GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 318: 319: Trở lại Sở kinh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly mang theo một đám người trở về Ly thành, bởiđang mang thai cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên dọc đường đi cũng là từ từ đi, cũng không bởi Mặc gia quân coi giữ Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc khai chiến với đại quân Tây Lăng, Bắc Nhung cảm thấy gấp gáp.

lúc này, ngàn dặm xa xa Mặc Cảnh đang giằng co cùng Trấn Nam vương cũng nhận được tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tức truyền đến từ Ly thành. Trong cung điện được tu sửa lại từ vương phủ, Mặc Cảnh Lê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vừa nhìn sổ con mới trình lên sắc mặt liền biến thành màu đen. Mặc hôm nay Sở cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên nguyên bản vương phủ xây rộng hơn, nhưng ngay từ lúc Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Kỳ náo lật trời đã bắt đầu cải kiến, cho nên nhiều năm như vậy thành quả cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nhỏ. Triều đình Đại Sở vộirời đến phía Nam sông Vân Lan, cho nên cũng không phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sinh nội loạn gì, lấy Mặc Cảnh cầm đầu tiểu triều đình của Đại Sở cứ như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 duy trì. Nhưng mà, hiện tại triều đình không còn như trước, miễn cưỡng cũng chỉ coiNam Sở. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Trên đại điện, ngồi trên long tiểu hoàng đế sáu bảy tuổi nhát gan không hiểu chuyện, bên cạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn một người mặc y phục gần giống long bào ngồi trên ghế vàng lộng lẫy hôm nay quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khuynh một phương Nhiếp chính vương Mặc Cảnh Lê. Thấy sắc mặt Mặc Cảnh không tốt, đám thần tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phía dưới cũng không dám nói lời nào. Hôm nay tất cả đều Giang nam, tức hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đứng trên địa bàn của Mặc Cảnh Lê, người ăn nhờđậu luôn thấp hơn kẻ khác ba phần. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Huống hồ, văn thần tướng chân chínhcốt khí cho chết cũng không muốn rời Sở Kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều lại nơi đó, hôm nay mấy người còn lại này ai can đảm cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương tranh giành?

Hiện nay Thái Hoàng thái hậu mặccòn mấy phần quyền lợi, nhưng kể từ sau khi rời đô cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dần dần bị vây thế yếu, gan của Hoàng thái hậu cũng không lớn hơn tiểu hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sáu bảy tuổi bao nhiêu. Trong lòng mọi người hồ hiểu rõ, chỉ sợ không bao lâu nữa, tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng đế sẽ nhường ngôi, Đại Sở sẽ có tân Đế mới.

Mặc Cảnh từ trên cao nhìn xuống, nhìn lướt qua mọi người phía dưới cười lạnh một tiếng nói:” Các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi muốn biết trong này nói sao?”

Mọi người không khỏi ngẩn ra, âm thầm trao đổi ánh mắt. Lời này quả chút kỳ quái.

Mặc Cảnh cũng không thèm để ý, giơ tay gảy nhẹ sổ con trong tay một cái nói: “Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu chiếm được Tây lăng hoàng thành đã đổi tên thành thành An Bình. Hôm nay hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu đã rời Tây Lăng về Tây Bắc rồi.”

Nghe vậy, thần sắc các vị đại thần đều khác nhau, rối rít trao đổi ánh mắt cùng đồng liêu thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thiết của mình. Mặc Cảnh Lê chút không nhịn được nói: “ lời cứ việc nói thẳng!.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Hồi lâu, một đại thần mới đứng dậy, khom người bẩm báo: “Vương gia, hiện nay Định Vương trở về Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc, phải hay không biểu thị…. Mặc gia quân thể sẽ xuất binh cứu viện Sở kinh, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy….” Mặc Cảnh Lê khinh thường cười xuy một tiếng, cườinhư không cười nhìn hắn nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Nếu như vậy thì thế nào? Chẳng lẽ các ngươi còn trông cậy thể trở lại Sở kinh sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trước không nói….Lôi Chấn Đình đang chặn bờ bên kia, rồi nếu thu hồi được Sở kinh rồi thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế nào? Bắc Nhung, Bắc Cảnh, Tây Lăng trước sau trái phải đều là địch, Sở kinhkhác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tòa thành không? Huống hồ…các ngươi cho rằng Mặc Tu Nghiêu cứu viện Sở kinh Sở kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Hoàng gia hay Sở kinh của Định Vương phủ?”

“Chuyện này….Vương gia nhận thức đúng đắn, vi thần kém xa.” Sắc mặt đại thần này biến hóa, ấm ức lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về trong đội ngũ.

Mặc Cảnh nhàn nhạt nhìn mọi người nói: “Các ngươi cũng không cần quá thất vọng, cho Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghiêu cố ý tăng viện Sở kinh thì chỉ sợ cũng không kịp nữa rồi. Hiện nay ngoài Hồng Nhạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quan cònvài chục vạn kỵ binh Bắc Nhung và hai mươi vạn đại quân Tây Lăng chiếm đóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa mà.”

“Vương gia, vậy Trấn Nam Vương….”

Mặc Cảnh khinh thường nói: “Binh mã Tây Lăng không giỏi thủy chiến, sông Vân Lan chính điểm yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của bọn họ. Mang tướng dọc bờ sông thu về cho Bản vương, cuối cùng cũng một ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bản vương cho Lôi Chấn Đình một trận khó coi.”

Lập tức mọi người đều hiểu ra,Vương định an phận trong một góc Giang Nam, nhìn sông Vân Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiểm trở tạo nên một Giang Nam đất lành, trong thời gian ngắn căn bản không ý định đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 binh lên Bắc chiếm lại giang sơn. Trong lòng không khỏi thất vọng, sau đó mờ mịt, bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không muốn chiến sự Sở kinh cho nên mới đi theo vương hầu thánh giá rời đô xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Giang Nam, trong thâm tâm vẫn tự an ủi nói mình còn mưu đồ phía sau, nhưng hiện tại….có lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả đời này cũng như vậy sao?

Thấy không chuyện cần thương nghị, Mặc Cảnh Lê phất tay cho đám quần thần lui. Chỉ chốc lát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sau, trên đại điện ngoại trừ nội thị hầu hạ ra thì chỉ còn lại tiểu hoàng đế Mặc Túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vân. Mặc Túc Vân vốn rất sợ hãi vị hoàng thúc luôn dùng ánh mắt đáng sợ nhìn mình chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chằm này, thấy chung quanh không còn người nào, chỉthể rụt thân mình gầy nhỏ vào sâu trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 long ỷ.

Ánh mắt Mặc Cảnh Lê trầm xuống, ánh mắt nhìn chằm chằm long bào của đứa trẻ càng thêm u ám. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nếu như con hắn vẫn còn sống thì cũng lớn tầm đứanày vậy, nhưng không biết Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Kỳ giấu con hắn đi nơi nào, còn hắn thì vẫn phải cúi đầu trước mặt con trai Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Kỳ! Nhìn đứa nhỏ nhát gan kia càng thấy không vừa mắt. Mặc Cảnh một tay túm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Túc Vân trên long ỷ, kéo hắn đi về phía hậu cung, cũng không quản đứa mới bảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tuổi sao thể theo kịp bước chân của người trưởng thành, dọc đường đi lảo đảo nghiêng ngả, gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưbị Mặc Cảnh lôi đi. Dọc đường cung nhân nội thị tất nhiên đều thấy được bộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dáng chật vật của tiểu hoàng đế, nhưng mà hiện nay trong cung thể nói một mình Nhiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chính vương định đoạt, như vậy ai dám đi khuyên răn chút nào?

Mặc Cảnh lôi kéo Mặc Vân Túc một đường vọt tới tẩm cung của Thái hậu, Hoàng thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thị đang phụng bồi Thái hậu nói chuyện. Thấy Mặc Cảnh đến vốncả kinh, lại nhìn tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bộ dáng chật vật của con trai, nước mắt liền dâng lên, “Hoàng nhi…”

“Cút ngay!.” Mặc Cảnh không nhịn được nói. Nếu như là Hoàng tẩu Hoa Hoàng hậu thì hắn còn mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phần kính ý, còn đối với Lý Thái hậu này nói, trong mắt Mặc Cảnh còn không bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cây cỏ. Quả nhiên Thái hậu bị dọa run lên, sững sờ tại chỗ không dám cử động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa, chỉ thể ngấn lệ nhìn khuôn mặt nhỏ trắng bệch của con trai không thể làm gì. Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu ngồi đó âm thầm lắc đầu thở dài, mặc không thích Thái hậu quá mức cường thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng thị này cũng không khỏi quá nhu nhược. Đều nói mẫu giả cường, nhưng thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngay cả con trai mình cũng không được mấy phần kiên cường.

“Lê nhi, con đang làm vậy hả?” nhìn sắc mặt âm trầm của Mặc Cảnh Lê, Thái hậu không vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trách mắng.

Mặc Cảnh tiện tay ném Mặc Túc Vân sang một bên, cũng không quản khỉ gió hắn bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không, lạnh giọng cười nói: “Người nói xem ta đang làm gì? Mẫu hậu, người nói cho ta biết đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rốt cuộc Mặc Cảnh Kỳ giấu con ta đi nơi nào rồi?” Thái hậu trầm mặc không nói, nếu lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước bà còn không hiểu thì….đã lâu như vậy, cũng đã sớm rõ. tuyệt đối không ngờ tới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai đứa con trai huynh đệ ruột thịt cùng một mẹ đều hạ thủ không chút lưu tình như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lắc đầu nói: “Ta không biết, con cũng biết quan hệ giữa ta hoàng huynh con không mẫu từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử hiếu như người ngoài vẫn thấy, nếu làm chuyện như vậy, sao thể để cho ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết?” Mấy tháng này, gần như cứ vài ngày Mặc Cảnh lại tới hỏi một lần, Thái hậu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111hồ hiểu ra, chỉ sợ đứa bé lúc trước Diệp Oánh sinh hạ kia chínhđứa con duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhất của Mặc Cảnh Lê.

“Lại nói, con nên đi hỏi Liễu thị mới đúng, lúc trước không phải con cứ muốn bảo vệ nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao?” Thái hậu nhàn nhạt nói, trong giọng nói mang theo mấy phần giếu cợt.Con trai ruột của mình, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lúc mẫu thân nguy cấp lại không đi cứu mẫu thân của mình mà đi bảo vệ một người ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mỗi lần nghĩ đến đây, Thái hậu đều cảm thấy trong lòng từng trận đau.

“Con tiện nhân Liễu quý phi kia!.” Mặc Cảnh căm hận mắng. Người ngoài đều cho Liễu quý phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã chết cháy trong trận đại hỏa kia, nhưng những người biết tình hình đều biết chuyện đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xảy ra. Liễu quý phi dùng kế kim thiền thoát xác, không tiếc hại chết nữ nhi ruột thịt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình, thật không thể không nói độc. Nhưng mà, Mặc Cảnh Lê lục xoát tất cả trong ngoài thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều không thấy được bóng dáng Liễu quý phi đâu. Dưới cơn giận dữ, Mặc Cảnh đem già trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Liễu gia tất cả đều ném vào đại lao, nhưng tra hỏi mấy tháng vẫn không nửa điểm tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tức.

Thái hậu than nhẹ một tiếng, nhìn Mặc Cảnh nói: “ Ai gia nghe nói sau khi Định Vương chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được hoàng thành Tây Lăng đã lên đường trở về Ly thành?”

Mặc Cảnh cười lạnh một tiếng nói: Tin tức của mẫu hậu trái lại vẫn rất linh thông, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mà….chuyện này mẫu hậu không cần quan tâm. Hậu cung…không được tham gia vào chính sự!.”

“Ngươi!.” Sắc mặt thái hậu trầm xuống, hơi thở bị ngăn trong ngực không ra được, sắc mặt không khỏi lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỏ lúc xanh. Đầu ngón tay chỉ vào Mặc Cảnh càng không ngừng phát run nhưng mà ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một câu cũng không nói ra được. Một mặt thị cũng phục hồi tinh thần lại, cũng may nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quen hầu hạ Thái hậu, liền vội vàng tiến lên thuận khí cho bà. Một lúc sau thái hậu mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bình thường trở lại, thấy vậy Mặc Cảnh liền phất áo rời đi.

“Mẫu hậu….”thị bừng trà sâm, rụt kêu lên.

Thái hậu vung tay đem đồ bày biện trên bàn hất đầy trên mặt đất, lão lệ tung hoành, khóc thút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thít nói: “Ai gia đã tạo nghiệt lại sinh ra hai tên nghiệt tử này…..”

Mặc Cảnh Lê vừa mới bước ra cửa cung nghe tiếng khóc truyền ra từ bên trong, trên mặt lộ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tia cười lạnh khinh thường. Nếu nói tình mẫu tử thì mấy năm qua đã sớm mài sạch rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trong suy nghĩ của Mặc Cảnh Lê, mẫu thân ruột của hắn thậm chí còn không chăm sóc cho hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như Hiền Chiêu Thái phi. Cho nên sau khi rời xuống Nam, Mặc Cảnh không chút do dự sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phong Hiền Chiêu Thái phi làm Thái hoàng thái hậu. Điều này khiến cho Thái đậu đối với vị đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muội mình nâng đỡ nửa đời sinh ra lòng ngăn cách, quan hệ của hai người cũng không còn thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thiết như trước.

Bước chậm rãi trong hành lang khúc chiết, Mặc Cảnh tạm thời vứt bỏ chuyện sổ con trên đại điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra khỏi đầu. Nghĩ tới những đại thần mang theo ánh mắt kỳ vọng rồi dần dần ảm đạm xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì không khỏi nở nụ cười lạnh. Vẫn còn ôm mong đợi nơi Mặc Tu Nghiêu sao? Thật ngu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuẩn. Hắn tọa ủng tại Giang Nam giàuđông đúc thì cần gì phải đi tranh đoạt với mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kẻ đó nữa? Hắn chỉ cần coi chừng sông Vân Lan trời sinh hiểm trở, cố gắng kinh doanh mảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đất Giang Nam này thì dân sẽ giàu binh sẽ mạnh. Để Mặc Tu Nghiêu đi liều mạng với mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kẻ mọi rợ Bắc Nhung, Bắc Cảnh cùng Tây Lăng kia đi. Mặc Tu Nghiêu thể chống chọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một nhà, hai nhà, nhưng chẳng lẽ lại thể chống lại ba nhà vây công sao? Chờ đến khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lưỡng bại câu thương, hắn sẽ thừa thế đứng ra thu lại giang sơn…Lúc đó ai dám nói Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111hắn không phảihùng ưng đứng đầu?

Cùng lúc đó, Lãnh Hạo bởi Tử Kinh quan thất thủrút về Sở kinh, đang tính toán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mang theo phụ thân về Tây Bắc tìm nơi nương tựa thuận tiện đi thăm thê nhi tử, thấy Vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lận tự mình đưa tin tới sắc mặt liền suy sụp. Bất đắc nhìn Vệ Lận, nói: “Tiểu Vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ơi, ngươi không thể đến muộn hai ngày sao? Công tử ta cũng phải chuẩn bị lên đường về Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc nữa mà.” Vệ Lân mỉm cười nhìn nói: Ý của công tử Thanh Trần là, cho Lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhị công tử ngài đã về đến Hồng Nhạn quan thì cũng phải theo đường trở về a.”

Lãnh Hạo Vũ hừ nhẹ hai tiếng, nhưng cũng biết điều hắn nói sự thật. Giơ giơ phong thư trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay nói: Sao công tử Thanh Trần lại để ngươi tự mình đến đưa tin, đây không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại tài tiểu dụng sao?” MặcVệ Lận chỉ thị vệ bên người Định Vương phi, nhưng trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dưới Định Vương phủ đều biết, Vương phi chưa từng coi ba người Trác Tĩnh, Lâm Hàn, Vệ Lận như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thị vệ bình thường sử dụng. Hơn nữa, năng lực của bọn họ không phải thị vệ bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể so sánh được, nếu như đưa ra ngoài làm việc, chỉ sợ địa vị cũng không kém Lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hạo Vũ, cho nên những tâm phúc bên người Mặc Tu Nghiêu năm xưa như Phượng Tam, Lãnh Hạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng lễ ngang hàng đối đãi với mấy người Vệ Lận.

Vệ Lận nghiêm mặt nói: Ý của công tử Thanh Trầnmuốn thuộc hạ Lãnh nhị công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng trợ giúp Lãnh tướng quân bảo vệ Sở kinh.”

Ngược lại Lãnh Hoài ngồi một bên sửng sốt, kể từ khi bị Lãnh Hạo đưa về Sở Kinh, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tình huống Sở kinh bây giờ Lãnh Hoài đã chút nản lòng thoái chí, nhưng mà cho dù như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy Lãnh Hoài cũng không muốn rời Sở kinh, trở thành đào binh lâm trận bỏ chạy hoảng loạn trốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đông trốn tây. Nhưngnhi tử từ nhỏ đã không được coi trọng lại biểu hiện sắc bén cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thủ đoạn chưa từng có, căn bản không cho Lãnh Hoài bất kỳ hội lựa chọn nào. Lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngờ rằng hội trở mình, trong lòng Lãnh Hoàicùng cao hứng đồng thời chút lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lắng nếu Lãnh Hạo sa vào đây không thể thoát thân thì phải làm thế nào. Hắn thân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thần tử Đại Sở cũng là tướng lãnh hiển nhiên chết không đáng tiếc, nhưng không hi vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhi từ mình chôn theo.

“Vệ công tử, Định Vương điện hạ sẽ phái viện binh tới đây sao?” Lãnh Hoài hỏi

Vệ Lận khẽ cau mày nói: “Lúc tại hạ rời Tây Bắc thì Vương gia vẫn còn Tây Lăng chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trở về,ngoài Hồng Nhạn Quan còn vài chục vạn đại quân Bắc Nhung Tây Lăng đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn chằm chằm. Thế nhưng mấy năm trước, Vương phi đã an bài một đội phục binh trong cảnh nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đại Sở, mà Mộ Dung Thận tướng quân cũng đã nhận được thư của công tử Thanh Trần, tạm thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ buông tha cho Lôi Chấn Đình chỉ huy quân đội tiếp tục Bắc tiến. Công tử Thanh Trần hi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vọng, Sở kinh tối thiểu sẽ trụ được ba tháng.”

“Ba tháng…” Lãnh Hoài khẽ cau mày, không phải hắn không biết tình thế khó xử của Mặc gia quân lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này, nhưng bây giờ ngày tháng trong Sở kinh cũng không dễ chịu. Lúc Mặc Cảnh xuôi Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã mang theo phần lớn binh lực, hôm nay quân đội lại Sở kinh đều tàn binh lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuống từ tiền tuyến Bắc Nhung Bắc Cảnh , cộng thêm thuộc hạ trước kia của Hoa quốc công, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tổng cộng cũng không quá hai mươi vạn người.tướng bại trận từ tiền tuyến khí xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấp cực độ, lại thêm hôm nay đại quân nguy cấp càng làm cho khí quân đội dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng trong thành thêm giảm. Đừng nói ba tháng, ngay cả một tháng trụ được hay không cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khó nói.

Ba tháng tất nhiên không thành vấn đề, nếu ba tháng này không thủ được Sở kinh, ngày thành bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phá lão phu liền lấy cái chết tạ tội với thiên hạ!” Giọng nói chút già nua nhưng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất vang truyền tới từ ngoài cửa, mọi người quay đầu nhìn lại, chính Hoa Quốc công râu tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bạc trắng. Mặc dù tuổi đã thất tuần, nhưng Hoa quốc công khoác chiến bào màu đen trên người, long © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hành hổ bộ đến, lại hồ có khí phách cùng hào khí tung hoành sa trường năm đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mọi người vội vàng đứng dậy nói: Lão quốc công, Đại trưởng công chúa.” Đi theo bên cạnh Hoa quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công Đại trưởng công chúa Phúc Hi cũng đồng dạng tóc trắng như tuyết, người đang đỡ Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trưởng công chúa chính Trưởng công chúa Chiêu Dương. Phía sau bọn họ hai thiếu nam thiếu nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khoảng mười hai mười ba tuổi, gái kia cúi đầu nhưng vẫn không thể che được vết thương trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nửa bên mặt, hai người này chính công chúa Trân NinhHoàng tử Mặc Khiếu Vân do Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quý phi sở sinh. Mặc Cảnh mang theo rất nhiều hoàng tử công chúa và người trong hoàng thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rời đi, không biết tại sao lại lưu lại hai đôi tỷ đệ này bên người Đại trưởng công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phúc Hi.

Hoa Quốc công nhìn Lãnh Hoài một chút, lại quan sát Lãnh Hạo một lát mới hỏi: Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật sự sẽ phái binh tới cứu viện Sở kinh sao?”

Thần sắc Lãnh Hạohơi hơi thu liễm, bên mép lại thêm vài phần ý cười quần áo lượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Lão Quốc công, ngài đây không phải đang làm khó vãn bối sao? Vãn bối luôn ở tại Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở, cũng chưa đi Tây Bắc mấy lần, sao có thể biết ý tứ của Vương gia. Huống hồ, hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay Vương gia vẫn còn xa tận Tây Lăng, hiệp trợ thủ thành ý của công tử Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trần.” Cho nên, rốt cuộc Định Vương tính thế nào thì hiện tại không ai nói chính xác được. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh Trần công tử Tây Bắc nói một thì không hai, nhưng hắn rốt cuộc không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương, cho nên hắn cũng không thể thay Định Vương cho Hoa quốc công bất kỳ cam đoan gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Hoa Quốc công hừ nhẹ một tiếng, cười mà như không cười nhìn Lãnh Hoài nói: Trong mấy nhi tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của ngươi….thì nhi tử này , lão phu ngược lại thấy hắn càngnăng lực hơn một chút.” Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quốc công xưa nay vẫn chú ý tình hình Định Vương phủ,Lãnh Hạo Vũ xưa nay luôn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại với Phượng Chi Diêu từ nhỏ đãquan hệ tối với Mặc Tu Nghiêu, Hoa Quốc công cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không xa lạ gì. Ngược lại không nghĩ tới, người này xưa nay vẫn giả trư ăn cọp. Trước kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứ nghĩ Lãnh gia tướng môn xuất ra một kẻ yêu thích buôn bán, hiện nay nhìn lại biểu hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của hắn Tử Kinh quan mới biết Lãnh Hạo tỏ ra ăn chơi trác táng hóa ra© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thâm tàng bất lộ, ngược lại còn mạnh hơn người luôn được tán tụng là Lãnh Kình Vũ một chút. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Lãnh Hoài chỉ đành cười ngượng ngùng một tiếng, cho rằng Lão quốc công nhạo báng mình ngay cả con trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không nhìn rõ. Nhưng đối với Lãnh Hạo đứa con vợ kế này năng lực còn vượt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xa trưởng tử được mình bồi tưởng tỉ mỉ từ nhỏ lại không có mất hứng. Lãnh Hạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể dưới tình huống hoàn toàn không được coi trọng vượt qua Đại ca hắn, điều này chứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tỏ hắn năng lực, dù sao cũng con trai mình, Lãnh Hoài tự nhiên không khúc mắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì.

Hoa Quốc công híp mắt nhìn bộ dáng uể oải không tập trung của Lãnh Hạo Vũ, nhàn nhạt nói: “Lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiểu tử, ngươi cũng đừng vòng vo với lão đầu tử ta nữa. Định Vương phủ rốt cuộc ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì, lão phu không tin ngươi không biết.” Lãnh Hạochớp mắt một cái, ngồi dậy cười híp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt nói: “Lão quốc công người không thể nói như vậy được. Trước không nói Định Vương phủ ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì, cho Vương gia sớm trở lại, nguyện ý xuất binh tương trợ thì cũng phải xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kịp hay không nữa. Khoảng cách giữa Tây Bắc, Đại Sở với đại quân Bắc Nhung đâu chỉ là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trăm vạn. Mặt khác….Thứ cho vãn bối nói lời không vui, lão quốc công, cho dù có thể bảo toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở kinh thì lúc đó nơi này thuộc về ai?”

Hoa Quốc công nhìn chằm chằm Lãnh Hạo hỏi: “Đây ý của Định Vương hay ý của Từ đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử?”

Thấy Hoa Quốc công thả ra áp lực, Lãnh Hạo Vũ cũng không chút để ý, sờ sờ lỗ mũi cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “ Tại hạ chỉ tùy tiện hỏi một chút thôi, Lão quốc công cũng biết Lãnh Hạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111người của ai. Theo lý ….Sở kinh sống hay chết vốn không liên quan tới Định Vương phủ ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi. Dựa vào cái mà muốn Định Vương phủ gánh vác trách nhiệm, bỏ lại hậu phương bốc cháy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất chấp nguy hiểm chạy tới tăng viện Sở kinh, thậm chí đối đầu với đại quân Bắc Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc Cảnh?”

Hoa Quốc công trầm mặc không nói, ông đương nhiên hiểu ý của Lãnh Hạo Vũ. Mặc gia quân không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩa vụ hy sinh nhiều sinh mạng tướng tới thay đại Sở đánh lui cường địch, bảo vệ Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh như vậy. Đặc biệt dưới tình huống hoàng thất Đại Sở hiện nay đã bỏ lại Sở kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoảng loạn xuôi Nam, tại sao Mặc gia quân phải tới giúp cừu nhân của mình đoạt lại thành trì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Lãnh nhị công tử.” Mặc Khiếu Vân vẫn đứng sau lưng Đại trưởng công chúa đột nhiên mở miệng: “Lãnh nhị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử, hoàng thất Đại Sở năng, ngay cả phân nửa quốc thổ cũng không giữ được. Hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại vứt bỏ vạn dân thiên hạ không quản, một mình chạy về phương Nam, thật sự là không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt mũi nào đối mặt với dân chúng Đại Sở nữa. Chỉ cần Mặc gia quân có thể giúp dân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng Sở kinh thoát khỏi kiếp nạn bị man tộc chém giết, sau này….Sở kinh đương nhiên thuộc về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương phủ.” Lời này vừa nói ra, mọi người đều ngẩn ra. Đồng thời cũng làm cho ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mọi người rơi xuống trên người thiếu niên mới mười hai mười ba tuổi này. Lại nói, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một mẫu thân như Liễu Quý phi nhưng trong đám hoàng tử dáng vẻ của Mặc Khiếu Vân cũng giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Kỳ khi còn sống nhất. sao Liễu gia bồi dưỡng nhiều năm cũng không phải uổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phí. Vốn trong lòng Mặc Cảnh Kỳ cũng ý định truyền ngôi cho Mặc Khiếu Vân, chỉ tiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại bị mẹ ruột hắn hại. Lúc này một thiếu niên mười hai mười ba tuổi như hắnthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói ra lời như vậy cũng đáng quý.

Lãnh Hạo Vũ nhìn Mặc Khiếu Vân, thiêu mi hỏi: “Tần vương….có thể làm chủ sao?”

Mặc Khiếu Vân nghiêm mặt nói: “Trước khi Hoàng đế xuôi Nam đã phong Bản vương làm Trường Hưng Vương, hiển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên Bản vương làm chủ.”

Sở Kinh trước đây gọi Trường Hưng. Hôm nay tuy đã rời đô khỏi Sở kinh, danh hiệu này tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên không thể tiếp tục dùng được nữa, nhưng để tỏ lòng Hoàng thất không vứt bỏ dân chúng, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên vẫn lưu lại một vị vương gia trấn giữ. Cho nên, Mặc Cảnh Lê liền phong Thái tử đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị phế, Tần Vương Mặc Khiếu Vân làm Trường Hưng Vương. Nơi đây cũng chính là đất phong của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Khiếu Vân. Mặctrên danh nghĩ thuộc về Đại Sở, nhưng hiện giờ dưới tình huống này, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cần Mặc Khiếu Vân đồng ý, thì triều đình Đại Sở phía Nam cũng không thể nói gì.

Lãnh Hạo hứng thú nhìn Mặc Khiếu Vân hỏi: “Đây chínhSở kinh, ngươi thật sự bỏ được sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Thần sắc Mặc Khiếu Vân bình thản nói: “Không bỏ thì ích gì? Nếu không Mặc gia quân chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 viện, Sở kinh sớm muộncũng bị phá. Đến lúc đó đừng nói Trường Hưng Vươngđó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại khái ngay cả mạng cũng không giữ được. Định Vương nhân nghĩa. Bản vương tin người tuyệt đối sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không hại tính mệnh hai tỷ đệ ta.”

“Lão quốc công, người thấy sao?” Lãnh Hạohỏi.

Hoa Quốc công hừ nhẹ một tiếng, nói: “Trường Hưng Vương đã đáp ứng, lão phu còn thể nói gì? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lãnh nhị công tử thật đúng người làm ăn, Lãnh gia cũng coi nhưngười kế nghiệp.” Lãnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hạo chút xấu hổ sờ sờ lỗ mũi, “Lão quốc công khen nhầm rồi.”

Hoa Quốc công đứng dậy, nói: “Đã như vậy….Trong vòng ba tháng, luận Bắc Nhung hay Bắc Cảnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lão phu tuyệt đối không cho một kẻ man tộc nào bước vào một bước!.”

Lãnh Hạo cười nói: “Vậy làm phiền Lão quốc công.”

Tiễn nhóm người Hoa quốc công rời đi, Lãnh Hạo sờ cằm yên lặng suy liệu có nên viết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một phong thư thúc giục công tử Thanh Trần nhanh chóng mang viện binh tới hay không. Muốn thủ Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh ba tháng quả thật không dễ dàng, không cẩn thận chưa biết chừng còn tước cái mạng nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của mình đi.

Lãnh Hoài thấy bộ dáng trầm của nhi tử cũng trầm mặc không nói. So với trận khổ chiến thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước được sắp tới, thì Sở kinh rốt cuộc thuộc về người nào giống như không còn quan trọng nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 318 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc