GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 307: Vào thành, công chúa Lăng Vân khiêu chiến

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đón Từ Thanh Bách vào trong doanh, đuổi đi một đám tiểu tướng tò mò, chỉ còn lại đám người Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao, Trương Khởi Lan, trong đại trướng mới một lần nữa yên tĩnh lại.

Phượng Chi Dao hơi ngạc nhiên đánh giá Từ Thanh Bách: “Từ Tứ công tử đến Tây Lăng lúc nào thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta không hề biết một chút tin tức gì.” Từ Thanh Bách mỉm cười nhìn thoáng qua Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang đánh giá mình, lại cười nói: “Ta tới cũng khá lâu rồi, vốn tưởng rằng các ngươi phải mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày nữa mới thể đến đấy.” Hắn nói như vậy, đám người Phượng Chi Dao cũng hiểu, Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bách này tám phần Vương gia Vương Phi bí mật phái tới hoàng thành Tây Lăng. Về phần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới làm cái . . . Nhìn một chút Từ Thanh Bách ôn văn nho nhã nở nụ cười, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong mắt Phượng Chi Dao hiện lên một tia hiểu rõ.

“Tứ ca, mấy ngày nay bị thiệt thòikhông?” Mặc dù nhìn thấy Từ Thanh Bách bình yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự, Diệp Ly yên tâm rất nhiều. Nhưng trong lòng vẫn còn chút lo lắng Tứ caTây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng phải chịu ủy khuất. Dù sao người Tây Lăng cũng không đạo đối đãi văn nhân như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở, trước khi đại quân Mặc gia quân đến, người Tây Lăng đối với Tứ ca chỉ sợ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không khách khí như vậy.

Từ Thanh Bách mỉm cười an ủi: “Khôngviệc gì, chỉ tại Tây Lăng nhàm chán một chút thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hiện tại các ngươi đến rồi đương nhiên cũng thuận lợi hơn nhiều.”

Mặc Tu Nghiêu uống trà, nhẫn nại nhìn chằm chằm Diệp Ly Từ Thanh Bách hàn huyên xong mới mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng hỏi: “Tây Lăng Hoàng tính toán gì?”

Từ Thanh Bách gật đầu nói: “Ngày hôm qua ta lại đến gặp Tây Lăng Hoàng một lần, đại binh tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cận khiến hắn áp lực rất lớn. Hơn nữa điều kiện chúng ta đưa ra cũng đủ khiến hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 động tâm. Nhưng. . . chỉ sợ nhất thời hắn chưa bỏ xuống mặt mũi chắp tay nhượng xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng Thành được. Chỉ sợ chúng ta còn phải đánh thêm hai trận chiến. Mấy ngày qua binh mã cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện từ các nơi cũng nên đến rồi, đoán chừng chúng ta tùy tiện đánh lui hai đường, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc hắn nên thức tỉnh.”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Bản vương hiểu rồi, huynh cực khổ.”

Từ Thanh Bách cười nói: “Đây bổn phận, nói cái cực khổ?” Trương Khởi Lan lúc này mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phục hồi lại tinh thần, chút trợn mắt hốc mồm nhìn Từ Thanh Bách. Một hồi lâu mới nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vương gia muốn nói, chúng ta không cần đánh Hoàng Thành. Từ Tứ công tử thuyết phục hoàng đế Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng giao Hoàng Thành cho chúng ta sao?” Lúc này ánh mắt Trương Khởi Lan nhìn về phía Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bách càng giống như đang nhìn một quái vật vậy. Từ Thanh Bách khiêm tốn cười nói: “Cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tặng không, đương nhiên chúng ta cũng phải đắp cho hắn một vài thứ.”

Trương Khởi Lan vung tay lên nói: “Đây hoàng thành Tây Lăng đấy, thứ cũngchúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 buôn bán có lời. Từ Tứ công tử tuổi còn trẻ đã năng lực như thế, tại hạ nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói năm đó Từ gia Từ Nhị tiên sinh mười mấy tuổi đãthể khẩu chiến quần nho, hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay xem ra, Từ Tứ công tử hẳn trò giỏi hơn thầy.” Dứt lời, Trương Khởi Lan không khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng chậc lưỡi. Người Từ gia này cũng quá kinh khủng rồi, chỉmiệng đã có thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lợi hại hơn vài chục vạn binhbọn hắn rồi. Cònvị Đại công tử Từ gia kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe nói ngay cả chính sự bình thường khiến Vương gia bận rộn không ngừng, hắn cũng dễ dàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xử gọn ghẽ. Nói lại. . . Vương giamột đám anh em vợ như vậy. . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Không tự chủ, ánh mắt Trương Khởi Lan nhìn về phía Mặc Tu Nghiêu cũng thể được gọi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng tình.

Những người khác tự nhiên đều nhìn thấy ánh mắt của Trương Khởi Lan, Mặc Tu Nghiêu nhất thời đen mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc hắn cũng cảm thấy đám anh em vợ này, trừ Từ Thanh Phong tương đối dễ đùa bỡn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chút, những người còn lại, một so với một càng đáng ghét hơn. Nhưng cố tình đám người kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều rất hữu dụng a, so với năng lực của bọn họ, thỉnh thoảng bị bọn họ làm phiền một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút, Mặc Tu Nghiêu cũng cảm thấy không đáng kể. Nhưng ngay cả như vậy, hắn cũng không vui khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy thuộc hạ của mình đồng tình mình.

Phượng Chi Dao cúi đầu buồn bực ho một tiếng che dấu nụ cười bên mép, hỏi: “Tứ công tử nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắc sao? Tây Lăng Hoàng rốt cuộc vẫn hoàng đế, hắn thật sự chịu buông tha cho căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Tây Lăng sao?”

Từ Thanh Bách cười nói: “So với một hoàng thành còn thể xây dựng lại, trong mắt Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng, tính mạng ngôi vị hoàng đế của hắn hiển nhiên quan trọng hơn một chút. Huống chi, lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình hình hiện giờ, các nước Tây Vực náo động, nơi nàyràng đã không còn thích hợp làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng Thành nữa rồi. Cho chúng ta không ép, ta đoán không quá ba tháng nữa chính hắn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ muốn dời đô đấy.”

Trương Khởi Lan khẽ cau mày nói: “Đã như vậy, chúng ta còn muốn cái loại thành trì này làm cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì? Chẳng lẽ chúng ta còn phải đi đánh nhau với các nước Tây Vực sao?” Mặc bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không sợ đám tiểu quốc Tây Vực kia, nhưng bây giờ bọn họ còn chưa đủ bận rộn sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hiện giờ Tây Bắc còn đang bị binh mã của Bắc Nhung Trấn Nam Vương vây bắt đấy. Nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào thời gian đi theo đám tiểu quốc Tây Vực đùa giỡn chứ? Diệp Ly cười khẽ nói: “Trương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng quân, thù oán với các nước Tây Vực Tây Lăng, không phải chúng ta.”

Trương Khởi Lan cả đời trên lưng ngựa, cũng không tinh thông chính sự, không hiểu nói: “Ý Vương Phi là?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Ly cười nhẹ: “Các nước Tây Vực và Tây Lăng thù sâu như biển, nhưng chúng ta lại không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất kỳ thù hận nào với bọn họ. Lãnh thổ của bọn họ bị Tây Lăng xâm chiếm cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm trong phạm vi đất đai hiện giờ chúng ta đang khống chế, sản vật của bọn họ bị Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng đánh cướp, chúng ta cũng không nhận được nửa phân. Mặc trước mắt Tây Lăng chúng ta đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến trở tay không kịp, trong khoảng thời gian ngắn chút không thở nổi rồi, nhưng rốt cuộc vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn hai phần ba diện tích đấy. Đến khi nhẫn nhịn quá mức. . . Bách túc chi trùng tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhi bất cương* (rết trăm chân, chết không ngã nhào. => ý nói người/tổ chức nắm quyền lớn cho© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không còn nữa nhưng lực ảnh hưởng vẫn còn), nếu như các nước Tây Vực vẫn muốn báo thù…, tuyệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối cũng sẽ không tự mình tìm thêm một kẻ địch vào lúc này. chúng ta. . . Cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một con đường này để nối liền các nước Tây Vực, thậm chí xa hơn.”

Phượng Chi Dao vỗ tay cười nói: “Thuộc hạ hiểu, sau khi nắm giữ những nơi này, phạm vị khống chế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Định Vương Phủthể trực tiếp đi qua các nước Tây Vực. Sau này muốn cùng thương nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Vực lui tới cũng không cần lo bị Tây Lăng chặn đường. Tây Bắc vật liệu bần cùng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn thể trở thành một con đường buôn bán của thương nhân các nước. Hơn nữa, địa hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể tiến thể lui, thể công cũng thể thủ. . . . . . .”

Mặc Tu Nghiêu gật đầu khen: “Phượng Tam nói không sai.”

Trương Khởi Lan gật đầu nói: “Thì ra như vậy, đã nhiều chỗ tốt như vậy, chúng ta tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên muốn lấy được hoàng thành Tây Lăng.”

Từ Thanh Bách cùng đám người Diệp Ly nói chuyện trải qua hai tháng này, thương nghị một ít chuyện sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đàm phán với Tây Lăng Hoàng liền đứng dậy chuẩn bị trở về thành. Diệp Ly chút bận tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Tứ ca, hay là ca lại trong quân doanh đi. Vạn nhất Tây Lăng Hoàng đột nhiên đổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý. . . . . .” Mặc khả năng không lớn, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly luôn luôn không hy vọng Tứ ca phải chịu cái thương tổn gì.

Từ Thanh Bách mỉm cười vỗ vỗ vai Diệp Ly nói: “Yên tâm đi, sẽ không chuyện gì. Huống chi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu sứ giả đàm phán ta đây chạy trước, sao Tây Lăng Hoàng thể tin tưởng chúng ta có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành ý.”

“Nhưng mà. . . . . .” Diệp Ly vẫn lo lắng. Từ Thanh Bách cười nói: “Sứ thần đi sứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các quốc gia thật ra thì chỉ cần nắm giữ tốt phân tấc, cũng sẽ không nguy hiểm gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Huống chi hiện nay ràng chúng ta đang chiếm ưu thế. Tây Lăng Hoàng bất lợi với ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì ích gì? Cùng lắm muốn hả giận, hắn thể nhẫn nại dưới tay Trấn Nam Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều năm như vậy, không phải người có huyết tính, không cần lo lắng. Tứ ca đi về trước.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Diệp Ly suy nghĩ một chút nói: “Muội để Tam ca dẫn người cùng nhau trở về.”

Để nàng có thể an tâm, Từ Thanh Bách chỉ đành phải đồng ý, gật đầu nói: “Cũng được, nhưng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể quá nhiều người.”

Diệp Ly gật đầu, vội vàng gọi Trác Tĩnh đi mời Từ Thanh Phong.

Từ Thanh Phong đương nhiên hết sức vui vẻ theo Từ Thanh Bách đến Hoàng Thành . Mặcchỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh em họ nhưng tình cảm của năm huynh đệ Từ gia xưa nay còn sâu sắc hơn anh em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ruột. Từ Thanh Phong cũng không yên lòng cho Tứ đệ từ nhỏ luôn ôn văn hữu lễ này, Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly vừa nói, Từ Thanh Phong ngay cả suy nghĩ cũng không suy nghĩlập tức đáp ứng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ thủ hạ của mình chọn lấy sáu Kỳ Lân đi theo Từ Thanh Bách, cùng nhau hồi Hoàng Thành. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Từ Thanh Bách, Tây Lăng Hoàng kiên trì mấy ngày, năm ngày sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân liên tục đánh tan hai đường viện quân đến trợ giúp Hoàng Thành, rốt cục Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng lại một lần nữa không nhịn được triệu kiến Từ Thanh Bách. Không ai biết Từ Thanh Bách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rốt cuộc cùng Tây Lăng Hoàng nói những gì. Ngày đó Tây Lăng Hoàng liền hạ thánh chỉ thông cáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiên hạ, chiến sự giữa Định Vương PhủTây Lăng đều do Trấn Nam Vương Lôi Chấn Đình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự tiện xuất binh tấn công Đại Sở gây nên. Sau đó Trấn Nam Vương không chỉ không mang binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về cứu viện, còn tiếp tục dẫn binh xuôi nam tấn công nam phương Đại Sở. Thế nên hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay Hoàng Thành bị vây trong nguy cấp. Tây Lăng Hoàng thương cảm dân chúng và binh linh Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khó giữ được mạng, nên cùng Định Vương Phủ nghị hòa, cắt nhường năm châu An Bình, Lăng Dương, Xương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bình, Tuyên Hoằng, Bình Xuyên của Tây Lăng cho Định Vương Phủ. Tây Lăng trong hai tháng sẽ dời đô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến An Thành nằm giữa Tây Lăng.

Chiếu này hạ xong, không chỉ vua dân trên dưới hoàn toàn chấn động. Cho dù là người nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền của các nước láng giềng cũng kinh ngạc một trận. Mặc không chiếm được toàn bộ Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng, nhưng Mặc gia quân dùng thời gian không tới ba tháng đã lấy được một phần ba lãnh thổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng bao gồm cả Hoàng Thành. Chiến lực này không thể không khiến lòng người sinh ra cảnh giác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ hãi, hơn nữa đây còn chưa phải toàn bộ binh lực của Mặc gia quân.

Sau khi chiếu thư của Tây Lăng Hoàng được ban bố, hoàn toàn trái ngược với khiếp sợ sợ hãi tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giận những nơi khác, trong quân doanh Mặc gia quân một mảnh vui mừng. Ngày thứ chín sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi hoàng thành bị Mặc gia quân vây khốn, đại môn hoàng thành Tây Lăng rốt cục cũng mở ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân thể lấy được thành trì phòng ngự kiên cố nhất Tây Lăng, hoàn toàn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được xưng tụngkhông đánh thắng.

Bởi cũng không phải Tây Lăng hoàn toàn đầu hàng Mặc gia quân, nên Tây Lăng Hoàng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi thành đón tiếp Mặc gia quân. Chẳng qua phái đại thần trong triều đi theo Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bách cùng đến cửa thành nghênh đón. May như thế, rất nhiều thần tử Tây Lăng sắc mặt vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết sức khó coi. Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly cưỡi tuấn sóng vai đi, đi sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao mặc cẩm y màu đỏ cùng đám người Tần Phong, Trác Tĩnh. Phía sau bọn hắn là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hắc Vân Kỵ mặc áo đen cưỡi tuấn mã màu đen, còn một phần bộ binh. không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93dọa dân chúng trong thành, Mặc gia quân cũng không vào thành hết. Chỉ dẫn theo một vạn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào thành, phía dưới vài chục vạn binh mã thì lại ngoài thành do Trương Khởi Lan làm thống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 soái.

Mặc dù ban đầu ở Biện thành chút lời đồn tàn sát hàng loạt dân trong thành, nhưng sau đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã xửthật tốt. Hơn nữa dọc theo đường đi Mặc gia quân căn bản cũng không xâm phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến dân chúng, dân chúng bình thường trong hoàng thành Tây Lăng cũng không sợ hãi Mặc gia quân. Rối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rít chen chúchai bên đường phố xem náo nhiệt. Đợi đến khi nhìn thấy một đôi bích nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi đầu chính Định Vương Định Vương Phi, số ánh mắt hâm mộ dừng lại trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai người.

Đến khi vào đến cửa chính điện trước hoàng cung Tây Lăng, Tây Lăng Hoàng mới ra đón. Nhìn thấy hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người sóng vai cũng không khỏi sửng sốt một chút, dù sao danh tiếng hai người Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly không phải lớn nhất thiên hạ này, nhưng cũng tuyệt đối thể được coi vang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dội. Hơn nữa, Mặc Tu Nghiêu thành danh quá sớm, nên trong thâm tâm của rất nhiều người, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen biết sẽ xếp vào lớp người đi trước. Lúc này nhìn một đôi nam nữ trước mắt, mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nam tử một đầu tóc trắng, nhưng dung nhan tuấn mỹ, khí thế lành lạnh. nữ tử dung nhan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thanh lệ nhã, uyển chuyển hàm xúc làm cho người ta cảm thấy mấy phần phóng khoáng tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sái. Chỉ nhìn vào số tuổi, cùng lắm cũng chỉ mới hai mươi thôi. Nhân vật như thế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luận nói thế nào, đều không thể nghi ngờ nhân vật phong lưu nhất thế gian.

“Ha ha, Định Vương, Định Vương Phi, Trẫm ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hôm nay vừa thấy, quả nhiên là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phong thái bức người.” May Tây Lăng Hoàng nhanh chóng phản ứng, thu hồi ánh mắt rơi trên người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly. Mặc dù ông ta cũng chút tật của người làm vua, nhưng vẫn chưa tới trình độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc tâm khiếu, dạng nữ nhân nào có thể nhìn, dạng nào không thể nhìn vẫn nhận thức được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng đấy.

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt quét mắt nhìn ông ta một cái, thu hồi dần dần ánh mắt âm lãnh.

Diệp Ly cười nhạt nói: “Bệ hạ khách khí, nếu đắc tội kính xin bệ hạ chớ trách.”

“Sao thể, Vương Phi nói quá lời. Định Vương, Vương Phi, mời vào bên trong. Trẫm đã sai người chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị rượu nhạt, mong hai vị không ghét bỏ.” Thấy Diệp Ly mở miệng trước cả Mặc Tu Nghiêu, vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mặt Định Vương lại không chút nào không hài lòng nào, Tây Lăng Hoàng càng thêm xác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định vị trí của Định Vương Phi trong lòng Định Vương. Nhưng ông ta lại không biết, Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mở miệng trướcthay ông ta giải vây đấy. Nếu không chỉ sợ nồng nhiệt của ông ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành mặt nóng dán mông lạnh rồi, ở trước mặt nhiều thần tử như vậy sẽ xuống đài không được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Bệ hạ mời.”

Đoàn người vào đại điện mới phát hiện, hoàng cung Tây Lăng này lại cực kỳ đơn giản. Không nói xanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vàng rực rỡ được như Đại Sơ, ngay cả bài biện trân quý cũng khôngvài món. Cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại điện lộ ra vẻ trống rỗng làm cho không người nào không cảm thấy mấy phần trống trải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vắng vẻ. Phượng Chi Dao nghi ngờ nhìn Từ Thanh Bách ngồi dưới tay mình một cái, hắn nhớ tin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tức Định Vương Phủ được, Tây Lăng Hoàng này mặckhông tính cực kỳ xa xỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 , nhưng cũng không phải người cần kiệm đâu đấy. Từ Thanh Bách tự tiếu phi tiếu nhìn Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng Hoàng trên điện đang mỉm cười hàn huyên cùng Mặc Tu Nghiêu một cái.

Phượng Chi Dao nháy mắt mấy cái, nhìn trên điện nụ cười trên khuôn mặt Tây Lăng Hoàng đột nhiên tỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngộ. Mắt thấy cũng muốn dời đô rồi, Tây Lăng Hoàng lo lắng Định Vương Phủ coi trọng những bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bối này trong cung của ông ta, nên trước đó đã cho giấu đi rồi.

Trên điện, Tây Lăng Hoàng nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Định Vương, phong thư hôm qua Trẫm sai người đưa tới, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết Định Vương ý kiến gì?”

Mặc Tu Nghiêu tựa vào trong ghế, giơ tay lên từ Trác Tĩnh phía sau nhận lấy một phong thư, thản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên nói: “Điều kiện Tây Lăng Hoàng đưa ra, Định Vương Phủ cũngthể đồng ý. Chỉ trừ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái. . . chuyện Nam Chiếu, thứ cho Bổn vương lòng không giúp được.”

Nụ cười trên mặt Tây Lăng Hoàng nhất thời cứng đờ, cười lớn nói: “Làm saothể? Định Vương thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thông quảng đại, chỉ cần thật lòng muốn tương trợ Bản vương, sao lại có lòng không giúp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ?” Hôm nay địch nhân của Tây Lăng cũng không chỉmột nhà Định Vương Phủ. Phía nam© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Chiếu, còncác tiểu quốc Tây Vực cũng đang nhìn chằm chằm vào đấy. Thậm chí Nam Chiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn xuất binh chiếm cứ lấy một châu giáp với Nam Chiếu của Tây Lăng rồi đấy.

Mặc Tu Nghiêu trầm giọng nói: “Tây Bắc Nam Chiếu quả thật cách nhau quá xa, nếu muốn Mặc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân xuất binh thay Tây Lăng ngăn cản Nam Chiếu, thứ nhất danh bất chính, ngôn bất thuận, thứ hai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đường xa xôi, đợi đến khi Mặc gia quân chạy tới đã lúc binh ngã ngựa đổ, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ ngược lại sẽ mắc mưu của Nam Chiếu.”

Tây Lăng Hoàng cười nói: “Trẫm cũng không phải ý đó.” Cho Mặc Tu Nghiêu thật sự ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay ông ta xuất binh, ông ta cũng không dám muốn. Hiện tại ông ta chỉ hy vọng Mặc Tu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nghiêu Mặc gia quân đàng hoàng trên địa bàn đã có được, đừng tới gây chiến với quốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thổ còn dư lại của ông ta được. Xin Mặc gia quân hỗ trợ xua đuổi binh mã Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiếunói, không thể nghi ngờ chính đuổi đi sói lại gọi tới hổ.

Mặc Tu Nghiêu nghi hoặc nhướng mày, Tây Lăng Hoàng cười nói: “Định Vương danh chấn thiên hạ, trẫm tin tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần Định Vương tỏ chút thái độ, Nam Chiếu đương nhiên sẽ thu liễm.” Thật ra thì Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng cũng không thật đem Nam chiếu để vào trong mắt, nhưng hiện tại hắn không chỉ phải đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu với các nước Tây Vực, còn phải chuẩn bị ứng phó với Lôi Chấn Đình. Căn bản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian dây dưa cùng Nam Chiếu. Lần này. . . Ông ta cũng không muốn tiếp tục làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con rối nữa. Huống chi, ông ta dâng hoàng thành cho kẻ khác. Trong lòng Tây Lăng Hoàng rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng, nếu như Lôi Chấn Đình hội trở về…,ông ta tuyệt đối sẽ không cuộc sống tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tế.

Mặc Tu Nghiêu hiểu rõ, gật đầu cười nói: “Cái này cũng hết cách, quay đầu lại Bản vương liền gửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một văn kiện cho nữ vương Nam Chiếu.” Về phần công chúa An Khê, hiện giờ nữ vương Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiếu đọc thư xong nghe hay không thì chuyện của nàng ta. được đáp án mong muốn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nụ cười trên mặt Tây Lăng Hoàng cũng càng sâu, ánh mắt nhìn Mặc Tu NghiêuDiệp Ly cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều thêm vài phần chân thành. Nếu như Định Vương Phủ thể giúp ông ta trấn an Nam Chiếu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải quyết Lôi Chấn Đình…, như vậy giao ra Hoàng Thành này lẽ cũng không thua lỗ.

“Định Vương, thực không dám giấu. . . Mặc hiện giờ đã dời đô đến An thành. Nhưng là. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . Theo Trẫm biết, chất nhi của Bổn vương, Lôi Đằng Phong kia hiện giờ còn đang cảnh nội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng đấy, hơn nữa dưới tay hắn cũng không có thiếu binh ủng hộ Trấn Nam Vương. Chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này. . . nên thế nào cho phải?” Tây Lăng Hoàng hỏi.

Mặc Tu Nghiêu cười nhạt nói: “Tây Lăng Hoàng, lão tổ tông của chúng ta câu, danh không chính thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngôn đương nhiên không thuận. Lôi Chấn Đình nói trắng ra cũng chỉ Trấn Nam Vương thôi, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn liền một cái phong hào Nhiếp chính vương danh chính ngôn thuận cũng không có. Lôi Đằng Phong, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại càng chỉ một thế tử Trấn Nam Vương thôi, ngay cả hắn Tây Lăng Hoàng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đối phó được sao?” Tây Lăng Hoàng cười khổ nói: “Lôi Đằng Phong đương nhiên không gì đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sợ , nhưng binh dưới tay hắn đám người thần phục Trấn Nam Vương phủ cũng không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi thường.”

Mặc Tu Nghiêu một tay chống trán, cười nhạt nói: “Theo Bản vương biết. . . Thuận Thiên Đại tướng quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện giờ đang Hoàng Thành. Nói vậy đến lúc đó cũng sẽ cùng Tây Lăng Hoàng đi đến An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành sao?”

Tây Lăng Hoàng thay đổi sắc mặt, đúng Phong Ngạo đang trong Hoàng thành, nhưng tin tức kia, trừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản thân ông ta thì ngay cả người thân cận nhất bên cạnh ông ta cũng không được biết. Nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ dáng hời hợt này của Mặc Tu Nghiêu, hiển nhiên cũng không phải vừa mới biết. Trong lòng Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng Hoàng không khỏi run lên, sợ hãi đối với Mặc Tu Nghiêu càng nhiều thêm một tầng.

Mặc Tu Nghiêu làm như không thấy được sắc mặt của Tây Lăng Hoàng, tiếp tục nói: “Huống chi, chiến sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần này đều là do Trấn Nam Vương khởi xướng, nhi tử hắn còn dám muốn động thủ với Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vương sao? Nếu đã như vậy. . .thì trung thành của Trấn Nam Vương phủ. . . . . .” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Rất nhiều chuyện không cần phải nói quá rõ, Tây Lăng Hoàng đè nén khiếp sợ trong lòng, hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười nói: “Trẫm hiểu, đa tạ Định Vương chỉ điểm.”

“Tây Lăng Hoàng nói quá lời.”

Trong đại điện một mảnh hoà thuận vui vẻ hoà thuận, thời điểm cả khách và chủ cùng tận hứng, đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên một âm thanh hơi chói tai từ bên ngoài vọt vào, “Phụ hoàng! Phụ hoàng!”

Tây Lăng Hoàng còn chưa kịp phản ứng, bóng dáng của một nữ tử ăn mặc hoa lệ đã xông vào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cũng không nhìn đến người còn ngồi trong điện, hướng Tây Lăng Hoàng to: “Phụ hoàng! Người thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tặng Hoàng Thành cho Định Vương Phủ sao? Người điên rồi sao, người làm như vậy không sợ khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liệt tổ liệt tông Tây Lăng thất vọng sao!”

Tây Lăng Hoàng biến sắc, lạnh lùng nói: “Càn rỡ! Lăng Vân, gan của ngươi càng lúc càng lớn rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không nhìn một chút xem đây nơi nào cũng dám tùy tiện xông vào trong!” Mặc chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này quả thật khiến ông ta trước mặt liệt tổ liệt tông cùng thần dân không ngẩng đầu được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, nhưng cũng không tới lượt nữ nhi của ông ta tới chỉ trích.

Diệp Ly chút ngạc nhiên nhìn nữ tử áo hoa vừa xông tới, không phải công chúa Lăng Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm đó muốn cùng mình tranh đoạt Mặc Tu Nghiêu sao?

Cũng đã chuyện của tám chín năm trước rồi, vị công chúa trẻ tuổi cao ngạo lúc ấy hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đã gần ba mươi, nếu không phải nhìn kỹ Diệp Ly suýt nữa thì nhận không ra nữ tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mắt này. Công chúa Lăng Vân năm nay hai bảy hai tám tuổi nhưng bảo dưỡng vẫn hết sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tệ, làn da trắng tuyết như họa, xinh đẹp động lòng người. Chẳng qua là phân kiêu ngạo khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn trẻ trải qua nhiều năm tháng giờ trở nên chút ngạo mạn cay nghiệt. Ăn mặc hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lệ, trang sức tinh xảo, đôi mi thanh tú, cònquang mang hiện lên trong mắt bén nhọn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy tính của vị công chúa này. Một thiếu nữ kiêu ngạo lẽ còn mấy phần động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng người, nhưng một thiếu phụ ngang ngược kiêu ngạotrong mắt nam nhân thì đúng chẳng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nào thích nổi.

“Chẳng lẽ ta nói sai rồi?” Công chúa Lăng Vân ngạo nghễ hất cằm, không chịu thua nhìn chằm chằm phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàng của mình.

“Ngươi. . . Ngươi. . .” Tây Lăng Hoàng á khẩu không trả lời được, ngã ngồi trên ghế rồng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiển nhiên bị tức không nhẹ.

Phượng Chi Dao sờ sờ cằm, nhìn nữ nhân chua ngoa trước mắt này. Mặc năm đó hắn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra mắt vị công chúa Lăng Vân này, nhưng chiến tích vị công chúa dám can đảm khiêu chiến Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương Phủ, cuối cùng lại bị dọa cho sợ đến ngồi dưới đất không dậy nổi kia thì Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao vẫn đã nghe nói đến. Cười híp mắt nhìn công chúa Lăng Vân nói: “Vị này chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vị công chúa năm đó tỷ thí với Vương Phi à? Thoạt nhìn tính tình này thật sự càng bưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hãn hơn năm đó. Vương Phi, nói không chừng bây giờ các ngươi còn thể gặp lại đấy?”

Lời này vừa nói ra, công chúa Lăng Vân hiển nhiên mới ý thức được trong điện còn những người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác. Đầu tiêntức giận trừng mắt liếc Phượng Chi Dao, mới nhìn đến một đôi nam nữ áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắngngồi cách đó không xa, không khỏi ngẩn ra. Nam tử năm đó khiến vị công chúa kiêu ngạo này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngưỡng mộ đã lâu, hơn nữa không để ý hắn tàn tật cũng muốn gả, nhiều năm như vậy giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã hoàn toàn khôi phục thậm chí càngphong thái hơn ngày xưa. Chẳng qua một ít tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng như tuyết, trong mắt nàng ta vẫn chói mắt như vậy. Cho dù ở Tây Lăng xa xôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công chúa Lăng Vân cũng biết mọi chuyện cần thiết của Định Vương, biết được mái đầu kia sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạc trắng. Không khỏi đưa mắt nhìn sang Diệp Ly bên cạnh.

Diệp Ly chống lại ánh mắt của công chúa Lăng Vân, cười nhạt đối với nàng gật đầu.

Song, Diệp Ly vẫn thanh nhã uyển ước như trước lại chọc đến chỗ đau trong lòng công chúa Lăng Vân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhìn nhìn lại mình một thân y phục hoa lệ nặng nề, đầy người châu hoàn thúy nhiễu, còn có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phấn son trang điểm trên khuôn mặt mình, không cái nào không nhắc nhở rằng nàng ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sớm không phải là vị công chúa xinh đẹp kiêu ngạo năm đó. Một hơi xông thẳng trái tim, công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúa Lăng Vân chỉ vào Diệp Ly nói: “Diệp Ly, Bản cung muốn khiêu chiến với ngươi!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 307 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc