GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 306: Sở Đế xuôi nam, không đánh mà thắng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sau nửa tháng, Đại Sở Nhiếp chính vương Mặc Cảnh mang theo Thái hậu tân hoàng mới đăng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không lâu cùng trong phần lớn quan viên trong triều xuôi nam đến Giang Nam. lại kinh thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn lại một đám cựu thần cùng quan văn thanh lưu, lấy Hoa quốc công người dẫn đầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiền tuyến, tướng nhận được tin tức kia, nhất thời lòng quân rệu rã, chiến sự vốn lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan lại càng thất bại thảm hại, chiến tuyến của đại quân Bắc Nhung không ngừng đi về phía nam. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mười ngày sau, Tử Kinh quan sau mấy tháng kiên trì rốt cục cũng bị công phá. Số lượng lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng Bắc Cảnh tràn vào quan nội.

lúc này, tại Tây Lăng xa xôi, lúc Mặc Tu Nghiêu nhận được tin tức, Mặc gia quân cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dẫn binh đến dưới hoàng thành Tây Lăng. Cuộc chiến Phụng Thành có kinh nghiệm cùng với ma luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Biện thành, Trần Vân một đám tiểu tướng biểu hiện chút xuất sắc, mặc cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lôi Đằng Phong đã được Kim Y vệ kịp thời chạy tới cứu đi, nhưng khuyết điểm cũng không che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấp được ưu điểm. Đại quân Mặc gia quân một đường đẩy mạnh, liên tục mấy tháng chiến đấu ác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liệt không ngừng nghỉ, cũng làm cho một chi binh vốn không bao nhiêu kinh nghiệm này trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành tinh binh bách chiến thực sự của Mặc gia quân. Đợi đến thời điểm Mặc gia quân tiến đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phía dưới hoàng thành Tây Lăng, đã tháng chín.

Sau khi vây quanh hoàng thành Tây Lăng, Mặc Tu Nghiêu cũng không lập tức hạ lệnh công thành. Chỉ vây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không tấn công, cũng nhân hội này để các tướng liên tục mỏi mệt suốt mấy tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay thời gian nghỉ ngơi.

lúc này trong hoàng cung tây Lăng, Tây Lăng Hoàng chân mày nhíu chặt nhìn người thanh niên mặc áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng trước mắt. Phía dưới Tây Lăng Hoàng, Từ Thanh Bách áo trắng ôn văn nhĩ nhã cũng đang mỉm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cười đánh giá Tây Lăng Hoàng trước mắt. Tây Lăng Hoàng năm nay cùng lắm mới ngoài năm mươi, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 so với Trấn Nam Vương mất một cánh tay vẫn có khí độ to lớn, lại lộ ra vẻ suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhược ra mặt. lẽdo hàng năm đắm chìm trong ca múa thanh sắc, khiến cho bề ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ông ta cực kỳ gầy gò, sắc mặt tái xám ánh mắt mờ đục. Ngay cả mắt cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rủ xuống, cũng không phải già nua nhưng lại làm cho người ta cảm thấy không có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh khí nào.

Từ Thanh Bách không thèm để ý chút thị vệ trong hoàng cung Tây Lăng đứng cách đó không xa nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chằm chằm mình, thật ra thì so với lúc hắn mới tới Tây Lăng đã khá hơn chút, ban đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẽ Tây Lăng Hoàng cũng không tính gặp. lẽ Tây Lăng Hoàng cũng không nghĩ đến đại quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng của ông ta trước mặt Mặc gia quân lại không chịu nổi một kích như vậy. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến khi Mặc gia quân dùng thời gian ngắn ngủi không tới nửa tháng liên tiếp công phá Biện thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Phụng thành, mới làm cho ông ta thực sự khẩn trương. Chẳng qua cuộc đàm phán này, hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại đàm phán quan hệ đến vận mệnh của đất nước cũng không dễ giải quyết như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy. Hơn nữa trong lòng Tây Lăng Hoàng vẫn mang một chút hy vọng xa vời, cho nên thái độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn dao động không ngừng. hôm nay binh lính Mặc gia quân đã ở dưới thành Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phủ vẫn khôngnửa điểm tin tức, cũng khiến ông ta chịu không được do dự.

Nhiều nămTây Bắc, Từ Thanh Bách vẫn luônđịa phương cực kỳ cằn cỗi tham dự việc đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 áng. Nhưng điều này cũng không làm mất đi hơi thở thư hương bẩm sinh trên người hắn, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian mấy năm qua đã tôi luyện thiếu niên ban đầu chút ngây ngô càng thêm ôn nhuận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình thản. Trong đám nhi tử hậu nhân tính cách khác nhau của Từ gia, Từ Thanh Bách mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người giống truyền nhân của Từ gia trăm năm thư hương môn đệ nhất, thực sự tài trí. Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trần quá mức xuất trần, Từ Thanh Trạch quá lạnh lùng, Từ Thanh Phong giống quân nhân hơn, Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Viêm quá mức hoạt bát. Chỉ có Từ Thanh Bách, thần sắc ôn hòa nụ cười lạnh nhạt, thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự quân tử đoan phương như ngọc, bất luận kẻ nào cũng không sinh nổi tâm chán ghét. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Tây Lăng Hoàng suy nghĩ thế nào?” Một lúc lâu, Từ Thanh Bách mới lạnh nhạt lên tiếng nói.

Tây Lăng Hoàng cũng không bởi vì thái độ ôn hòa của Từ Thanh Bách buông lỏng, chân mày vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhíu chặt, vẻ mặt khó khăn. Từ Thanh Bách chậm rãi nói: “Thật ra thì Tây Lăng Hoàng cần© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải khó xử như thế, Định Vương Phủ cũng không có ý định gây khó dễ Tây Lăng Hoàng, thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự chút bất đắc thôi.”

Tại chỗ, mọi người, bao gồm cả thị vệ đứng cửa đề phòng nhìn vào trong điện cùng với Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lân đứng cửa đều im lặng rồi. Cũng đã đánh tới kinh thành nhà người ta rồi còn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không ý muốn làm khó, vậy thế nào mới coilàm khó?

Đáp lại vẻ mặt không tin của Tây Lăng Hoàng, Từ Thanh Bách cười nói: “Nếu như không phải Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương tâm bừng bừng xuất binh tấn công Đại Sở, Vương gia nhà chúng ta cũng sẽ không ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ sách tới gây khó dễ cho Tây Lăng Hoàng a.” Tây Lăng Hoàng ngưng mi nói: “Theo trẫm biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân đã đoạn tuyệt quan hệ với Đông Sở, vậy Từ Tứ công tử thể dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời nói như thế đến lừa gạt trẫm.” Cho dù ông ta một con rối đi nữa thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng vẫn một hoàng đế đấy, Từ Thanh Bách muốn lừa gạt ông ta quả thựckhinh bỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí thông minh của ông ta. Từ Thanh Bách cũng không để ý, chút bất đắclắc đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Theo nói Vương gia nhà chúng ta cũng khôngý nhúng tay vào chuyện của Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sở, nhưng Tây Lăng Hoàng cũng biết đấy, Tây Bắc đất đai cằn cỗi, nếu để Trấn Nam Vương chiếm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được Đại Sở, lấy tâm bừng bừng của Trấn Nam Vương, chẳng lẽ sẽ không tới gây khó dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Định Vương Phủ sao?”

Tây Lăng Hoàng trầm mặc, lời nói của Từ Thanh Bách chút thuyết phục được ông ta. Thật ra thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ta cũng hiểu lời Từ Thanh Bách thật ra phần lớn ngụy biện, nhưng tình huống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy lòng người lại dễ dàng tiếp nhận những lời ngụy biện hơn so với lúc bình thường. Cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc này Tây Lăng Hoàng cũng không nhịn được nghĩ, nếu như Trấn Nam Vương không đi tấn công Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sở, có phải Mặc Tu Nghiêu cũng sẽ không tấn công Tây Lăng hay không? quan trọng nhất là, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lôi Chấn Đình tấn công Đại Sở cũng thôi đi, nhưng hắn lại mang đi binh tinh nhuệ nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Tây Lăng, Tây Lăng đang hết sức nguy nan, hắn lại căn bản không tính trở lại cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 viện, vẫn tiếp tục tấn công Đại Sở. Chuyện này làm cho Tây Lăng Hoàng vẫn luôn canh cánh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng.

Nhìn Tây Lăng Hoàng trầm mặc, Từ Thanh Bách tiếp tục nói: “Nói vậy Tây Lăng Hoàng cũng hiểu, lấy binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực hiện nay của Tây Lăng. . . Hoàng Thành tuyệt đối thủ không được. Huống chi, cho lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này Định Vương Phủ chúng ta lui binh. Tây Lăng Hoàng thể ngăn cản được binh lực của các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quốc gia Tây Vực sao? Theo như tại hạ biết, các tiểu quốc chư hầu Tây Vực đã hợp thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liên quân giữa mười lăm nước, suất lĩnh sáu mươi vạn đại quân, tập trung hỏa lực biên cảnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn đòi lại nợ máu năm xưa của đại quân Tây Lăng Tây Vực đấy. . . . . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 .”

Nghe vậy, Tây Lăng Hoàng không nhịn được run lên. Năm đó Tây Vực rốt cuộc Long Dương đã giết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao nhiêu người, chỉ sợ đếm cũng đếm không hết. Khi xưa suốt mấy trăm năm Tây Vực cũng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải khuất phục dưới dâm uy của Tây Lăng, thể nói đối với Tây Lăng thù sâu như biển. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chẳng qua binh lực Tây Lăng quá mức cường thịnh, những tiểu quốc này cũng chỉ thể ngậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 miệng nuốt máu vào trong. Nhưng ẩn nhẫn cũng không chứng tỏ rằng bọn họ cam nguyện thần phục, hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ thì không còn như thế, Tây Lăng mới vừa bị Mặc gia quân đánh bại, những tiểu quốc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng bắt đầu rục rịch rồi.

Tây Lăng Hoàng tự biết mình tuyệt đối đấu không lại Mặc Tu Nghiêu, cũng tuyệt đối không đối phó nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các nước Tây Vực thù sâu như biển với Tây Lăng kia. Giống như chuyện ông ta vẫn luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấu không lại đệ đệ Trấn Nam Vương này, ông ta luôn luôn rất thức thời đấy. Một hồi lâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuối cùng Tây Lăng Hoàng mới mở miệng nói: “Từ Tứ công tử muốn nói cái gì?”

Từ Thanh Bách khẽ nhướng mày, biết trong lòng Tây Lăng Hoàng đã buông lỏng, cười nhạt nói: “Chỉ cần Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng Hoàng nhượng lại hoàng thành Tây Lăng, các thành trì Mặc gia quân đoạt được lúc trước cũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quy về Tây Bắc. Mặc gia quân sẽ lập tức thu binh, ta ngươi song phương chung sống hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình, không phải rất tốt sao?”

Trong ngực Tây Lăng Hoàng suýt thì tại chỗ phun một ngụm máu ra ngoài. Sống chung hòa bình? ! Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia quân chiếm một phần ba lãnh thổ Tây Lăng, tới cùng lại còn nói muốn sống chung hòa bình? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tây Lăng Hoàng lắc đầu nói: “Hoàng Thành không được, chỉ cần Định Vương lập tức thu binh, đất đai lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước Mặc gia quân chiếm đoạt được thể giao cho Định Vương Phủ, hơn nữa, trẫm còn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhượng thêm Thanh Dương châu. Thanh Dương châu giáp giới với Đại Sở, diện tích còn lớn gấp đôi An © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bình châu nơi Hoàng Thành.” Hoàng Thành thủ đô căn của Tây Lăng đấy, nếu ngay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả Hoàng Thành cũng mất, vị hoàng đế như ông ta đây còn thể diện chứ? Chẳng lẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn học theo hoàng đế Đại Sở sao?

Lại nói, Tây Lăng quả thật không hổ cùng nguồn gốc với Đại Sở. Năm đó lúc kỵ binh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phản kháng tiền triều, không lâu sau thì khai quốc. Tây Lăng cường, Đại Sở cũng mạnh, Đại Sở loạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng cũng loạn, suốt một hai trăm năm này, cũng không bên nào chiếm được tiện nghi.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay, tân đế Đại Sở, hoàng thành Tây Lăng cũng đều bị người khác mang binh tiếp cận.

Từ Thanh Bách khẽ lắc chiết phiến, lắc đầu nói: “Tây Lăng Hoàng, hoàng thành Tây Lăng nói thật sự có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý nghĩa với ngài sao? Nếu nói Hoàng Thành. . .nơi của thiên tử. Chỉ cần thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử còn đó, Hoàng Thành xây nơi nào chả được? Tình hình lúc này, cho thể bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được Hoàng Thành. . . Ngài thật thể an tâm lại sao?”

Tây Lăng Hoàng trầm mặc, đồng thời cũng không khỏi thầm oán giận tổ tiên chọn vị trí Hoàng Thành© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái nơi quá không thích hợp đi. Hoàng thành Tây Lăng chỉ cách biên cảnh các nước Tây Vực không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới sáu bảy trăm dặm, thời điểm Tây Lăng cường thịnh còn dễ nói, các nước nhỏ phía tây dâng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên nào cống phẩm trân quý, tuyệt thế giai nhân, bảo mã hiếm thấy đó đúngcực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ thuận tiện. Nhưng một khi Tây Lăng xuống dốc rồi, kỵ binh của các quốc gia Tây Vực thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chí không đến mấy ngày đãthể giết đến dưới hoàng thành a. Huống chi, sau này còn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp giáp cùng với Mặc gia quân, Tây Lăng Hoàng chỉ cần suy nghĩ một chút đã cảm thấy như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng đống lửa, như ngồi đống than.

Được Từ Thanh Bách nhắc nhở như vậy, Tây Lăng Hoàng nhất thời lại cảm thấy mảnh đất Hoàng Thành này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi nóng phỏng tay rồi. Thế mà ông ta nửa điểm cũng không nghĩ phía trước phải đối mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Mặc gia quân binh cường mã tráng, phía sau còn phải đối mặt với các nước Tây Vực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huyết hải thâm thù luôn nhìn chằm chằm vào. Nhưng dễ dàng giao Hoàng Thành cho kẻ khác như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc này Tây Lăng Hoàng quả thật không hạ nổi mặt mũi này.

Từ Thanh Bách làm sao lại không tâm của ông ta, cũng không gấp gáp, cười nhạt nói: “Cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết cách rồi, nếu Tây Lăng Hoàng không ngại, cẩn thận suy nghĩ mấy ngày? nhiên, nếu như hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân chúng tathể giải quyết trong hòa bình, Định Vương Phủ cũng sẽ không lấy không một ngọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành trì của Tây Lăng Hoàng.” Ám hiệu ràng như vậy khiến trong lòng Tây Lăng Hoàng vừa động, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghi hoặc nhìn về phía Từ Thanh Bách. Từ Thanh Bách khẽ mỉm cười, lạnh nhạt nói thêm một chút: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tây Lăng hoàng thất chính thống. . . Vẫn bị Trấn Nam Vương áp chế. Năm đó nếu không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trấn Nam Vương loại bỏ dị kỷ, sao tam đại danh tướng Tây Lăng lại điêu linh đến mức này? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu như Tây Lăng Định Vương Phủ thể hòa thuận sống chung, nhiên sẽ bằng hữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi. Bằng hữu giúp đỡ lẫn nhau không phải cũnglẽ thường sao?”

Ánh mắt Tây Lăng Hoàng sáng lên, bất kể ông ta bản lãnh thế nào, cũng vẫn một hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đế, một người đàn ông. Một hoàng đế, nếu nói không có dã tâm muốn nắm trong tay đại quyền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì ông ta cũng sẽ không ngồi nổi cái vị trí này. Bảng giáTừ Thanh Bách đưa ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể nghi ngờ cùng hấp dẫn người. Nếu như Định Vương Phủ trợ giúp ông ta chèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ép Lôi Chấn Đình, vậy ông ta thể nắm giữ triều chính, trở thành hoàng đế chân chính của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng, cho Tây Lăng chỉ còn lại hai phần ba lãnh thổ thì thế nào? Cũng không giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện tại đến nửa phần quyền lợi cũng không có? Thậm chí còn không bằng một vương hầu tự tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình thường.

Đạo tốt quá hoá dở Từ Thanh Bách hiểu rõ, cho nên chỉ nói đến đây thì dừng không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm nữa. Thản nhiên đứng dậy cáo từ Tây Lăng Hoàng, để cho ông ta thời gian tự mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy tư.

Lúc gần đi, vẫn không quên lưu lại một câu, “Bệ hạ, thật ra thì Tây Lăng đến bước đường này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không phải lỗi của ngài. . . . . .”

Nhìn Thanh Bách thong dong rời đi, Tây Lăng Hoàng không khỏi có chút thất thần ghen tỵ. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối phương chỉ một thanh niên trẻ tuổi đến quan hàm chính thức cũng không có. Nhưng người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại thể trước mặt vua của một nước như ông ta, thể hiện ra khí độ cùng thong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dong bình thản, lại khiến ông ta ghen tỵ không dứt. Đồng thời, một câu nói cuối cùng của Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thanh Bách cũng thật sâu khắc vào trong đầu ông ta. Đúng. . . Đây hết thảy cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi của ông ta, lỗi của Lôi Chấn Đình!

“Bệ hạ?” Nội thị bên cạnh tiến lên dâng trà nóng, có chút cẩn thận hỏi.

Cúi đầu nhấp một ngụm trà cống ông ta hay uống, lúc này Tây Lăng Hoàng mới thở phào nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhõm, làm như tùy ý hỏi: “Ngươi nói xem. . . Hoàng Thành thủ được sao?”

“Bệ hạ anh minh thần võ, Tây Lăng thiên thu trường tồn. Tất nhiên có thể thủ được.” Nội thị cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kính nói, mặclời nói ra chính hắn cũng không tin. May Tây Lăng Hoàng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý truy cứu thật giả trong lời nói của hắn. Trầm mặc gật đầu nói: “Được rồi, từ từ quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sát vậy.” Nội thị im lặng không lên tiếng hầu hạ, hắn người hàng năm đều hầu hạ bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh Tây Lăng Hoàng. Chỉ nhìn thần sắcthể đoán được mấy phần tâm ý của Tây Lăng Hoàng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần này nhiên cũng không ngoại lệ, chẳng qua hắn chỉ là một nội thị nho nhỏ, quốc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại sự còn không tới lượt hắn.

Trong đại trướng ngoài hoàng thành của Mặc gia quân, tướng lãnh trên dưới Mặc gia quân đều tụ tập đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ, hơn thế rối rít nghị luận. Mặc gia quân một đường thế như chẻ tre đánh tới bên dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàng thành Tây Lăng, nhưng Vương gia đã hạ lệnh cho bọn họ chỉ vây không tấn công, điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này làm cho rất nhiều tướng lĩnh trong lòng trăm mối ngổn ngang vẫn khôngcách giải. Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hẳn nên thừa dịp đại quân khí thế cường thịnh, nhanh chóng giành lấy Tây Lăng hoàng thành sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Phượng Tam, rốt cuộc Vương gia Vương Phi nghĩ như thế nào?” Bị người hỏi đến, Trương Khởi Lan cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không kiêng kỵ cái này, trực tiếp mở miệng hỏi Phương Chi Dao đi theo bên cạnh Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lâu nhất. Phượng Tam liếc mắt nhìn lên nóc đại trướng nói: “Ta làm sao biết được Vương gia nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào? Ta cũng không phải con sâu trong bụng Vương gia.”

Một phó tướng chần chờ một chút hỏi: “Có phải Vương gia muốn lui binh không?”

Lời vừa nói ra, những người khác cũng không nói chuyện rồi. Tin tức hoàng đế Đại Sở xuôi nam bọn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ đương nhiên cũng đều biết. Mặckhông nguyện ý nhấc lên cái quan hệ với hoàng thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở, nhưng đối với dân chúng Đại Sở, bọn họ cũng không phải không chút tình cảm nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho không được tận mắt nhìn thấy tình hình Đại Sở lúc này, nhưng cũng vẫn thể đoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được mấy phần. Cho nên khó tránh khỏi suy đoán phải Vương gia muốn lui binh.

“Thật ra thì. . . Lui binh cũng không phải khôngkhả năng. Nếu như Vương gia muốn tăng viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở thì sao?” người chần chờ hỏi. sao bọn họ với dân chúng Đại Sởcùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một mạch, thậm chí trong quân Mặc gia, phần lớn thân bằng cố hữu của mọi người vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở. Nếu như Vương gia thật ý xuất binh Đại Sở…, cũng sẽ khôngngười nào phản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đối. Mặc gia quân hận hoàng thất Đại Sở bao nhiêu đi chăng nữa thì cũng không quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ với dân chúng bình thường, lòng người sao cũng đều thịt.

“Hơn nữa, Bắc Nhung Mặc gia quân còn đại thù. Nếu như Vương gia thật sự có tính toán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, chúng ta đương nhiên sẽ không phản đối.” Năm đó tiền Định Vương Mặc Tu Văn, còn mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vạn tướng sĩ Mặc gia quân chết oan, cộng thêm gần hai mươi vạn tướng Mặc gia quân chết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trận năm đó, đều chết trong tay người Bắc Nhung.

“Đang nói cái đó?” Giọng nói thanh nhã của Diệp Ly từ ngoài trướng truyền đến, mọi người vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng dậy hành lễ. Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly tay trong tayđến, hai đầu lông mày mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo nhàn nhạt ấm áp, hiển nhiên tâm tình cũng không tệ lắm.

“Tham kiến Vương gia, Vương Phi.”

Mặc Tu Nghiêu nắm tay Diệp Ly đến chủ vị ngồi xuống, nhướng mày nhìn chúng tướng cười nói: “Câu hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Vương Phi, tất cả mọi người đang nói cái náo nhiệt thế?” Vân Đình thình lình bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám người đẩy ra ngoài, bất đắc nhìn một chút đám đồng lieu đều mắt nhìn mũi mũi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn tâm, đành phải nói: “Khởi bẩm Vương gia, mạt tướng đang suy đoán Vương gia định khi nào thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công thành.”

Nhìn bộ dáng nghiêm túc của Vân Đình, Diệp Ly không khỏi cười một tiếng nói: “Không cần khẩn trương, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương gia chỉ tùy tiện hỏi một chút. Ngồi xuống nói chuyện.”

“Đa tạ Vương Phi!” Lúc này Vân Đình mới thở phào nhẹ nhõm, vội vàng trở lại ngồi bên cạnh Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân.

Mặc Tu Nghiêu tự tiếu phi tiếu nhìn tướng lãnh phía dưới hỏi: “Các ngươi cũng muốn biết lúc nào công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành sao?”

Các tướng lĩnh rối rít gật đầu, bọn họ đang trông mòn con mắt a. Mắt thấy sắp đến lúc đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ hoàng thành Tây Lăng, đây đại nghiệp Mặc gia quân gần hai trăm năm qua chưa thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hiện được đấy.

Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nhìn bọn họ nói: “Bản vương không ý định tấn công Hoàng Thành.”

Nghe vậy, mọi người không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Mặc sớm đã chút suy đoán nhưng khi thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự nghe Vương gia nói vậy, bọn họ vẫn cònchút kinh ngạc. Huống chi, nếu như không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý định công thành…, vậy bọn họ căn bản cũng không cần thiết tới đây a, trực tiếp hồi phủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám binhphòng thủ của Tây Lăng còngan truy đuổi sao?

“Vương gia. . . sao không đánh?” Vẫn Vân Đình không nhịn được giơ tay hỏi, mọi người nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời đồng loạt nhìn về phía Mặc Tu Nghiêu.

Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt hỏi, “Tấn công Biện Thành, Mặc gia quân tổn thất bao nhiêu binh mã?”

Mọi người im lặng, mặc dọc theo đường đi thể nói Mặc gia quân đều thuận lợi. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trận Biện thành kia vẫn tổn thất không ít binh lực, chỉ tính sơ, Biện thành tổn thất đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần tám chín vạn binh lực. Thiếu chút nữa thì mất đi toàn bộ binh mã dọc đường. Hiện giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưới hoàng thành Tây Lăng sở còn ba mươi vạn binh mã, chẳng qua mười mấy vạn tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 binh Lữ Tụng Hiền phái tới bổ sung sau đó. Tổn thất đều binh tinh nhuệ nhất của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân.

Mặc Tu Nghiêu nói: “Mặchoàng thành Tây Lăng không lịch sử lâu đời như Biện thành, nhưng năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực phòng ngự cũng tuyệt đối cao hơn Biện thành không chỉ một bậc. Hơn nữa. . . Trong tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại danh tướng cuối cùng chỉ còn lại một, Thuận Thiên Đại tướng quân Phong Ngạo còn đang Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thành trước mặt. Mặc gia quân quả thậtthể đánh hạ Hoàng Thành Tây Lăng, nhưng Bản vương lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tính giao ra nhiều tổn thất như vậy. Vả lại. . . Bản vương cũng không muốn phá hủy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hàng phòng ngự của cái tòa thành này.”

Niên đại của Hoàng Thành này cũng không phải rất lâu đời, cùng lắm cũng chỉ mới một trăm năm mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm. thành trì mà Tây Lăng mất thời gian mười mấy năm mới xây dựng xong. Năm đó khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng còn cường thịnh, các nước Tây Vực cũng không an phận. Hai đời hoàng đế khai quốc Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng dám chọn Hoàng Thành nơi gần biên cảnh này, không thể không nói gan dạ sáng suốt hơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người. Hoặc trong đó cũng có mấy phần ý tứ muốn con cháu đời sau thời thời khắc khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh giác. Mà một khi Mặc gia quân đoạt được toàn bộ bắc phương Tây Lăng, nơi từng biên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảnh của Tây Lăng sẽ trở thành biên cảnh của Mặc gia quân. Hoàng Thành sẽ trở thành nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng ngự các nước Tây Vực kiên cố nhất đồng thời cũng phòng tuyến cuối cùng.

“Vậy. . . Vương gia định làm thế nào? Chúng ta cũng không thể cứ kéo dài không đánh như vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao?” Trương Khởi Lan hỏi.

Mặc Tu Nghiêu cười không đáp, mọi người nhìn về phía Diệp Ly.

Diệp Ly thuận theo cười khẽ, “Binh pháp nói thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kỳ hạ công thành*(Đánh giặc giỏi nhất là dùng mưu; thứ đến dùng ngoại giao, thứ nữadùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 binh; thứ nữa đánh phá thành lũy.) . . . Người dùng binh thể không đánh thắng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới thượng sách.”

Mọi người bái phục, quả nhiên Vương Phi không phải người phàm.

Phượng Chi Dao sờ sờ lỗ mũi, trong lòng yên lặng suy tư, binh thư nào nói như vậy sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Vân Đình khâm phục, Vương Phi đọc nhiều sách vở, tiểu gia gặm binh thư suốt ba tháng, còn không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được đâu!

“Khụ khụ. . .” Phượng Chi Dao ho nhẹ một tiếng, cung kính lãnh giáo, “Vương Phi ý không chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thắng sao? Chuyện này. . . Chỉ sợ không dễ dàng như vậy đi?” Cho Tây Lăng Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự não tàn thì quan viên trong triều Tây Lăng cũng sẽ không đồng ý tặng không Hoàng Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho bọn họ. Đây chính Hoàng Thành,thủ đô của một quốc gia đấy, không phải một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 củ khoai tây đâu!

Diệp Ly cười nói: “Có được hay không, chúng ta chờ một chút chẳng phải sẽ biết sao?”

Trương Khởi Lan cau mày hỏi: “Chúng ta không công thành, vậy. . . Nếu viện binh tới cứu viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì phải xử trí thế nào?” Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt nhìn hắn một cái, nói: “Xử trí thế nào? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đương nhiên giết! Không cần đi quản cái hoàng thành khỉ gió kia, nếubất kỳ đại quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào đến trợ giúp Tây Lăng, hết thảy đều giết cho Bản vương!”

Lúc này mọi người mới thở phào nhẹ nhỏm, vẫn muốn đánh. điều, đánh chiến bọn họ chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn chiếm ưu thế hơn công thành đấy.

“Thuộc hạ tuân lệnh!” Mọi người cùng hô lên đáp, Phượng Chi Dao như điều suy nghĩ, thật ra thì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . . đây cũng một loại công tâm sao?

“Khởi bẩm Vương gia, Vương Phi, ngoài doanh người từ trong hoàng thành Tây Lăng đi ra cầu kiến.” Thị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vệ ngoài cửa đi vào bẩm báo nói.

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày hỏi: “Người nào?”

Thủ vệ nói: “Nói Từ gia Tứ công tử, nhưng hắn cũng không tín vật của Định Vương Phủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho nên. . . . . .” Từ Thanh Bách không giống với Từ Thanh Trần, Từ Thanh Trạch thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuyên Ly thành, cũng không giống với Từ Thanh Phong lăn lộn trong quân doanh, người trong Mặc gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân biết hắn cũng không nhiều. Đặc biệt binh lính cấp thấp bình thường biết đến hắn lại càng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít hơn, cho nên y theo quy củ, vẫn muốn vào trước bẩm báo một tiếng mới dám cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi vào trong doanh.

Diệp Ly nghe vậy cũng vui mừng, “Tứ ca tới?”

Mặc Tu Nghiêu lôi kéo Diệp Ly đứng dậy cười nói: “Đã như vậy, chúng ta đi ra ngoài nghênh đón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tứ công tử. Bản vương cảm thấy hắn sẽ mang đến tin tức tốt cho chúng ta.” Mọi người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mò, Từ gia Tứ công tử sao lại hoàng thành Tây Lăng? quan trọng hơn, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể mang đến cho bọn họ tin tức tốt gì?

Đoàn người đi tới bên ngoài đại doanh, đã người trước một bước đi ra ngoài nghênh đón Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bách. Chính Từ Thanh Phong đang trong lúc rảnh rỗi đi ra cửa lắc lư, vừa lúc đụng phải, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy tứ đệ nhà mình vốn nên đang Tây Bắc trồng rau lại ly kỳ xuất hiện Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng, hơn nữa còn từ trong hoàng thành đi ra, Từ Thanh Phong sợ hết hồn. Lôi kéo Từ Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bách đánh giá hồi lâu, xác định không chút tổn thương nào mới hỏi: “Tứ đệ, làm sao đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại chỗ này? Đại mẫu biết không?”

Nhìn vẻ mặt hết sức xoắn xuýt của Tam ca, Từ Thanh Bách tâm tình tốt lắc đầu cười nói: “Tam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ca, xem ra huynh trôi qua không tệ?”

Từ Thanh Phong hai đầu lông mày thần thái phi dương, cười nói: “Đó đương nhiên, Tam ca của đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần này lập được không ít công lao đấy. Tần Phong nói, trở về sẽ thăng huynh lên làm phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thống lĩnh Kỳ Lân.” Mặc Từ Thanh Phong cũng hiểu trong chuyện này cũngmấy phần nhờ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt mũi của biểu muội nhà mình.sao thống lĩnh tiểu đội lập nhiều chiến công cũng không chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một mình hắn, nhưng hắn cũng biết, Tần Phong tuyệt đối không phải người không phân biệt nổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 công tư, chuyện này ít nhất thể hiện Tần Phong đã thừa nhận năng lực của hắn.

“Vậy thì phải chúc mừng Tam ca rồi.” Từ Thanh Bách cười nói. Từ Thanh Phong thu mặt cười, nói: “Đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn không nói cho ta biết tại sao lại chỗ này đấy? Nếu Đạimẫu biết đệ chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến đây còn không bị chết!”

Từ Thanh Bách bất đắc cười khổ nói: “Phụ thân Đại ca cũng biết, đợi đến khi đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên này không có chuyện đệ cũng sẽ viết thư báo bình an. Tam ca, đệ có việc muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp Ly nhi Định Vương.”

“Tam ca. . . . . .” Đang nói, Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu đã đi trước một bước ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài, phía sau còn đi theo một cái đuôi dài, khiến cho Từ Thanh Bách cũng không khỏi được© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hai phần thụ sủng nhược kinh.

“Như thế nào?” Mặc tu Nghiêu nhàn nhạt hỏi.

“May mắn không làm nhục mệnh.” Từ Thanh Bách cười nhạt.

—— đề lời nói với người xa lạ ——

Viết tới đây, thật ra thì mỗ Phượng phát hiện, một cái quốc gialuậnTrấn Nam Vương quyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thần như vậy hay Định Vương Phủ trung thần cũng không phải một chuyện tốt. Trấn Nam Vương cường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quyền tàn phá tôn nghiêmhuyết tính của Tây Lăng Hoàng. Nếu như Mặc Cảnh Kỳ thì ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy được cho dù hắn gì cũng không biết, điên điên khùng khùng hắn cũng tình nguyện hi sinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho tổ quốc chứ không nguyện ý chắp tay Hoàng Thành cho người ta. Định Vương Phủ bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Sở bình an hai trăm năm, hình trung tàn phá năng lực và tướng lãnh của những quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đội khác của Đại Sở. Một khi Mặc gia quân cùng Đại Sở ly tâm, hậu quả thể nghĩ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bết bát nhất chính là phương thức hoàng tộc Đại Sở kiêng kỵ Mặc gia quân không phảibồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưỡng tướng lãnh khác để chống lại hắn, vừa chèn ép Định Vương Phủ vừa sợ xuất hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm một Định Vương Phủ khác. Cho nên dẫn đến Đại Sở trừ Định Vương Phủ mấy lão tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra thì không danh tướng nào khác.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 306 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc