binh, Cao Thành!

Cao Thành căm tức nhìn anh: “Nhìn cái gì mà nhìn! Nói cậu đó ——”

Lúc này Thành Tài mới phản ứng lại một chút, vội vàng nhảy lên, hoảng loạn sửa sang lại quân tư: “Liền... Liền trường... Sao lại là anh?”

“Vì sao không phải là tôi? Tôi là liền trường của cậu, không phải tôi còn có thể là ai?” Cao Thành nổi giận quát lớn, sau đó trừng mắt nói: “Còn thất thần làm gì? Chạy nhanh võ trang đi ——”

“Dạ —— dạ ——” Lúc này Thành Tài mới phản ứng lại, vội vàng đeo khẩu súng lên vai.

“Viên đạn! Còn có viên đạn! Không lấy viên đạn cậu lấy cái gì bắn?” Cao Thành rống to.

“Đánh giặc?” Thành Tài sửng sốt, không rõ nguyên do.

Bất quá Cao Thành cũng không có giải thích, Cao Thành đã xoay người đi rồi, mơ mơ màng màng, Thành Tài bị lôi cuốn đi tới bộ đội phía trước.

Nhưng mới đi mười mấy phút, oanh, oanh, oanh, tiếng nổ mạnh vang lên, Thành Tài còn chưa phản ứng lại đây là chuyện gì, liền nghe có người hô to: “Địch nhân đến —— địch nhân đến! Mau thành lập trận địa! Mau thành lập trận địa!”

Thành Tài bản năng xông về phía trước, ghé vào sau một chỗ đống đất, cầm súng đánh trả.

Phanh phanh phanh.

Tiếng súng đột nhiên vang lên.

“Thành Tài, cứu tôi, tôi trúng đạn!” Có một thanh âm quen thuộc kêu to, nhưng một chốc Thành Tài không nghĩ ra là ai, anh đang sững sờ, oanh một tiếng, một quả đạn pháo rơi xuống, lúc này, anh mới đột nhiên phục hồi tinh thần lại: “Hứa Tam —— Hứa Tam ——”

Nhưng không nghe được đáp lại!

Hưu, hưu, hưu!

Ba viên viên đạn phía trước bay đến, cơ hồ bay sượt qua người anh, doạn anh thiếu chút nữa bay hồn lạc phách.

“Tề ca —— Tề ca ——” Thành Tài kinh hoảng hô to, đột nhiên anh nhớ tới, Tô Tề hẳn ở phụ cận, chính là mặc cho anh gọi khàn cả giọng, không có đáp lại lời nào.

Bỗng anh nghe có người hô to: “Liền trường, chúng ta rút đi, chúng ta thương vong quá lớn, bỏ mình vượt hai phần ba, không rút liền không kịp nữa rồi!”

Bỏ mình vượt hai phần ba?

Thành Tài cả kinh.

Thương vong lớn như vậy, thắng lợi vô vọng, làm sao bây giờ?

“Lui đi! Tôi cũng tính lui!” Thành Tài cầm súng, lén lút lui về phía sau đi ra ngoài, nương khói thuốc súng yểm hộ, anh nghĩ chạy nhanh thoát thân.

“Thành Tài!”

Anh mới vừa xoay người, liền nghe gọi giựt một tiếng.

“Liền... Liền trường?” Thành Tài sợ tới mức nhảy dựng lên.

“Lâm trận chạy thoát, xử trí quân pháp, Thành Tài, cậu đi tìm chết đi!” Rống to một tiếng, cùng với một tiếng tiếng súng bén nhọn vang lên.

“Liền trường tha mạng ——” Thành Tài sợ tới mức đột nhiên ngồi dậy, làm cho Võ Đằng ngủ như lợn chết cũng giật mình thức giấc, khẩn trương hỏi: “Thành Tài, làm sao vậy? Cậu làm sao vậy?”

“...” Thành Tài ngốc một trận, không nói nên lời.

“Làm ác mộng?” Võ Đằng xoa xoa đôi mắt hỏi.

“...” Thành Tài vẫn không nói chuyện, anh chỉ vỗ vỗ ngực, sợ hãi vẫn chưa tiêu.

Từ buổi tối đó, anh suy nghĩ rất nhiều rất nhiều, lăn qua lộn lại, làm thế nào cũng không ngủ được, không biết vì sao, những lời Tô Tề từng nói qua, tựa như một hồi trống, một lần lại một lần quanh quẩn trong đầu anh, cứ nổi lên không ngừng.

Sau này, cơ hồ mỗi buổi tối anh đều gặp phải ác mộng như thế.

Mỗi ngày đều gặp.

Không hề gián đoạn!

Nhưng anh không dám nói, không dám lộ ra, chỉ yên lặng chịu đựng.

Từng ngày cứ vậy trôi đi.

Tô Tề cùng Tề Hoàn cùng nhau nỗ lực, cùng nhau mang mọi người huấn luyện.

Bọn họ huấn luyện độc - lập, không giống những nhân viên Lão A khác.

Hôm nay bọn họ huấn luyện cái gì ngày mai huấn luyện cái gì, mỗi một chương trình dạy muốn huấn luyện thế nào, toàn bộ tự mình định đoạt, tất cả đều là Tô Tề, Tề Hoàn cùng thương lượng định ra.

Mà chưởng quầy Viên Lãng, hoàn toàn mặc kệ đối với mấy người bọn họ.

Đương nhiên, nghiêm khắc mà nói, cũng không tính mặc kệ, chỉ là cho Tô Tề cùng Tề Hoàn hoàn toàn đủ tự do cùng đủ tự chủ.

Vì sao muốn làm như thế, Viên Lãng chưa nói, nhưng Tô Tề đại khái có thể đoán ra một ít, phỏng chừng Viên Lãng muốn dùng tiểu đội bọn họ làm một thí nghiệm, nghĩ một lần nữa tổng kết ra một bộ phương pháp huấn luyện có hiệu suất tác chiến cao hơn.

Cho nên mỗi buổi tối, Tề Hoàn đều phải làm một việc, chính là viết nhật ký huấn luyện, đem hôm nay huấn cái gì, từ giờ nào đến giờ nào, huấn như thế nào, hiệu quả thế nào, vân vân, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, ghi lại toàn bộ.

Thời điểm vừa mới bắt đầu, Tề Hoàn làm chuyện này có chút lén lút, như sợ Tô Tề biết.

Bất quá sau bốn năm ngày, anh không hề kiêng dè, thậm chí làm trò viết trước mặt Tô Tề, đôi khi có một ít chi tiết không rõ ràng lắm, anh còn trực tiếp dò hỏi, tỷ như hôm nay vì sao muốn mọi người làm như vậy, mục đích là cái gì, căn cứ cái gì, vân vân. Nhưng anh không giải thích nguyên nhân làm như vậy, anh không giải thích, Tô Tề tự nhiên cũng lười hỏi.

Nói tóm lại, Tô Tề cùng Tề Hoàn hợp tác ngày càng mượt mà, ngày càng ăn ý.

Tề Hoàn thoạt nhìn không thích nói chuyện, nhưng đó là trong tình huống bình thường, một khi đúng thời điểm, lời nói cũng tự nhiên nhiều lên, có đôi khi lời nói còn rất có ý tứ.

Con người này vốn không tồi, không khó ở chung, hơn nữa đối người rất chân thành, mà Tô Tề cũng không phải một kẻ khó xử người, cho nên sau một đoạn thời gian ở chung, hai người đã trở thành bằng hữu tốt không có gì giấu nhau, có đôi khi Tề Hoàn sẽ hướng Tô Tề nói buồn rầu trong lòng, tỷ như tiền lại không đủ dùng, hoặc là không tìm thấy bạn gái chỉ sợ phải cô độc cả đời gì đó.

Từng ngày cứ như vậy trôi qua, tiểu đội bốn người một ngày so với một ngày mạnh mẽ hơn, xuất sắc hơn, ngay cả rất nhiều lão binh Lão A cũng dần dần biết Lão A có một tiểu đội tác chiến đặc biệt, ngoài đội trưởng cùng phó đội trưởng, toàn bộ đều là tân binh, nhưng sức chiến đấu lại chuẩn cmnr, thậm chí rất nhiều lão binh đều không bằng.

Mọi người dần dần có danh khí, bất quá hết thảy này đối với Tô Tề mà nói, vẫn chưa đủ, đối với yêu cầu còn cách xa rất nhiều, lúc này, năng lực tiểu đội còn một khoảng cách rất dài, bởi vì anh hiểu, sở dĩ Viên Lãng muốn bọn họ thành lập một tiểu đội như vậy, khẳng định là bởi vì có bối cảnh đặc thù, nhu cầu đặc thù, nhiệm vụ đặc thù.

Cho nên anh còn đang khua chiêng gõ mõ chế định kế hoạch huấn luyện.

Bất tri bất giác, lịch xé đến ngày cuối tháng.

Buổi tối ngày này, Tô Tề đang chế định kế hoạch huấn luyện tuần tiếp theo, anh còn đang viết viết, kẽo kẹt một tiếng, Tề Hoàn vặn mở cửa đi vào.

Tô Tề cũng không có ngẩng đầu, thậm chí không có liếc mắt nhìn ra cửa một cái, bất quá anh vẫn biết người tới là Tề Hoàn, lúc này, nghe tiếng mở cửa anh có thể phán đoán người tới có phải là Tề Hoàn hay không.

Cửa vừa mới mở ra, Tề Hoàn liền đầy thần bí hơi mang hưng phấn đi nhanh vào: “Tô Tề, Tô Tề, nói cho cậu một bí mật!”

Tô Tề ngẩng đầu nhìn thoáng qua, anh ta cười tủm tỉm, rất giống một thím nông thôn thích bát quái.

“Từ khi nào anh trở nên bát quái như vậy?” Tô Tề lắc lắc đầu, có chút buồn cười.

“Thế cậu có muốn nghe hay không!” Tề Hoàn ngồi xuống bên cạnh Tô Tề, một bộ khát vọng muốn Tô Tề cầu xin anh nói.

Tô Tề cúi đầu tiếp tục viết chữ, một bộ thích nói hay không thì tùy anh.

Tề Hoàn thấy vậy gấp không chờ nổi đã mở miệng: “Cuối tuần có nhiệm vụ!”

“Nhiệm vụ?” Tô Tề ngẩng đầu một chút.

“Phía trên an bài cho chúng ta một nhiệm vụ, có quan hệ cùng bộ đội cũ của cậu.”

“Đoàn 702?” Tô Tề rốt cuộc có chút kinh ngạc, vội vàng thả bút xuống.

 

#1 Chương 1 - Chương 170 #171 Chương 171: Tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói cùng anh #172 Chương 172: Quá ý #173 Chương 173: Nghiên cứu và thảo luận hình binh cờ #174 Chương 174: Vũ khí bí mật #175 Chương 175: Lão A, tôi tới #176 Chương 176: Cậu ta còn chướng mắt cậu #177 Chương 177: Ba bạn cùng phòng #178 Chương 178: Bộ đội đặc chủng #179 Chương 179: Anh cần học được khiêm tốn #180 Chương 180: Các anh không có tư cách #181 Chương 181: Thì ra Tô Tề lợi hại như vậy #182 Chương 182: Chỉ điểm Thành Tài #183 Chương 183: Kinh nghiệm đội hải quân lục chiến #184 Chương 184: Tập hợp khẩn cấp #185 Chương 185: Trừ điểm #186 Chương 186: Không vứt bỏ không buông tay #187 Chương 187: Bộ đội hải quân lục chiến #188 Chương 188: Ngủ trước #189 Chương 189: Vấn đề này không thể giải #190 Chương 190: Hành quân cấp tốc 50 km #191 Chương 191: Tập huấn lần này có chút tà môn #192 Chương 192: Đều bởi vì cậu ta #193 Chương 193: Bắn đạn thật #194 Chương 194: Không có gì dùng cả #195 Chương 195: Tôi muốn cậu ta gia nhập chúng ta #196 Chương 196: Nơi này hẳn có vỗ tay đi #197 Chương 197: Khảo hạch toàn diện #198 Chương 198: Vậy em không khách khí #199 Chương 199: Bộ đội đặc chủng nước ngoài #200 Chương 200: Viết tài liệu #201 Chương 201: Đơn binh đánh xe tăng #202 Chương 202: Còn muốn nghe tiếng nổ #203 Chương 203: Trừ 10 điểm #204 Chương 204: Bắt đầu nỗ lực #205 Chương 205: Số 41, lưu lại #206 Chương 206: Đường Khung cùng Viên Lãng #207 Chương 207: Hoan nghênh gia nhập lão A #208 Chương 208: Lão A trong Lão A #209 Chương 209: Danh hiệu #210 Chương 210: Đây là cái cậu gọi túng binh #211 Chương 211: Phê bình Ngô Triết #212 Chương 212: Anh tưởng tượng hắn chính là địch nhân của mình #213 Chương 213: Thành Tài nằm mơ #214 Chương 214: Đoàn 702 tương lai #215 Chương 215: Bắt đầu diễn tập rồi #216 Chương 216: Cương thất liên đối kháng cùng Lão A #217 Chương 217: Cao Thành lo lắng #218 Chương 218: Lão A chạy #219 Chương 219: Bọn họ đuổi tới #220 Chương 220: Hứa Tam #221 Chương 221: Phía trên #222 Chương 222: Hứa Tam em có thể #223 Chương 223: Chuẩn bị chiến đấu #224 Chương 224: Hứa Tam, hiện tại chúng ta là địch nhân #225 Chương 225: Lại thấy Hứa Tam #226 Chương 226: Hứa Tam, cậu buông tay ra #227 Chương 227: Toàn cương thất liên #228 Chương 228: Vấn đề diễn tập trung #229 Chương 229: Lớp trưởng khỏe #230 Chương 230: Hiện Tại Em Khỏe #231 Chương 231: Em muốn làm quan quân
Tiếp

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn, Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn Hiện đại, truyện Hiện đại hay, Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn full, Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn online, read Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn, Thủy Thủy Bình An Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 213 — Từ binh lính đột kích bắt đầu Phật hệ đội quân mũi nhọn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

NEW