GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 293

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ba tờ giấy thông hành dường như lạc lõng trong ngọn lửa sáng rực.

“Vui lòng mở kết giới!” gái nghiêm túc cầu xin.

Lãng Dữ khẽ nhíu mày, đầu ngón tay hơi nâng lên, giây tiếp theo, ngọn lửa như một con thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hung hãn cắn nuốt ba tờ giấy.

Thích nhìn cô gái quay đi, biết ấy đã hoàn toàn trở thành thành viên nhà họ Khoái nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cũng không nói thêm gì. Cô chỉ hơi tiếc nuối, giấy thông hành đối với người chơi tận thế chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 chìa khóa để quay về nhà, một màn trò chơi chỉ một lần lấy được, nếu hết rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thì cả đời chẳng còn cách nào trở lại.

những người này thể đốt chìa khóa để về nhà, chắc họ đã bị bùa chú hoặc khủng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 khiếp lắm.

Kết giới tan biến,gái trở lại trạng thái ban đầu, chắp tay quỳ lạy các vị thần.

 

Mọi người đều chỉ cúi đầu thì thầm, chẳng ai để ý rằng ấy đã biến mất trong tích tắc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thần linh không nhìn thấy,con người cũng chẳng nhìn được.

Bức tượng thần thực sự quá lớn, nó che phủ rất nhiều thứ, dụ như đôi mắt, hoặc suy nghĩ... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

Mặc cô gái đã từng nói chỉ người nhà họ Khoái mới thể xin được giấy thông hành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhưng Thích vẫn luôn tự nhủ phải thử bằng mọi cách,chờ đámngười nhà Khoái rời đi rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 quỳ xuống đệm, chắp tay và thành kính cầu nguyện thần linh.

Lãng Dữ đứng bên cạnh lặng lẽ nhìn cô.

Vài phút sau, Thích đứng dậy, xoa xoa đầu gối quỳ đau nhức: "Không được rồi, chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 xíu phản ứng nào cả."

 

Về chuyện đó thì Tiểu Vân gái đều đồng thanh trả lời: "Cô đâu phải người nhà họ Khoái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nhiên khôngphản ứng rồi."

Thích liếc mắt nhìn xung quanh, sau khi xác nhận chẳng còn ai khác bèn kể chuyện đã xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tối hôm qua cho Tiểu Vân.

Tiểu Vân nghe được gia chủ nhà họ Khoái thực sự cử người trong nhà đến làm chuyện như thế với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 mình thì bờ môi cũng trắng bệch như tờ giấy, thức vòng tay ôm lấy bản thân, thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 còn co rúm hơn nữa.

Cảm giác yếu đuối bất lực hiện rõ mồn một, quả thực khiến cho người ta nhìnđau lòng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177

"Chúng ta mau rời khỏi đây thôi, lại đây rất nguy hiểm, chắc chắn đêm nayvẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 phải..." Thíchtạm ngừng, không giải thích nữa chỉ hỏi: "Cô muốn đi cùng chúng tôi không?"

Tiểu Vân khẽ d.a.o động, rồi bỗng nghĩ đến chuyện gì đó, vẻ mặt thoáng vui vẻ rồi lại trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cô đơn.

"Cảm ơn lòng tốt của cô, tôi không thể đi được." Tiểu Vân cúi thấp đầu: "Cha mẹ của tôi đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177nhà họ Khoái, gia chủ sẽ thường xuyên cử người đến địa cung để theo dõi tôi, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 tôi đi thì cuộc sống của cha mẹ tôi nhà họ Khoái sẽ rất khổ sở."

Thích biết đã chẳng thể khuyên can nên chỉ lặp lại câu hỏi: "Cô chắc chắn chưa?"

Tiểu Vân gật đầu, khẽ đáp: "Ừ."

"Vậy thì cho mượn thứ này để tự vệ nhé." Thích rút con d.a.o dắt bên hông rồi đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cho Tiểu Vân, sau đó chỉ vào khoảng trống dưới chân bức tượng thần, nói với ấy: "Chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đi rồi thì về sau cô cứ ngủ đó, chỗ đó sẽ tránh hấp thụ nhiều khói, tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 bảo vệ bản thân thật tốt nhé."

Tiểu Vân vươn tay nhận lấy, cúi đầu kính cẩn cảm ơn cô.

Lúc bọn họ đã bước đến cầu thang xoắn ốc, cô ấy chợt lên tiếng gọi Thích lại: "Chờ đã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 nếu như nhìn thấy A Loan thì có thể chăm sóc ấy thay tôi được không?"

Thích quay đầu lại.

"Xin lỗi, tôi lừa thôi, thực ra tôi không hề g.i.ế.c A Loan..." Tiểu Vân chau mày bảo.

"Ừ, tôi biết rồi."

Tiểu Vân thoáng ngẩng đầu lên, vẻ mặt ngạc nhiên: "Cô biết ư?"

Thích khẽ nhếch môi: "Ừ, tay của rất sạch sẽ, khôngvết máu."

Tiểu Vân thức nhìn đôi tay của mình, chẳng hiểu sao ấy chợt im lặng hồi lâu, rồi nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 "Nhưng tôi vẫn còn giận ấy, trước khi tôi kịp nguôi giận thì cô ấy đã c.h.ế.t trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 trái tim tôi rồi, hơn nữa,ấy còn người bạn thân nhất của tôi, hai năm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ấy đều bị nhốt trong phòng, sức khỏe vẫn luôn suy yếu, tôi cũng chẳng biết nếu rời khỏi nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 họ Khoái thì ấy sống được hay không."

"Cô yên tâm đi, tôi sẽ để ý ấy thay cô."

"Cảm ơn."

Tiểu Vân ôm con d.a.o vào lòng, cúi gập người hành lễ với Thích Lãng Dữ.

Cả hai đã làm theo chỉ dẫn của người đàn ông đêm qua, thuận lợi rời khỏi địa cung.

Song rời khỏi địa cung rồi nhưng bọn họ vẫn còn cảm thấy ngột ngạt, mặt đất chẳng thể phá vỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 thứ sức nặng đang treo lửng trên đỉnh đầu, ngoài mùi đất ra thì còn có mùi ẩm mốc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Thích vừa đi vừa móc tờ giấy trong túi ra, xoa xoa rồi đưa lên mũi ngửi, vẫn mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 theo mùi giấy cháy khét như cũ.

"Chị một phỏng đoán..." Dứt lời, đứng thẳng lên, tay kẹp tờ giấy bước đến gần Lãng Dữ: "Em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ngửi thử xem."

Lãng Dữ giật mình, trông cậu vẻ hơi ngại ngùng nhưng vẫn cúi đầu ngửi.

"Có mùi giấy cháy khét rất nồng nặc." Cậu đứng thẳng dậy.

"Ừ, ba tờ giấy thông hành ban nãy cũng thế, mùi giấy cháy khét rất nồng, hình như không phải bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 lây nhiễm."lại cẩn thận chà xát tờ giấy bằng đầu ngón tay: "Nhưng tôi cảm giác xúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 cảm rất khác nhau."

"Để tôi xem thử."

Lãng Dữ nhận lấy tờ giấy rồi nghiêm túc nhìn hồi lâu, sau đó triệu hồi cấp dưới Zero.

Zero bước ra từ Vết nứt thời không, thấy Thích Mê mỉm cười chào mình bèn tức thì quên mất phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 hành lễ với chánh án, chỉ ngơ ngác vẫy tay.

Lãng Dữ cũng chẳng để ý các nghi thức giao ấy, cậu đặt tờ giấy vào tay Zero: "Cô hãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 kiểm tra xác thực xem món đồ này phải đồ thật hay do một vị thần nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 đó làm đồ giả rồi tung tin hay không."

"Được."

Mặt khác, Khoái A Loan đã chạy khỏi cổng vòm.

Suốt một ngày một đêm qua, ấy đã đi lạc rất nhiều con đường điền trang nhà họ Khoái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 ấy biết hơn hai năm nay mình chưa từng vận động nên lẽ bị suy dinh dưỡng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 rất nghiêm trọng, hơn nữa còn bị thương, cứ chạy vài mét thì đều phải nghỉ ngơi chốc lát, may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 điền trang nhiều vị trí để ẩn nấp, vả lạiấy còn đang mặc quần áo của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.177 Tiểu Vân nên trời tối thì rất khó bị phát hiện.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 293 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc