GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19: C19- Ngày thứ bảy 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

chính trong giây phút này, trong căn phòng ngủ ở Thượng Hải này, lay động một bóng người màu trắng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cô ta từ từ bước tới trước cửa sổ nhìn lên đầu dò, đôi mắt trong camera biến dạng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngọn đuốc, nhìn chằm chằm vào chúng tôi trước màn hình máy tính, khiến Xuân không kìm chế nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rùng mình một cái.

Tuy khuôn mặt trong hình ảnh camera vừa mờ ảo vừa biến dạng, nhưng tôi vẫn thể nhận ngay ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 taA Hoàn, không, đó mắt của Lâm U, ánh mắt phức tạp u buồn, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con người ta phản chiếu hình ảnh những người đã từng làm hại ta, những người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều đã mất đi linh hồn từ lâu rồi.

ta đột nhiên lắc đầu rồi cúi đầu ôm lấy vai mình, sau đó ngồi xuống sàn nhà, dáng vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như trong ki ốt bưu thiếp. Đầu chỉ thể quay được lưng tóc ấy, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợi tóc đen rối bời, giống như bờm ngựa cái Mông Cổ, hỗn tạp thẻ trên áo trắng.

Hình ảnh lúc này xuất hiện Tô Thiên Bình, đây e rằnglần cuối cùng khuôn mặt cậu ấy xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện trong camera. Khuôn mặt này trong camera biến dạng xấu xí, tôiràng không nhận ra cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn hình “người” nào nữa, hình như còn giống ma quỷ hoặc thú hơn.

Xuân cũng khẽ thốt lên một tiếng: “Trời ơi, tôi thật sự không nhận ra cậu ấy nữa rồi!”

“Có lẽ con người trước khi mất đi linh hồn đều mức độ ‘biến dị’ nào đó?”

Tôi vẫn căng thẳng nhìn vào hình ảnh giám sát, chỉ thấy Thiên Bình cẩn thận rón rén lại gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm U, mắt cậu ta phát ra ánh sáng xanh lét âm u dưới đầu giống như một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con sói đực trên hoang nguyên, tôi lập tức liên tưởng tới đôi mắt sâu hun hút như giếng cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của cậu ta nửa năm trước trong ức mình.

Xuân cũng không kìm chế được hét lên: “Sao Thiên Bình lại biến thành con sói thế này?”

“Sói?”

“Đúng vậy, anh không thấy đây một con sói to đùng sao?” Xuân dùng ngón tay run rẩy chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên màn hình, “Còn… còn cả đuôi nữa này…”

Nhưng tôi không hề nhìn thấy “đuôi” củaThiên Bình, lẽ nào ảo giác của Xuânnhìn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành sói? Hayảo giác của tôi nhìn sói thành người?

Rút cuộc cô ấy điên hay tôi điên?

Không, tôi thực sự không nhìn rõ sinh vật dưới đầu kia rút cuộccài gì, tôi chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể dùng ba từ “Tô Thiên Bình” để thay thế cho “nó”.

“Tô Thiên Bình” vòng ra phía sau lưng Lâm U, đột nhiên thò tay ra ôm lấy ấy, cảnh tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này khiến tôi Xuân đều không thể ngờ tới. Lâm U lập tức giãy giụa kịch liệt, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tô Thiên Bình” vẫn đè lên người cô ấy, đề cô ấy ra sàn nhà. Dưới hình ảnh giám sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mờ ảo, chỉ nhìn thấy gái dưới đất đang ra sức phản kháng, một sinh vật quái thai dị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạng đang đè lên ngườiấy, trong miệng còn chảy ra rất nhiều dãi rớt bẩn thỉu.

Camera không thể ghi lại âm thanh, bởi vậy những cảnh này đều hình ảnh câm, cộng thêm hình ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mờ ảo gần như đen trắng, cảm giác giống như đang xem một bộ phim câm của thập niên 20, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến cả phụ đề cũng không thấy. Nhưng tai tôi dường như thể nghe thấy tiếng kêu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gan ruột phát ra từ miệng Lâm U. Hình ảnh ấy trong giây phút hoảng sợ đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khổ này đã xuyên thấu thời gian màn hình máy tính, in đậm trong trí óc tôi.

Đúng vậy, tôi Xuân đều đã kinh ngạc tới độ ngây người ra, Xuân Vũ còn thức lùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại phía sau một bước, lấy tay ôm lấy bờ vai, giống như cô gái trên sàn nhà chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy vậy. ấy còn lấy tay bịt tai lại, lẽ nào cô ấy cũng nghe thấy tiếng thét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thất thanh từ bảy hôm trước?

Hình ảnh đáng sợ đó vẫn đang tiếp diễn trên màn hình máy tính, mọi thứ trong đầuđều biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạng: “Tô Thiên Bình” đang đè lên người Lâm U, đôi mắt trợn to của Lâm U, và cả phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngủ gộp với thế giới nảy hình như đều đang bị đè bẹp.

Cuối cùng, một vật đó rơi ra từ trong cổ áo của Lâm U, “Tô Thiên Bình” nhìn thấy vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó liền lập tức sợ hãi “nảy” người radần dần hồi phục lại hình dạng con người.

Lâm U từ sàn nhà đứng dậy, tay ấy cằm một vật đó giống như sợi dây leo, tỏa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra ánh sáng mờ ảo dưới ánh đèn trăng.

“Chiếc nhẫn ngọc!”

Xuân kêu lên trước tiên. Tôi cúi đầu nhìn lên tay trái mình, đúng vậy, chiếc nhẫn nhỏ đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ đây đang đeo trên ngón trỏ tay trái tôi.

Vào cái đêm của bảy hôm trước, Lâm U đã đung đưa chiếc nhẫn ngọc trong tay, giống như quả lắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng hồ trong tay nhà thôi miên, còn “Tô Thiên Bình” phục hồi lại “hình người” đã sợ hãi tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nỗi hồn xiêu phách lạc.

“Không, ta A Hoàn!”

Tôi nhận ra trong hình ảnh camera, đó chính là ánh mắt của “Hoàn” nữ vương phục sinh, lạnh lẽo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàn khốc, thấy mọi thứ, khiến người ta run rẩy.

Linh hồn của A Hoàn đã trở lại rồi, tayta đung đưa chiếc nhẫn ngọc, từ từ sát lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần Thiên Bình.

Giờ thì tới lượt dã thú bẩn thỉu thét lên thất thanh.

Khi Thiên Bình ngoác miệng dưới đầu dò, lộ ra răng nanh trắng nhởn hung ác hơn cả tôi, hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ảnh camera đột nhiên biến thành màu đen sì.

Giống như phim kinh dị đang chiếu tới thời khắc quan trọng nhất thì đột nhiên mất điện, lòng dạ tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như lửa đốt kiểm tra lại hệ thống giám sát thì thấy phía sau quả thực hết rồi. khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năng lúc đó vốn dị không ghi hình lại, cũng thể sau đó bị người ta cắt đi mất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tôi thoát khỏi cửa sổ giám sát này, rồi nhìn lại các thư mục giám sát khác, nhưng đều đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn cả, chỉ còn lại đoạn hình ảnh này.

Tới giờ tôi mới phát hiện ra vẫn còn một phần mềm bật tự động, thể hẹn giờ để bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đoạn hình ảnh giám sát. Lẽ nào A Hoàn đã hẹn giờ trước khi rời khỏi đây, để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhảy ra đúng thời điểm đó rồi bật cho tôi xem một lượt?

Kể cả ai hẹn giờ đi chăng nữa, nhưng tôi ít nhất cũng đã biết được sự việc phát sinh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căn phòng này của Thiên Bình bảy hôm trước Cậu ta đã đưa A Hoàn (Lâm U) về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây, khi cậu ta nhìn thấy gái xinh đẹp đáng thương này, bèn nhânhộiấy đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóc thút thít để mưu đồ vượt rào, đè Lâm U ra sàn nhà để ức hiếp ấy. Kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quả Lâm U đã biến thành A Hoàn, ta lấy chiếc nhẫn ngọc của Hoang thôn từ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ra, khiến Thiên Bình sợ chết khiếp.

Nhưng tại sao Tô Thiên Bình trong hình ảnh camera lại biến thành một conthú? Xuân nói như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đinh đóng cột với tôi, ấy nhìn thấy một con sói đực hung ác, có chiếc đuôi dài, mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lóe xanh, còn cả răng nanh sắc nhọn khiến người ta khiếp sợ.

Tôi chỉ biết lắc đầu nói: “Có lẽThiên Bình một con sói ẩn giấu rất sau ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi nói là linh hồn cậu ta. Trước đây chúng ta đều không phát hiện ra linh hồn của cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, cho rằng cậu ta chỉ một sinh viên bình thường, nhưng trong hình ảnh ban nãy, tôi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy một con thú háo sắc”.

“Đây chính linh hồn cậu ấy, một linh hồn háo sắc”.

“Đúng. chiếc đầu này lẽ một sức mạnh đặc biệt nào đó có thể soi ra linh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồn con người trong ống kính biến dạng, từ đó bại lộ nguyên hình củaThiên Bình khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt nạt phụ nữ, phoi bày ra linh hồn thú của cậu ta”.

Xuân run lẩy bẩy hồi lâu, hình như đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, nghe nói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn một năm trước, khoa của Thiên Bình có một gái uống thuốc ngủ tự tử, lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe đồn Thiên Bình đã xâm hại cô ấy, nhưng không ai chứng cứ cả, sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc đó chẳng mấy chốc đã bị quên lãng. Năm ngoái, khi cả hội chúng tôi tới Hoang thôn, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn không biết chuyện đó, vào tháng 3 tôi mới biết chuyện, nếu như hồi đó biết, chắc chắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi sẽ không tới Hoang thôn cùng cậu ấy đâu!”.

“Ồ, hóa ra cậu chàng này đầy rẫy những vết, thật nhìn không ra cậu ta lại loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đấy, vậy tôi vẫn phải đi tìm chân tướng nguyên nhân cậu ấy xảy ra chuyện, khiến bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân mình cũng chìm sâu trong đó.loại thú này quả thật không đáng, biết trước như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì thà để linh hồn cậu ta sớm về trời còn hơn”.

lẽ trên thế giới này vẫn còn rất nhiều người giống cậu ta, thảo nào linh hồn họ đều đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị A Hoàn đem đi. Tôi quay đầu lại nhìn phòng ngủ củaThiên Bình, sự ác cảm chán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghét tự đáy lòng bỗng trào dâng.

Nhưng rút cuộc sao Thiên Bình lại xảy ra chuyện? Trong camera không hề quay lại, chỉ thấy A Hoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy ra chiếc nhẫn ngọc, có trời mới biết được sau đó chuyện gì.

Đầu óc tôi vẫn mông lung mịt mùng, thời gian còn lại chỉ còn mười mấy tiếng đồng hồ nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi đúng 12 giờ đêm hôm nay, sự phục sinh của A Hoàn sẽ kết thúc, ấy nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định phải cướp thêm một linh hồn của ai đó, người đó sẽ là ai? Nhưng bất luận anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tội hay khôngtội, tôi đều bắt buộc phải ngăn chặn sự việc này phát sinh.

Vậy tôi thức nhìn đồng hồ, hiện giờ 8 giờ 30 phút sáng. Tôi đang chạy đua với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian mất đi linh hồn, nhưng chết tiệt chỗ, tôi thực sự không biết mình nên chạy theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hướng nào.

Ngẩng đầu lên một cái nhìn thấy màu đỏ trên cửa sổ, tôi lẩm bẩm: “Ngày thứ bảy, cô đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sống tới ngày thứ bảy rồi”.

Khi tôi đang như một con ruồi mất đầu điên cuồng bay lượn vòng tròn thì nghe thấy giọng điệu bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tĩnh của Xuân Vũ: “Đến Hoang thôn đi”.

Đến Hoang thôn? Mọi thứ bắt đầu từ đó, mọi thứ cũng phải kết thúc từ đó.

Tôi cúi đầu nhìn chiếc nhẫn ngọc trên tay mình nói: “Giống như tôi nửa năm trước? Tuy nóingười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào gây ra rắc rối người đấy phải tự đi giải quyết, nhưng tôi đã từng nói tôi sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao giờ tới nơi đó nữa, cũng không muốn để bất cứ ai đến đó”.

“Nhưng tình hình bây giờ không như vậy nữa, chiếc nhẫn ngọc đã trở về trên ngón tay anh, ác mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Hoang thôn lại giáng xuống đầu, anh chỉ có cách quay trở lại tìm hiểu một lần nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ còn thể phát hiện ra mật cùa A Hoàn đấy”.

“Bí mật của A Hoàn?” Cảm xúc của tôi lại được khơi dậy, nhưng tôi chỉ lắc đầu nói, “Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ còn lại mười mấy tiếng đồng hồ, mọi thứ đều đã quá muộn rồi”.

“Vẫn chưa muộn, chỉ cần chúng ta xuất phát bây giờ, trước khi hoàng hôn sẽ tới được Hoang thôn. Cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho đó có nguy hiểm tiềm ẩn đi chăng nữa, thì cũng còn hơn ở đây trợn mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên nhìn ích”.

Những lời này của ấy khiến tôi phát ngượng, tôi thẫn thờ hỏi: “Sao lại trở nên dũng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế?”

Xuân nhẹ nhàng đáp: “Bởi tôi đã từng trải qua sự sợ hãi thấu tận xương tủy”.

Tôi im lặng nhìn vào mắt ấy, sau đó quay đầu nhìn ra màn mưa phùn lất phát ngoài cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sổ, nói như định đóng cột: “Đến Hoang thôn, xuất phát ngay thôi!”

Hai tiếng sau.

Mưa tạnh rồi.

Bầu trời ngoài cửa kính xe vẫn âm u, nhưng cảnh sắc sau mưa hiện lên ủy mị hơn nhiều. Xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khách đường dài đã rời khỏi nội thành, những thửa ruộng vùng ngoại ô mùa đông bao trùm trong hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nước như một bức tranh thủy mặc.

Chiếc xe khách từ Thượng Hải hướng đến thị trấn Tây Lãnh thành phố K tỉnh Chiết Giang, khoảng hơn 3 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ chiều thì sẽ tới nơi. Tôi ngồi ở hàng ghế cuối xe, còn Xuân ngồi ghế sát cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sổ cạnh tôi.

Ánh mắt tôi nhìn chăm chăm ra phía cửa sổ, lan can cạnh đường cao ốc lao như bay lùi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía sau, nhưng tất cả những thứ này đều nhanh chóng mờ ảo, chỉ còn lại khuôn mặt Xuân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh cửa sổ. ấy bất giác quay lại nhìn tôi, rồi lại quay mặt ra phía cửa sổ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Cô đang nghĩ vậy?”

Tôi hỏi ấy. Trên ngón trỏ tay trái tôi, chiếc nhẫn ngọc đang dần trở nên lạnh lẽo, lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoảng cách đang gần lại với cố hương của nó.

Xuânnghiêng đầu nói: “Đang nhớ lại cảnh tượng hơn nửa năm trước, tôi, Hoắc Cường, Hàn Tiểu Phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thiên Bình, cũng nhau tới Hoang thôn”.

“Cảnh tượng vẫn vậy con người đã đổi thay rồi. Hai bên đường vẫn ruộng vườn này, còn ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người kia nếu không chết thì cũng đã mất đi linh hồn, hiện giờ cô mới thực sự người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 may mắn duy nhất còn sống sót”.

ấy vẫn nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, giọng chán nản nói: “Mọi thứ đều giống như hôm qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian trôi qua thật nhanh. Trong thời gian đó tôi đã trải qua ‘Địa ngục tầng thứ 19’ rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại sao dưới ngòi bút của những nhà viết tiểu thuyết tôi lại luôn bi thảm đến vậy?”

“Bởi vì cô là vật khác thường thần thánh sáng tạo ra bất cứ tiểu thuyết nào cũng cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải một đối tượng để cho độc giả đồng cảm thương xót, Xuân chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nhận vật đấy”.

“Vậy trong ‘Trở lại Hoang thôn’ anh đã để tôi theo anh tới Hoang thôn sao?”

Lúc này đây tôi không biết mình đang nói chuyện với danh phận của tiểu thuyết gia, hay danh phận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của nhân vật trong sách: “Ơ, không phải kiên quyết muốn tới Hoang thôn sao? Khi chúng ta rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khỏi căn phòng của Thiên Bình, tôi đã muốn mau mau quay lại trường học, để mình tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới Hoang thôn là được rồi”.

“Không được! Tôi nhất định phải cùng anh, không chỉ anh”.

“Bởi còn muốn nhìn thấy Hoang thôn lần nữa?”

Xuân bối rối gật đầu: “Đúng. Tuy nơi đó đối với tôi đầy rẫy những khủng hoảng, nhưng đó© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nơi đầu tiên đã cho tôi dũng khí, giúp tôi trải qua những đau khổ khốn cùng trong 19 ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đêm, tôi nghĩ mình cần phải tới đó xem sao”.

Mắt ấy cứ hướng mãi về phía cửa sổ, tôi cũng ngại không nói chuyện nữa, nên đành lấy cuốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 "Hủy diệt mộng cảnh" ra, lật tới chương 6 trong sách, tên của chương sách này còn đáng sợ hơn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi“Phân tích tinh thần của ác mộng”.

Hứa Tử Tâm tại sao lại thảo luận đi thảo luận lại những vấn đề này trong sách? Lẽ nào bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân ông ấy cũng nạn nhân của ác mộng?lẽ ông đang âm thầm quan sát tôi từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chỗ tối nào đó, tôi thức nhìn ra ngoài cửa sổ, trên cửa kính thấp thoáng một khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt xa lạ.

Tôi vội vàng cúi đầu đuổi những suy tưởng đi, trong chương 6 của "Hủy diệt mộng cảnh" Hứa Tử Tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tường thuật lại văn minh cổ đại giống phần trước, trực tiếp trình bày chi tiết sự© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải của ông về mộng cảnh:

Mộng sự giãy giụa thức. Hứa Tử Tâm lại lần nữa nhắc đến kiến giải của ông, nhấn mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi nhấn mạnh lại sự thức dục vọng mãnh liệt sự bốc đồng, nếu như chúng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đạt tới giai đoạn ý thức, thì bắt buộc phải trải qua hai lần thẩm tra giữathức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiềm thức, giữa tiềm thức và ý thức. Sự thẩm tra này do tự thân siêu thân hoàn thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Dục vọngsự bốc đồng trong thức tượng trưng cho sức mạnh của bản năng, bởi vậy chứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đựng năng lượng to lớn, tuy liên tiếp gặp phải những áp lực từ chúng ta, nhưng luôn rục rịch, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ẩn giấu trong bóng tối. Trong lúc ngủ, công năng của siêu thân sẽ giảm đi rất nhiều, dục vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của thức sẽ thông qua việc nằmđể giải phóng ra ngoài, bởi vậy trong mộng cảnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta thường rất nhiều bóng tối những điều đáng sợ.

“Mộng sự đạt được của nguyện vọng” đây chính khái quát kinh điển của Signmund Freud đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản chất của mộng trong “Phân tích giấc mơ”,“Mộngsự giãy giụa thức” lại là quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạp kinh điển của Hứa Tử Tâm về đặc tính của mộng trong "Hủy diệt mộng cảnh".

Tiếp theo đó, Hứa Tử Tâm trình bày chi tiết về mộng càng khiến tôi thêm hồn xiêu phách lạc, chiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẫn ngọc trên ngón trỏ tay trái hình như cũng đang thắt lại…

Mộngthể được khống chế không?

Sức mạnh bên ngoàithể khống chế mộng không? Tôi cho rằngthể được. Sức mạnh này dưới một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số điều kiện nào đó sẽ trở nên vô cùng lớn mạnh, thậm chí thể tạo ra ác mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hủy diệt mạng sống của con người đây chính là “sự kiện ác mộng giết người” trong truyền thuyết! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trên thực tế, trong văn hiến cổ đại, thực sự có ghi chép về ác mộng giết người, chỉnhững © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghi chép này thường bị người ta coi truyền thuyết hoặc vu thuật. Nhưng nghiên cứu “tâm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học thần bí” đương đại đã chứng minh: thông qua loại phương thức trung gian đặc biệt nào đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụ như ngôn ngữ, văn tự, âm nhạc, hình ảnh… phàm tất cả những việc hoặc vật tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dụng ám thị tâm lý, đều thểtác dụng khống chế thể mộng cảnh.

Khi loại mộng cảnh bị khống chế này xuất hiện, thì sẽ sản sinh ra hiệu quả của tính hủy diệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bởi hủy diệt mộng cảnh, chính hủy diệt nhân loại.

"Hủy diệt mộng cảnh, chính hủy diệt nhân loại?”

Tôi không kìm chế được nên đã đọc thành tiến câu này khiến Xuân lo lắng quay đầu lại: “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang nói thế?”

Xe khách đường dài tiến vào địa phận Chiết Giang, cảnh sắc ngoài cửa sổ cũng chút biến đổi, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bầu trời vẫn âm u dị thường, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Cô báo ác mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể giết người không?”

Câu nói này ràng cũng đã chạm tới ác mộng của Xuân Vũ, ấy cúi đầu ngẫm nghĩ hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu, đáp: “Đúng vậy, Hoắc Cường và Hàn Tiểu Phongmột dụ”.

“Cô còn nhớ cơn ác mộng thấy sau khi trở lại Thượng Hải không?”

“Không, tôi không nhớ cả”.

Nhưng tôi lắc đầu, lạnh lùng nói: “Cô đã ép mình phải quên đi giấc đó, thực ra giấc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó luôntrong lòng cô, chỉ bị cất trong một chiếc tủ nhỏ nào đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì quên mất chiếc tủ đó góc nào trong phòng. Nhưng nhất định một ngày sẽ tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra chiếc tủ đó, trong giây phút cô mở cánh tủ ra, thì chính thời khắc ác mộng trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại”.

Sắc mặt Xuân trở nên trắng bệch, ấy quay đầu đi: “Đừng ép tôi nữa, tôi thừa nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi người thiếu cảm giác an toàn”.

Sao tôi tất phải ép ấy nhỉ? Trên thế giới này còn rất nhiều người thiếu cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 an toàn, họ cả đời đều không nhớ nổi ác mộng mình đã từngthấy, nhưng ác mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó thực sự đã từng tồn tại.

Xe tiếp tục lao đi như bay trên đường cao tốc Thượng Hải Hàng Châu, khuôn mặt trên kính cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sổ đó hình như càng lúc càng xa lạ.

Tôi cúi đầu nhìn đồng hồ, bây giờ12 giờ trưa, cách thời khắc cuối cùng vẫn còn 12 tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng hồ…

4 giờ chiều, bên ngoài cửa sổ hiện lên những dãy núi âm u trùng điệp, dưới chân núi lác đác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những thửa ruộng lúa nướcmái nhà nông thôn, một thị trấn nhỏ sầm uất đang cận kề trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt. Xuân mím mím môi nói: “Chúng ta đến rồi!”

Đây chính la bến cuối cùng của tuyến xe khách này thị trấn Tây Lạnh thành phố K.

Lúc này, hai chân tôi tê cứng, cảm giác như nửa thân dưới đã không còn thuộc về tôi nữa, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết khó nhọc đứng lên. Không khí vùng núi sau con mưa thuần khiết lạ thường, sống cả đời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái chốn Thượng Hải âm u bức bí, rất hiếm khi được hít thở không khí như thế này, tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa xuống xe cái là hít lấy hít để từng luồng không khí đây.

Mọi thứ trước mắt đều vẫn như cũ. Đâylần thứ ba tôi tới thị trấn Tây Lạnh, mỗi lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới, tôi đều nhìn thấy những cảnh tượng khác nhau, tâm trạng mỗi lần cũng không giống nhau. Lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu tiên đến với Hoang thôn thần trong truyền thuyết mang theo sự hiếu kỳ hưng phấn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giống như đi thám hiểu vậy; lần thứ hai lại đem theo sự buồnnặng nề, hy vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ gặp lại Tiểu Chi; còn tâm trạng lần này thì ngũ vị thập cẩm, khủng hoảng, thấp thỏm, buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bã, hoài niệm, phẫn nộ đều trộn lẫn vào nhau, không biết rằng xảy ra phản ứng hóa học © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93hiệu nào không.

Tôi giơ tay trái của mình lên, chiếc nhẫn ngọc màu xanh non tỏa ra ánh sáng mờ ảo, hiện lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rực rỡ đi, thường dưới bầu trời thị trấn Tây Lạnh. Tôi giúp Xuân xách túi đi trước. Duyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hải Chiết Giang vùng nông thôn giàu nhất Trung Quốc, ở đây nhiên cũng không ngoại lệ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khắp nơi đều thấy những công xưởng nhỏ nhà cao tầng, gần như không mang bóng dáng của Hoang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôn.

May tôi đã không viết ra trong sách thành phố K rút cuộc nằm đâu, nếu không thì những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người sau khi đọc “Quán trọ Hoang thôn” đi tìm kiếm Hoang thôn khắp nơi, nhất định sẽ bất chấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả ào ào đổ tới đây, không biết chừng còn đem lại nhữnghội kinh doanh bất ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho thị trấn Tây Lạnh cũng nên, đến lúc đó họ sẽ hận hay cảm ơn tôi nhỉ?

Xuân giục tôi đi nhanh hơn, bởi thời gian A Hoàn để lại cho tôi chỉ còn lại không tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 8 tiếng đồng hồ nữa, đây thời gian biểu thể dùng đầu ngón tay đếm được.

Chúng tôi ăn tạm đồ ăn vặt bên đường coi như bữa tối, tiếp đó đi ngang qua mấy thôn xóm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó khăn lắm mới tìm thấy một chiếc xe tới Hoang thôn. Đây một chiếc công nông tàn tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thê thảm, sắp tới Hoang thôn để chở một chuyến giấy vàng mã, tuy mọi người đều rất kiêng kị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thứ này nhưng tôi Xuân vẫn phải bất chấp để lên xe.

Xe rời khỏi thị trấn Tây Lạnh, lắc trên con đường nhỏ giữa thôn xóm, Xuânchau mày giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như bị say xe. Nửa tiếng đồng hồ sau, xe tiến đến một đoạn đường núi hoang vu, cảnh vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xung quanh hoàn toàn khác với ban nãy, không còn nhìn thấy núi xanh ruộng vườn nữa, chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại vài bụi cây thấptè.

Bác tài nói đây chính là nơi đầu gió, gió biển thổi lên đem theo thành phần muối nên đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biến nơi đây thành vùng đất phèn hoang vu.

Khi leo lên một dốc cao, biến đổi đột nhiên đập vào tầm mắt chúng tôi biển màu đen.

Đúng vậy, biển đang dưới dốc núi cách đây vài cây số, mây đen lúc hoàng hôn tôn lên đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bờ biển giống như một bức tranh sơn dầu mờ ảo trịu nặng.

Hoang thôn tọa lạc giữa biển và nghĩa trang. Chiếc nhẫn ngọc trên ngón trỏ tay trái lại thít chặt thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một vòng, sự đau đớn trên ngón tay khiến tôi không dám nhìn cảnh tượng bên ngoài cửa sổ xe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.

Mười mấy phút sau, khi Xuân không ngừng khẽ cằn nhằn, chiếc xe tàng đã chạy xuống con đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dốc một cách mạo hiểm dị thường, rút cuộc đã dừng lại trước cổng Hoang thôn trước khi trời tối. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Khởi nguồn của mọi đau buồn khủng hoảng Hoang thôn. Tôi Xuân vội vàng nhảy xuống xe, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt đầu tiên nhìn thấy tấm bia đá to lững trên cao, bốn chữ to kiểu chữ khải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn bắt mắt như thuở nào, tôi khẽ đọc bốn chữ này lên: “Trinh Liệt m Dương”.

Dưới ánh mặt trời còn sót lại trước khi màn đêm buông xuống, tấm bia đá đổ bóng lên người chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi, giống như điềm báo những số phận nào đó không thể chạy thoát. Đây là tấm bia đá tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạnh được hoàng đế Gia Tĩnh triều Minh ngự giá ban tặng lúc đó Hoang thôn một vị đỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiến sỹ, làm quan lớn trong triều đình, để biểu dương tiết hạnh của mẹ ông, đích thân hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã tự ay viết bốn chữ to: “Trinh Liệt m Dương” rồi ngự giá ban tặng tấm bia này. Vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiến sỹ năm đó chính tổ tiên của u Dương Tiểu Chi.

Khi tôi đi đến đứng dưới tấm bia đá này, Xuânthẫn thờ dừng lại bất động, ấy quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu nhìn biển phía đông. Ngoài bãi đá vách núi cheo leo, những con sóng lớn đen đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ngừng bờ, phát ra tiếng kêu khiến người ta run sợ.

“Đi thôi”.

Xuânrun rẩy gật đầu, theo tôi tiến vào ngôi làng tên gọi Hoang thôn.
 

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Trở Lại Hoang Thôn, Trở Lại Hoang Thôn Trinh Thám, truyện Trinh Thám hay, Trở Lại Hoang Thôn Linh dị, truyện Linh dị hay, Trở Lại Hoang Thôn full, Trở Lại Hoang Thôn online, read Trở Lại Hoang Thôn, Sái Tuấn Trở Lại Hoang Thôn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Trở Lại Hoang Thôn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc