GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 225

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Điều 4, mặc tôi chưa từng tiếp xúc với các bệnh nhân trong bệnh viện tâm thần này, nhưng bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãy thử nghĩ xem bọn họ sẽ phải sống như thế nào trong một bệnh viện đã bị thu hồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hủy bỏ cách hành nghề y chứ, trong một bệnh viện bị ma ám như vậy, nếu bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình của bọn họ trở nên tốt hơn mới thật sự kỳ quái!

vậy, đừng bao giờ đến bệnh viện này, hãy chạy ngay đi!!!

Điều 5, nói về các bác y tôi gặp vào ban ngày thì thật ra tôi cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể xác định được bọn họ bình thường hay không. Những đơn hàng chuyển phát nhanh tôi giao cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn họ đều dược phẩm, đủ loại thuốc, mặc số lượng rất lớn nhưng sau nhiều lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiểm tra tôi thấy chúng chỉ có chín loại. Thế tôi để ý, cố tình đi hỏi thăm một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 số bạn làm bác của tôi tôi phát hiện ra rằng chín loại thuốc kia không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng chung với nhau, cũng không biết bọn họ tình hay cố ý mua như vậy.

Tóm lại, bạn nhất định nhất định không được vào bệnh viện tâm thần này, nếu bạn may mắn nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời nhắn của tôi, xin hãy rời đi ngay lập tức!!!]

Thích Mê đọc xong thì đưa tay lật tờ giấy lại, quả nhiên nhìn thấy một dãy số CMND địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ nhà làm bằng chứng.

Điều này đã nâng cao độ tin cậy lên rất nhiều.

 

Thật ra, tờ giấy nhắn này về cơ bản khá phù hợp với suy đoán của cô, các bác sĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ytrong ca trực ban ngàyca trực ban đêm hoàn toàn không giống nhau, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết các bác y trong ca trực ban ngày phải con người hay không, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những bác y trong ca trực ban đêm thì chắc chắn không phảicon người.

Con khỉ đã bịg.i.ế.c chết, trừ khi thật sự năng lực siêu nhiên nào đó, nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì nó không thể nào lại đến gây rắc rối cho được.

Còn loại thuốc này…

Sau khi trải qua thời điểm ban ngày ở đây, Thích đã thể xác nhận rằng những viên thuốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do yđưa tới luôn 9 viên.

Tuy nhiên, không thể biết được những tờ giấy nhắn này viết là đúng hay sai, nhưng nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là sự thật thì sẽ khá thú vị.

 

Nói cách khác, trong bệnh viện tâm thần không giấy phép hành nghề này, vào ban ngày thì các bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y sẽ kê đơn thuốc để g.i.ế.c c.h.ế.t Phong Nhiên.

Còn vào ban đêm, đột nhiên xuất hiện một đám bác y kỳ quái, chúng phải tuân thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các quy tắc để bảo vệ Phong Nhiên..

Càng ngày càng nhiều chuyện kỳ quái xảy ra càng làm Thích cảm thấy hứng thú.

Lúc này, đám mây bị thổi đi, vài vệt ánh trăng sáng xuất hiện, cuối cùng cũng có thể chiếu sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chung quanh.

Hai người đứng cửa lo lắng, nghển cổ nhìn khi thấy bất động.

Dưới ánh trăng mờ ảo, màu đỏ chói mắt trên người Thích Mê tạo ra cảm giác lạnh lẽo.

Đặc biệtkhoảnh khắc khi quay người lại, lão Ngụy và Diệp Thạch Lục, hai con người vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị ám ảnh hình bóng ma quỷ vừa rồi,thức lùi lại nửa bước.

Thích sửng sốt, nghi ngờ nhìn hai người bọn họ.

Ba người bọn họ mắt to trừng mắt nhỏ.

Lão Ngụy hắng giọng một cách khéo léo: “Cái đó…Tờ giấy kia viết cái vậy,cầm qua đây cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tôi xem thử.”

Thích nhìn thấyđược dán bằng băng dính trong suốt nên tháo xuống rồi đưa qua cửa.

Lão Ngụy nhận lấy với vẻ mặt khó hiểu: “Cô còn đứng ngoài đó để làm gì?”

“Hai người đọc đi, lát nữa tôi sẽ dán tờ cảnh báo này lại chỗ cũ, thuận tiện cho người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đọc.” Thích khoanh tay, hơi dựa vào khung cửa.

Lão Ngụy một tiếng, Diệp Thạch Lục nhanh chóng sáp lại gần nhìn.

Mấy phút sau, hai người bọn họ lại đồng thanh bật ra câu mẹ kiếp.

Trở thành hai người bệnh nhân ngoan ngoãn uống thuốc, tuân thủ theo quy tắc của ban ngày, hiện tại bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ chỉ cảm thấy bụng dạ nhộn nhạo, cúi đầu nôn mửa.

Cả một ngày bọn họ đượcba lần thuốc, mỗi lần luônchín viên.

Thích Mê im lặng nhìn hai người bọn họ: “Đấythuốc đó, hai người thật sự dám uống sao?”

“Lúc đó, tôi nhìn thấy quy tắc đầu tiên của bệnh nhân phải hợp tác với y trong việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uống thuốc, tôi nào dám không uống chứ?” Sắc mặt lão Ngụy tái nhợt, mím môi, nhìn chằm chằm cô: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chẳng lẽ không uống sao?”

“Đã uống, sau khi người kia đi thì tôi nôn ra, sau đó tôi ném thẳng vào ấm nước, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi dám nuốt thật chứ.” Thích bình tĩnh trả lời, càng cau mày sâu hơn, Diệp Thạch Lục chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một thằng nhóc chưa trải sự đời thì không nói, Lão Ngụy sao cũng

người từng nhiều lần chinh chiến thế giới tận thế, saothể mắc một sai lầm nhỏ như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy chứ?

thở dài rồi hỏi: “Hai người cảm thấy như thế nào rồi, cảm thấy khó chịu đâu không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Trước khi nhìn thấy tờ giấy này thì mọi thứ vẫn ổn… Ọe…”

Diệp Thạch Lục dùng tay móc cổ họng, tranh thủ quãng nghỉ trả lời một câu như vậy.

Thích chộp lấy tờ giấy nhắn, bước tới vỗ nhẹ vào lưng anh ta: “Hiện tại có nôn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ích, đã qua lâu như vậy rồi, nếu c.h.ế.t người thì đã c.h.ế.t từ lâu rồi.”

Diệp Thạch Lục im lặng hai giây, sau đó đột nhiên ngẩng đầu: “Cũng đúng.”

Thích Mê bất đắc nói: “Hai người thật sự quá may mắn…”

Vừa nói vừa bước tới, dán tờ giấy lại vị trí ban đầu.

Lão Ngụy chậm rãi thở ra, đưa ra ý kiến khác: “Tôi cảm thấy những nói trên tờ giấy này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hẳn tất cả đều sự thật, chúng ta không cần phải tin tất cả. Cũng giống như hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người chúng tôi vậy, chúng tôi đã uống thuốc rồi, cũng xảy ra chuyện gì đâu, đúng không?”

“Thật sao? Tôi lại cảm thấy tin tức trên tờ giấy được dán ngay bên ngoài bệnh viện như thế này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng sức thuyết phục hơn.” Thích không đồng ý với quan điểm này.

nhìn xung quanh một lượt, sau đó đi về phía một đầu của con đường.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 225 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc