GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 314: Trấn Nam Vương hộc máu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

“Tu Nghiêu…” Dựa trong ngực Mặc Tu Nghiêu, trong lòng Diệp Ly tràn đầy áy náy. Lần này đích thực© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nàng không cẩn thận mới xuất hiện ngoài ý muốn như vậy, thậm chí còn liên hụy tới Tứ ca. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mấy ngày nay người trước mặt nhất địnhtrôi qua hết sức khó khăn, đưa tay ôm chạy hông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn, Diệp Ly thấp giọng nói: “Tu Nghiêu, thật xin lỗi. Lần này là ta không đúng, sau này sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không…”

“Không phảilỗi của A Ly, là ta không tốt. Ta lại không phát hiện ra A Ly…có em bé.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu nhẹ đặt tay lên bụng Diệp Ly, nơi đó lại một lần nữa mang theo hài tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của bọn họ. Kể từ khi Mặc Tiểu Bảo, Mặc Tu Nghiêu đối với chuyện emcàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thêm lạnh nhạt. Thậm chí cònhồ hy vọng sau này không con nữa mới tốt. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên trí hắn cũng ràng, hai đứa nhỏ tương lai đối với A Ly càng tốt hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút. Nhưng hai lần liên tiếp hài tử đều tới không đúng lúc, thậm chí khiến cho A Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suýt nữa gặp nguy hiểm. Điều này làm cho trong mắt Mặc Tu Nghiêu nhiều thêm một tia bất thiện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Diệp Ly ngẩng đầu lên, bất đắc nhìn vẻ mặt nam nhân trước mặt đột nhiên u ám. Ban đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thời điểm hắn ôm Tiểu Bảo cũng chínhnhư vậy, Mặc Tu Nghiêu thỉnh thoảng nhìn đứa trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bụng lộ ra thần sắc ôn hòa, thỉnh thoảng lại âm trầm làm cho Diệp Ly chút bận tâm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 NhưngDiệp Ly như tin tưởng, hắn sẽ thương yêu con của bọn họ.

“Tu Nghiêu, chàng nói xem….lần này phải là nữ nhi hay không?” Diệp Ly dựa vào Mặc Tu Nghiêu mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười hỏi.

“Nữ nhi?” Trong lòng Mặc Tu Nghiêu khẽ động, tưởng tượng thấy một nữ nhi khéo léo thông minh giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 A Ly như đúc, thần sắc trên mặt không khỏi mềm xuống. Diệp Ly cười nói: “Đúng vậy, chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã Tiểu Bảo rồi, ta hi vọng lần này sẽ nữ nhi, như vậy Tiểu Bảo cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muội muội rồi. Theo tuổi hiện tại của Tiểu Bảo thì lớn lên thể dễ dàng bảo vệ muội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muội rồi.”

Mặc Tu Nghiêu cũng thấy đạo lý, nếu như một nữ nhi giống như A Ly thì cũng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111tiểu Quận chúa duy nhất của Định Vương phủ gần vài chục năm nay rồi, tất nhiên phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngàn cưng vạn chiều. Vừa đúng lúc Mặc Tiểu Bảo nhàn rỗi không việc gì, liền cho hảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hảo bảo vệ muội muội đi. Mặc Tu Nghiêu trong lòng yên lặng tính toán, lúc trở vềnên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tăng cường thao luyện cho Mặc Tiểu Bảo hay không, tránh chokhông bảo vệ được muội muội.

Hiển nhiên Diệp Ly không biết một câu của mình gây lên năm tháng thống khổ của Mặc Tiểu Bảo, vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tỉnh lại thân thể không đáng ngại, lại biết được tin tức của bảo bảo, Tứ ca cũng đã tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại, Diệp Ly cảm thấy tâm tình phá lệ thoải mái. Chút buồn trong lòng trước đó vài ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tựa hồ biến mất không thấy. Tựa vào trong lòng Mặc Tu Nghiêu, Diệp Ly cúi đầu nói một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kỳ vọng cùng yêu thích của mình đối với bảo bảo sắp tới. Mặc Tu Nghiêu ôm Diệp Ly trầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặc nghe, một lúc lâu sau Diệp Ly mới ngừng lại nhẹ nhàng thở dài một tiếng. Ngẩng đầu nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người đang ôm mình đã thiếp đi lúc nào không hay. Dưới mắt quầng đen nhàn nhạt, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cẩn thận giơ tay lên điểm hai huyệt đạo trên người hắn rồi mới cẩn thận đứng dậy nhường giường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để hắn ngủ ngon, sau đó lại kéo chăn cẩn thận đắp kín cho hắn. Nhìn dung nhan tuấn mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người đang ngủ say, Diệp Ly nhàn nhạt mỉm cười. Cõi đời này người thể thành công chế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trụ huyện đạo Định Vương chỉ sợ chỉ nàng thôi?

Trong trạm dịch, tự nhiên Diệp Ly Từ Thanh Bách tỉnh lại một mảnh vui mừng, bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kia Hoàng thành, lúc này trong Bạch gia lại một mảnh bi thảm.

Bạch Duẫn Thành ngã ngồi trên ghế trong đại sảnh, gương mặt vốn đã tuổi nay càng thêm suy sụp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sau khi biết nữ nhi bị Định Vương giết, mặc Bạch Duẫn Thành tức giận cùng đau lòng nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng mấy phần phấn khích. Trong lòng âm thầm trù mưu tính toán hết thảy, nhưng lại không ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương lại thủ đoạn lôi đình như thế, ngắn ngủi trong hai ba ngày đã quét sạch sẽ các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế lực trong Hoàng thành như rụng mùa thu. Thậm chí ngay cả Trấn Nam Vương phủ cũng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn tịch biên, hy vọng duy nhất của Bạch Duẫn Thành Tây Lăng Hoàng cũng bị Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghiêu dọa cho bể mật gần chết, tỏ thái độ không cần đợi đến hai tháng sau, chỉ chờ trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cung dọn dẹp thỏa đáng sẽ lập tức ngự giá khởi hành đến An thành.Bạch gia trước đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quang minh chính đại xin đến nương nhờ Định Vương phủ tự nhiên bị Tây Lăng Hoàng không chút do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dự bỏ qua. Nếu mấy năm trước khi Hoàng hậu vẫn còn, Khuynh Dung quý phi vẫn thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Lăng Hoàng không thể không cho Bạch Duẫn Thành mấy phần mặt mũi. Nhưng hôm nay Khuynh Dung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quý phi mất tích đã lâu Hoàng hậu sớm đã hoăng, Tây Lăng hoàng tự nhiên không cần bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vệ Bạch gia, thần tử không còn tác dụng lại đối với mình bất trung.

lẽ, từ lúc bắt đầu đầu nhập vào Định Vương phủ đãmột sai lầm. Bạch Duẫn Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút khổ sở suy nghĩ. Không đầu nhập vào Định Vương đi theo Tây Lăng Hoàng đến An Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì cho Bạch gia không còn phồn vinh như trước nhưng cũng không đem đến họa sát thân gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bây giờ…nhớ tới một màn bên ngoài Hoa uyển hôm đó, Bạch Duẫn Thành chỉ cảm thấy rét run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong lòng. Định Vương…thật sự sẽ cho Bạch gia một con đường sống sao?

“Lão gia, bây giờ chúng ta phải làm sao đây? Dung nhan Bạch phu nhân cũng tiều tụy đi, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lớp trang điểm thường ngày không chút xảy cũng không giấu được nếp nhăn cùng khủng hoảng trên mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Ta làm sao biết nên làm cái bây giờ?” Bạch Duẫn Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười khổ. Bạch phu nhân nhìn Bạch Duẫn Thành một chút, có chút tiểu tâm cẩn thận nói: “Lão gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không bằng chúng ta… chúng ta sớm rời hoàng thành thôi.”

Bạch Duẫn Thành nhàn nhạt nhìn nàng, trách mắng: “Phụ nhân ngu xuẩn, Định Vương há lại cho chúng ta bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 an rời Hoàng thành?” Nếu Định Vương muốn hỏi tội bọn họ thì bọn họ đi ra ngoài thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được? Nếu như Định Vương không ý hỏi tội, thì sao ông thể buông bỏ nhiều gia nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy một mình rời đi? Bạch phu nhân nhất thời cũng hoảng loạn, bị Bạch Duẫn Thành khiến trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng biết lời mình không thực tế. Chỉ đành hốt hoảng bắt lấy cánh tay Bạch Duẫn Thành lo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lắng nói: “Vậy…Vậy chúng ta nên làm bây giờ? phải là…có phải nên đi cầu xin người Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ không?”

Hôm nay bọn họ căn bản không được gặp Định Vương Định Vương phi, những chuyện này đều do Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Chi Dao cùng hai tâm phúc bên người Định Vương phi ra mặt. Huống hồ, cho hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì Bạch phu nhân cũng không muốn nhìn thấy Định Vương lần nữa.

Nghe vậy, Bạch Duẫn Thành trầm ngâm trong chốc lát, bắt đầu cẩn thận suy xét lời thê tử nói. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôm nay Định Vương giống như không ý bắt chẹt Bạch gia nhưng nhìn Định Vương không chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 do dự liền giết Bạch Thanh Ninh, Bạch Duẫn Thành tuyệt đối tin tưởng Định vương bất mãn với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bạch gia. Nhưng không thèm ngó tới như bây giờ ngược lại lại làm cho người ta càng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lo lắng đề phòng. Bạch phu nhân nhìn Bạch Duẫn Thành đang trầm tư cẩn thận hỏi: “Lão gia, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết Định Vương phi đã tỉnh chưa? Nếu như thể cầu xin Vương phi….thiếp thân nghe nói Vương phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuất thân thư hương môn đệ, tính tình ôn hòa thiện lương. Mặc Thanh Ninh….có chút không thích đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưngBạch gia chúng ta cũng chưa từng làm chuyện lỗi với Định Vương phủ, lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phi khai ân, sẽ không đuổi tận giết tuyệt?”

“Chuyện này….Hôm nay muốn gặp Định Vương phi chỉ sợ không dễ.” Định Vương phi mới bị ám sát, Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối với Định Vương phi thâm tình như vậy sao thể cho phép người không phải tâm phúc đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gần Định Vương phi?

Ánh mắt Bạch phu nhân lóe lên, lo lắng hỏi: “Chẳng lẽ không còn biện pháp nào nữa sao? Chẳng lẽ….Bạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia chúng ta cứ như vậy mà….”

Bạch Duẫn Thành suy nghĩ một chút, rốt cuộc nói: “Có lẽ có…Mấy ngày nữa bệ hạ sẽ đi An Thành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến lúc đó Định Vương Định Vương phi nhất định sẽ đến tiễn biệt. Nếu như lúc đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể gặp Định Vương phi thì lẽ chúng ta có thể cầu xin Vương phi một phen.” Bạch phu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân ánh mắt lóe lên, cười nói: “Lão gia nói đúng, trừ phi Định vương phi còn chưa khỏe lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếu không theo lễ tiết, bệ hạ rời đi như vậy Định vương Định vương phi nhất định phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng nhau đi tiễn bệ hạ. Đến lúc đó, thiếp thân nhất định sẽ nghĩ cách gặp được Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phi, cầu xin nàng khai ân cho chúng ta.”

Bạch Duẫn Thành càng nghĩ càng cảm thấy hi vọng, gật đầu liên tục nói: “Phu nhân nói đúng, mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày này phu nhân cứ hảo hảo nghỉ ngơi đi, không cần quan tâm chuyện này. Chuyện gặp Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phi ta đi an bài được rồi.”

“Vậy thì cực khổ lão gia.” Bạch phu nhân lại cười nói, hơi hơi mắt, trong con ngươi xẹt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tia oán độc.

Lại nói, tin tức Mặc gia quân chiếm đóng Hoàng thành vừa mới truyền tới Đại Sở không lâu, ngay sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó lại truyền tới tin Mặc Tu Nghiêu hồ huyết tẩy đám quyền quý Tây Lăng. Lôi Chấn Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mang theo đại quân viễn chinh một đường xuôi Nam nghe được tin tức Hoàng thành nhanh như vậy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thất thủ, còn chưa từ trong đả kích hồi phục tinh thần thì một đả kích khác lớn hơn lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xông tới, hồ đánh cho hắn đầu óc choáng váng. Phải biết là, nếu hắn từ bỏ phương Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì Hoàng thất thất thủkhông thể tránh khỏi. Mặc Lôi Chấn Đình không nghờ Hoàng thành nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chóng thất thủ như vậy nhưng cũng coi như chuẩn bị tâm lý. Mặc Tu Nghiêu dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thủ đoạn lôi đình quét sạch quyền quý hoàng thành Tây Lăng lại hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lôi Chấn Đình. Như vậy nghĩa là toàn bộ tâm phúc, thế lực Hoàng thành Lôi Chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đình giao thiệp cũng như người nhà tướng lãnh dưới tay hắn toàn bộ đã gặp tao ương. Càng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cần phải nói trong đó cònmấy đứa cháu trai, cháu gái của hắn. Nghe tin này, Lôi Chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đình giận đến nỗi suýt nữa ngất tại chỗ. Cắn răng nghiến lợi từ trong kẽ răng nặn ra mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chữ, “Mặc Tu Nghiêu….”

“Vương gia?” Thị vệ bên cạnh vội vàng vươn tay vịn hắn, Lôi Chấn Đình giơ tay che miệng lại, vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 máu đỏ tươi theo khe hở trào ra ngoài.

“Vương gia, xin người bảo trọng thân thể.” Người đây đều sợ hết hồn, cũng không kịp tức giận hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bi thương mà vội vàng tiến lên xem xét tình trạng Lôi Chấn Đình. Phải biết, mặc đoạn đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này bọn họ đi coi như thuận lợi, cũng chiếm được phần lớn đất đai Đại Sở. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mộ Dung Thận luôn cản trở cho nên bọn họ cũng không được như mong muốn đuổi Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuôi Nam rồi chiếm cứ cả Nam Phương. Hiện nay tình hình Đại Sở thể nóiloạn thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đoàn. Phần lớn vùng phía Nam sông Vân Lan đều trong tay Mặc Cảnh Lê, bọn họ chỉ chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được một phần nhỏ. Phía Bắc sông Vân Lan bị đại quân Tây Lăng khống chế, nhưng mà phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bọn họ lại là đại quân Bắc tiến của Mộ Dung Thận. Mặc chỉhai mươi vạn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng nếu bọn họ muốn tiếp tục xuôi Nam thì đây cũng cản trở không nhỏ. Xa hơn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phía Tây nambốn mươi vạn đại quân của Lữ Tụng Hiền còn hướng Bắcđịa bàn Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc của Mặc gia quân. xa hơn nữa về phía Bắc lại nơi quân phòng thủ Đại Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang đánh loạn một đoàn với Bắc Nhung, Bắc Cảnh. thể nói, bây giờ trên quốc thổ Đại Sở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không một chỗ nào không loạn, lúc này Trấn Nam Vương tuyệt đối không thể xảy ra bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kỳ chuyện ngoài ý muốn gì.

Lôi Chấn Đình ổn định tâm thần, đè xuống ngụm máu tươi đang muốn xông lên cổ họng, một tay đẩy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy thị vệ đang dìu mình ra trầm giọng nói: “Bản vương không sao, các ngươi lui xuống trước đi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mọi người do dự nhìn sắc mặt xanh mét của Lôi Chấn Đình một cái, rốt cuộc vẫn xin cáo lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra khỏi thư phòng.

“Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Một lúc lâu, trong thư phòng mới vang lên giọng nói của Lôi Chấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đình. Sắc mặt nam tử đưa tin cũng rất khó coi, trầm giọng đem chuyện tình mấy ngày nay trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng thành Tây Lăng từng cái tỉ mỉ nói ra. Trước nói đến Từ Thanh Bách đã sớm xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bên ngoài Hoàng thành, đến chuyện Tây Lăng hoàng tự nguyện nhường lại Hoàng thành rồi đến Định Vương phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị ám sát, Định Vương giận dữ huyết tẩy Hoa uyển Tôn gia.

“Ngu xuẩn!.” Nghe nam tử bẩm báo xong, Lôi Chấn Đình chỉ thể nặn ra hai chữ này. Ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếng thở dốc cũng dần dần lớn hơn, Tên ngu xuẩn kia! Năm đó bản vương nên phế hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới phải! Sao hắn lại không chịu suy nghĩ một chút….Sao hắn không chịu nghĩ xem, những kẻ đã chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kia không chỉ tâm phúc của Bản vương còn tinh nhuệ của Tây Lăng ta! Những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này bị Mặc Tu Nghiêu giết, chỉ sợ hắn còn âm thầm cao hứng trong lòng đi? Tại sao hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chịu suy nghĩ một chút, những người này đều chết thì Tây Lăng…một mình hắn bản lĩnh cai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trị Tây Lăng sao?” Giọng nói Lôi Chấn Đình dần dần to lên, thể thấyđã tức giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới cực điểm. Lời này của Lôi Chấn Đình quả không sai, mặc người bị giết đều là người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Lôi Chấn Đình nhưng phải biết, Lôi Chấn Đình nắm triều chánh trong tay đã mười mấy năm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngườinăng lực trong triều mấy người không phải người của hắn? Bị Mặc Tu Nghiêu giết một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồi như vậy, người lưu lại cũng chỉ là hạng tầm thường vithôi. Cho rời đô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến An Thành thì Tây Lăng Hoàng vốn không kinh nghiệm trị quốc lại mang theo một đám triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thần dụng, thể làm lên chuyện thì trời mới biết.

“Hắc hắc….Hay cho một Mặc Tu Nghiêu, thậtthủ đoạn tốt , tâm kế tốt!.” Lôi Chấn Đình cười lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liên tục.

Sau khi phát tiết một lúc, Lôi Chấn Đình nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cũng rất nhanh thấy được trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này có chỗ nào không đúng, mắt lạnh khẽ híp một cái, trầm giọng hỏi: “Bản vương không rõ lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào thì hạ lệnh ám sát Định Vương phi? Là ai tự ý làm việc?”

Vẻ mặt nam tử cũng đầy mờ mịt, hắn chỉ một nhân vật cùng tầm thường được Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương an trí trong Hoàng thành, bình thường chỉ nghe ngóng một chút tin tức đường phố…cho nên mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể tránh được một kiếp họa Định Vương phủ lần này, vội chạy tới báo tin. Nhưng nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân gây ra chuyện này sao hắn thể hiểu rõ, chỉ cho Vương gia ra lệnh. Thấy hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mờ mịt, Lôi Chấn Đình cũng biết hỏi không được gì, phất tay một cái cho hắn lui xuống.

Đợi đến khi nam tử lui ra, Lôi Chấn Đình vung tay lên đem nghiên mực trên bàn quét rơi trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt đất. Nghiên mực rơi trên mặt đất phát ra một tiếng vang thanh thúy, nghiên mực thượng hạng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vỡ thành năm bảy mảnh, “Tra cho ta! Rốt cuộc kẻ nào lớn mất như vậy….Mặc Cảnh Lê…..Không, Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh không có khả năng này, tra xét Nhậm Kỳ Ninh, Gia Luật Hoằng, Gia Luật cho Bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vương!.”

“Vâng, Vương gia.” Kim Y vệ ẩn trong bóng tối lên tiếng trả lời. Trong thư phòng vắng lặng chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại một mình Lôi Chấn ĐÌnh, Lôi Chấn Đình trầm mặc hồi lâu, rốt cuộc búng máu trong miệng oa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tiếng phun ra ngoài.

Tây Bắc, Hồng Nhạn quan, công tử Thanh Trần mặc bộ áo trắng không nhiễm bụi đứng trên cổng thành Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhạn quan nhìn về phía xa xa bên ngoài, cách đó hơn mười dặm không xa chínhđại doanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của đại quân Tây Lăng Bắc Nhung. Từ dưới Quan ải nhìn lại, công tử áo trắng tuấn mỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đứng đón gió, thần sắc lạnh nhạt xuất trần tựa thần tiên. Đứng nói tướnghai bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngay cả thống soái hai quân nếu nhìn thấy phong thái này cũng không khỏi thầm than một tiếng, Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trần công tử.

“A? Thanh Bách bị thương?” Trên cổng thành, Từ Thanh Trần xoay người nhìn ám vệ đưa tin trước mặt hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhíu mày.

Ám vệ chỉ cảm thấy trong lòng rung lên, sống lưng phát rét. công tử Tuy rằng Thanh Trần được xưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thần tiên công tử, ngày thường cũng nói năng nhỏ nhẹ không thể so sánh với khí thế bức người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Vương gia nhà mình, nhưng vẫn như làm người ta áp lực, quảđộc nhất nhị, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Khởi bẩm công tử, quả thật như vậy, nhưng mà…trong thư cũng nói Tứ công tử không bị thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến chỗ yếu hại, nói vậy thì hẳn đã tỉnh lại.”

Từ Thanh Trần gật gật đầu nói: “Ta biết, ngươi đi đi.”

Ám vệ âm thầm lặng lẽ lau mồ hôi, chắp tay nói: “Thuộc hạ cáo lui.”

“Công tử Thanh Trần cho rằng Lôi Chấn Đình phái người ám sát Định Vương phi không? Lôi Chấn Đình…hẳn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không làm chuyện ngu ngốc như vậy.” Bên người công tử Thanh Trần hai nam tử cùng đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong gió, một người tóc đã hoa râm, mặc thần thái ôn hòa nhưng giữa hai lông mày lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồ lộ ra mấy phần kiên nghị, một nam tử trung niên khác cũng đã ngoài ba mươi, thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sắc trầm ổn, mấy phần tương tự với lão giả.

Hai người này chính hai người thế tử Nam Hầu năm đó suýt nữa bị Mặc Cảnh Kỳ giết chết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ban đầu hai người bị Mặc Cảnh kỳ hại suýt chút bỏ mạng, mặc được Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Diệp Ly cứu nhưng cũng mấy phần nản lòng thoái trí. Những năm này ẩn Tây Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồ không danh tiếng gì. Nhưng hiện tại Mặc Cảnh kỳ đã chết, Đại Sở hầu như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ còn trên danh nghĩa, Tây Bắc cũng bị đại quân Tây LăngBắc Nhung áp sát, hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cha con Nam Hầu tất nhiên không thể ngồi chờ ăn, chủ động chờ lệnh cùng Từ Thanh Trần tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hồng Nhạn Quan.

Từ Thanh Trần tuấn mỹ xuất trần, giữa hai hàng lông mày tràn đầy lãnh ý nhàn nhạt, “Cho không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải chủ ý của Lôi Chấn Đình thì hắn cũng không thoát được liên quan.”

Nửa đời sau của Nam Hầu mặc trôi qua chút uất ức, nhưng rốt cuộc cũng mãnh tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từng dong ruổi sa trường, rất nhiều chuyện thân là người ngoài cuộc ngược lại nhìn càng thêm ràng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vuốt râu cười nói : “Lần này chỉ sợ Lôi Chấn Đình cũng bị người khác tính kế.” Lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này Trấn Nam Vương tổn thất không nhỏ, chỉ sợ bây giờ Trấn Nam Vương đang đau lòng hộc háu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi. Định Vương ngủ đông nhiều năm, nhưng mỗi lần ra tay đều làm thế nhân khiếp sợ.

Phó Chiêu đứng sau lưng phụ thân chút lo lắng hỏi: “Hành động lần này chỉ sợ sẽ ảnh hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới danh tiếng của Định Vương.” Cho bọn họ rời xa Tây Bắc , nhưng sát danh Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã truyền khắp Tây Bắc, những nơi khác tự nhiên cũng khỏi phải nói. Bọn họ người Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phủ tự nhiên ràng, thật ra thì số người bị Định Vương giết cũng không nhiều như trong lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đồn, chẳng qua những người này phóng đại lên thành nghiêm trọng như đồ sát toàn thành vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bây giờ tin đồn bên ngoài cũng đã biến thành Định Vương toàn diệt Hoàng thành Tây lăng, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngay cả chuyện Biện thành đã bị ép xuống cũng bị lôi ra nói. Trong nhất thời,không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ít vân nhân sĩ tử đánh giá không tốt về Định Vương. Nhưng lần này, thân chưởng quản Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc cùng với Từ gia đứng đầu văn nhân Tây Bắc lại không bày tỏ bất cứ thái độ gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điều này làm cho Phó Chiêu chút không hiểu.

Từ Thanh Trần cười nhạt nói : “Phó huynh còn chưa nhìn thấu sao? câu, phòng miệng dân còn khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hơn phòng lũ. Chắn không bằng thả, đợi đến khi bọn họ nói đủ rồi tự nhiên sẽ ngừng lại.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Chuyện này không ảnh hưởng tới danh dự của Vương gia sao?” Phó Chiêu cau mày hỏi, người mang chí trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thiên hạ, đối với danh tiếng luôn cực kỳ coi trọng.

Từ Thanh Trần nghiêng người nhìn về phía Nam Hầu hỏi: “Nam Hầu thấy thế nào?”

Nam Hầu lắc lắc đầu nói: “Từ xưa đến nay, thắng làm vua thua làm giặc, không cần phải bận tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều như vậy. Huống chi, lời đồn vẫn chỉ là lời đồn thôi, đợi đến ngày lời đồn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 loại trừ, người trong thiên tự tự nhiên càng thêm sùng bái Vương gia. Về phần những con mọt sách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 học tới ngu người kia, Vương gia nhất định khinh thường để ý tới.”

Từ Thanh Trần gật đầu cười nói: “Nam Hầu nói đúng, Từ giaquan hệ với Định Vương phủ…cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phải lúc vạn bất đắc dĩ, Từ gia không thể dễ dàng mở miệng nói giúp Định Vương. Huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồ, hiện giờ thiên hạ đại loạn, danh tiếng Định Vương như vậy…cũng không phải không tốt.” Ít nhất người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sợ Mặc Tu Nghiêu so với người dám tính kế hắn còn nhiều hơn, người dám phản bội Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ chắc chắn cũng ít hơn nhiều. lúc sợ hãi cũng phương thức cai quản rất tốt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên không thể quá mức, lần này Định Vương phi bị ám sát không phải do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất tốt sao? Sau này…Ly nhi sẽ an toàn hơn một chút đi? Trải qua lần này, người trong thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hạ đều biết, cho dù Định Vương tình cảm sâu đậm với Định Vương phi, nhưng nếu như Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phi xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì Định Vương sẽ không bị phá hủy, không bị đọa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lạc sẽ càng thêm điên cuồng, càng thêm máu lạnh.

“Hiện nay, Vương gia cònTây Lăng thì vẫn tốt nhưng đợi đến khi Vương gia khải hoàn trở về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ly thành, thì Tây Lăng bên kia sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn chứ?” Nam Hầu vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111chút lo lắng hỏi.

Từ Thanh Trần nói: Từ Thanh Bách nói cho cùng vẫn còn hơi trẻ, nhưng trải qua lần dạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dỗ này, hắn sẽ hiểu cái gọi loạn thế chỉ dùng sức mạnh.”

Phụ tử Nam Hầu không khỏi liếc nhau một cái, Phó Chiêu nhíu mày nhìn Từ Thanh Trần chút ngạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên nói:Hình như Thanh Trần công tử không thấy tiếc hận cho đám quyền quý Tây Lăng kia?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc trong đó không ít người liên quan tới thích khách, nhưng tất cả mọi người càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ràng hơn trong đó tâm phúc của Trấn Nam vương cũng chính nhân tài chân chính của Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lăng còn nhiều hơn. Hành động lần này của Vương gia đã chặt đứt nhân tài trong mười năm sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới của Tây Lăng.

Từ Thanh Trần nở nụ cười trong trẻo lạnh lùng,Chỉ cần Vương gia không giết hại dân chúng bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thường, còn về phần những người đó…có mấy người thật sự tội? Cho tội….” Dõi mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn về bên ngoài Quan ải xa xa, đất đai ngàn dặm bên ngoài Hồng Nhạn quan đổ nát thê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lương bốn phía. Từ Thanh Trần giơ tay lên chỉ một địa phương xa xa mắt không nhìn thấy được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Có người còn tội hơn bọn họ sao?” Chân chính tội là những dân chúng khốn khổ giãy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giụa trong chiến loạn không phảinhững kẻ quyền quý Tây Lăng phát động chiến tranh kia.

Nam Hầu nhẹ giọng thở dài nói: “Công tử Thanh Trần nói đúng.” Dõi con mắt trông về nơi xa, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nơi đó…đã từngcố quốc của ông. hôm nay tiếng kêu than dậy khắp đất trời, máu chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thành sông.

Đuôi mày Từ Thanh Trần hơi nhướng, nhàn nhạt nói: “Nếu như không phải ý của Trấn Nam Vương thì chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn một ngườibản lĩnh này…. Nhậm Kỳ Ninh. Rất tốt, nếu không làm chút báo đáp hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta một chút thì quả đắng Thanh Bách Ly Nhi chịu chẳng phải nhận không rồi sao? Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đâu.”

Một nam tử áo đen xuất hiện sau lưng Từ Thanh Trần, chính Vệ LânDiệp Ly để lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ở Tây Bắc.

“Vệ Lận, ngươi tự mình đi Sở kinh một chuyến. Nói Lãnh Hạo Vũ tạm thời không cần trở về Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bắc. Hiệp trợ quân phòng thủ Đại Sở bảo vệ Sở Kinh.” Từ Thanh Trần nhàn nhạt nói.

Vệ Lận cũng không hỏi nhiều, gật đầu trầm giọng nói: “Thuộc hạ hiểu, thuộc hạ cáo lui.”

“Công tử Thanh Trần, bảo vệ Sở kinh chỉ sợ chút….” Nam hầu cau mày nói, hắn vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiểu binh lực chiến lực Đại Sở một chút. Cho là có Lãnh Hoài Hoa quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công trấn trụ thì Sở kinh cũng không thủ được quá ba tháng, mà trong ba tháng này, chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc gia quân khóthể rút ra binh lực tới tiếp viện sở kinh.”

Từ Thanh Trần cười nhạt nói: “ Vài chục vạn binh mã của Lữ tướng quân nơi đó đã sớm rục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rịch, chỉ trước kia phòng bị Lôi Chấn Đình nên mới không dám tự ý động, hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lôi Chấn ĐìnhMặc Cảnhđang đánh sứt đầu, cho muốn rút ra cũng không kịp nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi. Đợi đến khi giải quyết xong đại quân vây khốn trước mặt, chúng ta đi Sở kinh vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kịp. lúc đó Vương gia cũng đã trở về rồi.”

Nam Hầu âm thầm yên lặng tính toán, cảm thấy hành động lần này của Từ Thanh Trần mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút mạo hiểm nhưng cũng không phải không thể, quan trọng nhất một khi thành công thì lãnh địa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Định Vương phủ sẽ khuếch đại gấp đôi hiện nay.

Nhưng trước hết chúng ta phải trực tiếp đối đầu cả Bắc Nhung Bắc Cảnh. Hơn nữa phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 NamLôi Chấn Đình, đợi đến khi hắn đứng vững, rất khó nói sẽ không quay đầu cùng Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhung Bắc Cảnh vây khốn chúng ta, lấy khí lực của Mặc Cảnh thì chỉ sợ không cản được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn.”

Từ Thanh Trần cười nhạt nói: “Bên Lôi Chấn Đình không phải còn có Mộ Dung Thận sao. Mặt khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong cảnh nội Đại Sở chúng ta còn có một đội phục binh thể dùng.”

“….”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 314 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc