GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 315: Tây Lăng hoàng rời đô

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Nghe mấy lời này của Từ Thanh Trần, hai phụ tử Nam Hầu đều cả kinh. Định Vương phủ Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sở đã đoạn tuyệt nhiều năm như vậyvẫn thể cất dấu một đội phục binh trong cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nội Đại Sở, thậm chí cho tới bây giờ Đại Sở chiến loạn khắp nơi cũng không thấy bại lộ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điều này không khỏi khiến cho hai người thầm than trong lòng Định Vương phủ quả nhiên sâu không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đáy. Nhưng hai người đều người biết chừng mực, Từ Thanh Trần không nói tỉ mỉ, bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tự nhiên cũng không hỏi thêm.

Nam Hầu nhìn tinh kỳ bay trong gió ngoài quan ngoại không xa, hỏi: “Công tử Thanh Trần định xử© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại quân Bắc Nhung Tây Lăng ngoài quan ngoại thế nào?”

Từ Thanh Trần lạnh nhạt nói: “Bắc Nhung toàn tâm toàn ý xuôi nam xâm chiếm Đại Sở, sẽ không cứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối cứng với chúng ta. Về phần Tây Lăng, cũng chỉ phô trương thanh thế đi theo binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc Nhung phất cờreothôi.. Đã như vậy… hai đạo nhân này, chúng ta đều xơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tái đi.”

Nam Hầu nhìn về phía Từ Thanh Trần nói: “Công tử Thanh Trầnlòng tin không?”

Từ Thanh Trần cười một tiếng: “Hành quân đánh giặc chuyện của Nam Hầu, sao lại hỏi tại hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng tin không? Nói ra thật xấu hổ, tại hạ trù mưu một hai phần thì còn có thể, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếu nói chuyện hành quân đánh giặc bài binh bố trận thì cũng không phải sở trường của tại hạ.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nam Hầu cười một tiếng nói: “Công tử quá khiêm tốn rồi.” Chỉ bằng những tính toán vừa rồi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Từ Thanh Trần thì không thể coi người hoàn toàn không hiểu việc quân. Chẳng qua là, so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công tử Thanh Trần tài văn chương kiệt xuất yên thế thì điểm này cũng không quá chói mắt.

Nào phải khiêm tốn, trận chiến lần này làm phiền Nam Hầu Lữ tướng quân lưu tâm.” Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trần nghiêm mặt nói.

Thấy hắn phó thác Hồng Nhạn Quan tướngMặc gia quân cho mình, trong lòng Nam hầu cũng nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên, nghiêm mặt nói: “Xin công tử Thanh Trần cứ yên tâm, lão phu nhất định không chút là.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Như vậy rất tốt.” Từ Thanh Trần gật đầu cười nói, “ Không ngại để đám người Bắc Nhung nhìn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút Mặc gia quân nhiều năm không chiến chỗ nào không bằng bọn họ hay không.”

Một câu nói bình thản tùy ý như vậy nhưng lại khiến trong lòng Nam hầu không khỏi dâng lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cỗ hào khí. Mặc nửa đời ông thắng trận không ít, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới một ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111thể thống lĩnh Mặc gia quân đối phó Bắc Nhung, Tây Lăng hai cường địch lớn.

Ngày hôm đó, đám đông ngoài Hoàng thành Tây Lăng cũng bắt đầu xuất động. Trong không khí lành lạnh, tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc gia quân áo đen đã thay thế dần đám quân phòng thủ Tây Lăng trên cổng thành. Điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này chính dấu hiệu, từ nay hoàng thành Tây Lăng hoàn toàn thuộc vệ Mặc gia quân. Ngoài cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành, tinh kỳ thêu long văn màu vàng sáng tung bay trong gió. Từng dãy xe ngựa đủ loại xếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hàng bên ngoài quan đạo bên cạnh, chờ đợi thời điểm lên đường. Hôm nay chính lúc Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng chính thức bắt đầu di giá rời Hoàng thành tới An thành, trong đó không thiếu quyền quý cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại thần Tây Lăng cùng rời đi.

Về phần dân chúng bình thường, mặc cũng có người đi theo Tây Lăng hoàng nhưng không nhiều. Đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dân chúng bình thường nói, trung quân ái quốc thật ra thì cách bọn họ rất xa, huống hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng thành Tây Lăng cũng không phải bị Mặc gia quân mạnh mẽ đánh hạ bị Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lăng Hoàng chắp tay nhượng lại. Như vậy, dân chúng chịu đi theo Tây Lăng hoàng tự nhiên cũng ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi. Danh tiếng Mặc gia quân xưa nay không tệ, thay đi theo Tây Lăng hoàng vứt bỏ nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều thế hệ nhà mình kinh doanh sinh sống nhiều năm chạy về nơi còn chưa biết thế nào kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn không bằng lại dưới tay Định Vương phủ an phận sống qua ngày.

Cho nên, bên ngoài thành, trong đám người chen lấn đến nước chảy không lọt, người đến đưa tiễn hoặc xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 náo nhiệt ngược lại còn nhiều hơn số người muốn đi. Điều này không khỏi khiến Tây Lăng hoàng cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy mấy phần thê lương, nhưngtrên đời này nhiều nhất chính dân chúng bình thường, Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng tự nhiên không thể để họ vào trong lòng.

“Định Vương, Vương phi tới.”

Tây Lăng Hoàng sắp đi, Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly nhiên không thể không tới đưa tiễn. Cũng may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly tu dưỡng mấy ngày đã sớm tốt hơn nhiều, còn Từ Thanh Bách đến nay vẫn còn nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên giường không thể động đậy.

Mặc Tu Nghiêu một tay ôm thắt lưng Diệp Ly, che nàng trong ngực, không chút để ý ánh mắt mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người xung quanh. Nhưng mà Diệp Ly chút kinh ngạc phát hiện, mấy người xung quanh, đặc biệt© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều đại thần quyền quý, vẻ mặt của bọn họ không phải cung kính xu nịnh như thường ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tràn đầy cực độ sợ hãi. Lại nhìn kỹ sẽ phát hiện, ánh mắt sợ hãi của những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này không phải nhìn mình mà là hướng về người bên cạnh, không khỏi nghi ngờ nhìn Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái.

Bởi Diệp Ly mang thai, hơn nữa Mặc Tu Nghiêuhồ phát hiện Diệp Ly không thích mình sát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phạt không kiêng nể, hoặc trong lòng Mặc Tu Nghiêu không thích để cho Diệp Ly biết đây mới là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tính tình của mình. Mấy ngày sau khi Diệp Ly tỉnh lại, người chung quanh cũng không nói chuyện xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra trong lúc nàng hôn cho nàng biết. Đương nhiên Diệp Ly không biết tại sao những người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại sợ hãi như vậy.

“Bệ hạ, chúc bệ hạ thuận buồm xuôi gió.” Khó thời điểm, Mặc Tu Nghiêu hướng về phía Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng chắp tay cười vang nói.

Tây Lăng hoàng không khỏi ngẩn người, chút thụ sủng nhược kinh, vội vàng đáp lễ nói: Đa tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương cát ngôn, Trẫm cũng chúc mừng Định Vương Vương phi sắp quý tử.” Diệp Ly gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu cười yếu ớt nói: “Đa tạ bệ hạ, bệ hạ bảo trọng.”

Mặc dù đối mặt với mấy người đoạt đi thổ địa cùng hoàng thành của mình còn phải mỉm cười chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỡ, cảm giác hết sức đắng nghẽn, nhưng nghĩ tới lập tức thể rời đi nơi này hoàn toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khỏi tên sát thần Mặc Tu Nghiêu, nụ cười của Tây Lăng hoàng cũng nhiều hơn mấy phần chân thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 , cười nói: Đa tạ Vương phi, vậy trẫm cáo từ.”

Mặc Tu Nghiêu cười nhạt nói: “Không tiễn.”

Long niễn của Tây lăng hoàng dừng tại chính giữa quan đạo cách đó không xa, chung quanh bố trí đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thị vệ, nội thị cung nữ trong cung. Phía sau long niễn là tọa giá của tần phi công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúa cùng với đám tôn thất, thấy Tây Lăng hoàng được người dìu lên long niễn, những người khác cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lần lượt lên xe chuận bị lên đường.

Đợi đến khi long niễn tiến về phía trước, Mặc Tu Nghiêu liền phất tay nói với đám người đến đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiễn sau lưng: “Được rồi, tất cả giải tán đi.” Sau đó liền đỡ Diệp Ly xoay người chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồi thành. Đám người sau lưng không khỏi im lặng, Vương gia người diễn trò tốt xấu cũng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm giống một chút đi chứ. Không nói phải đợi đến khi tất cả đi xa, nhưng ít nhất cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thể thấy Long niễn Tây lăng hoàng mới đi được một bước đã vội xoay người rời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi a.

Nhưng tướng lãnh Mặc gia quân tự nhiên không có ý kiến gì, đám quyền quý Tây Lăng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tâm trước mặt chủ tử mới bày tỏ tôn kính với chủ tử cũ, lặng yên trong chốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lát rồi cũng lần lượt giải tán.

“Định Vương phi….thiếp thân cầu kiến Định Vương phi…” Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu đang định vào thành thì nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thấy sau lưng truyền tới tiếng kêu chói tai. Diệp Ly xoay người, chỉ thấy Bạch phu nhân lo lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chạy về hướng mình. Đáng tiếc, sau khi chuyện thích khách xảy ra, toàn bộ thị vệ trước mắt đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đổi thành Kỳ Lân. MặcDiệp Ly không muốn, nhưng cũng biết chuyện lần này đã không ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người, nên cũng không lên tiếng phản đối, chỉ nghĩ để người quan tâm mình an tâm thôi.

Thời điểm Bạch phu nhân vừa lên tiếng kêu Định Vương phi liền bị thị vệ Định Vương phủ ngăn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khoảng cách còn cách Diệp Ly mười mấy bước. Mắt thấy Diệp Ly sắp bị Mặc Tu Nghiêu đỡ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành, Bạch phu nhân không cam lòng liền lên tiếng kêu lên, “Vương phi…Thiếp thânchuyện cầu kiến Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phi…”

Mọi người đây đều im lặng không tiếng động, bọn họ dĩ nhiên biết chuyện của Bạch gia. Ngày đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thiên kim Bạch gia bị Định vương giết, rất nhiều người thầm đoán trong lòng lúc nào thì Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phủ định động tới Bạch gia.

Diệp Ly hơi cau mày, suy nghĩ một chút nói: Mời Bạch phu nhân tới dịch quán trước đi.” Thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vệ sau lưng đáp một tiếng, xách Bạch phu nhân lên nhanh chóng biến mất trước mặt mọi người.

Tây Lăng hoàng rời đi lưu lại một hoàng cung trống rỗng. Diện tích hoàng cung Tây Lăng so với hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cung Đại Sở cố cung tiền triều Đại sở lưu lại phía Nam thì nhỏ hơn một chút, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111nhỏ hơn thì cũng một tòa hoàng cung. Mặc Mặc Tu Nghiêu ràng không ý định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyển về Tây Lăng, như vậy hoàng cung phải xử trí như thế nào cũng một vấn đề. Cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cung tiền triều nếu như không phải làm cung điện cho tân triều thì cũng trở thành hành cung, hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là khiến hoang phế lâu ngày dần dần hủy diệt. Nhưng đây cũng không phù hợp với cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm việc của Định vương phủ, cuối cùng Mặc Tu Nghiêu suy nghĩ một chút liền định ra, nửa đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng cung hoang phế cùng nơi chuyên dụng của Hoàng đế sẽ làm chủ sự nha môn của hoàng thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng trong tương lai. Nửa phần sau, cũng chính hậu cung thì tạm thời niêm phong, về sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại tính tiếp.

Bởi vì rất nhanh sẽ phải rời Tây Lăng, cho nên Mặc Tu NghiêuDiệp Ly cũng không ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 định chuyển vào trong hoàng cung, ở lại trong cung điện của hoàng đế….Suy nghĩ này cũng thật quá nhàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chán đi. Sau khi đưa tiễn Tây Lăng hoàng, hai người vẫn trở về dịch quán tạm như cũ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sau khi trở lại dịch quán, chuyện đầu tiên cần làm chính đi thăm Từ Thanh Bách vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang dưỡng thương.

Mặc Từ Thanh Bách không bị thương đến chỗ yếu hại nhưng rốt cuộc cũng bị thương nặng. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vài ngày tu dưỡng cũng chỉ có thể ngồi trên giường dựa vào gối đầu đệm cao nói chuyện với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bọn họ. Thời điểm Diệp Ly tiến vào, Từ Đại phu nhân đang uy Từ Thanh Bách uống thuốc, điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này làm cho Từ Thanh Bách không khỏi chút không tự nhiên. Hắn cũng đã lớn như vậy rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn nữa cũng không phải bị thươngtay, nên mẫu thân tự mình mớm thuốc khiến hắn mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phần không được tự nhiên. Thấy Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu đi vào, ánh mắt không khỏi sáng lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phảng phất thấy được cứu tinh. Từ đại phu nhân sao thể không biết hắn đang nghĩ gì, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vui khẽ hừ một tiếng nói: Mặc kệ ai tới, con cũng phải uống xong thuốc rồi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói!.”

Từ Thanh Bách bất đắcnói: “Mẫu thân, người đưa chén cho con, tự con uống cũng được.” Hắn bưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chén còn thể một hơi uống hết, chứ uống từng ngụm từng ngụm như vậy….phải biết mùi vị chén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuốc cho tới giờ cũng chưa khá hơn. Từ đại phu nhân cười như không cười nhìn hắn nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Cũng biết thuốc đắng hả? Vậy sao còn không cố dưỡng thương ? Con đừng tưởng ta không biết tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôm qua con lại lén xem tài liệu.”

Lời này thật khiến Diệp Ly hơi áy náy, nếu không phải bọn họ vội rời Tây Lăng thì Tứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ca saothể ngay cả dưỡng thương cũng không yên.

Cuối cùng, Từ đại phu nhân nhìn đủ bộ dáng gương mặt tuấn của con trai biến thành khổ qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đem chén thuốc đưa cho hắn. Từ Thanh Bách vội vàng nhận lấy, hơi ngửa đầu đem phân nửa chén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuốc trực tiếp rót vào trong miệng, bị đắng đến cau mày. Từ đại phu nhân tức giận nhét vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong miệng hắn một viên mứt quả, rồi cầm lấy chén không đi ra ngoài.

Bị biểu muội và biểu muội phu nhìn thấy bộ dáng khốn cùng của mình, Từ Tứ công tử mạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gạo, bạo tiền cũng chút ngượng ngùng, hướng về phía hai người cười cười nói: “Tây Lăng hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi rồi à?”

Diệp Ly gật đầu, ngồi xuống bên giường nhìn sắc mặt Từ Thanh Bách một chút, thấy sắc mặt so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôm qua tốt hơn một chút mới nói: “Mời vừa đi, Tứ ca vội đi xem mấy thứ đó làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì? Bị thương còn chưa khỏe thì phải nghỉ ngơi cho tốt, nếu chuyện không phải còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu Nghiêu đám người Phượng Tam đó sao?” Từ Thanh Bách cười nói: trên giường nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày như vậy, cáicũng không thể làm thì rất nhàm chán, tùy tiện xem một chút thôi.” Liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu lạnh như băng ngồi một bên, Từ Thanh Bách hỏi: Hai người tính toán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lúc nào thì trở về?” Hôm nay Đại Sở loạn thành đoàn, vốnthời điểm tốt để bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thâu tóm Tây Lăng. Nhưng lãnh thổ Tây Lăng rộng lớn, lần này Hoàng thành Tây Lăng dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lấy vào tay như vậy quả thật mấy phần may mắn bên trong. Nếu như thật sự muốn đoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lấy toàn bộ lãnh thổ Tây Lăng thì ba năm rưỡi cũng không coi là nhiều. Đến lúc đó, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để Bắc Nhung, Bắc Cảnh và Lôi Chấn Đình đứng vững gót chân ở Đại Sở thì đó mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mất nhiều hơn được. sao thì Tây Lăng cho lớn hơn nữa cũng không bằng Đại Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thổ địa phong phú.

Mặc Tu Nghiêu nghiêm mặt nói: Nửa tháng sau. A Ly mang thai, trên đường phải chậm một chút, cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên không thể lâu.”

Từ Thanh Bách gật đầu một cái, trù tính một chút nói: Nửa tháng cũng đủ rồi, đến lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta cũng thể xuống giường.” Mặc Tu Nghiêu nói: “Ta đã truyền tin cho Trầm Dương, trước khi chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta đi chắc ông ấy đã đến đây.”

Từ Thanh Bách sửng sốt, lắc đầu cười nói: “Không cần như vậy, Trầm tiên sinh còn phải chiếu cố Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhi mà.”

Diệp Ly đè hắn xuống, cau mày nói: “Sao lại không cần, muội cũng chỉ mang thai, cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị thương đổ bệnh gì cả. Sanh con thì cần đỡ chứ không cần đại phu, huống hồ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly thành còn thiếu đại phu sao? Lần này nếu huynh không điều dưỡng thật tốt nhỡ lưu lại bệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 căn thì mợ cả sẽ rất đau lòng.” Từ Thanh Bách còn muốn nói tiếp cái gì, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trừng mắt nhìn hắn kiên định nói: “Không cho phản đối! Trầm tiên sinh cũng sớm nói, mấy năm này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị vây tại Ly thành chút phiền, thể ra ngoài đi một chút cũng chuyện tốt. Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồ, Tây Lăng cũng nơi chúng ta mới đoạt đến tay,câu nói cường long không áp địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu xà, một đại phu y thuật cao mình đây thì bọn muội cũng yên tâm một chút.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Từ Thanh Bách biết nói không lại Diệp Ly, chỉ đành bất đắc cười coi như đáp ứng.

Mặc Tu Nghiêu tiếp tục nói: “ Ngoài ra ba mươi vạn đại quân sẽ lại Tây Lăng bên này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thống soáiTrương Khởi Lan. Trương Khởi Lan tính tình hào sảng nhưng cũng không bảo thủ, hai người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 các huynh một văn một chắc cũng khôngvấn đề gì, huynh xem như vậy được không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Từ Thanh Bách tất nhiên không ý kiến, mặc dù hôm nay Mặc gia quân đoạt được phần lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lãnh thổ Tây Lăng, nhưngTừ Thanh Bách cũng không cho rằng như vậythái bìnhsự. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trương Khởi Lan lão tướng Mặc gia quân, kinh nghiệm lãnh binh phong phú hắn mang ba mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vạn đại quân lưu lại, Từ Thanh Bách tự nhiên yên tâm hơn nhiều.

Diệp Ly nhớ tới chuyện Từ đại phu nhân, liền vội vàng hỏi: “Mợ cảcùng bọn muội trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không?”

Từ Thanh Bách bất đắc cười khổ, lắc đầu nói: Mẫu thân biết ta muốn ở lại Tây Lăng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ sợ là sẽ lại chỗ này một thời gian ngắn.” Trên thực tế, nguyên câu Từ đại phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân nói là, Đại ca con ta không quản được, đệ đệ thì lại nhỏ hơn con một chút! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Không thấy con thành thân ta sống chết cũng không trở về Từ gia!.” Hôm nay tiêu chuẩn đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con dâu của Từ đại phu nhân từ xuất thân thư hương môn đệ Đại Sở đã hạ thấp thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất kể thế nào chỉ cần gia thế trong sạch, tình tính tốt được rồi.

Nhìn bộ dáng bất đắc của Từ Thanh Bách , Diệp Ly thể tưởng tượng Từ Đại phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rốt cuộc đã nói gì. Trầm ngâm một chút, liền tán thành cười nói: “Một khi đã vậy, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu cả không yên lòng Tứ ca, ở lại Tây Lăng một thời gian ngắn cũng không sao. Đến lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mợ cả nhớ chúng ta thì phái người tới đón được.” Mặc Tu Nghiêu cũng không có ý kiến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gật đầu nói: “Như vậy rất tốt, nửa tháng nữa ta và A Ly sẽ trở về Ly thành. Bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này toàn bộ đều giao cho huynh.”

Từ Thanh Bách do dự một chút, vẫn đem lo lắng của mình nói ra, Trước giờ ta cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh nghiệm gì, chỉ sợ…..”

Mặc Tu Nghiêu nhíu lông mày, cũng hiểu lo lắng trong lòng Từ Thanh Bách. Năm nay Từ Thanh Bách cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ mới hai bốn hai lăm, nếu phải trông coi một phần ba lãnh thổ Tây lăngnói thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chính thống soái một phương. Trong thời gian ngắn khó có thể khiến người bên dưới phục tùng, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111hắn tin tưởng năng lực của Từ Thanh Bách nhưng mà năng lực cũng cần thời gian mới© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể triển hiện. Sau khi bọn họ rời Hoàng thành, chỉ sợ cuộc sống của Từ Thanh Bách cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không trôi qua tốt như vậy. Lúc trước hắn chỉ suy tính về vấn đề năng lực, hơn nữa Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ cũng không đủ người dùng, ngược lại lại quên nghĩ đến tuổi Từ Thanh Bách.

Diệp Ly nhíu đôi lông mày, lại cười nói: “Bản thân muộimột chủ ý, chỉ không biết Tứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ca cảm thấy thế nào?”

Từ Thanh Bách mỉm cười nhìn Diệp Ly, “Ly nhi luôn nghĩ ra ý kiến hay, mau nói cho Tứ ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghe một chút.”

Diệp Ly nói: “Tứ ca không ngại thử một chút, xem thể mời được vị Đình tiên sinh bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Biện thành qua bên này không. Môn sinh của Tứ Đình tiên sinh trải rộng khắp Tây Lăng, nếu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ông ấy thể rời núi tương trợ Tứ ca, như vậy thì sự vụ của Tứ ca Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lăng sẽ thuận hơn rất nhiều.” Mặc Đình tiên sinh đã ngỏ ý quy thuận Định Vương phủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưngvăn nhân, đặc biết những văn nhân thành tựu phi phàm luôn luôn chút tỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khí. Nếu như Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu mở miệng mời, tất nhiên hắn sẽ trở lại, nhưng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ khó tránh khỏi có chút khúc mắc cùng khinh thị với Từ Thanh Bách, ngược lại lại bất lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Từ Thanh Bách.

Từ Thanh Bách xuất thân con cháu Từ gia, đối với văn nhân đại nho kiệt xuất trong thiên hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tự nhiên hiểu biết, huống hồ, Đình tiên sinh hay tổ phụ, phụ thân thúc phụ nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình đều những nhân vật cực kỳ được sùng bái. Suy tư chốc lát liền gật đầu cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Ly nhi quả nhiên không khiến Tứ ca thất vọng, Tứ ca biết nên làm thế nào rồi.” Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười yếu ớt nói: chúng ta khổ cực Tứ ca mới phải, như vậy, Ly nhi không quấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rầy Tứ ca nghỉ ngơi nữa, những ngày này Tứ ca nên dưỡng thương cho tốt đi.”

Mặc Tu Nghiêu đỡ Diệp Ly xoay người rời đi, trước khi đi còn để lại một câu: “Trở về ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ cho Phượng Hoài Đình tới đây giúp huynh xử trí chuyện phú thương Tây Lăng.”

Từ Thanh Bách ngẩn ra, cười một tiếng nói: “Đa tạ Vương gia.”

Đưa mắt nhìn hai người rời đi, Từ Thanh Bách suy nghĩ một chút, vẫn cho người lấy giấy viết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một phong thư, lời nói khẩn thiết, cho người đưa tới Biện thành. Vừa tự đánh giá nếu thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gian liệu nên tự mình đến Biện thành một chuyến hay không, chỉ tiếc hiện nay có thương tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong người, đợi đến lúc đám người Mặc Tu Nghiêu rời đi thì càng thêm bận bịu.

Sau khi ra khỏi tiểu viện của Từ Thanh Bách, Diệp Ly mới xoay người nhìn Mặc Tu Nghiêu mỉm cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói: “Tu Nghiêu, cám ơn chàng.”

Mặc Tu Nghiêu ngẩn ra, cúi đầu dịu dàng nhìn Diệp Ly, “Cám ơn ta cái gì?” Diệp Ly nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cám ơn những chuyện chàng đã làm cho Tứ ca.” luậnđưa Trầm Dương hay Phượng Hoài Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điều đến Tây Lăng đều không phải chuyện trong kế hoạch của Mặc Tu Nghiêu. Đặc biệt là Phượng Hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ĐÌnh, lúc này Phượng Hoài Đình ở Tây Bắc chỉnh sản nghiệp Định Vương phủ cùng buôn bán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Bắc cùng bận rộn. Mặc Tu Nghiêu cúi đầu áp trán của mình vào trán Diệp Ly, chà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chà nhẹ giọng nói: “Từ Thanh Bách không phảiTứ ca của nàng sao, hơn nữa huynh ấy còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứu nàng, cứu con của chúng ta. Chung quy ta cũng nên đối với huynh ấy tốt một chút.”

Diệp Ly cười nói: “Chàng luôn luôn rất tốt với bọn họ, ta biết.” Mặc Mặc Tu Nghiêu nơi nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chèn ép bóc lột Đại ca, nhưng mà cũng chỉ giới hạn một mình Đại ca thôi. Đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với mấy biểu ca khác đúng tương đối khá. Tựa như lần này, trước khi tấn công Tây Lăng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu cũng đã có ý định để Từ Thanh Bách lại Tây Lăng, điều này cũng xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như tương lai của Từ Thanh Bách lót đường. Từ Thanh Bách còn quá trẻ, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hay bên ngoài, ít khi tham gia vào chuyện trọng yếu trong Định vương phủ. ChuyệnTây Lăng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếu huynh ấythể xử thỏa đáng, tiền đồ trong tương lai tất nhiên sẽ không thua kém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất cứ tâm phúc trọng yếu nào trong Định vương phủ.

“A Ly thích , tất nhiên ta muốn đối tốt với họ.” Mặc Tu Nghiêu cười nói, cúi đầu nhè nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cắn một cái lên đôi môi đỏ hồng của nàng. Diệp ly bất đắc trừng mắt nhìn hắn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái nói: “Vậy chàng thể đối với Đại ca tốt một chút không?” Ta thật sự không muốn làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 pháo hôi kẹp giữa hai người. Mặc Tu Nghiêu cười trầm, “Chuyện này hả…..A Ly thế nào lại làm khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vi phu như vậy? Vi phu khổ sở biết bao.”

Diệp Ly liếc mắt, Đây làm khó gì? Chàng không nên đối chọi gay gắt với Đại ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy.”

“Chuyện này …..ai bảo bộ dáng huynh ấy khiến người ta ghét bỏ. Nàng xem….bây giờ còn chưa tìm được thê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử, không phải chứng cớ tốt nhất sao?” Mặc Tu Nghiêu chà chà mái tóc phiếm hương của nàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lười biếng nói.

“…..” Cho nên, chàng đang ghen tỵ Đại ca dáng dấp đẹp hơn chàng à.

“Vương gia, Vương phi….” Rời khỏi tiểu viện của Từ Thanh Bách, hai người định về phòng thì Diệp Ly mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhớ ra còn một vị Bạch phu nhân đang chờ cầu kiến. vậy Mặc Tu Nghiêu đành phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầy bụng oán khí theo chân Diệp Ly đi gặp người. Vừa bước vào khách sảnh, vốnBạch phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân đang muốn tiến lên chào đón, thân thể lập tức cứng đờ, sắc mặt trắng bệch nhìn Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghiêu đỡ Diệp Ly đi vào, ngay cả đi lên hành lễ cũng quên mất.

Diệp Ly nhướn mi, cũng không quá để tâm chuyện Bạch phu nhân thất lễ, cười nhạt nói: “Bạch phu nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cầu kiến Bản phi chuyện cần nói sao?”

“Thiếp thân….thiếp thân…..” Bạch phu nhân nhìn Mặc Tu Nghiêu , tứ chi cứng ngắc giống như bị đóng băng vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bên tai giống như vang lên số tiếng kêu thảm thiết cònthanh âm kêu khóc thể thảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của nữ nhi khi bị kéo xuống hôm đó, sắc mặt càng thêm khó coi, cả người lao đảo run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rẩy giống như muốn ngã.

“Bạch phu nhân?” Diệp Ly cau mày hỏi: “Phu nhân có chỗ nào không thoải mái sao?”

Bạch phu nhân sợ hết hồn, ngược lại sao cũng hồi thần lại, vội vàng nói: “Thiếp thân…. thiếp thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không có, đa tạ Vương phi quan tâm, thiếp thân…không sao…”

Diệp Ly lạnh nhạt không nói gì, dáng vẻ của Bạch phu nhân cũng không giống như là không chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì.

“Bạch phu nhân tới gặp Bản phi chuyện muốn nói sao?”

Sắc mặt Bạch phu nhân trắng bệch, trong lòng thầm kêu khổ, đứng trước mặt Định Vương, đừng nói nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn cầu xin tha thứ, ngay cả lời thỉnh an bình thường cũng không thể nói ra.

Thấy thế, Diệp Ly nghiêng người nhìn về phía Mặc Tu Nghiêu . Lại thấy sắc mặt Mặc Tu Nghiêu bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thản, thể nói ôn hòa, hiển nhiên tâm trạng không tệ, cũng không dọa người mới đúng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Tu Nghiêu?” Suy nghĩ một chút, Diệp Ly quyết định nhanh chóng đuổi Tu Nghiêu đi, Xem ra Bạch phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhânlời muốn nói riêng với ta, hay là chàng về trước đi được không?” Mặc Tu Nghiêu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay nắm lấy tay Diệp Ly, nói: Đương nhiên không được, lờicứ nói, nếu như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mở miệng hiển nhiên không lời muốn nói. Đúng không, Bạch-phu-nhân?”

Người Bạch phu nhân run lên, vội vàng gật đầu nói: “Vương gia nói phải, thiếp thân nhất thời hồ đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quấy rầy Vương phi! Thiếp thân…Thiếp thân xin phép cáo lui!.” Nói xong, cũng không đợi Diệp Ly trả lời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lảo đảo nghiêng ngả chạy ra ngoài. Diệp Ly nghi hoặc nhìn Mặc Tu Nghiêu , “Chuyện này sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đây?”

Mặc Tu Nghiêu nhún vai, “Ai biết được?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 315 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc