GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 226

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

một người thông minh như Thích Mê, lão Ngụy cũng vui vẻ được nhàn rỗi, mở miệng hỏi: “Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói một chút cho tôi nghe thử.”

Thích Mê không trả lời, đứng một đầu của con đường, đưa tay chạm vào bóng tối trước mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể cảm nhận được một bức tường không khí cực mạnh đang chắnnơi này, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể xuyên thủng hay nát được.

Con đường này bị chặn rồi.

Sau khi lão Ngụy hỏi lại vài lần, mới phục hồi tinh thần, giải thích: “Theo điều thứ ba của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quy tắc, thứ được gọi [thân phận] này rất quan trọng với chúng ta, hiện nay [thân phận] xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện trong kết giới này bao gồm [bệnh nhân], [bác yca trực ban ngày], [bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y ca trực ban đêm][một nhân viên giao hàng nhanh để lại lời nhắn], nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy bệnh viện tâm thần này làm bối cảnh chính, vậy anh cảm thấy thân phận nào trong đây ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tương thích nhất?”

Lão Ngụy nhíu mày: “Một nhân viên giao hàng nhanh để lại lời nhắn?”

 

Thích gật đầu, nói tiếp: “Tờ giấy này xuất hiện quá đột ngột, nếu như nói sau khi nhân viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tinh lọc tiến vào kết giới thì những tin tức lợi sẽ xuất hiện, tôi nghĩ hẳn cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này. Không phải còn một câu nói–ngoài cuộc tỉnh táo trong cuộc u mê, tin tức của nhân viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giao hàng nhanh hẳnsẽ không cố tình làm sai lệch như những quy tắc sống còn trong bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện, chắc chắn sao nói vậy.”

Tuy rằng chỉphỏng đoán, nhưng sau khi cô nói những lời này, lão Ngụy càng ngày càng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93lý.

Thích Mê lại bước tới đầu khác của con đường, Diệp Thạch Lục Lão Ngụy không thể đi theo, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có thể dùng ánh mắt dõi theo chuyển động của cô, im lặng chờ kết luận của cô.

Sau khi kiểm tra xong, phát hiệnđây cũng bị bức tường không khí chặn lại, không thể xuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủng.

 

Phần đường thể đi vào là khu vực mắt thể nhìn thấy.

thứ hữu ích duy nhất khu vực này tờ giấy nhắn của người nhân viên giao hàng nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kia.

Sau khi lướt nhìn tờ giấy kia lần thứ hai, Thích quay trở về, khóa cổng bệnh viện lại, khôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phục xích sắt và khóa về trạng thái ban đầu.

Trước khi rời đi, cô kéo mạnh một cái, sau khi xác nhận chắc chắn rằng không vấn đề gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ba người quay trở về phòng trực.

Lão Ngụy am hiểu về đánh nhau thu thập thông tin tình báo, trong tình huống phải sử dụng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 óc anh ấy cảm thấy hơi khó khăn, tối hôm nay, sau khi bị tấn công dồn dập bởi nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thông tin như vậy, anh ấy cảm thấy đầu óc mình đang trở nên hỗn loạn, thế nên anh ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gửi gắm hi vọng vào Thích Mê: “Tiếp theo chúng ta phải làm đây?”

“Tôi cảm thấy chúng ta cần phải đến phòng trực này vào ban ngày.” Thích thuận tay đóng cửa phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại.

“Tại sao chứ?”

“Bởi ngoài tờ giấy ghi quy tắc ca trực ban đêm ra, toàn bộ căn phòng không thêm thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin nào cho chúng ta cả.” Nói xong, Thích đưa tay ấn vào công tắc đèn.

Bóng đèn trên đầu nhấp nháy hai lần, sau đó ánh sáng ổn định lại.

Không gian mấy mét vuông hiện lên ràng.

Ánh sáng đã lâu không gặp xua tan bóng tối, hơi thở nghẹn trong lồng n.g.ự.c của lão Ngụy Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thạch Lục vơi đi một nửa, họ chậm rãi thở ra.

Hai người nhìn chung quanh, quả nhiên nơi này giống như Thích đã nói, ngoại trừ bàn ghế và tủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra thì không còn nữa.

Trên tủ kính ghi chữ tủ thuốc không có lọ thuốc nào, chiếc tủ vốn được để hồgiấy tờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không một tờ giấy nào, trên chiếc xe đẩy kim loại trong góc tường cũng không bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ vật dụng gì.

Thích kéo một chiếc ghế ngồi xuống: “Bác trong ca trực ban đêm không cần phải đưa thuốc, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cần phải khám trị bệnh cho bệnh nhân, vậy nên nơi này không lưu trữ nhiều thông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin, nếu muốn biết nhiều thông tin hơn thì chắc chắn phải làm vào ban ngày.”

“Ban ngày làm sao đến đây được chứ?” Vừa hỏi xong câu này, trong đầu lão Ngụy chợt lóe lên, đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên nghĩ tới cái gì: “Ý sẽ lén lút cải trang thành bác hoặc y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để vào đây?”

Thích Mê gật đầu: “Cũng chỉ cách này thôi, ngày mai nhân lúc được tự do hoạt động tôi sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lén trốn ra ngoài, đến lúc đó tôi cần hai người…”

hạ thấp giọng, dùng âm lượng chỉ có ba người mới thể nghe rõ để phân công một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng… Đột nhiênngừng nói, cau mày nhìn về phía Diệp Thạch Lục.

Đôi môi Diệp Thạch Lục trắng bệch, từng giọt mồ hôi lạnh chảy xuống thái dương.

“Anh làm sao vậy? Anh bị khó chịu chỗ nào?” vội vàng đứng dậy tránh chỗ, dìu Diệp Thạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lục ngồi xuống.

Ban đầu Diệp Thạch Lục còn từ chối, mạnh miệng nói không có chuyện gì, cho đến khi nghe thấy lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngụy nghiêm túc ra lệnh anh ta ngồi xuống, đến lúc đó anh ta mới chịu đặt m.ô.n.g ngồi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghế.

Anh ta tùy tiện lau mồ hôi trên trán, yếu ớt mở miệng: “Trưởng quan, em thật sự khôngchuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả, lẽ do buồn ngủ thôi, anh an tâm đi, em chắc chắn sẽ không trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gánh nặng cho mọi người!”

“Đâygọigánh nặng sao?” Lão Ngụy sầm mặt: “Thành thật báo cáo cho tôi, hiện tại cậu đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó chịu ở chỗ nào?”

“Trưởng quan, em không…”

“Thành thật trả lời!”

". . ."

Bị lão Ngụy quát lớn như vậy, Diệp Thạch Lục ngay lập tức đứng nghiêm thẳng tắp, nghiêm túc trả lời: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Báo cáo trưởng quan! Em, lúc đầu em cảm giác em nghe thấy tiếng hát đứt quãng, trong thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngắn em có triệu chứng bị ù tai, nghi ngờ trị số SAN đã giảm, đề nghị chỉ thị bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp theo!”

thể nhìn ra được anh ta đang rất sợ hãi, nhưng dáng vẻ ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c cho cảm giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta cũng không sợ hãi đến vậy.

Lão Ngụy Thích nhìn anh ta, trong lòng trầm xuống.

Đặc biệt là Thích Mê, Diệp Thạch Lục biết bản thân biến thành như vậybởi trước khi bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào kết giới anh ta đã nhường tất cả các thiết bị bản có thể sử dụng được cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô, nếu không chưa chắc anh ta sẽ…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 226 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc