GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 142

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đôi mắt vốn đã đỏ hoe nay đã bị bao trùm bởi một màu đỏ chói, Ngu San lặng lẽ nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kiều Dã, đột nhiên cười lớn:

"Kiều Dã, vậy anh muốn em lại làm cô dâu của người khác à?"

"San San, đừng như vậy, anh không cố ý..." Kiều cau mày, liếc nhìn quan Tiên phong, rồi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thầm vào tai Ngu San, "Đây chỉ một biện pháp tạm thời thôi, em tin anh không? San © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 San, nếu anh lấy được thẻtrú, anh sẽ đưa em đi. Em bạn gái của anh, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao anhthể bỏ mặc em được?"

Ngu San lùi lại, tránh xa Kiều Dã, cười khổ: "Tôi nghĩ rằng tôi quá tin tưởng anh, Kiều Dã... Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói rằng trò chơi tận thế rất đơn giản, anh sẽ bảo vệ tôi. Anh yêu cầu tôi đến© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chơi cùng anh. Tôi đã đây rồi, nhưng chuyện gì đã xảy ra? Anh đãđâu khi tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đám quái vật đó bắt đi? Anh cứ nói anh sẽ bảo vệ tôi, nhưng lúc đó anh ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu?!"

Kiều Dã: "..."

 

"Anh nói hạch nhân năng lượng sẽ không gây hại cho thể tôi. Tôi nghe lời anh. Tôi ăn hết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kết quả đêm đó tôi đau đến nôn ra máu. Lúc đó, anh nói với tôi, sẽ không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi phải chịu đựng thêm bất cứ điều nữa, miễntôi thể kiểm soát năng lực, tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lai tôi thể an toàn với các kỹ năng quái thú của mình, nhưng bây giờ tôi an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toàn không?”

Ngu San hiếm lúc trở nên minh mẫn, khóe miệng ấy chậm rãi nhếch lên nụ cười mỉa mai: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tôi biết anh nhát gan sợ hãi, tôi không trách anh không tới cứu tôi, nhưng sao anh thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đẩy tôi vào hố lửa? Anh biết làm vậy tôi sẽ phải đối mặt với điều gì, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh lại lợi ích bản thân bỏ rơi tôi?"

"Ngu San tôi đã quen biết Kiều mười một năm! Đã mười một năm rồi! Anh không hề chống đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại chỉ một chút còn đẩy tôi cho người khác sao?!"

Hai người tranh cãi ngày càng căng thẳng, quan Tiên phong Hình Thiết Quân một bên xem kịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vui, hứng thú chờ đợi màn tiếp theo.

 

Lời nói của Ngu San như đ.â.m thẳng vào tim Kiều Dã, cậu ta cũng hét lên: "Anh không còn lựa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chọn nào khác! Anh chỉ còn lại ba ngày, nếu không lấy được thẻ, anh sẽ không bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể trở về nữa! Ai tưởng tượng được tận thế lại khắc nghiệt như vậy, nếu sớm biết anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã không để cho em vào!"

“Hahahaha...”

Ngu San cười càng lớn hơn: “Thanh mai trúccủa tôi đây sao.”

ấy nhìn quanh một vòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên cửa sổ đang mở, chững lại hai giây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi nhanh chóng lao tới——

Trong nháy mắt lúc gió lạnh lùa vào, Ngu San mặc áo khoác lông đỏ nhảy thẳng xuống.

"San San——!!!"

Kiều giật mình, lao về phía cửa sổ.

Tuy nhiên, Ngu San vừa mới rơi xuống được vài mét, một sợi xích sắt nhanh chóng quấn quanh eo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy, treo ấy lửng an toàn bên ngoài tòa cao ốc.

quan Tiên phong nghịch chiếc nhẫn bạc trên tay, bước đến bên cửa sổ: "Muốn chết? Sợ là không dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dàng như vậy đâu." Hắn móc nhẹ ngón tay, sợi dây xích vừa nhận lệnh tức khắc siết chặt lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kéo Ngu San từ từ trở lại phòng.

"Thả tôi ra! Mau thả tôi ra!" Ngu San gần như sụp đổ, lớn tiếng khóc to.

lẽ cảm thấy quá ồn ào, quan không nhịn được tát ấy một cái, khóe miệng Ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 San lập tức rỉ máu.

“Đưata về phòng, ồn c.h.ế.t mất.” Sĩ quan Tiên phong nhìn Hầu Thư.

Hầu Thư lập tức hiểu ý, tiến lên kéo Ngu San: “Đi thôi.”

Cảm nhận được trái mình đau rát, Ngu San thấy mình chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ấy cười cười liếc nhìn Kiều Dã, miệng khép mở định nói đó, nhưng lại không thể phát ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 âm thanh nào.

Kiềuquay đầu lại, không dám nhìn ấy nữa.

Từ khẩu hình miệng của cô ấy, cậu ta thể biết Ngu San muốn nói gì——

Tôi hận anh.

*

Đôi mắt Ngu San đờ đẫn, khuôn mặt gầy giống như đã già đi vài tuổi, bị Hầu Thư dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi văn phòng như một cái xác biết đi.

"Tôi hình như đã từng gặp rồi. phảibạn của chị Thíchkhông?" Hầu Thư nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vớibằng giọng rất khẽ.

Nghe thấy chữ “Thích Mê”, con ngươi của Ngu San dần dần lấy lại tiêu cự, ấy ngơ ngác quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu lại: “Anh cũng biết chị ấy à?”

“Ờ, tôi đã biết chị ấy được hơn hai năm rồi.”

Ngu San nhếch khóe miệng, không nói nữa.

ấy không khỏi nhớ lại khi họ gặp nhau lần đầu, Thích Mê đã hỏi ấy một câu hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần này đến lần khác: "Em thể đi cùng bọn chị, em đi không?"

Nếu được chọn lại một lần nữa, chắc chắn cô ấy sẽ gật đầu, không chút do dự nói “Đi” nhỉ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nhưng bây giờ...

Ngu San cười giễu cợt, giọt lệ như hạt trân châu nhỏ, cứ vậy tuôn ra.

Ngu San khịt mũi, cầu xin Hầu Thư thể giữ choấy một chút tôn nghiêm cuối cùng: "Xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, bây giờ anhthể g.i.ế.c tôi được không? Tôi không muốn bị sỉ nhục. Tôi tình nguyện c.h.ế.t © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn hơn, van xin anh hãy giải thoát cho tôi, được không?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 142 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc