GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 20: C20- Ngày thứ bảy

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đâymột con đường mãi mãi không bao giờ bị lãng quên. Trong thôn rất nhiều những ngôi nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ, giữa những con ngõ nhỏ ngoằn ngoèo, nhà cửa hai bên đường đều đóng cửa kín mít, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần như không thấy một bóng người, giống như vừa mới xảy ra một việc đặc biệt vậy.

Xuânbỗng dưng khẽ nói: “Anh biết không? Tôi hiện giờ đang nhớ tới bộ phim ‘Cuộc phiêu lưu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chihiro’ vào thế giới linh hồn”(1) của Hayao Miyazaki”.

Thực ra tôi cũng nghĩ tới “Cuộc phiêu lưu của Chihiro vào thế giới linh hồn”. Chihiro theo cha đi qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đường hầm tối đen như mực, phát hiện ra một công viên giải trí khổng lồ, bên trong mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ đều toàn vẹn nhưng lại không một bóng người, tới khi trời tối thì xảy ra một loạt chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất thường…

Chúng tôi đi dọc mang theo những suy tưởng, rồi rẽ vào ngã rẽ cuối cùng trong con hẻn, trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính ngôi nhà cổ Tiến Sỹ Đệ, nơi ở của dòng họ u Dương Hoang thôn, cũng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi Tiểu Chi đã sinh ra lớn lên.

Kể từ sau khi Tiểu Chi cha mẹ của ấy rời khỏi thế giới này, ngôi nhà cổ Tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sỹ Đệ đã đóng cửa, không biết giờ đây thế nào rồi.

Trước khi trở lại chốn xưa, lòng tôi thấp thỏm không yên, luôn cảm giác sẽ việc đó ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý muốn xảy ra. Tôi quay đầu lại nhìn Xuân thì chỉ nhìn thấy đôi mắt long lanh u © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buồn của ấy, đôi mắt đó hiện lên đầy vẻ kỳ dị trong màn đêm đang từ từ buông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống.

Cuối cùng chúng tôi rẽ vào ngã rẽ đó, nhìn thấy Tiến Sỹ Đệ phía cuối ngõ.

Màn đêm Hoang thôn buông xuống rồi…

1.”Cuộc phiêu lưu của Chihiro vào thế giới linh hồn”: tên tiếng anh Sprites Away, phim hoạt hình Nhật Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đoạt giải Oscar năm 2002 ND.

Đêm

Tiến Sỹ Đệ chết rồi.

Cảnh tượng trong cơn ác mộng thực sự xảy ra, giây phút đó cơ thể tôi giống như bị một luồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện chạy qua, tôi lùi lại nửa bước, khụy ngã bên cạnh bức tường.

Xuân cũng khẽ thốt lên một tiếng: “Trời ơi!”

Nói chính xác hơn, tôi nhìn thấy “thi thể” của Tiến Sỹ Đệ, một “thi thể” bị đốt cháy.

Đống đổ nát trước mắt một dống đổ nát, giống như vừa bị ném bom rải thảm vậy, ngôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà cổ “đỉnh viện thâm thâm thâmhứa”(1) trước đây đã không thấy nữa rồi, chỉ còn lại từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đống tường đổ nát.

Cổng tòa nhà cao cao giờ chỉ còn sót lại hai chiếc cột trống trơn, trên đỉnh cột vẫn còn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vết tích bị lửa thiêu.

Tôi Xuân bước qua thềm cửa còn sót lại của Tiến Sỹ Đệ, vẫn còn thể loáng thoáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận ra khu nhà thứ nhất, “Nhân Ái Đường” cổ kính, chỉ còn lại ba vách tường độc, bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân dung tấm biển của tổ tiên gia tộc u Dương đều đã hóa thành tro bụi, trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất la liệt gạch ngói những cột gỗ bị thiêu cháy.

Càng đi vào trong, cảnh tượng càng thê lương, tôi đã từngtrên căn gác gỗ trong căn gác thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai sau nhà, giờ thì đã biến thành một đống tro vụn rồi. Tôi chỉ biết ngước lên căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gác trong không trung, tưởng tượng ra mấy đêm khắc cốt ghi tâm đó.vậy, tôi vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cố chấp chạy tới bãi đỗ nát, hy vọngthể phát hiên ra thứ gì đó bên trong, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài gạch ngói tan nát ra chẳng còn lại thứ cả, còn tấm bình phong bốn cảnh sơn mài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời Thanh, ngẫm tới thì chắc cả Yên Chi trong đó cũng chìm trong lửa rồi cũng nên.

Cẩn thận bước qua đống đổ nát của căn gác gỗ, chúng tôi tới sân sau Tiến Sỹ Đệ. đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng thảm hại như vậy, đỉnh viện cổ xưa đã không còn tồn tại nữa, cây hoa mai rực rỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng biến thành u hồn, chỉ còn lại miệng giếng cổ vẫn quật cường sống sót.

Tôi lập tức lao tới bên miệng giếng thì ngửi thấy mùi hôi thối giống như mùi của xác chết phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hủy từ đáy giếng xộc lên, không biết súc vật nào chết cháy rồi bị quẳng xuống giếng. Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thấy đáy giếng sâu, miệng giếng nước chết đó phải chăng còn như một con mắt đang chằm chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn, xoáy vào tôi?

Đột nhiên, một bàn tay đặt lên vai, tôi bỗng hồn xiêu phách lạc, quay đầu lại thì chỉ nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đôi mắt buồn trong đêm tối.

“Tiểu Chi?”

Tôi bất giác thốt ra cái tên này.

Hồn ma trở về?

Nhưng tôi lại nghe thấy giọng của Xuân Vũ: “Là tôi mà, anh sao thế?”

m thầm cười đau khổ, tôi bối rối đứng thẳng người dậy bên miệng giếng: “Không có gì”.

Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong sắc đêm không nhìn thấy mặt trăng nhưng bầu trời lại ngập tràn ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao, bầu trời toàn sao băng thần này dường như cũng đang thổ lộ điều đó.

Rời khỏi sân sau Tiến Sỹ Đệ, quay trở lại sân thứ hai, dãy nhà hai bên đều đã hóa thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tro bụi. Tôi rút đèn pin ra, lao lên một đống đổ nát, ra sức đào bới đống gạch ngói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như tìm báu vật vậy.

“Anh đang làmthế?”

“Địa cung!” khuôn mặt tôi trong màn đêm chắccũng có chút đáng sợ. “Cô quên rồi sao, cửa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa cung chính dưới căn phòng này”.

“Đúng, tôi nhớ lúc đó chính vị trí này, trong tường chắc giấu gian mật thất, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy vào đó không cẩn thận còn ngã nhào xuống dưới”.

Nói xongấy xoa xoa ngực, giống như bị rơi xuống địa cung thật vậy. Đúng, địa cung của hàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngàn năm trước đang dưới chân chúng tôi, nhưng bên trên lại phủ một tầng gạch ngói, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn bộ đều đã bị thiêu cháy hoàn toàn không cách nào tìm thấy cửa vào địa cung.

Xem ra dùng sức người không thể đào lên được, trừ khi dùng tới máy ủi của công trường xây dựng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cứ coi như bây giờ bắt đầu ra sức đào bới, không màng tới việc khác đi chăng nữa thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không kịp. Kim giờ trên dồng hồ đã chỉ tới 8 giờ đúng, tôi chỉ còn lại 4 tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng hồ, xem ra thời khắc cuối cùng cũng sắp tới rồi.

Lẽ nào cửa địa cung cũng đã bị lửa thiêu rụi? Gạch ngói đất cát từ trong phòng rơi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã bịt kín mất cửa vào, lẽ mọi người sẽ không tìm được đường thông xuống địa cung được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa?

Tôi hoang mang đứng trên địa cung không biết vào bằng cửa nào, giống như người đánh năm nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xâm nhập vào rừng hoa đào dưới ngòi bút của Đào Uyên Minh, khi anh đi ra khỏi vùng đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần kỳ này, thì đã không cách nào tìm thấy đường quay trở về nữa.

Hoang thôn trong bóng đêm giống như loàithú đang ngủ say, tôi quay đầu lại nhìn những đoạn tường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoang phế, giống như đang trong một di tích cổ đại nào đó.

“Tiến Sỹ Đệ rút cuộc đã gặp phải sự trừng phạt mà lại xảy ra biến cố này?”

“Thật không thể tưởng tượng nổi khởi điểm của ác mộng đã bị ngọn lửa hủy diệt”. Xuân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng đèn pin soi lên đống gạch ngói trên mặt đất nói: “Chắc bị đốt cháy chưa được bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu đâu?”

Tôi chỉ biết thở dài: “Không biết do người phóng hỏa đốt hay tự nhiên cháy nữa”.

Đột nhiên, tiếng gọi vang lên sau lưng: “Là người hay ma?”

Trong hoàn cảnh này nghe thấy âm thanh đó quảkhiến người ta không lạnh cũng phải run lập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cập, tôi sợ hãi quay đầu lại thì mắt liền bị chiếc đèn pin đối diện làm lóa lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái. Xuânvội vàng nép sau lưng tôi, dùng tay chặn luồng sáng lại, lớn tiếng hỏi: “Ai?”

Một giọng nói vang vọng cất lên sau ánh đèn chói mắt: “Là người à?”

Tôi hơi hoảng sợ: “Phí lời, không phải ngườilại biết nói à?”

“Ma cũng biết nói đấy!”

m thanh đó lạnh lùng nhường vậy, giống như đang thẩm vấn phạm nhân.

Rút cuộc, ánh sáng đó tiến tới trước mặt tôi, lộ ra một khuôn mặt đàn ông ngoài 50 tuổi, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này một đôi mắt cảnh giác như chim ưng trên núi, hiểm hệt như Hoang thôn thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này. Ông ấy cẩn thận quan sát tôi Xuân Vũ, sau đó lại gần bên cạnh tôi ngửi ngửi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Ô, mùi người!”.

Nghe thấy câu này saokhó chịu, tôi cau nói: “Không phải mùi người, lẽ nào mùi mà?”

Người đàn ông cười lạnh lùng một tiếng: “Ừm, mùi ma -Hoang thôn chẳng lạ, tôi thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp hồn quỷ.”

“Ông nói ông từng nhìn thấy ma?”

“Ở Hoang thôn này, ‘thấy ma’ chuyện như cơm bữa”.

Lẽ nào người dân Hoang thôn đềunăng lực đặc biệt khác thường, đều thể nhìn thấy u hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lượn lờ trong bóng đêm? Bây giờ tôi mới chú ý tới giọng nói tiếng phổ thông mang khẩu âm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiết Giang của ông ấy, chứ không phải tiếng địa phương cùng khó hiểu của dân bản địa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi thăm dò: “Xin hỏi, bác cũng tới Hoang thôn thám hiểm sao?”

“Cái thám với chả hiểm, tôi chủ nhiệm ủy ban thôn”.

Chủ nhiệm ủy ban thôn? Cũng chính trưởng thôntrước đây người ta thường nói rồi, thảo nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nói tiếng phổ thông, khuôn mặt đôi mắt uy nghiêm thực sự thể khiến người ta kính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng.

“Trưởng thôn, đây rút cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”

“Anh hỏi về Tiến Sỹ Đệ? Thật gây tội hơn một tháng trước vào một đêm, ngôi nhà cổ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên lửa ngút trời cháy bùng bùng lên, toàn thôn dân đều chạy ra cứu hỏa nhưng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể giữ lại được ngôi nhà cổ mấy trăm năm này, đã bị thiêu rụi như thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây!”

“Đã tìm ra nguyên nhân cháy chưa ạ?”

Trưởng thôn lắc lắc đầu, chỉ xuống đất nói: “Có lẽ chỉ ma mới biết được”.

Lúc này Xuân đã từ phía sau lưng tôi bước ra nói chuyện: “Trưởng thôn, bác biết trước khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiến Sỹ Đệ bị cháy, Hoang thôn đã từng xảy ra chuyện đặc biệt không?”

“Chuyện đặc biệt thì chưa từng xảy ra, còn người đặc biệt thì một người tới”.

Tôi lập tức cảm thấy mò: “Người đặc biệt, ai vậy?”

“Một cô gái khoản 20 tuổi, ấy tới Hoang thôn vào lúc hoàng hôn, đúng lúc đó tôi đang ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổng thôn nên liền chặn ấy lại hỏi vài câu, cô ấy nói chỉ đến Hoang thôn tham quan. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôi còn khuyên ta nhanh chóng rời khỏi đây, nếu không thì sẽ xảy ra chuyện phiền phức như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ta thường đồn đại”.

“Ý bác nói là lời nguyền của Hoang thôn bất cứ ai xâm nhập vào Hoang thôn vài ngày sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đều sẽ chết?”

“Kiểu như thế, nhưng gái đó vẫn không hề động lòng, thanh niên bây giờ thật là không nghe lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người già”.

Tôi nghĩ thầm, ông mới hơn 50 tuổi, sao lại tự nhận mình người già? Chắc thôn dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây 50 tuổi đã được coi là gài rồi cũng nên.

“Đến đây nói chuyện đi”. Trưởng thôn đưa chúng tôi tới chân tường, vừa nói chuyện vừa có thể tránh được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gió rét mùa đông. Ông tiếp tục kể: “Không thể ngờ chính trong đêm hôm đó Tiến Sỹ Đệ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xảy ra hỏa hoạn. Sau đó, chẳng ai nhìn thấy gái đó nữa, khả năng ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bỏ đi trước khi xảy ra chuyện, cũngkhả năng ấy bị thiêu cháy thành tro bụi trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại hỏa rồi cũng nên”.

“Nếu như bị thiêu chết thì chắc chắn sẽ để lại xác”.

“Nếu như bị vùi trong đống gạch ngói, cộng thêm thịt nát xương tan thì cũng khó tìm thấy được”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lúc này tôi bỗng thức nhìn lên đống hoang phế, không biết chừng dưới chân tôi đang chôn vùi hài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cốt của ai đấy. Tôi lập tức lắc lắc đầu phủ định giả tưởng đáng sợ này, bởi trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng tôi lướt qua một cái tênlẽ nào ta?

Không, mongkhông phải người đó. Nhưng tôi vẫn lấy từ trong cặp ra một xấp bưu thiếp, tôi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy chúng từ trong ngăn kéo của Tô Thiên Bình trước khi lên đường, bên trên in khuôn mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của u hồn A Hoàn.

Tôi đưa bưu thiếp cho trưởng thôn, ông ấy dùng đen pin cỡ đại soi lên xem tỉ mẩn rồi nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Không sai, chính gái này!”

Quả nhiên A Hoàn (Lâm U), ảnh ta để lại trên bưu thiếp đã phát huy tác dụng to © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn. Giờ thì tôi đã thể xác thực rồi, hơn một tháng trước ta đã tới Hoang thôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chính trong cái đêm ta tới Hoang thôn, ngôi nhà cổ Tiến Sỹ Đệ đã bị hỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoạn, thiêu sạch trơn cả mấy căn gác của ngôi nhà cổ này.

Khi tôi đang cúi đầu ngẫm nghĩ thì Xuân đột nhiên chêm lời: “Lúc đó, cô ấy nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy tên không ạ?”

Trưởng thôn gãi gãi đầu: “Không nói, nhưng hình như tôi đã từng gặp cô gái này”.

“Lúc nào?”

“Để tôi nghĩ lại xem nào chắc khoảng ba năm trước? Đúng rồi, chính ba năm trước, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ hai cha con tới Hoang thôn”.

Tôi bỗng chút bồn chồn: “Hai cha con?”

“Ừm, người cha tự xưng giáođại học, đến từ Thượng Hải, nhìn khoảng ngoài 40 tuổi, con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hình như khoảng 17, 18 tuổi, để tôi nhớ lại đã…”, trưởng thôn lại cúi đầu, hình như đầu óc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn nhớ nổi nữa rồi, “Đúng, tôi nhớ giáođó họ Hứa”.

“Hứa Tử Tâm!”

Cái tên này lập tức thốt ra khỏi miệng, tôi suýt chút nữa gọi cả tên trường đại học S, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả cuốn "Hủy diệt mộng cảnh" nữa.

Xuân vội vàng tiếp lời: “Vậy thì con gái của ông ấy có phải Lâm U không?”

Tôi lại dùng đèn pin soi lên tấm bưu thiếp, tự mình lẩm bẩm nói: “Quả nhiên chính ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Lâm U”.

Trưởng thôn vồn không biết tên của Lâm U. Sắc mặt ông trong đêm đông càng trở nên đáng sợ, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như hồn quỷ trong đống hoang phế của ngôi nhà cổ này, ông tiếp tục hồi tưởng lại: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Lúc đó tôi nhớ rất rõ, bởi giáo Hứa Tử Tâm trực tiếp tim đến tôi, hỏi thăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi về truyền thuyết cổ xưa của quán trọ Hoang thôn, anh ta nói anh ta tới đây để khảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sát vu… cổ đại đó”.

Ông ấy không hiểu nghĩa của từ này, thế nên ngừng lại giữa chừng không nói tiếp, tôi vội vàng giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ấy bổ sung: “Văn hóa vu thuật”.

“Đúng. Tôi đã kể lại cho anh ta nghe mấy truyền thuyết về Yên Chi, thậm chí cả truyện vợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế trong Tiến Sỹ Đệ, anh ta rất hứng thú với những chuyện này”.

“Thế còn cô gái thì sao? Ý cháu nói con gái của giáo Hứa”.

ức của trưởng thôn cũng đã nét hơn: “Cô ấymột khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đôi mắt lại khiến tôichút khiếp sợ, hình như đó không phải mắt người, giống mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động vật hay mắt ma hơn, tôi không thích đôi mắt đó”.

Hình dung mắt con gái như thế này khiến Xuân cũng có chút mất tự nhiên, giống như trưởng thôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang nóiấy vậy.

Nếu như “Trở lại Hoang thôn” quay thành phim, ngay lúc này đây tôi sẽ thể quay người lại phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máy quay phim đọc ra đoạn lời thoại sau:

“Bây giờ, chúng ta thể biết được rằng, ba năm trước Lâm U Hứa Tử Tâm cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã cùng nhau tới Hoang thôn. Các quý vị khán giả thân mến, bạn đã đoán ra được kết quả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa?”

Trưởng thôn mím mím môi: “Họ không những từng đến Hoang thôn, còn sống trong Tiến Sỹ Đệ”.

“Tiến Sỹ Đệ? Ba năm trước Tiểu Chi và cha của ấy chắc chắnvẫn xòn sống chứ nhỉ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Gì, cậu cũng quen Tiểu Chi sao?”

Hỏng rồi, tôi không muốn bị lộ thân phận của mình đâu, nếu không thì những người dân Hoang thôn nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định sẽ hận tôi tới tận xương tủy. Tôi chỉ biết bối rối cười cười nói: “Hồi Tiểu Chi còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họThượng Hải, bọn cháu đã từng có duyên gặp nhau vài lần”.

“Ôi,gái này chết thật đáng tiếc quá”. Trưởng thônmột ngườicùng dễ bộc lộ cảm xúc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất cứ tâm tình cũng đều thể hiện trên mặt, nghe giọng ông gần như sắp khóc tới nơi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Đúng rồi, mùa đông năm đó đúng dịp Tiểu Chi về nhà nghỉ tết, chính ấycha© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã trong Tiến Sỹ Đệ tiếp đãi cha con Hứa Tử Tâm từ Thượng Hải tới”.

“Tôi hiểu rồi! Thảo nào cô ta nói ba năm trước ta đã quen biết Tiểu Chi rồi, Lâm U © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen thuộc với Hoang thôn, ngẫm lại chắc chắn còn vượt xa cả tôi mới đúng”.

“Có lẽ trên thế giới này, còn cả những người khác cũng đã từng tới Hoang thôn cũng nên?”

Trưởng thôn vẻ hết kiên nhẫn: “Thôi, cậu đã xong chưa? Muộn thế này rồikhông sợ gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ma à? Nếu như các cậu không chê thì tới nhà tôi nghỉ qua đêm nhé”.

Sau đó, ông chỉ về một ngôi nhà hai tầng bên cạnh, cửa sổ trên gác vẫn đang sáng đèn.

Tôi đang định theo trưởng thôn đi về bên đó thì bỗng nhớ ra thứ trí mạng nhất thời gian. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bây giờ đã 9 giờ hơn rồi, cách thời khắc cuối cùng chỉ còn lại 3 tiếng đồng hồ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Không, tôi lập tức lắc lắc đầu nói: “Trưởng thôn,thể để bọn cháu ở lại đây một mình một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc được không?”

Trưởng thôn lẩm bẩm một câu “thần kinh”, sau đó vẫy vẫy tay nói: “Được thôi, đến đêm lúc nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tới sân sau nhà tôi, tôi để cửa cho cậu”.

Sau đó ông xách đèn rời khỏi đây, vừa đi vừa lẩm bẩm, lẽ ông coi những người thành phố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi mấy kẻ dở hơi cũng nên.

Dưới màn đêm mờ ảo của Hoang thôn, chỉ còn lại tôiXuân Vũ, ấy thức sát lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần tôi. Tôi quay đầu lại nhìn đống hoang phế của Tiến Sỹ Đệ, thấp thỏm bất an nói: “Xuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vũ, không cần phải ở lại với tôi đâu, về nhà cùng với trưởng thôn đi”.

Cô ấy quả quyết đáp lại: “Không, tôi không muốn đi đâu cả. Tôi muốn tận mắt nhìn thấy thời khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối cùng, để xem giây phút đó rút cuộc sẽ xảy ra chuyện gì”.

“Được thôi, nhưng tôi không muốnlại trên đống đổ nát Tiến Sỹ Đệ này”.

Vội vàng ra khỏi con ngõ ngoằn ngoèo trong Hoang thôn, ánh đèn pin soi sáng con đường nhỏ trước mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn chúng tôi trở lại cổng Hoang thôn.

Tấm bia đá cổ xưa vẫn oai nghiêm chằm chằm nhìn chúng tôi, tôi kéo Xuân đi qua phía dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấm bia đá, tới một bãi đất trống rộng rãi nơi cổng thôn, xung quanh đều cánh đồng bát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngát hoang vu, phía xa xa chính là biển đen hung tợn.

“Xem ra giống như sa mạc của bán đảo Sinai(2) trong Kinh Thánh”.

Tôi lại ngẩng đầu lên nhìn tấm bia đá sừng sững oai nghiêm, ánh đèn pinthế nào cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể soi được lên chữ khắc trên đó, chỉ thể nhận thấy đường viền của tấm bia đá.

Xuânchớp chớp ánh mắt long lanh trong đêm tối, ấy khẽ nói: “Được chínhchỗ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, để chúng ta cùng nhau chờ đợi giây phút cuối cùng nhé”.

Lời của ấy càng kiên cường bạo dạn thì lại càng khiến tôi cảm thấy tuyệt vọng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nương tựa vào đâu. Gió biển trong đêm đen gào thét qua bãi hoang, vang lên những âm thanh đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt, may chúng tôi đều mặc áo khoác rất dày, đã “vũ trang” từ đầu tới chân.

Lúc này, điện thoại của tôi đã mất sóng, đèn đóm của Hoang thôn cũng gần như tắt hết, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà của trưởng thôn vẫn le lói ánh đèn. Cảm giác giống như đang trong một thời đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác, hoàn toàn cách biệt với thế giới bên ngoài. Không sai, biển này, thôn này, núi non hoang vu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, thậm chí cả sao sáng trên bầu trời, đều không phảivĩnh hằng cổ xưa không hề biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đổi đó sao?

Và cứ như vậy nhẹ nhàng qua đi, thời khắc 12 giờ đêm càng lúc càng gần rồi, tôi thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn có thể nghe thấy tiếng đập của kim giây trong đồng hồ. Bỗng nhiên, lòng tôi không còn lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lắng nữa, giây phút này dường như đã được định sẵn trong số phận, Xuân cũng im lặng ngẩng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn lên bầu trời, dường như ai đó đang trút bầu tâm sự với ấy trên đó.

ấy có nhớ đến Cao Huyền không nhỉ?

11 giờ đêm rồi, tôi thể nghe thấy lòng mình đang đếm ngược, đột nhiên cảm thấy đốt ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại trở nên đau nhức, vậy là tôi từ từ giơ tay lên, chiếc nhẫn ngọc tỏa ra ánh sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 âm u dưới ánh trăng.

“Bầu trời đẹp quá!”

Xuânthốt lên, ấy dường như đã quên mất mình đang chốn nào, say sưa với bầu trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầy sao trên đỉnh đầu. Tôi vẫn nhìn chiếc nhẫn ngọc, trong tầm mắt tôi thời khắc này,đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hòa với bầu trời làm một, giống như dải ngân cong cong trong chòm sao rực rỡ.

Đúng vậy, ngân hà không phải cũng một phần của “Hoàn” sao?

Ngón trỏ trên tay trái gần như tê cứng rồi, dường như ngón tay này không thuộc về tôi,trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành một phần của bầu trời sao, bị chiếc nhẫn ngọc đưa lên ngân hà xa xăm.

Nếu như tôi đứng trên cao nhìn xuống thế giới này, vậy thì bề mặt trái đất cũng là một “Hoàn” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nho nhỏ, còn hình vận hành của 9 hành tinh xoay quanh hệ mặt trời thực ra cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do rất nhiều “Hoàn” con hợp thành một “Hoàn” mẹ khổng lồ.cả hệ ngân hà rực rỡ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chính “Hoàn” khổng lồ, vô số hệ hành tinh giữa trụ đều đang nhấp nháy trong thời khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, thậm chí cả trụ cũng đều một “Hoàn siêu khổng lồ”.

Dưới bầu trời sao thần của Hoang thôn cổ xưa, trước thời khắc cuối cùng phán xét giáng xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi giơ cao chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay lên, nhớ lại định nghĩa về trụ - trụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là sự tổng hòa của hiện tượng vật chất, là sự tổng hợp giữa thời giankhông gian.

Giả định trụ chính một “Hoàn”, vậy thì không gian bên cạnh chúng ta cũng một “Hoàn”, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chí thời gian trôi qua hàng tỷ năm nay cũng một “Hoàn”.

Hình tượng của “Hoàn”tuần hoàn hạn, vậy thì không gianthời gian của chúng ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể tuần hoàn, không quan tâm tới điểm đầu cũng không quan tâm tới điểm cuối, hoặc thể nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khởi điểm cũng trung điểm, trung điểm cũng là khởi điểm, chúng tathể tới một điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất kỳ từ một điểm bất kỳ trên “Hoàn”. Nếu như cũng thời gian như “Hoàn”, thì trên lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuyết chúng ta thể từ năm nghìn năm trước tới hiện tại, cũng thể từ hiện tại trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về năm nghìn năm trước, chỉvận động theo các phương hướng khác nhau trên “Hoàn” thôi.

Đột nhiên, trước mắt tôi hiện lên từng cảnh tượng trong quán trọ Hoang thôn, chỉ cần đeo chiếc nhẫn ngọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này lên là tôi thể nhìn thấy thời gian đang chuyển động lặp lại trên “Hoàn”, có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa tôi đi khám phá mật của khoảng thời gian nào đó trong không gian cố định.

Chiếc nhẫn ngọc chính then chốt để thực hiện chuyển động lặp lại đó.

Trong giây phút tôi suy nghĩ ngợi, trên không trung lướt qua vài vệt sao sáng,lẽmua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao băng của chòm sao nào đó. Vậy một cảm giác lạnh buốt thấu tận xương tủy xuyên thấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua chiếc nhẫn ngọc lan tảo khắp cơ thể tôi.

12 giờ đêm.

1.”Đỉnh viện thâm thâm thậm kỉ hứa”: một câu thơ nổi tiếng trong bài thơ “Bướm yêu hoa” của nhà thơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời Tống u Dương Tu, đại ý “Đỉnh viện sâu hun hút, không biết đâu điểm cuối”. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

2.Bán đảo Sinai: một bán đảo hình tam giác Ai Cập, nơi ngọn núi Sinai, được coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vùng đất linh thiêng trong Kinh ThánhND.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trở Lại Hoang Thôn, Trở Lại Hoang Thôn Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Trở Lại Hoang Thôn Linh dị, truyện Linh dị hay, Trở Lại Hoang Thôn full, Trở Lại Hoang Thôn online, read Trở Lại Hoang Thôn, Sái Tuấn Trở Lại Hoang Thôn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 20 — Trở Lại Hoang Thôn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc