GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 18

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Cố Phương Bạch đã nghiêm túc kiểm điểm bản thân.

Quả thực trong những cuộc trò chuyện trước đó, "hàm lượng" Hương Tuyết hơi quá cao. Mặc mối nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 duyên giữa Sở Ngọc khởi nguồn từ Hương Tuyết nhưng hôn nhân chuyện thật, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thái độ đúng mực và nghiêm túc vun đắp.

Đặc biệt buổi hẹn lần này, so với sự mong đợi chuẩn bị tỉ mỉ của Sở Ngọc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bản thân quả thực phần hời hợt.

Vì vậy trong thời gian tiếp theo, sẽ cố gắng đặt toàn bộ sự chú ý lên đối phương...

"... Uống nước ngọt không?" Vừa ngồi định chỗ trên chiếc ghế gỗ lật trong rạp, Sở Ngọc đã lấy từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong túi ra một chai thủy tinh.

"Có." Cố Phương Bạch đưa tay định nhận.

Sở Ngọc lại rụt tay về: "Đừng vội, tôi mở cho em đã."

Trong rạp chiếu phim ánh sáng lờ mờ, Cố Phương Bạch còn chưa kịp nhìn thì đã nghe thấy một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiếng "pực" nhẹ khi nắp chai được bật mở.

"Xong rồi, vị cam đấy."

Cố Phương Bạch lại đưa tay ra: "Vậy anh uống gì?"

Sở Ngọc cười khẽ: "Tôi còn một chai vị chanh trắng đây."

Thấy anh quả nhiên lại lấy từ trong túi ra một chai thủy tinh nữa, Cố Phương Bạch ghé © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sát lại: "Lúc nãy anh mở kiểu thế?"

Bím tóc đen bóng mượt theo động tác của không một lời báo trước khẽ lướt qua da cánh tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 của Sở Ngọc như một dải lụa mềm mại.

Ngay khoảnh khắc đó, cảm giác ngứa ngáy mềm mại ấy như châm một ngọn lửa vào máu anh, thiêu đốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lan tỏa với tốc độ sấm sét. Cùng ập đếnmột mùi hương thanh khiết, thoang thoảng hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấm thể.

Giây phút này, cả người Sở Ngọc gần như cứng đờ như khúc gỗ, tay chân không biết đặt vào đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cho phải.

Cố Phương Bạch hoàn toàn không nhận ra điều bất thường, thấy đối phương không trả lời,lại hỏi lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nữa: "Lúc nãy anh mở thế nào? Dùng răng cắn à?"

Sở Ngọc liếc nhìn gái đang ghé sát hơn, âm thầm thả lỏng bắp rồi ôn tồn đáp: "Dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ghế để mở."

Cố Phương Bạch bừng tỉnh: "Tôi xem được không?" Trước đây từng thấy trên video nhưng ngoài đời thực thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đây lần đầu.

"Được chứ." Để thỏa mãn sự của đối tượng, Sở Ngọc giải thích một lượt rồi mới đặt cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nắp chai vào mặt ghế, sau đó dùng lực tay nhấn một cái. Chớp mắt nắp chai đã bật ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trông rất nhẹ nhàng.

Nguyên không khó, nhưng Cố Phương Bạch thấy mình không làm được, dù về tốc độ hay lực tay. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Thế giơ ngón tay cái về phía người đàn ông bên cạnh: "Lợi hại thật."

Khóe môi Sở Ngọc không tự chủ được cong lên, ràng được khen đến nở hoa trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhưng miệng vẫn khiêm tốn: "Cái này không khó, lần tới tôi dùng đũa mở cho em xem."

Đây là... “khổng tước xòe đuôi” đấy à?

Cố Phương Bạch nhịn cười: "... Được ạ!"

Nghe ra ý cười trong giọng nói của cô, Sở Ngọc mới hậu tri hậu giác nhận ra mình vừa làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyện ngốc nghếch gì. Anh đưa tay che mặt, một lúc sau mới như "tự bạo", lấy từ trong túi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra một gói bánh đưa cho gái đang cười thầm bên cạnh: "Ăn không?"

"... Ăn ạ."

Cố Phương Bạch vốn không đặt nhiều kỳ vọng vào phim ảnh thời đại này, cứ ngỡ thời gian sẽ trôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 qua rất khó khăn. Nhưng khi đã hòa mình vào cốt truyện, mới nhận ra bộ phim mang tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Địa đạo chiến này vô cùng hấp dẫn.

Không chỉ mình nghĩ vậy, khi tan tầm bước ra khỏi rạp, những người xung quanh cũng ríu rít bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tán về nội dung phim.

"Trước đây em chưa xem à?" Thấy đối tượng ràng xem đến phấn khích, Sở Ngọc bật cười.

"Xem rồi, xem lại vẫn thấy hay." Trongức, nguyên chủ đúng đã xem, nhưng thì chưa: "Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chắc cũng xem rồi nhỉ?"

"Ừ, trong đơn vị thường xuyên tổ chức xem." Sở Ngọc dụi tắt mẩu nhang muỗi, dùng giấy dầu bọc phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 còn lại: "Gần 11 giờ rồi, đói không? muốn đi ăn cơm trước không?"

Cố Phương Bạch bất lực ngẩng đầu: "Lúc nãy anh hết bánh quy lại đến bánh trứng, tôi bây giờ chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thấy đói nào."

Lúc mải xem phim chẳng để ý, hậu quả xem xong một bộ phim, đã ăn vặt đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 no căng bụng.

Sở Ngọc bật cười: "Vậy chúng ta đi chụp ảnh trước nhé?"

Chụp ảnh hay dạo công viên Cố Phương Bạch đều không ý kiến, nhưng... "Hay cứ đi tiệm cơm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi, anh chắc đói rồi, nãy giờ anh ăn mấy đâu."

Sự quan tâm của cô khiến Sở Ngọc rất hưởng thụ, đôi mày bất giác nhuốm ý cười: "Tôi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đói lắm, thể đi ăn muộn một chút. Chúng ta cứ đi dạo xung quanh cho tiêu cơm nhé?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

“Vâng, gần đây cũng công viên đấy.”

Đôi tình nhân mới ra đi chơi rông cả một ngày. Lúc chơi vui bao nhiêu thì ngày hôm sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi làm sầu bấy nhiêu.

Cố Phương Bạch ngơ ngác nhìn đống nhiệm vụ được giao, cảm thấy linh hồn mình như đã bay ra khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 miệnglửng trên không trung. Công việc nhiều thế này, lãnh đạo đúng không nể tình người mà!!! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"... Tớ nói này, phòng biên tập đáng lẽ nên tuyển thêm người đi. Chứ như bây giờ, mớimột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biên tập Vương đi công tác chúng mình đã phải bận đến nửa đêm."

Hồ Dao Anh lật giấy soành soạch, cả người đang trạng thái sắp bùng nổ.

Lời này thật đáng sợ, Cố Phương Bạch không muốn tăng ca đến nửa đêm chút nào, ngày mai cô còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phải dậy sớm nữa.

lập tức ngồi ngay ngắn, vỗ vỗ vào để chấn chỉnh tinh thần: "Đừng than vãn nữa, cố lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nào, đợi biên tập Vương về là ổn thôi."

Đạo thì Hồ Dao Anh hiểu nhưng ấy vẫn không nhịn được ghen tị với đồng nghiệp đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 công tác, vừa vặn bút máy vừa lẩm bẩm: "Lần tới tớ cũng xin đi công tác, Phương Bạch cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng đi đi, chúng mình luân phiên nhau, tại sao lúc nào cũng để bọn mình ở lại chịu khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chứ."

Lời này Cố Phương Bạch chẳng dám tiếp, bởi vì cùng lắm chỉ bận thêm một tuần nữa phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghỉ việc rồi. Nghĩ đến đây, vỗ nhẹ vào trán mình, đứng dậy đi tìm tổng biên tập.

"Đi đâu đấy? Cậu thấy không? Lúc nãy mắt tổng biên tập sắp lồi ra rồi đấy." Nhìn đồng nghiệp đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vội về vội, Hồ Dao Anh hỏi.

Cố Phương Bạch đưa tờ giấy vừa nhận được qua.

"Cái thế? mật mật... Suỵt..." Kết... Kết hôn? Nhìn nội dung trên tờ giấy, Hồ Dao Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hít một hơi lạnh.

Cố Phương Bạch đúng lúc ngắt lời: "Có thắc mắc thì nhịn đã, lúc ăn cơm hãy nói."

Một câu nói chặn đứng số câu hỏi trong cổ họng, Hồ Dao Anh rất muốn hỏi cho ra nhẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngay lập tức nhưng ấy cũng hiểu bao nhiêu người đang nhắm vào Phương Bạch.

vậy có tò mò đến mấy, ấy cũng chỉ đành nén lại, cắm đầu vào làm việc. Chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 là... ấy thực sự thấy bứt rứt không yên, phải người đàn ông ưu thế nào mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xứng đáng với Phương Bạch chứ!!!

"Nói mau! Người đàn ông đó ai?"

Vất vả lắm mới đợi đến giờ cơm trưa, Hồ Dao Anh lấy cơm với tốc độ nhanh nhất rồi kéo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đồng nghiệp tìm một góc không người để trốn.

Cố Phương Bạch mở thủy tinh đặt giữa hai người, thời tiết ngày càng nóng, lần này bác gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giúp chuẩn bị món dưa muối xào thịt muối khá bền mùi vị, cô mời Dao Anh: "Ăn nhiều vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không ăn hết mai hỏng mất."

Hồ Dao Anh cầm hũ lên, dùng đôi đũa sạch gắp một ít vào bát mình rồi tiếp tục truy hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Nói mau đi, người đàn ông đó làm gì? Hai người quen nhau từ bao giờ?"

Đơn kết hôn đã được tổng biên tập giúp xác nhận với cấp trên, phía đơn vị quân đội cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã phê duyệt, không cần thiết phải giấu bạn nữa nên Cố Phương Bạch nói thẳng: "Cậu thấy rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mà, người 'anh họ' đến tìm tớ mấy hôm trước đấy."

Hồ Dao Anh cắn đũa, ngơ ngẩn một lúc mới phản ứng lại: "Vậy nên người đó không phải anh họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cậu, anh ta thực ra đối tượng của cậu?"

Cố Phương Bạch nở nụ cười tinh quái: "Tớ đâu bảo anh ấy anh họ tớ."

"Thì cậu cũng đâu giải thích!" Hồ Dao Anh nghiến răng nhưng nhanh chóng thở dài: "Thực ra người quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đẹp cũng không tốt, kẻ xấu dòm ngó nhiều quá, cậu thận trọngđúng... điều đối tượng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cậu trông đẹp trai thật đấy, ngoại hình thì... miễn cưỡng xứng đôi với đại mỹ nhân họ Cố nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chúng ta."

Cố Phương Bạch bật cười: "Cậu cũng coi trọng tớ quá cơ."

"Hì hì, chúng mình bạn mà, tớ đương nhiên phải đứng về phía cậu rồi... Đúng rồi, đối tượng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cậu làm nghề gì?"

"Anh ấy quân nhân."

"Quân nhân?" Hồ Dao Anh hồi tưởng lại khí chất của người đàn ông đó, đột nhiên dự cảm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lành: "Anh ta quân quan đúng không?"

"Ừ, cấp bậc Chính doanh."

Xong rồi... Hồ Dao Anh muốn khóc quá, nghĩ đến đống công việc đang đè nén khiến ấy không ngóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầu lên nổi, nàng mũm mĩm xót xa tự ôm lấy mình: "Cậu... cậu không phải định đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tùy quân đấy chứ?"

Cố Phương Bạch nở nụ cười đồng cảm: "Ừ, tuần sau tớ đi tùy quân rồi."

Sét đánh ngang tai! Hồ Dao Anh ôm ngực, cảm thấy miếng thịt trong miệng cũng chẳng còn thơm nữa...

Cố Phương Bạch bị chọc cười, đưa tay vỗ vai ấy một cái: "Tổng biên tập chắc chắn sẽ tuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thêm người mà, cậucần đến mức đấy không."

"Sao lại không? Người mới chẳng lẽ không cần thời gian thích nghi à?" Phản bác xong, Hồ Dao Anh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thở dài: "Chủ yếu tớ không nỡ xa cậu, sau này chẳng biết bao nhiêu năm chúng mình mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gặp lại nhau một lần."

Nghe lời này, Cố Phương Bạch cũng thấy chạnh lòng, bên nhau chưa lâu nhưng khá thích Dao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Anh. Nhưng không quan trọng bằng việc báo đáp nội, nênchỉ thể an ủi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Bác trai bác gái tớ đều Châu, sau này chắc chắn tớ sẽ về thăm thân, lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sẽ tìm cậu chơi."

"Nhưng bây giờ xe chậm lắm..."

"Thì chúng mình viết thư, tớ sẽ để lại địa chỉ cho cậu."

Đành vậy thôi... Bạn thân kết hônchuyện đại hỷ, đối phương lại quân quan trẻ tuổi đầy triển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vọng, Hồ Dao Anh nhanh chóng gạt bỏ nỗi buồn, chân thành chúc mừng hỏi về ngày tổ chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hôn lễ.

Cố Phương Bạch không nhắc đến tình hình nhà họ Sở: "Tớ không tổ chức tiệc Tô Châu đâu, biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bao nhiêu người đang nhòm ngó tớmà."

"Cũng đúng..." bạn không tổ chức tiệc, Hồ Dao Anh vẫn bắt đầu cân nhắc nên tặng quà cưới gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi sực nhớ ra chuyện đã quên.

ấy đặt bát đũa xuống, từ trong túi lấy ra một xấp phiếu nhỏ: "Này, mấy hôm trước cậu nhờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tớ đổi giúp đấy, đều là phiếu toàn quốc."

Cố Phương Bạch đưa tay nhận lấy, phát hiện ngoài phiếu lương thực ra còn có mấy tờ phiếu công nghiệp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cộng với những thứ đổi được từ người khác, chắc đủ để Hương Tuyết sống dả đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đội Hồng Hà…

8 giờ 05 phút sáng thứ Ba. Đóthời điểm các thanh niên tri thức xuất phát.

Để chắc chắn, hai anh em nhà họ Sở đã đến sân ga sớm hơn một tiếng rưỡi, tức khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 6 giờ rưỡi sáng. Còn Cố Phương Bạch, nhiệm vụ công việc ngày hôm trước quá nặng, khi hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thành đã hơn 11 giờ đêm nên hôm nay chỉ thể dậy sớm vội vàng chạy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ga tàu.

Sở Hương Tuyết biết chị dâu sẽ đến tiễn mình nên sau khi đến ga, cô ấy cứ chốc chốc lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngó về phía lối vào.

Khi đồng hồ chỉ 7 giờ rưỡi, cuối cùng ấy cũng thấy bóng dáng quen thuộc. Vừa định vẫy tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra hiệu thì khóe mắt thoáng thấy một bóng người lao vút ra như tên bắn.

Cái thế nhỉ? Sở Hương Tuyết nhìn kỹ lại, trời ạ, hóa ra ông anh cả nhà mình.

Phía bên kia. Sở Ngọc rảo bước chạy đến cạnh đối tượng, trước tiên tận dụng ưu thế chiều cao để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 che chắn cho cô, gạt toàn bộ những hành khách đang chen lấn xung quanh ra xa rồi mới lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lắng hỏi: "Em ăn sáng chưa?"

"Chưa ạ, còn mọi người thì sao?" Tòa soạn cách ga tàu khá xa, đi xe mất khoảng hai tiếng, sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nay vội vội vàng vàng, Cố Phương Bạch thực sự chưa kịp ăn gì.

Sở Ngọc: "Bọn tôi ăn rồi,mang bánh trứng cho em đây, nữa ăn lót dạ nhé?"

Mặc dù mới hơn 7 giờ sáng nhưng ga tàu đã đông nghịt người, hơi nóng mùa trộn lẫn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hơi người nồng nặc khiến mùi không khí chẳng hề dễ chịu.

Cố Phương Bạch bị ám mùi đến mức chẳng chút cảm giác thèm ăn nào, nhưng không từ chối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sự quan tâm của anh: "Vâng ạ."

"Phương Bạch! Tớ cứ lo cậu không kịp đấy." Sở Hương Tuyết phải trông hành nên không tiện di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyển, đợi anh cả che chở chị dâu chen vào được, ấy lập tức vui mừng xán lại gần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Yên tâm đi, đã hứa tiễn cậu sẽ không thất hứa đâu." Cố Phương Bạch quan sát Hương Tuyết từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trên xuống dưới.

Hôm nay ấy mặc một chiếc áo mi xám hơi cũ, phối với quần dài đen rộng rãi, thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đôi giày vải đen, cả người trông rất giản dị mộc mạc: "Thế này tốt đấy, trên mặt cậu bôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 da tối đi hẳn vậy?"

Sở Hương Tuyết sờ mặt: "Thuốc mỡ anh cả cho tớ đấy, anh ấy bảo như vậy cho an toàn... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể dùng nước rửa sạch được."

Cố Phương Bạch ném cho người đàn ông bên cạnh một ánh mắt tán thưởng: "Anh trai cậu làm đúng đấy." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Khóe môi Sở Ngọc mỉm cười, không nhịn được đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu cô.

Sở Hương Tuyết trợn tròn mắt rồi nhanh chóng cong mắt cười...

Ái chà chà, xem ra anh cả Phương Bạch tiến triển tốt quá nhỉ, ràng bớt đi vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xa lạ gượng gạo lúc trước, phải do buổi hẹn hôm kia không?

Nhưng hai người họ thực sự rất đẹp đôi, không hiểu sao nhìn họ đứng cạnh nhau thôi lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy đã thấy mềm nhũn, ngọt ngào rồi.

Cố Phương Bạch hoàn toàn không nhận ra tâm trạng "đẩy thuyền" của Hương Tuyết, cô cúi đầu lôi từ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 túi ra một phong bì: "Cầm lấy, đây phiếu tớ đổi cho cậu."

"Hả? Đổi cho tớ?" Nhìn phong bị nhét vào lòng bàn tay rồi lại nhìn bạn học cũ, Sở Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tuyết chút ngẩn ngơ.

Cố Phương Bạch: "Ừ, bản đều phiếu lương thực toàn quốc, còn có một ít phiếu công nghiệp. Phiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lương thực chắc cậu dùng không hết đâu, đến bên đó thể đổi với các thanh niên tri thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khác lấy các loại phiếu chứng khác."

Sở Hương Tuyết sực tỉnh, lắc đầu lia lịa, vừa đẩy phong lại vừa cuống quýt: "Sao tớ có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lấy phiếu của cậu được? Tớ không thiếu phiếu đâu, anh cả đã chuẩn bị cho tớ hết rồi."

Chuẩn bị được bao nhiêu chứ? Phiếu trên người Sở Ngọc chắc là đã tiêu tán gần hết khi nhờ bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gái đi mua sắm vật rồi.

Cố Phương Bạch mạnh mẽ nhét phong lại: "Anh cậu anh cậu, tớ là tớ, đây tấm lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 của người làm chị dâu như tớ."

Sở Hương Tuyết vẫn không muốn nhận, vì thời buổi này ai cũng thiếu phiếu, chị dâu đưa hết cho cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy thì sau này sống thế nào? Nghĩ vậy,ấy khó xử nhìn sang anh cả.

Sở Ngọc: "Cứ nhận đi, chuyện này anh biết, chị dâu em đã nhờ vả không ít người mới đổi được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đấy."

Cố Phương Bạch: "Anh trai cậu nói đúng đấy, cầm lấy đi."

Nói đến mức này, Sở Hương Tuyết vốn không giỏi từ chối đẩy đưa, chỉ đành chân thành cảm ơn rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cẩn thận cất vào túi trong.

Thấy vậy, Cố Phương Bạch tiến lên giúp kiểm tra lại, xác định túi đủ an toàn mới không yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dặn thêm: "Nghe nói làm ruộng cực lắm, đến đó đừng ngốc nghếch cắm đầu vào làm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phải lượng sức mình, chúng ta không dựa vào điểm công để sống đâu..."

Nếu thể, càng muốn đích thân tiễn Hương Tuyết đến đại đội Hồng Hà, nhưng ngặt nỗi thời buổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này đi lại quá khó khăn, không do chính đáng thì căn bản không lấy được giấy giới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thiệu.

Cô chỉ đành lải nhải dặn đi dặn lại tất cả những thể nghĩ tới...

Ai bảo Sở Hương Tuyết 23 tuổi này quá đỗi đơn thuần, khác hẳn với cụ thông tuệ sắc sảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong ký ức chứ.

Tất nhiên nếuthể, Cố Phương Bạch hy vọng Hương Tuyết luôn giữ được sự ngây thơ và nhiệt huyết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Bởi lẽ Sở Hương Tuyết của kiếp sau đã phải chịu quá nhiều đau khổ mới trưởng thành được như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dáng vẻ trong ức của cô.

Sở Ngọc luôn bảo vệ bên cạnh đối tượng em gái, im lặng nghe hai người nói chuyện, lòng thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấm áp cùng.

Đợi đến khi hai gái dừng lại, anh mới bồi thêm một câu: "Chị dâu em nói đúng đấy, việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đồng áng làm được thì làm, không làm nổi cũng đừng cố... Còn về phía bố mẹ, nhớ kỹ lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh, đừng tự ý hành động lung tung, lúc đó không những không giúp được gì mà còn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 liên lụy đến họ."

“Em biết rồi ạ...”

Tàu hỏa hôm nay chỉ chậm vài phút. Kim đồng hồ còn chưa đến 8 giờ 10 phút, tiếng còi tàu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quen thuộc đã vang lên sân ga. Tiếp theo người xuống, kẻ lên, ồn ào, chen chúc...

Người đông quá, Sở Ngọc bảo đứng đợi bên dưới rồi mới vác bao hành lý đưa em gái lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tàu.

Cố Phương Bạch không đứng yên một chỗ chờ đợi chạy dọc sân ga để tìm toa tàu của Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tuyết. Bên ngoài không chen chúc như trên tàu, tốc độ của tự nhiên nhanh hơn.

Đứng đợi trước toa tàu tương ứng mấy phút mới thấy bóng dáng quen thuộc, cô liền bước nhanh tới cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sổ chào hai người.

Sở Ngọc nhíu mày: "Phương Bạch, lùi lại một chút, đừng để ngã xuống sân ga."

Cố Phương Bạch vẫn đang chú ý đấy chứ, nhưng thấy đối tượng nghiêm mặt lại, vẫn phối hợp lùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lại hai bước.

Sở Hương Tuyết áp mặt vào cửa sổ nháy mắt ra hiệu với bạn học cũ: "Anh trai tớ thỉnh thoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hơi dữ nhưng anh ấy sợ nhất là con gái khóc. Lần sau anh ấy dám mắng cậu, Phương Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cậu cứ khóc lên cho tớ, cho anh ấy cuống lên!"

"Bớt bày mưu tính kế đi." Sở Ngọc sau khi đặt hành lý lên giá thì cốc nhẹ vào đầu em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gái một cái.

Anh sợ con gái khóc à? Anh chỉ sợ nước mắt của mẹem gái mình thôi, giờ chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phải cộng thêm cả Phương Bạch nữa.

"Á..." Sở Hương Tuyết ôm đầu, cái cốc này của anh trai chẳng hề nương tay chút nào, đau đến mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy muốn ch** n**c mắt: "Sở Ngọc! Sao anh mạnh tay thế? Anh coi emlợn tết đấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 à? Đau chết đi được, cẩn thận em lại ly gián Phương Bạch với anh đấy!"

Sở Ngọc hừ lạnh một tiếng, định bảo "sợ em chắc", nhưng lời đến cửa miệng, nghĩ đến việc đối tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhà mình rất coi trọng con thối này, lời nói ngay lập tức đổi thành: "Sao em nói lắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thế? Ngồi yên đi."

Mắng em gái xong, anh cũng không vội rời đi bắt đầu hỏi han trò chuyện với những hành khách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngồi xung quanh.

Sở Ngọc không trực tiếp nhờ vả người khác chăm sóc Hương Tuyết, chỉ mượn hội để phá tan bầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không khí xa lạ giữa mấy người.

Con người hễ đã quen biết nhau lại cùng đi đến một nơi, chặng đường phía trước tự nhiên sẽ đùm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bọc lẫn nhau.

Đặc biệt hôm nay anh cố tình mặc bộ quân phục bốn túi đại diện cho cán bộ, quần chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhân dân vốn thiện cảm tự nhiên với quân nhân, nể mặt bộ quân phục này, họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng sẽ đối xử tử tế với Hương Tuyết thêm vài phần.

Đợi mấy người đã quen chuyện, Sở Ngọc lại đi tìm nhân viên phục vụ trên tàu, nhét hai bao thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhờ họ trông nom giúp một chút. Có thể nói sự an toàn của em gái, người làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh đã cân nhắc đến mọi phương diện.

Tàu hỏa chỉ dừng lại mười phút. Sở Ngọc không yên tâm đến mấy thì vẫn phải xuống tàu.

Sau đó cùng với Phương Bạch đứng trên sân ga vẫy tay chào gái đang áp mặt vào cửa sổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bắt đầu rơi nước mắt.

Mãi đến khi đoàn tàu đi xa, không còn nhìn thấy nữa, Cố Phương Bạch mới đưa tay quẹt khóe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mắt: "Sao anh không mua giường nằm?"

Sở Ngọc hôm nay không mang khăn tay, chỉ đành đưa tay dùng đầu ngón tay lau nước mắt cho cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giọng bất lực: "Hai tháng nữa gặp lại rồi, sao lại khóc?"

Cố Phương Bạch chớp mắt, hít sâu vài hơi, thành công nén lại ý định khóc rồi nói: "Do không khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thôi, nhiều người khóc quá..."

Đều do nỗi sầu ly biệt ảnh hưởng cả, hơn nữa so với buồn bã, lo lắng nhiều hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255sao thời gian ngồi tàu cũng mất bốn năm ngày: "Cứ ngồi ghế cứng mãi đến miền Bắc sao?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Sở Ngọc hờ hững dìu đi ra ngoài: "Phải đến Thượng Hải chuyển tàu, sau đó sẽ đổi sang giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nằm, yên tâm đi, Văn phòng Thanh niên tri thức đã sắp xếp cả rồi."

Chuyển tàu cũng rất phiền phức, nhưng chẳng còn cách nào khác, người đã đi rồi, Cố Phương Bạch chỉ đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nén lo âu xuống: "Tôi phải về làm việc rồi."

"Tôi đưa em đi."

"Vâng... Đúng rồi, chuyện Hương Tuyết xuống nông thôn hỗ trợ xây dựng, Phương Tri Phàm biết không?"

Nhắc đến Phương Tri Phàm, Sở Ngọc nhíu mày: "Chắc không biết."

Cố Phương Bạch mò: "Vậy sáng nay hắn ta vẫn đi đón Hương Tuyết chứ?"

Thích đón thì đón, Sở Ngọc hừ lạnh: "Chiều nay tôi sẽ tìm bác Phương để nói chuyện hủy hôn."

Lời này Cố Phương Bạch tán đồng: "Hủy sớm cho yên lòng... Hắn ta sẽ không tìm đến nơi Hương Tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xuống nông thôn chứ?"

"Không đâu."

Cố Phương Bạch ngạc nhiên: "Khẳng định vậy sao?"

Sở Ngọc giải thích: "Địa chỉ Hương Tuyết xuống nông thôn tôi đã nhờ người giữ mật rồi, thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngắn chắc chắn không tra ra được. Lát nữa tôi sẽ tìm Phương Tri Phàm nói chuyện, con người hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tuy tâm thâm trầm nhưng lại nhiều điều phải kiêng dè."

nói vậy nhưng Cố Phương Bạch vẫnchút lo lắng: "Hắn ta liệu có giở trò sau lưng không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dụ như viết thư tố cáo, hoặc lén nhét mấy cuốn sách cấm vào nhà mình chẳng hạn."

"Em nghĩ cũng chi li thật đấy..." Sở Ngọc không nhịn được lại giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bên cạnh.

Cố Phương Bạch đưa tay vuốt lại tóc, cạn lời: "Làm rối hết rồi, tốn công tết lại lắm."

Sở Ngọc ho nhẹ một tiếng, ngón tay rục rịch: "Hay để tôi tết cho?"

Cố Phương Bạch nghi ngờ: "Anh biết làm à?"

Sở Ngọc thật thà lắc đầu: "Có thể học mà."

"Thế thì thôi đi, đừng vụng về làm đau đầu tôi." Thế Cố Phương Bạch kéo lại chủ đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũ: "Phương Tri Phàm sẽ không giở trò vặt sau lưng chứ?"

Sở Ngọc trấn an: "Trước khi chúng ta kết hôn thì khả năng, nhưng sau khi chúng ta kết hôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thành phần chính trị của tôi tốt lên, những trò vặt đó không tác dụng lớn, ngược lại còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khiến hắn hoàn toàn trở mặt với tôi. Chuyện hại người hại mình họ Phương đó sẽ không làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đâu, hắn chắc sẽ chọn một đối tượng khác để ra tay."

Đến lúc đó, lấy được bằng chứng thành công mới là cơ hội tốt nhất để anh ra tay dập tắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hắn.

Sở Ngọc nói năng tình có lý, Cố Phương Bạch cũng yên tâm đôi chút: "Tôi..."

"Xe đến rồi, lên xe trước đã."

Trên xe không còn ghế trống, Sở Ngọc theo sau cô, che chắn chođứng vững lối đi rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mới hỏi: "Lúc nãy em định nói gì?"

Cố Phương Bạch: "Chuyện công việc của tôi đã bắt đầu bàn giao rồi. Anh xem chúng ta nên mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ít kẹo hỷ chia cho mọi người không?"

Nhắc đến chuyện cưới xin, Sở Ngọc nghiêng đầu nhìn cô gái bên cạnh cười đáp: "Không cần mua đâu, kẹo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255bánh hỷ tôi đều chuẩn bị xong cả rồi."

quen nhau chưa lâu nhưng Cố Phương Bạch đã thấy được sự chu đáo tỉ mỉ của người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này, nên cũng không mấy ngạc nhiên trước câu trả lời của anh: "Đến tòa soạn thì vừa hay đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngang qua nhà anh, cần vào lấy không?"

Sở Ngọc suy nghĩ một lát, cuối cùng lắc đầu: "Đợi đăngxong đã. Đăngxong chúng ta cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi tặng quà mừng cho những nhà quen biết."

Cố Phương Bạch ngẩn ngơ... Phải rồi, ngày mai cô kết hôn rồi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 18 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc