GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 143

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nghe tiếng khóc càng lúc càng to, Hầu Thư kinh hãi, đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhỏ giọng, sau khi xác định xung quanh không có ai, cậu ta thì thào an ủi cô: “Trời còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chưa sập, cái gì c.h.ế.t với không chết? Cho tôi chút thời gian nghĩ cách giải quyết, nếu thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sự không được thì tôi sẽ lén đến gặp chị Thích để bàn bạc, xem chị ấy cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 không."

Ngu San sợ mình quá lớn tiếng, vội vàng bịt miệng, khe khẽ hỏi: "Tôi thật sự thể ra ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 sao?"

"Tất nhiênthể."

Hầu Thư nói chắc như đinh đóng cột, quả thực khiến Ngu San an tâm rất nhiều.

Cậu ta lấy chìa khóa mở ra một căn phòng trống, ra hiệu cho Ngu San bên trong đợi.

 

Tuy nhiên, vừa bước vào không được bao lâu, Ngu San bỗng nhiên ngã nhào trên sàn, da trên mặt tựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 như phồng lên, sau vài giây lại xẹp xuống, giống như thứ đó đang chơi đùa trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 cô, cứ mỗi lần chuyển động một lần phải chịu nỗi đau đến cùng cực.

A–-! ! !

Một tiếng hét thảm thiết đinh tai nhức óc phát lên, phá vỡ sự im lặng.

Hầu Thư chân tay luống cuống đứng ở bên cạnh: "Đừng sợ. Đây có thể do thể đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhiên xuất hiện một năng lực mới, chờ thể cô tiếp nhận, chịu đựng vượt qua giai đoạn này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6được rồi."

 

"Nhưng tôi đau quá — đau quá —!!!" Ngu San đau đớn lăn lộn trên mặt đất, từng hạt mồ hôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 lạnh lớn bằng hạt đậu rớt xuống sàn.

quan Tiên phong Kiều vừa rồi cũng nghe thấy tiếng động, đi tới.

"Chuyện xảy ra vậy?" Sau lần ồn ào vừa rồi, quan Tiên phong đã không còn nhiều kiên nhẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nữa, bây giờ lại nhìn thấy làn da phồng lên kỳ lạ trên mặtấy, lông mày càng nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 chặt hơn.

Hầu Thư đảo mắt, lập tức đáp: "Sĩ quan Tiên phong, trạng thái này cho thấy lẽ ấy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bị lây nhiễm "vật chất tối" rồi."

quan Tiên phong cau mày: cậu gì?!"

"Là do quái vật của tận thế đã xâm nhập vào thể của ta, muốn dùng thân thể của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6ta làm vật chứa."

“Vậy nên làm gì?” quan Tiên phong trầm mặt.

Hầu Thư cúi đầu: “Theo kinh nghiệm của tôi, một thể bị vật chất tối nhắm tới sẽ không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 trốn thoát. Chúng sẽ ăn từng chút từng chút một nội tạng của ấytừ trong ra ngoài, cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khi thể lấp đầy vật chất tối mới thôi… Vật chất tối giống như một loại bệnh dịch, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bị nhiễm bệnh thì không thể trốn thoát, sự an toàn của ngài, quan Tiên phong, tôi khuyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tốt nhất ngài nên tránh xa cô ấy ra.”

quan Tiên phong thức bịt chặt miệng mũi, lùi ra ngoài cửa: "Cậu không lừa tôi chứ?"

Hầu Thư: "Tuyệt đối không! Làm sao tôi dám lừa ngài!"

quan Tiên phong tỏ vẻ chán ghét: "Vậy cậu nghĩ chúng ta nên làm bây giờ?"

“Đuổi ấy ra khỏi Bất Dạ Thành, tránh làm lây lan đến người trong thành phố.”

“…” quan Tiên phong trầm ngâm nhìn Hầu Thư hai giây, suy tính một lúc mới nói: “Chỉ sợ đuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 khỏi Bất Dạ Thành thôi thì không an toàn, không bằng ném ta vào trong lò đốt rác đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Vừa nói, hắn vừa nhìn sang Kiều đi cùng mình: “Cậu đi làm.”

"Hả?" Kiều sửng sốt.

quan Tiên phong đã không còn đủ kiên nhẫn để lôi thôi với bọn họ, quay người lại, lạnh lùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói: "Nếu cậu còn muốn lại Bất Dạ Thành, hãy làm theo những ta nói!"

"Vâng!"

Sau khi anh ta rời đi, một hồi lâu sau Kiềuvẫn chưa lấy lại được tinh thần, đứng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhìn Ngu San đang gào thét đau đớn.

Hầu Thư nhịn không được, đập vào người cậu ta một cái: "Anh còn đứng ngây ra đó à! Sao không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nhân hội đưa bạn gái anh rời khỏi thành Bất Dạ Thành đi?!"

Kiều khó hiểu: “Nhưng, nhưng trong thể ấy không vật chất tối.”

"Đó tôi nói dối anh ta, nếu không thì làm saothể đưa các người ra ngoài?" Hầu Thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 gấp đến mức trợn tròn mắt, thấp giọng thúc giục: "Mau đem ấy đi đi!"

Cuối cùng Kiều cũng phản ứng, vội vàng tiến tới đỡ Ngu San đứng dậy, đi chưa được mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 bước, đột nhiên cậu ta quay người hỏi Hầu Thư: “Lò đốt đâu?”

Hầu Thư tức giận đến mức không khỏi mất bình tĩnh, túm lấy Kiều ấn vào góc tường: "Anh đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giả ngu với tôi đấy à? Tôi bảo anh đưa bạn gái anh rời khỏi Bất Dạ Thành, anh hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 tôi đốt đâu làm quái gì?!”

Kiều Dã đẩy Hầu Thư ra, khó chịu nói: “Cho chỉ diễn trò tôi cũng phải giả vờ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 giống một chút chứ đúng không? Nếu không khi trở lại tôi biết giải thích thế nào với Sĩ quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 Tiên phong?”

Hầu Thư trợn mắt: "Tôi không nghe nhầm đúng không? Anh muốn quay lại á? Đầu anh bị kẹt cửa rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 à?!"

"Anh mẹ đừng lãng phí thời gian nữa! Nói cho tôi biết lò đốt đâu!" Kiều tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.6 nói: "Nếu tôi không quay lại thì tôi sẽ phải lại thế giới đổ nát này cả đời!"

Hầu Thư nhìn quét mắt nhìn từ trên xuống dưới, giọng điệu hơi dịu xuống: "Anh sắp tiến hóa?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 143 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc