GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ở khu tập thể nhà máy thủy tinh.

Nhà họ Cố hôm nay náo nhiệt lạ thường.

Hứa Hoài Lam xin nghỉ từ ba giờ chiều để về tổng vệ sinh nhà cửa. Cố Vệ Quốc thì đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bắt đầu chuẩn bị thực đơn cho bữa tối từ ngày hôm trước. Ngay cả Cố Vinh Chi cũng chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 được rảnh rang, vừa đi học về chưa kịp uống ngụm nước đã bị bố mẹ sai bảo xoay như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chong chóng.

Vất vả lắm mới lau chùi được chiếc tủ năm ngăn sạch không vết, cậu chàng không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 càm ràm: "Mẹ ơi, mẹ làm thế này thì hơi quá rồi đấy, đồng chí Sở cònthể dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kính lúp để soi nhà mình chắc?"

Những người làm ngành y đa số đều chút bệnh sạch sẽ, và bác nhà máy Hứa Hoài Lam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cũng không ngoại lệ. Ngày thường nhà cửa vốn đã ngăn nắp, hôm nay còn hận không thể lau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sạch đến mức không còn một hạt bụi.

Nghe con trai cằn nhằn, bà đang tỉ mỉ lau vỏ tre bên ngoài phích nước nóng: "Làm việc nhiều vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bớt mồm bớt miệng đi. Mau, ra xem chị con về chưa."

"Mẹ bắt con xem lần nàylần thứ năm rồi đấy." Cố Vinh Chi miệng thì than vãn nhưng hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 động lại không hề chậm chạp, ba chân bốn cẳng chạy ra hành lang. Cậu vừa lén bốc viên thịt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rán trong đĩa nhét vào miệng vừa ngó nghiêng về phía cổng lớn.

Định bụng nóichưa về thì tầm mắt cậu bị thu hút bởi một hình ảnh không xa.

trời âm u, buổi chiều mùa lúc hơn sáu giờ đã nhuốm màu hoàng hôn đậm đặc. Nhưng Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Vinh Chi thị lực tốt, vẫn nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trong ánh sáng mờ ảo.

Sợ nhìn nhầm, cậu vịn vào lan can xi măng, nhoài người nhìn kỹ. Người đàn ông mặc áomi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trắng đang đạp xe vững chãi tiến lại gần, mỹ nhân ngồi sau với vạt váy hồng đung đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 theo gió chẳng phải là chị ba nhà cậu thì còn ai vào đây nữa.

Xác định không nhìn lầm, Cố Vinh Chi lập tức vỗ vai người cha đang cầm muôi xào nấu: "Bố, chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ba sắp đến cổng rồi, con xuống đón đây."

"Đến rồi à?" Cố Vệ Quốc theo bản năng ngó ra ngoài, quả nhiên thấy hai bóng người bước vào sân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 viện.

Khoảng cách hơi xa, cộng thêm trời tối, ông không nhìn rõ tướng mạo của chàng trai kia nhưng chỉ nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chiều cao vóc dáng thẳng tắp, tảng đá trong lòng Cố Vệ Quốc đã hơi hạ xuống.

"Ái chà, cậu thanh niên này cao thật đấy, cao hơn Vinh Chi nhà mình nửa cái đầuđấy." Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khi hai bên gặp nhau, thấy con trai chỉ cao đến ngang tai tiểu Sở, mặt Hứa Hoài Lam lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tức rạng rỡ nụ cười.

Cố Vệ Quốc tuy cũng hài lòng nhưng vẫn muốn thử thách thêm, lẩm bẩm: "Vinh Chi tuổi mụ mới 16, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 còn lớn thêm được một đoạn nữa, sớm muộn cũng cao hơn cái cậu họ Sở kia thôi."

"Lại nói nhảm rồi, cao hơn tiểu Sở thì chắc phải mọc lên đến hai mét mất... Thôi đi, người ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lên đến nơi rồi, vào xào nốt món của ông đi!"

Hứa Hoài Lam lười để ý đến ông chồng đang "chua như giấm", vuốt lại mái tóc ngắn ngang tai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhanh tay cởi tạp dề quàng lên người chồng, kéo lại gấu áo rồi cười rạng rỡ đi về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đầu cầu thang.

Cố Vệ Quốc phàn nàn sau lưng vợ: "Trên người tôi tạp dề rồi mà."

"Không sao, đeo thêm cái nữa cho chắc."

“......”

Từ tòa soạn về khu tập thể đi xe buýt chỉ mất nửa giờ nhưng đạp xe thì phải mất hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 một tiếng đồng hồ. May Sở Ngọc thể lực tốt, chở thêm người vẫn thể đạp xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhẹ nhàng.

Tất nhiên cái sự "nhẹ nhàng" này không bao gồm tâm trạng. Với Sở Ngọc, áp lực khi đi gặp nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 phụ tương lai chẳng kém lần đầu đi làm nhiệm vụ.

Đặc biệt khi được cậu em vợ tương lai cười nói đón lên cầu thang, dây thần kinh của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 càng căng thẳng dữ dội.

Cố Phương Bạch đi bên cạnh đương nhiên nhận ra sự khác thường của anh Sở, cô dịu dàng trấn an: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Đừng căng thẳng, bác trai bác gái tôi hiền lắm."

Muốn cưới gái được người ta nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa về nhà, sao thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 căng thẳng cho được? Nhưng Sở Ngọc vẫn phối hợp nở nụ cười: "Tôi sẽ cố gắng."

Cố Vinh Chi đi trước dẫn đường cũng cười: "Đúng đấy anh Sở, bố mẹ em nhiệt tình lắm, đặc biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mẹ em, trông thì nghiêm khắc thế thôi chứ..."

"Khụ khụ khụ... Tiểu Sở đến rồi à." Hứa Hoài Lam đón ở đầu cầu thang cắt ngang lời nói hớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 của con trai. nghiêm khắc chỗ nào chứ?

Cố Vinh Chi nở nụ cười nịnh nọt với mẹ già rồi nghiêng người một cái, nhanh thoăn thoắt lách ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sau lưng chị gái.

"......" Lười để ý đến thằng con quậy phá, Hứa Hoài Lam không dấu vết quan sát người tới đồng thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không quên cười chào hỏi: "Tiểu Sở phải không cháu?"

Vị trưởng bối trước mắt vóc dáng hơi đậm người, để kiểu tóc Hồ Lan gọn gàng, lông mày thanh tú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mắt dài tròn, da trắng, khi cười trông cùng thân thiện. Sở Ngọc thấy lòng nhẹ đi đôi chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vội vàng chào hỏi: "Chào bác gái ạ, cháu Sở Ngọc."

"Ơi! Chào cháu, chàng trai khôi ngô quá, mau vào nhà đi." Cậu thanh niên nhà họ Sở này còn đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trai hơn trong ảnh, người trông lại hiểu lễ nghĩa, Hứa Hoài Lam ấn tượng đầu tiên rất tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Cố Phương Bạch đúng lúc cất tiếng: "Bác gái."

"Ừ, về nhà trước đã."

Bên ngoài quả thực không phải nơi nói chuyện, thế mấy người im lặng, cùng đi về phía nhà họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Cố cuối hành lang.

Lúc này giờ cơm tối, hàng xóm ra vào không ít. Thấy trận thế này của nhà họ Cố không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tránh khỏi hỏi han vài câu.

Hứa Hoài Lam đều nói con cháu nhà người thân, mãi đến khi vào nhà mới áy náy giải thích: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Xin lỗi tiểu Sở nhé, bên ngoài không ít người để mắt đến Phương Bạch nhà bác nên chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thể giới thiệu như vậy thôi."

Sở Ngọc đặt chiếc túi vải lớn luôn xách trên tay xuống: "Phương Bạch đã trao đổi với cháu rồi ạ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cháu cũng thấy giấu kín sẽ hợp hơn."

"Tốt tốt, cháu hiểu cho là tốt rồi. Lại đây, bác giới thiệu với cháu, đây là bác trai của Phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Bạch."

"Chào bác trai ạ, cháuSở Ngọc." Đối mặt với trưởng bối nam, Sở Ngọc không chỉ chào hỏi bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lời còn rút một điếu thuốc đưa qua.

Cố Vệ Quốc còn phải xào nấu nên dắt điếu thuốc lên vành tai, cười gật đầu: "Chào cháu, cứ coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 như nhà mình, đừng câu nệ nhé."

"Cảm ơn bác, cháu sẽ tự nhiên ạ."

"Nghe Phương Bạch nói cháu đang đi lính ở thành phố Tân Cô?"

"Vâng ạ, cháu ở bên đó nhiều năm rồi."

"Ồ? Cháu đi lính từ năm bao nhiêu tuổi?"

"18 tuổi cháu đi rồi ạ."

"Thế thì cũng nhiều năm rồi đấy, hiện tại cháuChính doanh (Tiểu đoàn trưởng) à?"

"Vâng ạ, năm kia cháu được đề bạt..."

"......"

Thấy một già một trẻ cứ đứng đó trò chuyện gượng gạo không dứt, Hứa Hoài Lam vội vàng xen vào: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Lão Cố, ông đi xào nốt rau đi, chuyện lát nữa lên bàn ăn rồi nói."

Sở Ngọc rất nhanh nhạy đi theo: "Bác trai, tay nghề nấu nướng của cháu cũng khá, để cháu giúp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tay ạ."

"Không cần cháu đâu, món cuối cùng trong chảo rồi, xong ngay đây." Đuổi ông chồng hay lảm nhảm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vào trọng tâm đi, Hứa Hoài Lam lại kéo chàng thanh niên cao lớn ngồi xuống cạnh bàn bát tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi cười chào cháu gái: "Phương Bạch cháu cũng ngồi đi. Vinh Chi, ngẩn người ra đấy làm gì? Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 pha hai tách trà lại đây."

Cố Phương Bạch không khách khí sai bảo: "Cháu không uống trà, lão tứ pha cho chị cốc mạch nha đi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Cố Vinh Chi đồng ý ngay, lại hỏi: "Anh Sở có muốn đổi sang mạch nha luôn không?"

"Cảm ơn em, anh không cần." Đáp xong, Sở Ngọc cũng không ngồi không, anh đứng dậy mở túi vải ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lấy từng thứ đồ bên trong đặt lên bàn.

Hai cây thuốc lá, hai chai Mao Đài, hai hộp trà, hai hộp mạch nha, hai súc vải, cùng các loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bánh kẹo đềuphần đôi. Khi anh lấy ra hai gói kẹo thập cẩm cuối cùng, Cố Phương Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đang ngồi xổm bên cạnh đã hơi ngẩn người: "Sao nhiều thế này?"

Hứa Hoài Lam cũng cảm thấy "nặng tay": "Đúng thế tiểu Sở, lễ ra mắt này của cháu còn long trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hơn cả lễ đính hôn của người ta rồi, lát nữa để lại hai thứ thôi, còn lại mang về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hết đi."

Mang về chuyện không thể nào, Sở Ngọc trực tiếp xếp đồ vào tủ năm ngăn: "Ở nhà vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không ít, chủ yếukhó xách quá, không thì cháu đã mang hết qua rồi."

Hứa Hoài Lam vẫn không muốn nhận, chưa có danh phận chính thức, nhận nhiều đồ tốt thế này thì ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 làm sao. Nhưng chưa đợi kịp lên tiếng, cháu gái không để ai yên đã nói trước: "Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ta đã mang đến rồi, đều tấm lòng hiếu kính của cháu rể, bác gái đừng từ chối nữa." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Sao... sao đã thành cháu rể rồi? Hứa Hoài Lam ngơ ngác không biết nên đáp lại thế nào cho phải. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Mãi đến khi món cuối cùng được bưng lên, cả nhà ngồi xuống bắt đầu ăn, mới sực tỉnh: "Hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đứa đã chính thức tìm hiểu nhau rồi à? Còn quyết định cả ngày cưới rồi?"

Cố Vệ Quốc vừa nhấp một ngụm rượu cũng ngơ ngác, chẳng phải mới xem mắt sao?

Sở Ngọc vội vàng đặt đũa xuống, ngồi ngay ngắn lại: "Bác trai, bác gái, cháu với đồng chí Cố... cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 với Phương Bạch đúng đã chính thức tìm hiểu nhau rồi ạ, nhưng ngày cưới vẫn chưa định, chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này chắc chắn phải bàn bạc với hai vị trưởng bối."

Đây dường như lần đầu tiên Sở Ngọc gọi tên cô? Cố Phương Bạch mò nhìn đối phương một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cái mới mở lời giải thích: "Bác trai bác gái, hai bác cũng biết tình cảnh của cháu anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sở rồi đấy, càng sớm định đoạt càng tốt."

luôn mong mỏi cháu gái thành gia lập thất nhưng khi thời khắc này thực sự đến, Cố Vệ Quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hứa Hoài Lam lại nảy sinh cảm giác bùi ngùi. Nhưng... đúng như cháu gái nói, dù không nỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến mấy thì cũng phải kết hôn thôi.

Thế là Cố Vệ Quốc nhìn cháu gái, nghiêm túc hỏi: "Chắc chắn tiểu Sở rồi chứ?"

Hứa Hoài Lam cũng khuyên: "Chuyện cả đời đấy, hai đứa không được bốc đồng đâu."

Sở Ngọc và Cố Phương Bạch nhìn nhau một cái rồi cùng gật đầu khẳng định với hai vị trưởng bối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

bọn trẻ đã xác định chọn nhau, vậy thì tiểu Sở chính cháu rể tương lai chắc chắn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đinh đóng cột. Thái độ của Cố Vệ Quốc tự nhiên cũng khác hẳn, ông bỏ đi vẻ khách khí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngoài mặt, bắt đầu cuộc "tra hỏi" cốt lõi.

dụ như sau này mãi thành phố Tânkhông, hai người kết hôn có giúp ích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cho việc thăng tiến tương lai của anh không, vân vân.

Câu hỏi của Hứa Hoài Lam cũng không ít, nhưng quan tâm đến những chi tiết nhỏ nhặt hơn.

dụ như ngày tháng năm sinh của cháu rể, sở thích sinh hoạttính cách các thành viên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gia đình.

Tóm lại sau một bữa cơm, Sở Ngọc hầu như chẳng nếm ra mùi vị thức ăn mấy, chỉ nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mình bị "tra hỏi" đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Còn Cố Vinh Chi vốn mang tâm thái quan sát "địch tình" cũng bị bố mẹ toàn lực khai hỏa làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cho sợ hãi, bắt đầu thấy đồng cảm với anh rể tương lai.

Cố Phương Bạch thì khỏi phải nói, cô thấy ngượng ngùng nhiều hơn, nhưng lại thấu hiểu sự quan tâm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 các bậc trưởng bối, chỉ thể tranh thủ lúc rảnh rỗi gắp thức ăn cho Sở Ngọc, tránh để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 anh ăn xong một bữa lại ôm bụng đói đi về.

May mắn thay,câu hỏi dày đặc nhưng kết quả lại tốt đẹp.

Sở Ngọc tuy ít nói nhưng mỗi lần trả lời đều rất chân thành, cử chỉ giáo dưỡng càng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bắt bẻ được lỗi nào. Thế là sau khi rượu no cơm chán, vợ chồng Cố Vệ Quốc và Hứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Hoài Lam bản đã chấp nhận người cháu rể này rồi.

Sở Ngọc thấu hiểu thời không thể bỏ lỡ, lập tức bàn đến chuyện lễ kim “ba chuyển một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vang”.

"Mấy thứ đó ta với bác gái cháu đã chuẩn bị xong từ lâu rồi, đều của hồi môn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Phương Bạch."

Thấy cháu rể định mở lời từ chối, Cố Vệ Quốc vội vàng nói tiếp: "Tiểu Sở này, chuyện này từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiều năm trước ta và bác gái cháu đã bàn bạc xong rồi. Vốn còn định mua thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 căn nhà gần đây cho Phương Bạch, như vậy sau này lấy chồng thì cũngngay dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mắt chúng ta..."

Tiếc rằng kế hoạch không đuổi kịp sự thay đổi. Mấy năm nay, những người để mắt đến thân phận con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 liệt của cháu gái ngày càng nhiều, Cố Vệ Quốc hiểu họ không thể bảo vệ đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này được lâu nữa.

Hứa Hoài Lam đưa tay lau nước mắt cho cháu gái, giọng nói cũng mang theo sự run rẩy: "Tiền sính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lễ cứ theo mức bình thường làm nhưng... tiểu Sở à, nói một câu không lọt tai cho lắm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Phương Bạch nhà bác cũng coi như đã giúp gia đình cháu một tay trong lúc hoạn nạn, hy vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sau này cháu hãy chăm sóc conthật tốt, là một đứa trẻ ngoan."

Cố Phương Bạch không ngờ bác trai bác gái lại nói những lời này. biết dành cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nguyên chủ nhưng tại thời điểm này, - người đã hòa trộnức tình cảm của nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chủ vẫn cảm thấy một luồng nhiệt nóng hổi chua xót không kiềm chế được xộc lên mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mắt.

Lại nghĩ đến việc nguyên chủ chết đuối bất ngờ vào tháng Tám, lúc đó căn bản vẫn chưa bàn đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyện cưới xin, vậy hai vị trưởng bối kia đã đối diện với đống đồ cưới chuẩn bị sẵn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tâm trạng thế nào?

Nghĩ đến đây, Cố Phương Bạch lại đưa tay quẹt khóe mắt, chỉ cảm thấy trong cổ họng như bị thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đó chặn lại, nuốt không trôi khạc cũng chẳng ra...

Sở Ngọc không ngờ một câu nói của mình lại làm mấy người phát khóc.

Đặc biệt là Phương Bạch, anh chưa bao giờ biết rằng đôi mắt phượng cực đẹp vốn luôn mang vẻ thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cao lạnh lùng kia khi đẫm lệ lại có thể khiến lòng người xót xa đến thế.

Sở Ngọc hơi lúng túng, vừa rút chiếc khăn tay mới tinh đưa cho đối tượng vừa kiên định hứa với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 các trưởng bối: "Phương Bạch chịu gả cho cháu, cả nhà họ Sở chúng cháu đều cùng cảm kích. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Bác trai bác gái cứ yên tâm, cháu sẽ trân trọng ấy, tuyệt đối không để ấy phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chịu bất kỳ ấm ức nào."

Cố Vệ Quốc vỗ vỗ lên bờ vai rộng của chàng trai trẻ: "Cháu quân nhân, lại quân quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã qua thử thách của tổ chức, bác tin vào tấm lòng chân thành của cháu lúc này. Nhưng cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đời dài lắm, nên mấy lời khó nghe bác phải nói trước."

Xác định đối tượng không còn khóc nữa, Sở Ngọc mới hơi yên tâm: "Bác cứ nói ạ."

"Cũng không có gì, chỉ bác và bác gái cháu sẽ luôn giám sát, nếu phát hiện cháu đối xử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không tốt với Phương Bạch, chắc chắn sẽ lập tức đón con bé về nhà."

Sở Ngọc không nghĩ sẽ có ngày đó nhưng anh vẫn nghiêm túc hứa: "Vâng ạ!"

Cố Vệ Quốc rất hài lòng với thái độ của cháu rể, những cần hỏi bản đã hỏi xong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ông bèn đi vào trọng tâm: "Ngày mai bác sẽ nhờ người xem ngày nào hợp để kết hôn, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đứa định tổ chức tiệc không?"

Chuyện này hai người thực sự vẫn chưa bàn bạc, Sở Ngọc nhìn sang đối tượng: "Phương Bạch, em quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255được."

Hiện tại vạn sự thấp điệu thượng sách, Cố Phương Bạch chỉ suy nghĩ vài giây: "Phía thành phố© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Châu này thì đừng tổ chức tiệc ạ, sau khi chúng cháu đăng sẽ về đơn vị tổ chức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiệc mừng sau?"

Sở Ngọc không ý kiến: "Nghe theo em."

Thấy bọn trẻ dự tính riêng, Cố Vệ Quốc tuy nuối tiếc nhưng cũng hiểu lợi hại: "Vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chọn một ngày lành gần nhất để kết hôn. Tiểu Sở, bác nhớ kết hôn quân đội phải thẩm tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chính trị đúng không? kịp không?"

Sở Ngọc: "Trước khi về cháu đã điền xong hồ xin phép rồi ạ, ngày mai cháu sẽ gọi điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhờ bạn chiến đấu nộp cho Trung đoàn trưởng, sẽ sớm được phê duyệt thôi."

Theo quy trình thông thường mất khoảng mười ngày nửa tháng, nhưng là Lữ đoàn trưởng hay Trung đoàn trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đều đang sốt ruột cho chuyện hôn nhân của anh, chắc chắn sẽ phê chuẩn với tốc độ nhanh nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Vậy thì tốt..."

Đêm đó mãi đến tận 11 giờ khuya Sở Ngọc mới rời khỏi nhà họ Cố.

Với cách là đối tượng chính thức, Cố Phương Bạch không thể không xuống lầu tiễn anh. Đi xuống cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 còn Cố Vinh Chi không yên tâm về chị ba, chỉ cậu đi tụt lại phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mười mấy mét, không hề làm phiền.

"Về đi, ngoài trời tối lắm." Sở Ngọc dắt xe đạp đến cổng sân, không cho đối tượng tiễn thêm nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Cố Phương Bạch cũng không ép, đưa chiếc túi nhỏ đang cầm trên tay: "Cái này cho anh."

Sở Ngọc đưa tay nhận lấy: "Cái vậy? Quà đáp lễ tôi lấy rồi mà."

"Cái này cho Hương Tuyết, món sườn xào chua ngọt ấy thích ăn nhất, bác trai tôi đặc biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 làm đấy."

"Tình cảm hai người tốt thật đấy." Hoàn toàn không biết rằng những cảnh tượng như vậy sẽ chuyện thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tình trong tương lai, lúc này Sở Ngọc chỉsự cảm kích vui vẻ thuần túy.

Lời này Cố Phương Bạch rất thích nghe, cong đôi mày: "Trên đường nhiều vũng nước, anh đạp xe cẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thận nhé."

Sở Ngọc gật đầu: "Không sao, tôi đèn pin... Vậy tôi về nhé, sáng chủ nhật tôi qua đón em?" © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Cố Phương Bạch: "Vâng, sau chín giờ sáng được không? Tôi muốn ngủ nướng một lát... Đúng rồi, khi nào xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 định được thời gian Hương Tuyết khởi hành nhớ báo cho tôi nhé, tôi muốn tiễn ấy."

“... Được.”

Đúng như Sở Ngọc dự liệu. Tại đơn vị, Trung đoàn trưởng Nhạc khi nhận được báo cáo kết hôn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sở Ngọc do Tôn Quang Minh nộp lên thì vui mừng khôngsánh được.

Chỉ sau khi nhìn kỹ điều kiện của bên nữ, ông lại do dự. Tuy tin tưởng vào phẩm chất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 của cấp dưới đắc lực nhưng vẫn không nhịn được xác nhận lại: "Tình hình của đồng chí Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Phương Bạch này thật chứ?"

Tôn Quang Minh cười nhe cả hàm răng trắng: "Chắc chắn thật rồi, đồng chí Cố bạn học cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ba của em gái lão Sở, hai người còn bạn thân, chínhem gái họ Sở làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mai đấy, làm sao giả được?"

Đây đâu chỉ làmmai? Đặt hàng riêng chắc cũng chẳng được vừa ý thế này ấy chứ.

Trung đoàn trưởng Nhạc chép miệng hai cái, sau cơn vui mừng cũng phản ứng lại: "Giấu kỹ thật đấy... Vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thằng nhóc đó lần này về không phải thăm thân đi xem mắt à?"

"Hì hì, thăm thân với xem mắt cả hai không làm lỡ việc của nhau. Lão Nhạc anh cũng đừng giận, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tình hình của lão Sở anh biết mà, cẩn tắc ưu thôi."

Trung đoàn trưởng Nhạc chỉ tay vào cấp dưới từ xa, quát mắng giọng ồm ồm: "Lão tử giận cái con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 khỉ! Lão tử vui còn không kịp đây này, thôi, cậu đi làm việc đi."

Tôn Quang Minh thúc giục: "Vậy anh phải nhanh lên đấy, bên phía lão Sở đã giải quyết xong nhạc phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi, chỉ chờ báo cáo để đăng thôi."

Trung đoàn trưởng Nhạc cạn lời: "Cần thằng nhóc nhà cậu nói chắc? Lão tử không sốt ruột hơn Sở Ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 à?" Đơn vị đào tạo được một nhân tài dễ lắm sao?

Tôn Quang Minh chẳng thèm để ý đến sự chê bai của lãnh đạo: "Đừng quên giữ mật đấy."

"Biết rồi, cút mau!"

"Dạ! Cút ngay đây!" Chuyện đại sự cả đời của người anh em được giải quyết, tâm trạng Tôn Quang Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lúc này cực tốt, hoàn toàn không để ý đến sự xua đuổi của Trung đoàn trưởng.

Ra khỏi văn phòng, anh ta cũng không vội về doanh trại đặc biệt chạy qua Tiểu đoàn 3 một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chuyến, cười híp mắt lượn lờ mấy vòng trước mặt Triệu Hữu Lượng đang hớn hở. Làm cho mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tiểu đoàn 3 ngơ ngác một hồi, anh ta mới ngân nga bài quân ca, chắp tay sau lưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đắc ý rời đi.

Tôn Quang Minh nghĩ, sắp rồi, lão Sở sớm muộn cũng đưa được chị dâu đến đơn vị, đến lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đó mớilúc Tiểu đoàn 1 của họ được mở mày mở mặt!

Nghĩ đến đây, Chính trị viên Tôn hát càng to hơn: "Mặt trời lặn xuống núi, ráng hồng bay phấp phới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chiến tập bắn bia, ca hát quay về trại..."

Những chiến nhỏ đi ngang qua không hiểu chuyện cũng theo bản năng hát vang theo: “Hê! Tập bắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quay về...”

Sở Ngọc tận Châu hoàn toàn không biết những hành động "làm màu" của người cộng sự.

Sau khi gửi gắm đơn xin kết hôn cho lão Tôn, anh bắt đầu chuẩn bị hành trang cho em gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rời đi.

Miền Bắc không giống Giang Nam, mùa đông đó lạnh lẽo dài đằng đẵng.

Tuy lương thực công nghiệp trù phú nhưng đại đội Hồnghẻo lánh, nguồn cung nhu yếu phẩm kém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 xa so với Châu. Cộng thêm phía bố mẹ, Sở Ngọc cần chuẩn bị rất nhiều thứ.

Tất nhiên bận rộn đến mấy, anh cũng không quên đến nhà nhạc phụ tương lai để thắt chặt tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảm...

"Sao lại mang đồ đến nữa rồi? Chẳng bảo cháu đừng mang nữa sao?" Cháu rể tương lai liên tiếp hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 buổi tối đều đến thăm, Hứa Hoài Lam vui thì vui thật nhưng lần nào cũng túi lớn túi nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thế này thực sự không cần thiết.

Sở Ngọc không coi mình người ngoài, cất các món quà vào tủ: "Cũng chỉ mấy ngày này thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ạ, đợi cháu về đơn vị, muốn gửi cũng không tiện."

"Thế cũng không thể gửi kiểu này được, chúng ta phải ăn đến bao giờ mới hết?" Hứa Hoài Lam bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tới giúp một tay.

Cố Vệ Quốc thì rất hài lòng, không phải tham đồ tốt vui mừng vì sự coi trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 của cháu rể đối với Phương Bạch. Ông lấy ra loại trà ngon nhất trong nhà, tự tay pha một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấm trà, chào mời: "Tiểu Sở à, qua đây ngồi đi, để bác gái cháu sắp xếp."

"Vâng, cháu qua ngay ạ." Miệng thì đáp như vậy nhưng Sở Ngọc vẫn xếp gọn đồ đạc mới bước tới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Cố Vệ Quốc đẩy tách trà đến cạnh tay cháu rể: "Ăn tối chưa?"

"Cháu ăn rồi ạ."

"Lần sau cứ đến thẳng nhà mình ăn, đưa cả em gái cháu qua nữa."

Hứa Hoài Lam cũng đi tới nói: "Đúng đấy, cháu Phương Bạch thứ tuần sau thể đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 kết hôn rồi, chúng ta người một nhà rồi, từ mai bắt đầu đưa Hương Tuyết đến nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mình ăn cơm đi."

sao cũng gần, đạp xe chỉ mất mười phút.

Sở Ngọc lại lắc đầu từ chối, trước tiên giải thích kỹ tình hình hiện tại của em gái rồi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 truy vấn: "Thứ tuần sau thể đăng ký ạ?"

Nhắc đến chuyện này, Cố Vệ Quốc hớn hở nói: "Phải, bác nhờ thầy xem giúp rồi, bảo ngày lành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gần nhất hợp cho cưới hỏi chínhthứ tuần tới."

Hôm nay đã thứ năm, vậykhông còn mấy ngày nữa, trong lòng Sở Ngọc vui sướng: "Phương Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 biết chưa ạ?"

Hứa Hoài Lam cười đáp: "Vẫn chưa kịp nói với nó, vừa hay, lát nữa tiểu Sở cháu tự đi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhé."

Họ đúngđã hai ngày chưa gặp nhau. Đối mặt với ánh mắt trêu chọc của hai vị trưởng bối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sở Ngọc tuy có chút không tự nhiên nhưng vẫn thuận theo lòng mình: "Tối mai cháu sẽ đi tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ấy ạ."

"Đi đi đi, công việc của Phương Bạch bận thật đấy, cháu đến chohít thở chút không khí..."

Đối với tiểu Sở, Hứa Hoài Lam hoàn toàn là tâm thái "mẹ vợ nhìn con rể, càng nhìn càng ưng". © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Vui mừng xong lại không nhịn được lo lắng: "Lần trước nói con Hương Tuyết định đi làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thanh niên tri thức, đồ đạc chuẩn bị đủ chưa? Phương Bắc lạnh lắm đấy."

Sở Ngọc lắc đầu: "Vẫn chưa ạ, cháu không tiện lộ liễu chạy ra hợp tác mua đồ, toàn nhờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 các bạn chiến đấu giúp đỡ."

"Hả? Việc phải nhờ người ngoài? Cháu đưa danh sách cho bác, để bác đi mua, những thứ phụ nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thiếu thốn bác còn thể kiểm tra bổ sung cho."

Hứa Hoài Lam vốn người bảo vệ người nhà, giờ tiểu Sở đã thành cháu rể nhà mình, vậy thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sở Hương Tuyết đương nhiên cũng được xếp vào diện người nhà.

Bác gái đã muốn giúp, Sở Ngọc đương nhiên cầu còn không được, chỉ là: "... Công việc của bác không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sao chứ ạ?"

Hứa Hoài Lam không mấy bận tâm: "Bác đổi ca với đồng nghiệp một ngàyđược... Thôi, người một nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giúp đỡ lẫn nhau chẳng phải lẽ đương nhiên sao?"

"Vậy làm phiền bác gái quá." Nói đến nước này, Sở Ngọc cũng không còn khách sáo nữa, nhanh nhẹn móc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiền phiếu ra, đồng thời viết lại từng thứ còn chưa mua được.

Trong lòng anh thầm cảm ơn em gái một lần nữa, cảm ơnđã giúp anh tìm được một gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đình tốt như vậy.

Chỉsự cảm kích này đến nhanh biến đi cũng nhanh. Về đến nhà, sau khi Sở Ngọc nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 với em gái về sự giúp đỡ của bác trai bác gái, anh thuận tiện nói tối hôm sau sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi gặp đối tượng.

Nào ngờ đâu Sở Hương Tuyết lại nảy ra ý định muốn đi cùng. Vất vả lắm mới cái cớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đường đường chính chính đi gặp đối tượng, Sở Ngọc đương nhiên không muốn mang em gái theo, anh thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hiện sự chê baimồn một: "Em đi làm cái gì?"

Sở Hương Tuyết nghiến răng: "Sao anh lại 'qua cầu rút ván' thế hả? Hôm nay thứ năm, thứ ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tuần sau em đã phải xuống nông thôn rồi, trước lúc đó muốn gặp bạn thân một lần thì sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nào?"

Sở Ngọc vẫn không bằng lòng, nghĩ đến khả năng đổi sang ngày khác đưa em gái đi, nhưng nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đối tượng công việc bận rộn, không tiện tối nào cũng rời đơn vị, chỉ đành miễn cưỡng đồng ý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Sở Hương Tuyết: “......”

Lại mưa rồi. Tháng sáu Châu mưa dầm dề mới chuyện thường tình.

Mỗi khi đến mùa mưa Mai, cả thành phố như bị ngâm trong nước. Hai anh em nhà họ Sở mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 người mặc một chiếc áo mưa, trước tiên đi xe buýt sau đó đi thuyền ô bồng, lúc 7 giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rưỡi tối đã tới tòa soạn báo Tô Châu.

Lúc này tòa soạn báo không khác ban ngày, dưới ánh đèn sáng trưng, mỗi người đều bận rộn tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bật.

Sở Ngọc cởi áo mưa, bảo em gái đợi bên ngoài, mình vào trao đổi với bác bảo vệ. Nghe nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đến tìm biên tập Cố, bác bảo vệ nhìn người này hai cái liền nhận ra ngay: "Tôi nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cậu rồi, anh họ tiểu Cố phải không?"

Sở Ngọc đưa bác một điếu thuốc: "Là cháu ạ, bác ơi, Phương Bạchtrên lầu chứ ạ?"

"Có đấy, cậu tự lên đi." Bác bảo vệ nhận điếu thuốc nhìn kỹ, thấy nhãn hiệu "Phi Mã", không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nỡ hút ngay, cẩn thận cất vào bao thuốc nát mềm.

"Cảm ơn bác." Nói lời cảm ơn xong, Sở Ngọc chạy thẳng lên tầng hai, chỉ hai ba phút sau đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 dẫn đối tượng xuống tìm em gái.

Cố Phương Bạch vui vẻ khoác tay Hương Tuyết: "Tớ còn đang định hai ngày tới đi tìm cậu, không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cậu đã qua đây trước rồi."

Được bạn học kiêm chị dâu tương lai chào đón, đôi mắt hạnh lớn của Sở Hương Tuyết cong thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hình trăng lưỡi liềm: "Thế thì chúng ta gọitâm linh tương thông rồi."

"......" Cái này gọi tâm linh tương thông à?

Sở Ngọc không nhịn được mà thầm càm ràm trong lòng. Nào ngờ ý nghĩ của anh vừa dứt, đối tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đã dội gáo nước lạnh vào anh.

Chỉ thấy Cố Phương Bạch gật đầu lia lịa: "Tớ cũng thấy chúng mình rất tâm ý... Đúng rồi, Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Tuyết bao giờ cậu xuống nông thôn? Hay tối nay lại chỗ tớ đi? Chúng mình tâm sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cho đã."

"Thứ ba tuần sau tớ đi." Nói xong Sở Hương Tuyết vỗ vỗ chiếc túi đeo trên người: "Chúng mình lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nghĩ giống nhau rồi, này, quần áo thay giặt tớ mang theo cả rồi đây."

Sở Ngọc day day thái dương: "......"

Cái con thối này muốn lại ư?

Cố Phương Bạch hoàn toàn không để ý đến hành động của đối tượng, cô tự mình vui vẻ: "Thế thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tốt quá, cậu đợi tớ mấy phút nhé, tớ lên lầu kết thúc nốt công việc."

Thấy hai gái nói cười vui vẻ, lại còn bàn bạc đủ thứ, Sở Ngọc nén cảm giác kỳ quặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong lòng, vội vàng lên tiếng nhắc nhở: "Phương Bạch, bên bác trai đã chọn được ngày đăng rồi." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

"Nhanh vậy ạ? ngày nào thế?" Cố Phương Bạch nhìn sang. Thấy đối tượng cuối cùng cũng dời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tầm mắt lên người mình, Sở Ngọc mới hài lòng: "Thứ tuần tới."

Cố Phương Bạch chút thất vọng: "Thứ ạ? Thế thì Hương Tuyết không kịp xem chúng ta đăng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rồi."

Sở Ngọc: “...?”

túc xá nhân viên tòa soạn. Hai gái gội đầu tắm rửa, thu dọn một hồi, khi nằm lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giường đã 9 giờ tối. Hồ Dao Anh tối nay đi xem mắt nên đã xin về sớm từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lâu.

vậy tối nay trong túc xá chỉ có hai người họ.

Không người ngoài, Sở Hương Tuyết nói chuyện cũng không còn nhiều e dè: "Anh trai tớ chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giận rồi, ha ha ha... Lúc nãy cậu cứ nói chuyện với tớ mãi, mặt anh ấy đenlại." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Cố Phương Bạch cạn lời: "Làm đến mức phóng đại thế." Hai người mới gặp nhau vài lần thôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 mà.

"Thật đấy, không tin lần sau cậu cứ để ý xem."

"Còn lần sau nữa à, mấy ngày nữa cậu đi rồi."

"Cũng đúng... Phương Bạch, chúng mình tâm sự chút về Tri... về Phương Tri Phàm đi."

những lời không tiện nói với anh cả nhưng trước mặt người chị dâu tương lai cũng phụ nữ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sở Hương Tuyết lại không thấy rào cản nào.

Cố Phương Bạch: "Dù cậu không nhắc đến, tớ cũng định hỏi xem tình hình thế nào đây."

Sở Hương Tuyết gãi gãi đôi hơi nóng lên: "Hả? Cậu biết à? Anh trai tớ nói với cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sao?"

Mặc ấy tin tưởng vào phán đoán của anh cả nhưng trong lòng vẫn còn nhiều sương mù.

Cố Phương Bạch thể nói dối để gạt mình ra khỏi chuyện này nhưng đã không làm thế: "Là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tớ nhắc với anh trai cậu trước đấy. Tớ cảm thấy Phương Tri Phàm thể hiện quá hoàn mỹ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 con người thì ai cũngkhuyết điểm, kiểu người như hắn ta trông rất giả tạo, ràng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không đáng tin, vừa hay anh trai cậu cũng không thích hắn."

Đây câu trả lời Sở Hương Tuyết không ngờ tới, ấy kinh ngạc ngồi bật dậy: "Cậu... hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cậu mới gặp anh Tri Phàm có một hai lần thôi mà? Chỉ thếđã nhìn ra anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không thật lòng đối tốt với tớ sao?"

Vậy ấy rốt cuộc ngu ngốc đến mức nào? bên nhau hơn một năm trờichẳng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ra được điều gì.

Cố Phương Bạch cũng ngồi dậy theo, bắt đầu phổ cập cho Hương Tuyết đủ loại chiêu trò lừa đảo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đời sau, đặc biệt là kiểu "tra nam phượng hoàng" chất lượng cao này.

Trong thời đại tiểu thuyết bị coi là cấm thư, Sở Hương Tuyết làm sao chứng kiến được những câu chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 gây sốc của thời đại bùng nổ thông tin.

Đầu ócấy ngay lập tức bị nhồi nhét hơn mười dụ điển hình, cả người trở nên ngơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ngẩn.

Hồi lâu sau, ấy lại rầu ngã vật xuống gối thều thào r*n r*: "... Vậy tớ chính© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiểu thư nhà giàu bị sập bẫy 'mổ lợn' (lừa tình đoạt tài) sao? Phương Bạch, yêu đương đáng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quá đi mất, tớ chẳng dám tiếp xúc với đồng chí nam nào nữa đâu, ai biết được trong bụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 họ chứa cái tâm địa gì."

"Đàn ông tốt vẫn còn mà, không thể đũa cả nắm được, dụ như anh trai cậu chẳng hạn." © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Sở Hương Tuyết lăn một vòng: "Anh trai tớ chínhkiểu người đàn ông tốt làm nhiều nói ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cậu bảo sao?"

Thực ra Cố Phương Bạch cũng chẳng hiểu mấy, nhưng chỉ cần có thể khiến Hương Tuyết hoàn toàn từ bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tên tra nam họ Phương kia, giả vờ hiểu một chút cũng không sao.

Thế là cô khẳng định chắc nịch: "Đúng thế! Anh Sở chính kiểu đàn ông tốt như vậy."

Sở Hương Tuyết vẫn không lòng tin vào bản thân, dù đã nghe qua bao nhiêu ví dụ về tra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nam, ấy vẫn cảm thấy mình không phân biệt nổi, chiêu trò thực sự quá nhiều.

ấy bèn đẩy hết trách nhiệm: "Thôi kệ đi, nếu sau này tớ thực sự gặp được ai phù hợp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tớ sẽ dắt đến cho cậu anh cả xem trước, hai người bảo tốt thì tớ mới yêu."

Trong mắt Sở Hương Tuyết, bản thân ấy không thông minh cũng không sao, cứ ngoan ngoãn đi theo người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thông minh được mà.

"Cũng... được thôi." Cố Phương Bạch chột dạ nhận lời, trong lòng thầm nghĩ, nếu thực sựngày đó, cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đẩy cho Sở Ngọc, sao người đàn ông kia trông cũng như có tám trăm cái tâm vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255

Không biết anh ấy trả thù tên tra nam họ Phương kia không nhỉ?

….

"Trả thù Phương Tri Phàm?"

Hôm nay là buổi hẹn chính thức đầu tiên của hai người, Sở Ngọc không tài nào ngờ được đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tượng diện đồ xinh đẹp nhà mình sau khi chào hỏi vài câu bản, chủ đề đầu tiên lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 là về cái họ Phương tiểu nhân kia.

"Chỉtôi thấy không thể để hắn ta nhởn nhơ quá dễ dàng như vậy được." Cố Phương Bạch rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 muốn thấy Phương Tri Phàm gặp vận rủi, nhưng không có nhiều mối quan hệ, khi chưanắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chắc mười phần không dám mạo hiểm, chỉ có thể đặt hy vọng lên Sở Ngọc.

Sở Ngọc tuychút dở khóc dở cười nhưng vẫn nghiêm túc trả lời: "Đợi tiễn Hương Tuyết xong, bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 này tôi sẽ nói chuyện với bác Phương để hủy hôn. Còn về Phương Tri Phàm, tôi vẫn luôn bố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trí người giám sát hắn. Hắnkẻ tâm lớn, không kiếm chác được từ nhà họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 Sở chắc chắn sẽ nhắm tới con mồi tiếp theo..."

Cố Phương Bạch: "Tôi nghe Hương Tuyết nói bác Phương người rất tốt?"

"Ừ, đúng một vị trưởng bối rất từ ái." Cũng chính vì nể mặt bác Phương nên Sở Ngọc mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 không lập tức xử Phương Tri Phàm, nếu không dựa vào thời điểm nhạy cảm như hiện nay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 quá nhiều cách để kéo cái thằng nhóc họ Phương kia xuống ngựa.

Tất nhiên anh cũng chỉ cho hắn một hội duy nhất, nếu Phương Tri Phàm nhắm vào người khác để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 tiếp tục làm ác, Sở Ngọc chắc chắn sẽ dìm hắn xuống tận đáy. Cứ chờ xem lựa chọn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hắn thế nào thôi.

Cố Phương Bạch đại khái hiểu được ý tứ sâu xa của Sở Ngọc, xác định anh không hề lơi lỏng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 cảnh giác với Phương Tri Phàm, bèn không tiếp tục chủ đề đó nữa hỏi về kế hoạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đi chơi hôm nay.

Sở Ngọc rút từ trong túi ra hai tờ xem phim: "Tôinhờ người hỏi thăm rồi, tìm hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhau thường thì sẽ đi xem phim, dạo công viên, rồi ra hợp tác mua đồ."

Xem phim thì Cố Phương Bạch không ý kiến, chỉ là: "... Thời tiết này, trong rạp phim chắc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nhiều muỗi lắm nhỉ?"

Sở Ngọc lấy từ trong túi ra một khoanh nhang muỗi: "Công tác hậu cần phải đảm bảo chứ."

"Phụt... Trong túi anh có những thứ vậy?" Cố Phương Bạch thực sự không ngờ anh lính trông nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đứng đắn này lại ẩn chứa tính cách hài hước như vậy.

Đây lần đầu tiên Sở Ngọc thấy đối tượng cười rạng rỡ như thế. Lúc này đôi mắt phượng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 hơi nheo lại, kéo đuôi mắt vốn đã xếch nhẹ ra một đường cong người, khiến mỹ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 vốn thanh lãnh như băng tan, nhuốm màu phong tình kiều diễm.

Sở Ngọc rủ đôi mắt phượng xuống, cẩn thận che giấu sự kinh diễm nơi đáy mắt: "Em muốn xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 trong túi không?"

Nhìn chiếc túi đeo chéo đưa tới trước mặt, Cố Phương Bạch ngẩn người một lát,vừa rồi chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 buột miệng nói thôi, không ngờ anh lại cho là thật.

Sở Ngọc: "Không xem à?"

"... Xem chứ." Chia sẻ đồ dùng trong túi xách cũng minh chứng cho mối quan hệ tiến thêm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bước nhỉ?

Cố Phương Bạch trong đầu nghĩ ngợi vẩn vơ, tay cũng không rảnh rỗi, mở khóa túi, tỉ mỉ quan sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 bên trong.

Nhìn gái không chút phòng bị xán lại gần mình, khóe môi Sở Ngọc nhếch lên, tâm trạng tốt đẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giới thiệu từng thứ đồ mang theo.

Phải nói đồ đạc không chỉ tinh xảo còn rất đa dạng, nhưng bản đều những thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 rất có khả năng cần dùng đến.

Cố Phương Bạch càng nhìn càng kinh ngạc, rốt cuộc không nhịn được ngẩng đầu hỏi: "Anh am hiểu thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 sao?"

Nếu không phải đủ hiểu rõ bà nội, đều nghi ngờ phải mình cũng gặp phải bẫy "mổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 lợn" rồi không, sao lạingười đàn ông chu đáo đến mức này?

Sở Ngọc nhắm mắt lại, một hồi lâu sau thực sự không nhịn được, vẫn giơ taynhẹ lên đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đối tượng một cái: "Nghĩ thế không biết, đồ trong túi kết quả của việc tôi đi thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 giáo mấy người đấy."

"Hóa ra vậy..." Cố Phương Bạch xoa xoa đầu, rất ngượng ngùng chuyển chủ đề: "Chúng ta đi xem phim © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 thôi."

Sở Ngọc mỉm cười nhìn gái đang chột dạ một cái rồi hừ một tiếng: "Đi thôi."

Rất nhiều người khi chột dạ thì lời nói sẽ trở nên đặc biệt dày đặc, Cố Phương Bạch một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 điển hình trong số đó. Sau khi bước theo bước chân của đối tượng, bắt đầu tìm chuyện để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 nói: "Xem phim xong thì đi dạo công viên ạ?"

Sở Ngọc nghiêng đầu nhìn cô: "Hay đi hợp tác xã trước?"

Cố Phương Bạch lắc đầu: "Tôi không thiếu đồ gì cả, hợp tác không đi nữa đâu... Chúng mình đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 chụp ảnh chung đi? Làm ảnh kết hôn luôn."

Đương nhiên tốt rồi, Sở Ngọc đồng ý ngay lập tức: "Lát nữa chụp thêm mấy tấm."

Cố Phương Bạch không ý kiến: "Hương Tuyết hôm nay cũng được nghỉ, nên gọi cậu ấy đi chụp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 ảnh cùng không?"

Đang lúc yêu đương tìm hiểu nhau, em gái em gủng gì đó thật quá vướng víu, Sở Ngọc chê bai: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 "Không cần đâu."

"Được rồi... Đúng rồi, tôi đổi được một ít phiếu toàn quốc, định tuần sau tiễn Hương Tuyết đi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.255 đưa cho cậu ấy."

"Hay là... hôm nay đừng nhắc đến Hương Tuyết nữa nhé?"

"... Ồ."

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Điền văn, truyện Điền văn hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng full, Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng online, read Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng, Nguyệt Bán Tường Vi Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Trọng Sinh Thập Niên 60: Mỹ Nhân Cứu Anh Hùng

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc