GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 281: Đàm Kế Chi sa lưới, thăm tù

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mặc phần lớn thế lực Định Vương phủ đã rời khỏi kinh thành đã lâu, nhưng khi Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự muốn tìm một người thì rất dễ dàng. sao Định Vương phủ định trong Sở kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không phải mười năm hay tám năm, gần hai trăm năm, nội tình thâm sâu trong đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuyệt đối không phải một Hoàng duệ thân thế của Tiền triều rất ít khi đi lại giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ban ngày ban mặt như Đàm Kế Chi thể hiểu. Cho nên, khi Đàm Kế Chi bị người của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương phủ mời đến Định Vương phủ một cách đầy khách khí nhưng cũng không cho từ chối, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn khó giấu thần sắc hơi kinh hãi.

Trong đại sảnh, trên chủ vị, Mặc Tu Nghiêu nhìn nam tử trung niên lạnh nhạt đang đứng giữa sảnh chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chằm, cười như như không, nói: “Đàm công tử… Ngươi nói lần này Bản vương nên làmđể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp đãi ngươi đây? Hay nói cách khác… Ngươi còn thứ gì thể trao đổi với Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay cho mạng của ngươi?”

Nghe vậy, Đàm Kế Chi thật sự không muốn giải thích nhiều. Người như Mặc Tu Nghiêu, một khi hắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nhận định một kết quả nào rồi, thì luận ngươi có giải thích như thế nào đi nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng đềuchuyện khôngbất kỳ ý nghĩa gì. Nhưng hắn lại không thể không cố gắng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính mạng của mình, sao hắn cũng không phải chán sống, cười khổ bất đắc dĩ, nói: “Quả nhiên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 căn của Định Vương phủ thật sâu đậm, rơi vào trong tay Vương gia, tại hạ không còn lời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào để nói. Chỉ là… Không biết tại hạ đã làm chuyện chọc giận Vương gia?”

Mặc Tu Nghiêu đánh giá Đàm Kế Chi một cách đầy thích thú, nhướng mày cười nói: “Chẳng lẽ Đàm công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử cho rằng, Bản vương tìm ngươi đến để uống trà hay sao?”

Đàm Kế Chi thở dài, đương nhiên hắn biết tại sao Mặc Tu Nghiêu lại tìm hắn, chỉ điều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghĩ tới lại bị tìm được nhanh như vậy thôi. Thở dài, Đàm Kế Chi liền nói một cách đầy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dứt khoát: “Chuyện Vương gia nói, tại hạ cũng không biện pháp nào. Mặc chủ ý© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại hạ ra, nhưng với triều đình Đại Sở hiện nay, tại hạ thật sự không biện pháp nào. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cho nên… Phượng Tam công tử, xin hãy tha thứ.” Dứt lời, Đàm Kế Chi còn chắp tay tạ lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Phượng Chi Dao vẫn chưa từng trời quang nắng ấm trên mặt từ khi nhìn thấy hắn.

Phượng Chi Dao cười lạnh một tiếng không để ý đến, Đàm Kế Chi cũng không để ý lắm, vẫn ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uống trà một cách bình tĩnh.

Mặc Tu Nghiêu dựa vào ghế, như đang đánh giá Đàm Kế Chi một cách thản nhiên. Song, tuy trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình tĩnh, nhưng trong lòng Đàm Kế Chi lại rất căng thẳng, ánh mắt Mặc Tu Nghiêu rơi xuống trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người hắn, nhìn như bình thường, nhưng trên thực tế lại cho hắn một áp lực không khác đao thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiếm thật. Hắn biết, hôm nay, mình rơi vào trong tay Mặc Tu Nghiêu, thể sống hay chết, toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bộ đều dựa vào tâm tình của Mặc Tu Nghiêu.

Một lúc lâu sau, dường như Mặc Tu Nghiêu đã nhìn đủ rồi, nên mới từ từ thu ánh mắt lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khóe môi câu lên một nụ cười trào phúng, “Đàm công tử đây tán gẫu với Bản vương, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đang đợi người đến cứu ngươi sao?”

Đàm Kế Chi liền sửng sờ, nụ cười trên mặt càng khổ sở, “Nếu đã rơi vào trong tay Vương gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì không dám làm như thế.” Hắn thật sự chưa từng đặt hy vọng quá lớn vào những người đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xưa nay, Đàm Kế Chi rất kiêu ngạo về ánh mắt của mình, so với Mặc Tu Nghiêu, thì những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người lục đục với nhau trong Sở kinh lúc này vẫn còn kém xa lắm. Rơi vào trong tay Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu, hắn cũng không trách,sao hắn cũng đã từng tính kế Mặc Tu Nghiêu giúp Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kỳ không ít lần. Thậm chí từng suýt chút nữa đã tiêu diệt Định Vương phủ hoàn toàn. Hắn chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không cam lòng, cả đời hắn luôn mang chí lớn, song, chỉ trong chớp mắt đã thành một kẻ gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bốn mươi lại vẫn một têndụng. Hôm nay rơi vào trong tay Mặc Tu Nghiêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội sống sót lại càng xa vời……

Tất nhiên, sự không cam lòng trong mắt Đàm Kế Chi, Mặc Tu Nghiêu đều nhìn thấy, mỉm cười nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đàm Kế Chi: “Đàm công tử đang không cam lòng những cực khổ trong mấy năm qua đều uổng công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ư?”

“Chỉ sợ không phải uổng công, trải đường cho người khác.” Đàm Kế Chi nhìn Diệp Ly vẫn ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 im lặng không nói bên cạnh Mặc Tu Nghiêu, nói một cách ảo não: “Lại nói, hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ sau khi Vương gia cưới Vương phi, thì Định Vương phủ liền bắt đầu đổi vận. Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giằng co nhiều như vậy, thay vì nói gây khó khăn cho Định Vương phủ, thì không bằng nói làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Định Vương phủ đoạn tuyệt quan hệ với Đại Sở một cách quang minh chính đại.” Mày kiếm của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc Tu Nghiêu khẽ nhướng lên, nghiêng đầu khẽ mỉm cười với Diệp Ly đang ngồi bên cạnh, quay đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại nói với Đàm Kế Chi một cách hơi tiếc nuối: “Nếu không một vài chuyện lúc trước, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như Đàm công tử, thì thật sự Bản vương hy vọng thể giữ lại trong Định Vương phủ. Thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, Đàm công tử không cần ảo não, cho kế hoạch của ngươithành công, thì người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể cười nói cuối cùng cũng sẽ không phải ngươi. Bởi vì… Từ khi mới bắt đầu, thì ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã đi sai hướng rồi. Nhìn Nhâm Kỳ Ninh xem, Đàm công tử còn không biết sự chênh lệch giữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi hắn ta sao?”

Đàm Kế Chi liền biến sắc, nếu nói trên đời này aichỗ đau của Đàm Kế Chi, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, không nghi ngờ chút nào, Nhâm Kỳ Ninh tuyệt đối được xem một người số đó. Kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ sau khi Nhâm Kỳ Ninh dùng thân phận hậu duệ của Tiền triều, hơn nữa lại Lâm Nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để xuất hiện, thì Đàm Kế Chi vẫn cảm thấy bất an cùng. Lâm Nguyện chỉ có một, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhâm Kỳ Ninh con mồ côi của Tiền triều, thì như vậy, Đàm Kế Chi hắn là cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây? Còn nếu hắn ta không phải hậu duệ của Tiền triều, thì như vậy, những hành vi trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nửa đời của hắn ta lại cái gì? Đàm Kế Chi không đi tìm Nhâm Kỳ Ninh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không đi tìm Lâm đại phu để hỏi thăm, bởi trong hồ, hắn cảm thấy, đáp án © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, rất thể, mình không muốn nghe thấy.

“Hình như chuyện này không cần Vương gia quan tâm.” Sắc mặt Đàm Kế Chi khó coi, nói.

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nói: “Quả thật không liên quan với Bản vương. luận ngươi, hay Nhâm Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh, cho tới bây giờ, Bản vương chưa từng đặt vào mắt.”

“Vương gia không khỏi quá tự tin rồi. Đừng quên năm đó Định Vương phủ ngã thê thảm đến mức nào.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trên lý trí, Đàm Kế Chi biết hiện tại tuyệt đối không nên mạnh miệng với Mặc Tu Nghiêu. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy sự đễnh tùy tính thờ ơ dửng dưng trong mắt Mặc Tu Nghiêu, thì lửa giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng liền không nén được bốc lên. Khiến cho người ta tức giận không phải ngươi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đấu lại kẻ địch của ngươi, từ đầu tới cuối, kẻ địch của cũng chưa từng đặt ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào trong mắt.

“Cho nên, hiển nhiên, Đàm công tử Mặc Cảnh Kỳ đã làm một chuyện ngu xuẩn. Chẳng lẽ các ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho rằng, năm đó, nếu không phải bởi vì Định Vương phủ thần tử của Đại Sở, dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút bản lĩnh không lên mặt bàn được của Mặc Cảnh Kỳ, thì thể tính kế Đại ca của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta sao?” Năm đó, mặc dù Thế tử Mặc Tu Văn của Định Vương phủ khôngdanh tiếng thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 niên thành danh như đệ đệ trong kinh thành, nhưng quả thật một trong những người Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu kính phục một cách thật lòng nhất. thể làm cho người như Mặc Tu Nghiêu kính phục, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì tuyệt đối không thể chỉ mỗi thân phận huynh trưởng thể làm được, “Mà bây giờ… Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ này, ai thể ngăn cản ta?”

Đàm Kế Chi cười khẽ một tiếng, mắt hiện lên sự không tin. Chỉ là, ánh mắt như vậy lại© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy phần cố hết sức miễn cưỡng, Mặc Tu Nghiêu cũng không để ý, phất tay một cái cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người dẫn người đi. Tạm thời, Đàm Kế Chi vẫn còn chút tác dụng, không thể giết, nhưng tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể để cho hắn ta lại chạy khỏi tay hắn lần nữa.

Phượng Chi Dao xách Đàm Kế Chi đã bị chế trụ võ công đi một cách thô lỗ, trong đại sảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ còn lại Diệp Ly Mặc Tu Nghiêu đang ngồi đối diện nhau. Diệp Ly vừa đổi nước trà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nguội, lại thay một tách trà nóng một cách chậm rãi, vừa mỉm cười hỏi nam tử tóc trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang ngồi đối diện: “Vương gia kế hoạch không? Người như Đàm Kế Chi…” Đàm Kế Chi đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không phải chuyện lớn gì, rơi vào trong tay Định Vương phủ, bị chế trụ võ công, chỉ cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người vẫn còn trong Định Vương phủ, thì cho tùy tiện ném vào phòng giam, hắn cũng không chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi Định Vương phủ được, càng đừng nghĩ truyền tin tức ra. Chỉ điều, Diệp Ly nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới Lâm đại phu vẫn còn đang Tây Bắc, lúc trước, khi trở về, nàng cũng không hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lâm đại phu về chuyện của Đàm Kế Chi. Sống chung nhiều năm như vậy, còn ơn cứu mạng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dạy bảo vào năm đó, Diệp Ly đã thật sự xem ông lão này người thân. Nàng cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hy vọng khiến cho ông ấy quá thương tâm.

“Tôm tép nhãi nhép thôi.” Mặc Tu Nghiêu nói một cách không lạnh không nhạt, “A Ly yên tâm, ta sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giải quyết tốt quan hệ giữa Đàm Kế Chi Lâm đại phu.”

Diệp Ly gật đầu, chỉ cần chuyện Mặc Tu Nghiêu hứa, thì xưa nay cũng đều hết sức đáng tin, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy nghĩ một chút liền vứt ra sau đầu, nói với Mặc Tu Nghiêu: “Ở kinh thành cũng không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện nữa, chúng ta vẫn nên về Tây Bắc sớm thôi.” Chỉ sợ còn kéo dài thêm một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì khi trở về, Đại ca sẽ thật sự nổi giận.

Mặc Tu Nghiêu gật đầu, cười vui vẻ, “Lần này, giải quyết chuyện của Phượng gia xong, chuyện Tân hoàng đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơ cũng đến lúc kết thúc. Sau đó, chúng ta liền về Tây Bắc.” Mặc dù thỉnh thoảng luôn tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ném phần lớn công việc cho Từ Thanh Trần, nhưng Mặc Tu Nghiêu vẫn biết đạohăng quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hóa dở. Nếu lỡ bóc lột quá mức khiến cho Từ Thanh Trần bỏ gánhchạy mất, thì cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được sẽ khôngđược cái mất.

Lại nói, lần này, Phượng gia cũng xui xẻo cùng, mặc dù nói, trong sĩ, nông, công, thương, thương nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng cuối cùng, nhưng thương nhân làm được đến tình trạng như Phượng gia thì tuyệt đối còn vinh quang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn đại đa số mọi người rất nhiều. Huống chi, Phượng gia phú hào duy nhất trong tứ đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phú hào của Đại Sở đặt chân kinh thành, hơn nữa, lạichút quan hệ với hoàng gia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những thương gia bình thường, ai cũng phải cho mấy phần mặt mũi. Nhưng kể từ sau khi Hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 băng hà, đang lúc chuyện nên ủng hộ bên nào, con cháu của Phượng gia chia thành mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phe, khiến cho trời đất mịt, nhưng vẫn không thể cho ra kết quả, thì Phượng gia cũng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị tịch biên gọn gàng sạch sẽ. Thậm chí, ngay cả nguyên nhân bị tịch biên nhà, bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không biết ràng, cả nhà lớn nhỏ, trên trăm người, đều bị giam vào nhà lao của Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lý Tự trong kinh thành. Bởi cái gọi cây đổ bầy khỉ tan, Phượng gia bị một lưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bắt hết, từ trên xuống dưới, cả trăm người, không một ai trốn thoát, đều bị giam vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà lao mà không chút báo động trước nào, nên tất nhiên, những người giao tình tốt trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày thường đều sợ đến không tránh kịp, lại càng không cần phải nói đến những người đang chờ Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia gặp xui xẻo để phân chia một chén canh kia, nơi nào còn người chạy vạy giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn họ chứ? Vốn phu nhân, công tử, tiểu thư kim tôn ngọc quý, cẩm y ngọc thực, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên bị giam vào trong đại lao âm u dơ bẩn, nên tất nhiên liền khóc lóc không ngừng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Gia chủ Phượng gia, cũng tức cha ruột của Phượng Chi Dao, Phượng Hoài Đình bị giam riêng trong một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng giam, cũng trầm ổn hơn thê thiếp, con cái và những người Phượng gia khác đang khóc sướt mướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh rất nhiều, chỉ ngồi dựa lưng vào tường trong một góc của phòng giam, ngay cả Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phu nhân trong phòng giam bên cạnh kêu to, thì cũng không đáp lại một tiếng nào.

Phượng Chi Dao vừa bước vào Đại Lý Tự thì đã bị người ngăn lại. Vốn dựa theo mệnh lệnh của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cấp trên, thì mặc dù quan hệ giữa Phượng Chi Dao Phượng gia lạnh nhạt, nhưng cũng là thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tử của Phượng gia, chắc chắn cũng phải giam vào nhà lao. Nhưng hết lần này tới lần khác, Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao còn một thân phận khác,tâm phúc Định Vương, phó tướng của Mặc gia quân. Những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đi bắt người tự suy đi nghĩ lại liên tục, nhưng cũng không dám tự đi đến Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ bắt người, chỉ đành phải trở về báo cáo lại, cuối cùng, cấp trên cũng không giải quyết được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì. Nhưng bây giờ, Phượng Tam công tử còn muốn vào Đại Tự thăm người của Phượng gia, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất cứ giá nào cũng đều không được.

Thần sắc Phượng Chi Dao tối tăm nhìn quan viên ĐạiTự mang theo vẻ mặt giả cười trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chằm chằm, sau khi Phượng gia bị giam vào đại lao, hắn vẫn bận rộn đi bắt Đàm Kế Chi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn thành phân phó của Vương gia, rồi mới có thời gian rảnh tới thăm, nhưng lại bị người chặn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ở ngoài cửa, đã hai ngày không ngủ, thể nghĩ, tâm tình Phượng Chi Daobao nhiêu xấu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Cút ngay.” Phượng Chi Dao nói một cách lạnh lùng, khuôn mặt tươi cười luôn phong lưu phóng khoáng lại bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhuộm mấy phần nghiêm khắc, khiến cho người đang chặn đường trước mặt không khỏi rùng mình một cái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Phượng Tam công tử, niệm tình Định Vương, nên triều đình không làm khó ngươi, đã ân điển rồi. Đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết điều như vậy!” lẽ phát hiện mình lại bị một vãn bối hậu sinh dọa một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách tùy tùy tiện tiện như vậy, lão đầu tử trước mặt nóng lòng muốn vãn hồi mặt mũi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất đi nên nói một cách chính nghĩa, đường hoàng. Phượng Chi Dao cười khẽ một tiếng đầy khinh thường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Có bản lãnh thì cũng giam cả Bản công tử vào đi. Bản công tử còn chưa từng nghe nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại Tự không cho người thăm tù.” Quả thật, Đại Tự không cho người thăm một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tùy tiện, nhưng trên quan trường vẫn một vài quy tắc luật bất thành văn. Chỉ cần có tiền, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trừ hoàng cung ra, cũng chưa nơi không được phép đi lại. Chỉđiều, Phượng Chi Dao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tính đưa tiền, nhìn lão đầu mang theo vẻ mặt chính khí trước mặt, cười nhưnhư không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Có cần Bản công tử nói cho người của Ngự sử đài, Vương đại nhân làm quan ở Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tự bảy năm đã thu bao nhiêu lợi lộc không?”

Mặt của Vương đại nhân kia liền biến sắc, nhìn lướt qua đám thuộc hạ đang cúi đầu làm như không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy ở một bên, nhìn Phượng Chi Dao chằm chằm một lúc lâu, mới ho khan một tiếng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi nói: “Nếu Phượng Tam công tử người của Định Vương phủ, thì tất nhiên, bản quan không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngăn cản. Chỉ xin Phượng Tam công tử đi ra nhanh một chút.”

Phượng Chi Dao cười lạnh một tiếng, nói: “Bản công tử tới đây không liên quan đến Định Vương phủ.” Vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dứt lời, cũng không để ý Vương đại nhân có sắc mặt gì, liền vung tay áo đi vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại lao.

Vừa đi vào phòng giam, một luồng hơi thở âm lãnh, thối rữa bay thẳng vào mặt. Hai nên lối đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhỏ đều những cánh tay đen đủi,bẩn vươn ra từ bên trong muốn kéo người đi đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua lại. Phượng Chi Dao “Hừ” khẽ một tiếng, ánh mắt hung ác đảo qua hai bên, ngay lập tức, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vốn các phạm nhân đang nhoài người ra ngoài song sắt muốn lôi kéo liền thu tay lại. Người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong đại lao lâu dài đều bản năng xu cát tị hại (hướng về điều tốt, tránh điều làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hại mình), cho thoạt nhìn, bề ngoài của Phượng Chi Dao tuấn mỹ hoa quý, như công tử phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưu của thế gia danh môn, nhưng lệ khí tích lũy trong mười mấy năm chinh chiến sa trường cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải những phạm nhân này thể chống lại.

Người của Phượng gia bị giam trong phòng giam cuối cùng, còn chưa bước vào trong đó đã thể ngửi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy mùi hôi thối quỷ dị truyền ra từ bên trong khiến cho Phượng Chi Dao không khỏi nhíu nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mày, hơi cúi đầu xuống, trong đôi mắt hiện lên một tia lãnh ý.

Đi vào nơi đang giam giữ người của Phượng gia, ánh mắt Phượng Chi Dao nhìn nam nhân đang nhắm mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dưỡng thần trong gian phòng giam riêng cuối cùng kia đầy phức tạp. Phượng Hoài Đình đã gần sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi, nhưng nhìn bề ngoài còn trẻ hơn tuổi thật không ít, cho dù ở trong phòng giam âm u © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dơ bẩn này, ngồi trên chiếu, cha cũng sạch sẽ hơn những người của Phượng gia đang khóc sướt mướt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ồn ào không ngừng ở trong phòng giam bên cạnh. Phượng Chi Dao lại phát hiện, so với lúc hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rời khỏi kinh thành vào nhiều năm trước, những sợi tóc trắng bên tóc mai của ông lại càng nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn. Sáu năm trước, vào lần hồi kinh cuối cùng, Phượng Chi Dao không nghe lời khuyên của Từ Hồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ngạn trở về thăm, nên tính ra, cha con bọn họ đã không gặp nhau suốt bảy tám năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi. Phượng Chi Dao nhắm mắt lại, che giấu tâm tình thừa dưới đáy mắt.

Đột nhiên, Phượng Chi Dao xuất hiện, ngay lập tức, khiến cho đám người Phượng gia còn đang ồn ào liền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 im lặng. Nam tử mặc một bộ áo gấm màu đỏ hoa quý đứng trong hành lang, dung mạo đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất kỳ nơi nào cũng đều tuấn mỹ xuất sắc khiến cho phòng giam âm u này liền sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngời lên. Người của Phượng gia cũng không thân thiết với Phượng Chi Dao, bắt đầu từ khi Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dao tám chín tuổi, thời gian hắn ở Định Vương phủ bên ngoài nhiều hơn nhà rất nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chỉ là, nhìn nam tử áo đỏ nhanh nhẹn trước mặt, cuối cùng, cũng có người nhớ lại còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một người Phượng gia luôn mặc một bộ áo đỏ bất kỳ lúc nào vào rất nhiều năm trước. Đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên, không biết ai lại kêu lên, “Phượng Chi Dao!”

“Đại ca, Nhị ca, đã lâu không gặp, hai người vẫn khỏe chứ?” Phượng Chi Dao nhướng mày, lộ ra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nụ cười không thật lòngđầy ác ý với hai nam tử trung niên cách mình không xa.

luận qua bao nhiêu năm, Phượng Chi Dao vẫn không cách nào thích hai vị đích huynh này của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình. Khi còn nhỏ, bọn họ sự tồn tại đầy hâm mộ e ngại với hắn; lúc thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 niên, bọn họ đối tượng hắn chán ghét coi kẻ thù.bây giờ, đã trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành từ lâu, Phượng Chi Dao đã ném hai vị huynh trưởng này ra sau lưng vĩnh viễn. Mối hận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được cho thấu xương lúc còn thiếu niên, bây giờ còn lại cũng chỉ chán ghét nhàn nhạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 theo quán tính thôi.

“Phượng Chi Dao? Sao ngươi lại đây?” Thứ tử của Phượng gia, Phượng Chi Viễn trừng mắt nhìn Tam đệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã không gặp nhiều năm, hỏi không biết trong lòng cảm thụ gì. Ân oán khi còn bé, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể chỉ đùa giỡn của những đứa trẻ không hiểu chuyện, nhưng phần lớn những ân oán trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời thiếu niên lại càng liên quan đến lợi ích. Năm đó, mọi người ở Phượng gia đều lấy lý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 do Phượng Chi Dao qua lại gần gũi với Định Vương phủ bức bách gia chủ đuổi hắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi Phượng gia, hơn nữa, sau khi Phượng Chi Dao đi theo Định Vương đến Tây Bắc, lại công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khai đoạn tuyệt quan hệ với hắn ta. Nhưng hôm nay, Phượng Chi Dao lăn lộnĐịnh Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như cá gặp nước, thì ngược lại, bọn họ lại lưu lạc đến tận đây. Sắc mặt hai người con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai trưởng của Phượng gia cũng đều rất khó coi.

“Tam ca… Tam ca! Cứu muội đi, chuyện không liên quan đến muội! Cứu muội……” Một người phụ nữ trung niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền tới gần song sắt, vươn tay kéo vạt áo của Phượng Chi Dao, vừa khóc vừa nói. Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chi Dao nhíu mày, Liễu gia Vương cũng dự tính thật vẹn toàn, không chỉngười bổn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia (dòng chính, dòng trưởng, được thừa kế từ đường trong dòng họ, thườngcon trưởng do chính thất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sinh)bàng chi (dòng thứ, con thứ do thiếp sinh, không được thừa kế từ đường, như cô, chú, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bác, anh, chị, em có cùng họ) của Phượng gia, ngay cả con gái đã gả ra ngoài cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều bắt vào hết. Thoạt nhìn… Như thế nào cũng không giống chỉ uy hiếp hắn Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ. Nhớ tới nụ cười không quan tâm để ý chút nào của Mặc Tu Nghiêu trước khi mình ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cửa, Phượng Chi Dao nhíu mày.

“Ngươi tới đây làm gì?” Từ khi Phượng Chi Viễn kêu lên cái tên Phượng Chi Dao lần đầu tiên, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Hoài Đình đã mở mắt, nhìn thấy nam tử áo đỏ nhanh nhẹn hoa quý phía ngoài, trong mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lướt qua một tia cảm xúc phức tạp, rồi lại biến mất cực nhanhđáy mắt, hỏi một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình tĩnh.

Giọng nói lạnh lùng khiến cho trong lòng Phượng Chi Dao không khỏi buồn phiền, nhưng nụ cười trên mặt lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng phát ra rực rỡ, “Đương nhiên để thăm cha rồi, thoạt nhìn cũng không tệ lắm nhỉ!”

“Nhiều chuyện.” Phượng Hoài Đình nói một cách lãnh đạm: “Ngươi đã không phải con cháu của Phượng gia rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng gia xảy ra chuyện gì cũng không liên quan với ngươi, ta cũng không cần ngươi nhiều chuyện tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm. Không có chuyện gì thì về đi.” Nói xong, Phượng Hoài Đình lại nhắm mắt lại lần nữa, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ý tới sắc mặt đột nhiên biến đổi của Phượng Chi Dao nữa.

“Cha, cha nóivậy?” bên cạnh, Tứ tiểu thư Phượng gia nói một cách bất mãn: “Tam ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm phúc của Định Vương, chắc chắn Tam ca tới cứu chúng ta. Tam ca… Mau kêu người ta thả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muội ra ngoài đi.”

Vốn Phượng Chi Dao còn mấy phần áy náy, nhưng bị lời nói lạnh lùng như thế của Phượng Hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đình đánh thẳng vào trong lòng, nên liền tức giận ngập trời, cười lạnh một tiếng, kéo vạt áo đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị Phượng Tứ nắm chặt về, nhướng mày cười nói: “Xin lỗi, đúng như Phượng lão gia nói, ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải người của Phượng gia, thì Phượng gia có ra sao, cũng không quan hệ gì. Ta đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây… Chỉ đến xem kịch vui thôi.”

“Tiểu súc sinh! Cho Phượng gia suy bại thì cũng không tới phiên ngươi chế giễu. Nói không chừng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng gia chính bị môi tinh (môi = nấm mốc) do tiện nhân sinh ngươi gây tai họa!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh, đột nhiên, Phượng phu nhân mắng lớn tiếng.

Nghe vậy, Phượng Chi Dao nhìn Phượng phu nhân hơi kinh ngạc. Cho tới bây giờ, Phượng phu nhân đều ỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình phu nhân chính thất, mặc chưa bao giờ nhìn thẳng vào một thứ tử như hắn, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài vẫn bày ra một bộ dáng hiền lành rộng lượng, một chuyện chọc cho người ta nhàn ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 toái ngữ cũng sẽ không bao giờ làm. Ngoại trừ hai đứa con trai luôn ức hiếp hắn mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con bọn họ luôn xa lánh hắn không để lại dấu vết, thì so với một vài phụ nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ác độc lòng dạ độc ác trong nội trạch, Phượng phu nhân đã thật sự được xem như khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt rồi. Nhưng không nghĩ tới, vào lúc này, bà ta lại không nhịn được.

“Câm miệng!” Đột nhiên, Phượng Hoài Đình lên tiếng, nói một cách lạnh lùng: “Lời nói thô tục, chẳng lẽ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng giam, thì tu dưỡng của bà đều bị chó ăn rồi hả?”

Phượng phu nhân bị nghẹn, há miệng một hồi lâu cũng không thể nói ra được.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 281 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc