GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 317: Bạch thị bị diệt

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong thư phòng Bạch phủ, Bạch Duẫn Thành đang thương lượng kế sách với huynh đệ bang chiphụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì ngoài cửa quản sự vội vàng chạy tới bẩm báo, “Lão gia,, Phương tam công tử Từ Tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử tới.” Trong lòng Bạch Duẫn Thành thầm than một tiếng, Phượng Chi Daotâm phúc của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu Nghiêu còn Từ Thanh Phong lạiTừ gia Tam công tử, đường huynh của Từ Thanh Bách đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị thương, lúc này hai người kia đến thì thểchuyện tốt gì chứ?

“Phương Tam công tử nói đến làm không?” Bạch Duẫn Thành hỏi.

Sắc mặt quản sự hơi trắng bệch nói: “Phượng Tam công tử nói phụng mệnh Vương gia đến gặp lão gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không nóithêm. Nhưng mà, không ít thị vệ đi theo sau Từ Tam công tử, gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như…..đã bao vây toàn bộ nhà chúng ta rồi.” Nghe vậy, mọi người trong thư phòng đều cả kinh, sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt càng thêm khó coi. Một lúc sau, Bạch Duẫn Thành mới thở dài một tiếng nói: “Thôi, để ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi xem một chút.”

Mang theo quản sự tới đại sảnh, quả nhiên thấy Phượng Chi Dao áo đỏ Từ Thanh Phong áo đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một đứng một ngồi trong đại sảnh. Thấy ông đến, Phượng Chi Dao đang ngồi uống trà mới đứng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chắp tay cười như gió xuân, “Bạch gia chủ, tại hạ quấy rầy rồi.” Từ Thanh Phong đứng một bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không biểu cảm, sắc mặt cũng không thể nói đẹp mắt. Nụ cười của Bạch Duẫn Thành chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứng ngắc, chắp tay đáp lễ nói: “Nào có, Phượng Tam công tử Từ Tam công tử đại giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quang lâm, vinh hạnh cho Bạch gia mới phải. Mời hai vị ngồi xuống dùng trà.”

Từ Thanh Phong không chút cảm kích, “Không cần, bản công tử tới không phải để uống trà.”

Bạch Duẫn Thành nghẹn họng, ông vốn nghĩ Từ Thanh Bách xuất thân Từ gia thì cho tập© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng ôn hòa lễ độ giống như Từ Thanh Bách, không ngờ hắn lại thẳng thắn như vậy , không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nể mặt người ta chút nào. Phượng Chi Dao cũng không để ý, cười không chút thành ý nói: “Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia chủ không cần để ý, tâm trạng hắn không tốt cho lắm.”

Bạch Duẫn Thành chút cẩn thận hỏi: “ Bạch gia ta chiêu đãi chỗ nào không chu toàn sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Từ Thanh Phong cười lạnh một tiếng nói: “ Dù người nào nghe nói người muốn giết biểu muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng tiểu chất còn chưa ra đời của hắn thì cũng không vui nổi.” Bạch Duẫn Thành kinh hãi, sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt trắng nhợt cười lớn nói: “Tam công tử nói vậy, chuyện này…Vương phi phong nghi vạn thiên, kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào lại dám đại nghịch bất đạo như vậy….”

Phượng Chi Dao không chút để ý phe phẩy chiết phiến, chút tiếc hận nhìn Bạch Duẫn Thành nói: “Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia chủ, lời Từ huynhthật đó. Nếu không, tại hạ cũng không cần phải đi chuyến này. Lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này tại hạ tới….là để điều tra chuyện này.”

Nụ cười của Bạch Duẫn Thành đã sớm cứng ngắc, giống như đeo mặt nạ vậy,tơ máu trong mắt không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 che giấu mạnh mẽ đè xuống nỗi khiếp sợ, “Phượng Tam công tử….Đây ý gì?”

Phượng Chi Dao cũng không nói vòng vo với lão ta, nghiêm mặt nói: “Tại hạ nhận được tin tức, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôn phu nhân nổi lên sát tâm với Vương phi, Vương gia rất tức giận. Nhưng mà….Dù sao Bạch gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không giống với những người khác, Vương gia vẫn nguyện ý cho Bạch gia chủ mấy phần mặt mũi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kính xin Bạch gia chủ mời tôn phu nhân ra ngoài cùng tại hạ đối chất một phen, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chuyện này thì tại hạ cũng có thể trở về giao phó với Vương gia Vương phi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Chuyện này…” Trong lòng Bạch Duẫn Thành âm thầm kêu khổ, mới vừa rồi thê tử thổ lộ ý định với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình, lúc này người của Định vương phủ đã tìm tới cửa. Bạch Duẫn Thành không nắm được rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phượng Chi Dao đã lấy được chứng cứ gì, hơn nữa không biết người Định vương phủ trong phủ mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã nghe được mấy phần câu chuyện.

Phượng Chi Dao giương mày kiếm, cười nhạt nói: “Đây cũng hội cho Bạch gia chủ chứng minh mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong sạch, Bạch gia chủ do dự như vậy, chẳng lẽ chuyện khuất tất, Bạch gia ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt thuần phục Định vương phủ nhưng trong tâm vẫn như không phục sao?”

“Làm saothể?” Bạch Duẫn Thành vội vàng nói: “Như vậy, tại hạ mời phu nhân ra ngoài được.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dứt lời định cho người đi mời Bạch phu nhân đến đây, Phượng Chi Dao lại vung tay lên cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Không cần phiền phức như vậy, chúng ta tự đi một chuyến thì nhanh hơn.”

“Chuyện này….Chỉ sợ hậu viện không….” Bạch Duẫn Thành lòng cự tuyệt, Phượng Chi Dao lạnh nhạt cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Người chúng ta mang tới đều tuân thủ quy củ, chỉ cần người của Bạch gia chủ kín miệng thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tất nhiên sẽ không lời đồn nào truyền ra ngoài.” Nhìn Phượng Chi Dao cười như không cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại chống lại ánh mắt lạnh lẽo của Từ Thanh Phong, Bạch Duẫn Thành chỉ thể thối lui, “Như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy, Phượng Tam công tử, Từ Tam công tử, xin mời.”

Bạch Duẫn Thành mang hai người một đường đi thẳng về phía hậu viện của Bạch phu nhân, mời vừa đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới cửa viện đã nghe thấy bên trong truyền ra tiếng khóc thanh. Trong lòng Bạch Duẫn Thành căng thẳng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không đợi Phượng Chi Dao Từ Thanh Bách, nhanh chóng đi vào. Vừa vào cửa liền thấy Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phu nhân nằm trên mặt đất, phía dưới tràn đầy vết máu đỏ sậm, bụng cắm một thanh chùy thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhỏ. Nhìn dáng vẻ Bạch phu nhân một tay nắm chủy thủ, quả thật mấy phần giống tự sát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bạch Duẫn Thành cũng nhận ra, thanh chùy thủ kia chính là thanh chùy thủ lúc Bạch Thanh Ninh còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sống yêu thích nhất.

Thấy Bạch phu nhân chết, phản ứng đầu tiên của Bạch Duẫn Thành lạithở phào nhẹ nhõm, rồi thuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 theo đónhàn nhạt bi thương khi thấy thê tử kết tóc chết đi. Quay đầu lại, thấy hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người Phượng Chi Dao Từ Thanh Phong sánh vai tới, Bạch Duẫn Thành cất tiếng buồnnói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Phượng Tam công tử, Từ Tam công tử, chuyết kinh, ấy…..” bị người hại chết.

Phượng Chi Dao không cho lão hội, liếc mắt nhìn rồi cau mày nói: “Sao lại thế này? Tại sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bạch phu nhân tự sát?”

Từ Thanh Phong khoanh tay, lạnh lùng cười một tiếng nói: Đương nhiên tật giật mình. Vào nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một chút chẳng phải sẽ biết sao.” Đi vào bên trong vài bước, quả nhiên thấy được linh vị của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bạch Thanh Ninh, trước linh vị còn cắm một nén hương mới đốt. Phượng Chi Dao xoay người nhìn Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Duẫn Thành, cười lạnh một tiếng nói: “Bạch gia chủ, chuyện này ông định giải thích thế nào?” Bạch Duẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thành cố gắng trấn định nói: “Tại hạ không hiểu Phượng Tam công tử ý gì? Linh vị tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ vấn đề sao?”

Phương Chi Dao cười xuy một tiếng, nhàn nhạt nói: “Bạch gia chủ đây là đang dạy dỗ Phượng Tam không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chịu đèn sách xuất thân vợnhà nghèo sao? Nếu cung phụng linh vị thì người nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đem linh vị cung phụng trong phòng ngủ của mình không?”

Mặt mũi Bạch Duẫn Thành tái nhợt, nghiêm mặt nói:Chuyết kinh từ nhỏ đã cực cưng chiều tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ, hôm nay chợt mất con gái, cho nên mới….”

“Cho nên mới mang lòng oán hận, muốn ám sát Định Vương phi để báo thù Định Vương phủ đúng không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phượng Chi Dao tiếp lời nói.

Bạch Duẫn Thành lạnh lùng nói: “Phượng Tam công tử, ngươi đây là vu oan người khác.”

Phượng Chi Dao bình tĩnh nói: “Có phải vu oan hay không thì Bạch gia chủ cứ đến trước mặt Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia giải thích đi.” Bạch Duẫn Thành chút hốt hoảng nhìn về phía cửa, bóng dáng một nhóm người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 áo đen khiến trong lòng ông sinh ra một tia tuyệt vọng. Dưới cái nhìn chằm chẳm của Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dao Từ Thanh Phong rốt cuộc vẫn cúi đầu như đưa đám.

Tháng chín Tây Lăng hoàng thành, mặc khôngchiến trận nhưng vẫn như tinh phong huyết không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngừng. Ít ngày sau sự kiện huyết tẩy trước hoa uyển Tôn gia, thì Bạch gia vốn được coi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng hậu phi chi tộc cũng bỏ mình theo. Bạch phu nhân muốn báo thù cho nữ nhi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý đồ ám sát Vương phi, sau khi âm mưu bại lộ đã tự vẫn chết. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong Bạch gia cũng bị giam lại trong ngục, mặckhông lập tức xử trảm nhưng mà đám quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quý Tây Lăng bọn họ cũng không ai đi nghe ngóng tin tức của Bạch gia nữa. Lúc đầu Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phi bị ám sát đã liên hụy đến một nửa người trong hoàng thành Tây Lăng, hôm nay Bạch gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại tới hành thích lần nữa, muốn hại chết nửa người còn lại trong thành sao? Ngu xuẩn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy chết có gì đáng tiếc, nào ai muốn dây vào bọn họ nữa?

Tôn gia.

Tôn phu nhân ôm tiểu nữ nhi ngồi trong thư phòng xem sổ sách, nghe người làm bẩm báo Bạch gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị tịch biên ngay cả mắt cũng không nháy một cái, nhàn nhạt nói: “Đã biết, ngươi lui xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi.”

Người bẩm báo cung kính cáo lui, qua một lúc lâu Tôn phu nhân mới đặt sách xuống ngẩng đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ nhi, nhàn nhạt mỉm cười nói: “Hiểu Phức nhìn hiểu không?” Tôn Hiểu Phức mới chỉhài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử bảy tám tuổi, tất nhiên xem không hiểu mấy quyển sách chằng chịt chữ này, chút đưa đám, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại chút ngượng ngùng lắc đầu, nhẹ giọng nói: “Mẫu thân, Hiểu Phức thật ngốc quá….” Tôn phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mỉm cười dịu dàng xoa đầu nữ nhi cười nói: “Lúc mẫu thân bằng tuổi con cũng xem không hiểu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từ từ họcđược.”

Tôn Hiểu Phức khéo léo gật đầu, nhìn vẻ mặt nhàn nhạt của mẫu thân một chút, chút do dự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng rốt cuộc vẫn hỏi: “Mẫu thân, gia đình Bạch mẫu ….chết rồi sao?” Mặc còn nhỏ nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tôn phu nhân thường mang theo nữ nhi ra ngoài, cho nên đại đa số quý phụ quyền quý trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh thành Tôn Hiểu Phức đều biết. Tôn phu nhân lại cười nói: “Không biết nữa, sao Hiểu Phức lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho rằng bọn họ đã chết?”

Thân thể nho nhỏ của Tôn Hiểu Phức hơi run rẩy một chút, bàn tay nhỏ nắm chặt lấy váy Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phu nhân nói: “Hiểu Phức nghe nói Định Vương giết rất nhiều người, người nhà Triệu tỷ tỷ, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiền ca ca đều bị giết chết….” Tiểu hài tử vốn không hiểu cái chết, nhưng vụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ám sát ngày đó Tôn Hiểu Phức cũngmặt. Mặc được Tôn phu nhân hết sức che chở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng Tôn Hiểu Phức vẫn thấy được những thi thể khắp người máu tươi kia. Vì vậy, ở trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng nàng, đồng bạn cùng chơi đùa trước kia chết chínhbiến thành những cỗ thi thể tan tành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầm đìa máu tươi như vậy. Cảnh tượng đó quả thật khiến cho một tiểu hài tử tám tuổi cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy vạn phần sợ hãi.

“Hiểu Phức sợ Định Vương không?” Tôn phu nhân cúi đầu nhìn nữ nhi, nhẹ giọng thở dài.

“Vâng.” Tôn Hiểu Phức nặng nề gật đầu, bày tỏ nàng rất sợ hãi Đại ca ca y phục màu trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tóc bạch lớn lên rất dễ nhìn đó. Trong mắt Tôn phu nhân mang theo nhàn nhạt đau lòng, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều hơn mấy phần bất đắc dĩ, nhẹ giọng nói: “Hiểu Phức không cần sợ hãi, Định Vương Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phi không phải là người xấu. Chúng ta trông coi sản nghiệp của phụ thân con để lại, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết bao nhiêu con mắt đang nhìn chằm chằm. Chỉđầu phục Định Vương phủ thì mẫu thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới thể giữ được đồ phụ thân để lại cho con a. Cho nên, sau này nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn thấy Định Vương Định Vương phi, Hiểu Phức nhất định không được sợ hãi biết không? Bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 họ đều người tốt, sẽ không làm hại Hiểu Phức.”

Tôn Hiểu Phức có chút mờ mịt nhìn mẫu thân nàng, từ trước đến nay lời mẫu thân luôn đúng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mà….Định Vương giết nhiều người như vậy thật sựngười tốt sao? Người tốt…không phải không làm chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xấu sao? Giết người…cũng coi chuyện xấu mà? Giống như hiểu được nữ nhi đang nghĩ gì, Tôn phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân thấp giọng thở dài nói: “Có người giết rất nhiều người nhưng chưa chắc đã người xấu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lúc vì thân bất do kỷ.” Chống lại ánh mắt mờ mịt của nữ nhi, Tôn phu nhân vuốt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vuốt đầu nhỏ của con cười nói: “Chờ Hiểu Phức trưởng thành thì sẽ hiểu.”

“Tôn thị Tuệ Nương ra mắt Vương gia, Vương phi.” Trong thư phòng của Dịch quán, Tôn phu nhân hướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về phía Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu cung kính hành lễ. Mặc Tu Nghiêu ngẩng đầu lên nhìn nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái, lạnh nhạt nói: “Đứng lên đi.” Tôn phu nhân tạ ơn, cúi đầu thấp giọng nói với nữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhi: “Hiểu Phức, còn không mau bái kiến Vương gia Vương phi?” Vốn Tôn Hiểu Phức đã hảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hảo dạy dỗ nhà giờ đột nhiên xảy ra chút vấn đề, thấy Mặc Tu Nghiêu ngồi trên thượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vị liền bị dọa sợ đến không nói lên lời, chỉ núp bên người mẫu thân, kéo góc áo Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phu nhân, thế nào cũng không dám ra ngoài.

Diệp Ly thấy thế, mỉm cười nói với Tôn phu nhân: “Bé còn nhỏ, không cần miễn cưỡng.”

Tôn phu nhân chỉ biết cười, ánh mắt nhìn nữ nhi nhiều thêm một tia nhàn nhạt lo lắng. Đợi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khi bà đem Tôn Hiểu Phức mang ra ngoài, Tôn phu nhân mới nghiêm trang hướng về phía Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu Nghiêu Diệp Ly một xá, trầm giọng nói: “Lần này Vương phi bị ám sát, đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 do thiếp thân an bài không thỏa đáng, xin Vương gia giáng tội.” Mặc mấy ngày nay, Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghiêu không giận chó đánh mèo các nàng, nhưng Tôn phu nhân vốn nhạy bén lại phát hiện Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương chuyện lần này của Định Vương phi chút bất mãn với Tôn gia. Chẳng qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng hoàng thành mới vừa thu vào tay, Định Vương tự nhiên không thể nào đem tất cả quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quý phú thương phế bỏ. Huống hồ Tôn gia còn dẫn đầu ngả về phía Định vương phủ, hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bạch gia không còn, bất luận thế nào thì lúc này Định vương cũng sẽ không động đến Tôn gia. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhưng mà….hiện tại không động, không có nghĩa tương lai cũng không động. Mặc thân là nữ nhi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng nếu như nàng đã gánh trên vai thanh danh gia chủ Tôn gia thì cũng phải gánh vác trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiệm của một Tôn gia gia chủ.

Quả nhiên, Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt nhìn nàng không nói lời nào. Nhưng áp lực hồ kia lại làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Tôn phu nhân thân gái tuy thông minh mà yếu nhược có chút khó khăn cúi đầu.

Trên chủ vị, Diệp Ly nhẹ nhàng cầm tay Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt mỉm cười. Thần sắc Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơi hòa hoãn, lạnh nhạt nói: “Lần này Vương phi thay ngươi cầu tình, trừng phạt liền miễn đi. Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vươngVương phi sắp rời Hoàng thành, sau này các ngươi phải cố gắng phụ Tứ công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cai quản Tây Lăng cho tốt, hiểu chưa?” Trong lòng Tôn phu nhân vui mừng, hướng về phía Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cung kính xá một xá, nói: “Tôn thị tạ đại ân của Vương phi.”

Diệp Ly nhàn nhạt mỉm cười, giơ tay lên nói: “Đứng lên đi, chuyện này vốn không liên quan đến ngươi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lại nói, chuyện này quả thật có chút oan uổng Tôn phu nhân, hội hoa xuân kia vốn cử hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111để thay Định Vương phủ kết giao với đám người ý định đầu nhập vào Định vương phủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao nàng thể lường trước được chuyện thích khách nhân cơ hội này đến hành thích được. Huống hồ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lấy thế lực của Tôn gia, sao thể chống lại đám tâm phúc tinh nhuệ dưới trướng Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương? Nàng chỉmột nữ tử trẻ tuổi, lại mang theo tiểu nữ nhi chống đỡ đại gia nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vốn đã rất khó khăn. Chỉ cần nàng không làm chuyện gì không nên làm, Diệp Ly cũng nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý cho nàng mấy phần mặt mũi.

Tôn phu nhân càng thêm cảm kích Diệp Ly, trong lòng nàng hiểu, mặc mìnhthể chống đỡ gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghiệp Tôn gia, nhưng so với đám người tài ba dị trong Định Vương phủ thì nàng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không coicựcxuất sắc. Ngay cả về gia nghiệp thì Hàn gia Phượng gia trong Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành cũng hơn xa Tôn gia. Muốn lấy được sự coi trọng của Định Vương không dễ dàng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếu có Vương phi nâng đỡ,bất luận thế nào thì người bình thường cũng không dám ức hiệp nhỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quả phụ các nàng. Như vậy, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly càng thêm chân thành, Tôn phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hướng về phía Diệp Ly bái tạ rồi mới đứng lên.

“Chuyện Bạch gia xử thỏa đáng không?” Tôn phu nhân đứng dậy, Mặc Tu Nghiêu mới mở miệng hỏi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bạch gia thế gia nổi danh Tây Lăng, sản nghiệp trong tay tất nhiên số. Còn trân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bảo của Hoàng hậu các triều đại được Tây Lăng hoàng ban thưởng, không nói người ngoài,nganh cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tôn phu nhân phụng mệnh đi theo ghi chép tài sản cũng lấy làm kinh hãi. Tôn phu nhân gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu nói: “Đã xử trí thỏa đáng, sản nghiệp dưới tay Bạch gia đã được hạch toán sau đó mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới thư phòng niêm phong cất vào kho, chỉ chờ Tứ công tử lành vết thương thể kiểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tra và nhận. Mặt khác, phát hiện năm vạn bảy ngàn lượng bạc, một vạn hai ngàn lượng hoàng kim. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trong ngân hàng tám mươi bảy vạn ba ngàn lượng bạc, ngân phiếu mười vạn lượng , các loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồ cổ trân quý có sáu trăm bảy mươi tám món, châu báu đồ trang sức đeo tay ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mươi bốn rương, tranh chữ danh quý có hai trăm bày mươi năm cuốn, cổ tịch bản lẻ bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trăm năm mươi hai quyển. Tất cả tài sản tịch biên của Bạch gia tổng cộng lên tới năm trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vạn hai. Cũng đã ghi vào trong danh sách, thỉnh Vương gia Vương phi xem qua. Đến sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tứ công tử tiếp quản hoàng thành thì sẽ cho người chuyển về Ly thành.” Vừa nói, Tôn phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vừa lấy trong tay áo ra một quyển sách mỏng dâng lên.

Mặc Tu Nghiêu nhận lấy nhìn một cái, cười nhạt nói: “Xem ra Tây Lăng không tính nghèo túng, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết còn có phần nào cất giấu trong dân gian hay không?” Sang tay đem sách đưa cho Diệp Ly, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly lật sách cũng chút kinh ngạc, nhưng nghĩ một chút gia nghiệp của Định Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khổng lồ khóthể đếm hết thì lại cảm thấy cũng không khó tiếp nhận như vậy. Đây mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gốc rễ của đại tộc trăm năm, mấy vạn lượng bạc của Diệp gia lúc trước cũng chỉ tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là mắt gà, ràng chỉ bắt đầu tân quý, nhà giàu mới nổi mà thôi.Nhưng mà ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy thì gia nghiệp Bạch gia cũng thật sự quá nhiều, chỉ Bạch gia mấy đời đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy vị hoàng hậu, mười mấy bị hoàng phi, quan hệ cùng đám hoàng thất không thể nóikhông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mật thiết cho nên của cải nhiều như vậy cũng không khó hiểu.

Diệp Ly suy nghĩ một chút, nói: “Ngân phiếu, bạchoàng kim phát hiện được đều đưa cho Tứ ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi, quân lương quân nhu cho ba mươi vạn đại quân nếu như vẫn lấy từ Ly thành thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không khỏi có chút lao động chúng.”

Mặc Tu Nghiêu không chút đắn đo, gật đầu nói: “A Ly nói đúng, để lát nữa Trác Tĩnh đưa qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 .”

Diệp Ly gật đầu một cái, không để ý đến chuyện này nữa, nhìn sách trong tay nói: “Những thứ đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cổ này…chỉ sợ mang về cũng chút khó khăn, chỉ chọn vài thứ mang về là được, ta thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong này hai thanh bảo kiếm,hơn nữa lúc trước cũngngười đưa tới hai thanh. Vậy đưa choTrương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tướng quân, Lữ tướng quân cùng Nguyên tướng quân mỗi người một thanh, một thanh lại thì tặng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nam hầu đi.”

Mặc Tu Nghiêu dựa vào trong ghế, vuốt vuốt lọn tóc của Diệp Ly, một mặt ra hiệu cho Trác Tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đứng hầu bên cạnh ghi nhớ lời Diệp Ly phân phó….” Nàng chỉ tặng mấy người Trương Khởi Lan, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ Phượng Tam tới ầm ĩ với nàng sao?”

Diệp Ly cười híp mắt nói: “Ta nhớ trong đám đồ cổ có một cây chiết phiến nan mạ vàng vẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngàn dặm núi sông do đích thân tiền triều Ngô Chi Khải ngự bút. Nói vậy Phượng Tam công tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chắc yêu thích chiếc quạt này hơn bảo kiếm một chút đi.” Phượng Chi Dao xưa nay yêu thích khoe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khoang mình tiêu sái lỗi lạc, chẳng quản mùa đông hay mùa hạ đều vung vẩy chiết phiến trên tay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy đối với hắn một thanh bảo kiếm còn chẳng bằng một cây quạt. Mặc Tu Nghiêu tựa hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ tới dáng vẻ Phượng Tam công tử một thân áo đỏ cầm chiết phiến nhẹ lay động cực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đắc ý, không khỏi cười một tiếng: Đồ tốt như vậy cho hắn thật sự lãng phí.” Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vẫn khoát khoát tay ý bảo Trác Tĩnh ghi lại.

Diệp Ly từ trong sách chọn ra rất nhiều đồ ban thưởng cho công thần trong chuyến Tây chinh lần này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gần như ai ai cũng có. Mặt khác, cũng nhớ tăng thêm một tháng lương cho binh lính bình thường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao lần này đồ tịch biên của Bạch gia cũng là của cải ngoài ý muốn. Nếu như Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ một mình lấy hết ngược lại không tốt. Trong lúc đó, Mặc Tu Nghiêu cũng không bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứ ý kiến gì, chỉ mỉm cười nhìn Diệp Ly ung dung phân phó những chuyện này, trên mặt không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn nụ cười lãnh đạm như bình thường vẻ hết sức dịu dàng ấm áp.

Trác Tĩnh, Lâm Hàn đứng bên cạnh không thèm để ý, nhưng Tôn phu nhân cùng đứng chờ lại cực kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiếp sợ. Hiển nhiên sự tín nhiệm của Định Vương đối Định vương phi hơn xa bất luận kẻ nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có thể tưởng tượng, rất nhiều chuyện Định Vương phi căn bản không cần thương lượng với Định Vương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trực tiếp phân phó người làm. Định Vương cũng không có chút không vui hay nghi vấn nào, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương phi nhúng tay vào chính vụ cùng với quân vụ của Định Vương phủ chuyện hiển nhiên. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lần này, Tôn phu nhân càng thêm mấy phần coi trọng trung thành với Diệp Ly.

Chờ Diệp Ly phân phó xong, Trác Tĩnh liền xoay người ra cửa làm việc. Diệp Ly khép sách lại cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Những bản lẻ này chúng ta đều mang về Ly Thành đi, ông ngoại thấy được nhất định sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất vui. Ngược lại không nghĩ tới Bạch gia nhiên cất giấu nhiều bản lẻ như vậy.” Mặc© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 số lượng so với Từ gia mà nói thì có chút không đáng kể, nhưng trong đó rất nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bản tịch quý giá chỉthể gặp không thể cầu, chínhnhiều hơn một bản cũng đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để rất nhiều văn nhân nhãkhông kìm được vui mừng.

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Chỉ sợ chúng ta không cách nào mang đi toàn bộ, dù gì cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lưu lại một chút để Tứ ca nàng dùng khi hối lộ chứ.”

Diệp Ly chớp mắt một cái, đột nhiên hiểu ra. Không chỉ Ly thành mới đại nho mà ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng cũng một vị đây, hơn nữa đúng lúc bọn họ có việc muốn cầu người ta. Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Long Đình tiên sinh mà biết cuốn cổ tịch bản đơn lẻ lại không cho hắn thì lão gia tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ sợ không gây khó dễ Tứ ca môt phen thì sẽ không chết tâm.

Diệp Ly đành phải lựa ra một chút sách ông ngoạihai cậu có hứng thú để mang đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn lại đều giao cho Từ Thanh Bách dùng làm nước cờ đầu mời Tú Đình tiên sinh rời núi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 .

Thời gian trôi qua cực nhanh,đảo mắt đã qua mấy ngày, đã đến lúc Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị lên đường trở về Ly thành. Ba mươi vạn đại quânTrương Khởi Lan đềulại Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lăng, đi theo Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly cùng trở về chỉ có Phượng Chi Dao, Từ Thanh Phong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vân Đình và ba nghìn Hắc Vân Kỵ cùng đám ám vệ Kỳ Lân.

Một ngày trước khi đi, Mặc Tu Nghiêu lấy danh nghĩa Định vương ban bố đạo chiếu lệnh đầu tiên ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng. Chiếu lệnh tuyên cáo đổi Hoàng thành Tây Lăng thành An Bình thành, đồng thời sắc phong Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh Bách làm tổng đốc của năm châu mười hai thành Tây Lăng, quản tất cả quân vụ, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vụ cùng dân vụ Tây Lăng. Lại phong Trương Khởi Lan làm Trấn Tây đại tướng quân, thống lĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ba mươi vạn đại quân đóng Tây Lăng, tất cả binh trong cảnh nội Tây Lăng đều chịu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự quản của Trương Khởi Lan. Chiếu lệnh vừa ban ra, mọi người đều khiếp sợ không thôi. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước giờ chưa từng quan hàm tổng đốc nhưng chỉ nhìn quyền lợi Mặc Tu Nghiêu ban cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể hiểu chức vụ này quyền hạn cùng to lớn, chỉ cần trong cảnh nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng thì thể nói chính là thiên hạ của Từ Thanh Bách. Mặc Trương Khởi Lan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trông coi quân vụ tiết chế nhưngcần phải biết quân lương cũng nằm trong tay Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bách. Như vậy thể nhìn ra được sự tín nhiệm của Định Vương đối với Từ gia.

sâu sắc cảm thấy mình bị Mặc Tu Nghiêu đào hố một phen, Từ Thanh Bách bất đắc dĩ chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỡ thân thể mới thể đi lại, tự mình đem hơn trăm vạn ngân lượng Mặc Tu Nghiêu giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho trả lại cho hắn. Bày tỏ nếu Phượng Hoài Đình tới thì chuyện tiền nong tự nhiên sẽ cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người thông hiểu đi lo liệu, bản công tử không quản được. Mặc Tu Nghiêu thấy Từ Thanh Bách không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tin tưởng mìnhchút không vui. Từ Thanh Bách bất đắc thở dài nói: Tại hạ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đắc tội Định vương điện hạ đi? Ngươi muốn đặt ta trên đống lửa sao?”

Mặc Tu Nghiêu chỉ đành phẫn nộ thu hồi, biện giải: “Đây không phải Bản vương tin tưởng Từ tứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử sao.” Nhưng trong lòng lặng lẽ thở dài, người của Từ gia sinh ra thông minh như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm gì, đây không phải do hắn cảm thấy cái tên Từ Thanh Trần giảo hoạt không nhờ vả được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói không chừng tùy thời sẽ chạy cho nên mới muốn rèn luyện Từ tứ công tử một phen sao. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 So với cái tên Từ Thanh Trần đa trí như yêu thì Từ Thanh Bách thông minh lại dễ gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chính lựa chọn tốt để làm kẻ dịch mới phải. Định Vương đầy bụng oán khí ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quên mất, nếu như Từ Thanh Bách không đủ thông minh thì hắn cần gì phải hao tâm tổn sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giữ lại?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 317 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc