GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 294

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

A Loan vốn định chạy thẳng về nhà, nhưng nghe được tiếng rống giận dữ của Khoái Trân Châu qua khe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa thì thoáng chùn bước, sau khi A Loan biết Tiểu Vân đã thay mình lại nơi ngục giam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tối tăm kia thì cha mẹ Tiểu Vân đều vui vẻ hớn hở bước vào nhà chính ở, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy càng thêm chán ghétghê tởm dòng họ này.

vậy ấy cân nhắc từng li từng rồi ra sức bỏ chạy, cuối cùng chạy ra khỏi cổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vòm của ngôi nhà như nấm mồ đó.

Đây cũnglần đầu tiên ấy rời khỏi dòng họ, hệt như quân cờ bị vứt bỏ, vừa xui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xẻo vừa may mắn. A Loan cứ chạy thẳng về phía trướcchẳng mục đích, chỉ cần tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tục chạy thì cô ấy sẽ càng rời xa nhà tối tăm sau lưng mình.

Sau đó, ấy nhìn thấy ánh sáng.

Dưới bóng mát xanh đỏ của cây ăn quảvườn rau, ngôi đền tựa như một vị Bồ Tát cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế.

A Loan thở dốc đứng trên thềm đá, giơ tay khẽ gõ cửa hai lần.

 

Cốc, cốc.

"Có ai không?" Khoái A Loan dùng hết sức lực la lên: "Cho hỏi ai nhà không?"

Cánh cửa khẽ mở, Trịnh Viện Viện liếc mắt nhìn gái vẻ đang chạy trốn từ đầu đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân rồi dịu dàng hỏi: "Cho hỏi cô tìm ai?"

Nhận ra người ngoài cửa là người lạ, Đỗ Thụy cũng lo lắng bước đến.

 

"Cứu tôi với... Cầu xin hai người..." Khoái A Loan thoáng nhìn bọn họ, hệt như vị lữ khách bôn ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối cùng đã tìm được đường về, ấy dùng sức lực sót lại để giải tỏa hết cảm xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thắt chặt trong lòng rồi khóc, sau đó dần dần trượt xuống đất, ngất xỉu...

Khi A Loan tỉnh dậy lần nữa thì đã hai tiếng sau, cũng đến giờ ăn trưa rồi, mùi thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ăn đậm đà lan tỏa khắp nơi.

Cô ấy nhìn thấy trần nhà bằng gỗmình chưa từng được thấy, xung quanh còn dánsố bức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tranh đáng yêu xiêu vẹo của trẻ con, Khoái A Loan đang nằm trên sạp gỗ được đặt rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái gối nhỏ cong vẹo.

ấy đang quan sát thì đúng lúc cửa phòng đã khẽ mở, một, hai, ba, bốn cái đầu nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nối đuôi nhau thò đầu vào.

"Ớ, chị ấy tỉnh rồi!"

"Vậy để tớ đi gọi Thích."

"Cô Thích ơi, chị gái đó tỉnh rồi ạ!"

thắt b.í.m tóc cô bé tóc ngắn chụm đầu đẩy cửa ra bước vào, lo lắng hỏi: "Chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ơi, chị đã khỏe hơn chút nào chưa? Trịnh bảo chị bị suy dinh dưỡng, cần ăn ít đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngọt sẽ tốt hơn, vừa khéo em cũng một viên kẹo nè."

"Em cũng kẹo la ngon lắm."

Sau đó Vu Kiều Kiều đưa cho ấy một viên kẹo.

Phương Hân Duyệt cũng đưa một viên kẹo sô cô la.

lẽ đã rất lâu chưa cảm nhận được lòng tốt nên Khoái A Loan cầm hai viên kẹo ngọt ngào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chóp mũi chua xót, ấy lại khóc.

Phương Hân Duyệt sợ hãi xoay người định bỏ chạy thì Vu Kiều Kiều đã kéo lại: "Không sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu, nếu chị ấy khóc thì cứ lấy giấy đưa cho chị ấy thôi." Nói xong, cầm bịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khăn giấy hoạt hình đặt vào lòng bàn tay của Khoái A Loan.

Bấy giờ, Thích bưng cháo rau củ mình vừa nấu choấy bước vào rồi bảo bọn nhỏ xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lầu ăn cơm.

Khoái A Loan nhìn thấy thì từ hoảng hốt chuyển sang vui mừng: "Cô cũng đây sao?"

"Đúng vậy, nào, ăn chút đi đã." Thích nhặt vỏ kẹo rồi đặt bát cháo ấm nóng vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay cô ấy: "Cô gầy quá, ăn nhiều vào mới sức được."

Khoái A Loan gật đầu, ăn từng muỗng nhỏ.

Thích ngồi bên cạnh ấy, kể lại choấy nghe những lời Tiểu Vân đã nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa cung. Khoái A Loan im lặng lắng nghe, ấy lặng lẽ cầm khăn giấy lau nước mắt: "Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết Tiểu Vân rất quan tâm tôi, nếu như không ấy thì hiện tại người nên địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cung sẽ tôi."

"Cô đừng nghĩ nữa, chuyện đã đến bước này thì hãy lại đây tĩnh dưỡng sức khỏe thật tốt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu đã trốn thoát rồi thì chuyện của nhà họ Khoái không còn dính dáng gì đến nữa."

"Ừ."

Bỗng dưng Khoái A Loan lại đặt bát cháo sang kế bên rồi móc tiền trong túi ra: "À, tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ănchùa đâu, tôi vẫn còn ít tiền."

Thích mỉm cười, đẩy tay cô ấy: "Cô ăn như mèo như thế thì tốn bao nhiêu lương thực chứ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà chúng tôi nhiều người thế này làm đến nỗi để cho cô đói bụng, nếu thực sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn trả tiền thuê phòng, vậy trước tiên phải tĩnh dưỡng sức khỏe đã, sau đó theo chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học làm nông, tay làm hàm nhai nhé."

Ngay lúc đó, tiếng pháo nổ chợt cắt ngang cuộc trò chuyện giữa bọn họ.

Thích Mê vội vàng đứng dậy chạy xuống lầu dưới, bởi tiếng nổ thình lình vang lên nên bọn trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều che lỗ tai rồi túm tụm lại với nhau. Đỗ Thụy chạy ra trước cửa nhìn thử bèn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một đội đón dâu đang đứng bên vườn rau.

còn tưởng họ đến bắt Khoái A Loan nên đi ra ngoài đóng cửa sau lại.

Vị quản gia dẫn đầu khom lưng hành lễ, lần trước đã được chứng kiến năng lực của Thích nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện giờ ông ta cũng khách sáo hơn nhiều, mỉm cười nói: "Xin chào, lại gặp nhau rồi, chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới đón cô dâu."

Đội ngũ đều đứng bên rìa vườn rau, bởi kiêng kị năng lực của cô nên chẳng dám tiến lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước.

"Ở đây không dâu nào cả." Thích thức sờ bên hông, sau đó khẽ tay xuống. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Quản gia xấu hổ bật cười, nịnh nọt thỉnh cầu: "Cô gái à, tôi cũng chỉ đang làm việc cho chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi, xin đừng làm tôi khó xử thêm."

Thích miệng định nói chuyện thì nghe được tiếng chị đằng sau gọi mình.

quay đầu lại nhìn, chị Lê cầm chiếc khăn voan đỏ chót chậm rãi đi ra. Hôm nay chắc hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô ấy đã cố tình ăn diện, búi tóc được chải chuốt cùng xinh đẹp, hơn nữa còn đeo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trâm cài nho nhỏ màu đỏ, kẻ lông mày đánh phấn, vẻ mặt hơi ngượng ngùng.

Bốn đứa trẻ đi theo bên cạnh cô ấy, quần áo của mỗi bạn nhỏ đều cài một bông hoa màu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỏ và giữa vầng trán chấm một nốt tròn đỏ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 294 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc