GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 280: Phượng gia bị tịch biên

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hoàng hậu tự dưng mất tích trong cung, tuyệt đối một chuyện lớn đủ để chấn động triều đình. Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không biết cân nhắc như thế nào Mặc Cảnh Lê vẫn phong tỏa tin tức này trong phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vi nhất định. Nhưng điều này cũng không gây trở ngại cho những người biết tin tức âm thầm nghị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luận ồn ào. Cho nên, sau khi Hoa Quốc công nhận được tin tức vội chạy vào hoàng cung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dọc đường đi, những người ông quen biết thấy ông đều dùng ánh mắt đồng tình nhìn vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão tướng quân đã chinh chiến sa trường cả đời này.

Khi Nhiếp Chính Vương tiền nhiệm Mặc Lưu Danh còn tại thế, thậm chí, khi Hoa Quốc công còn trẻ, Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia đã từng tôn vinh hiển hách đến cỡ nào. Mặc dù có Định Vương phủ, nên không thể gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là thế gia đệ nhất Đại Sở, nhưng cũng tuyệt đối danh môn số một số hai. Chỉ là, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ sau khi Mặc Lưu Danh qua đời, Hoa Quốc công già đi, người mắt đều có thể thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được Hoa gia dần dần bị Hoàng đế áp chế, cho dù ra một đứa con gái làm Hoàng hậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì tình hình cũng vẫn không có khuynh hướng chuyển biến tốt. bây giờ, Hoàng hậu nương nương sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở thành Hoàng thái hậu lại tự dưng mất tích, thì sao có thể không khiến cho mọi người thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng tình đây?

Lúc Hoa Quốc công đến Mặc Cảnh đang trong thiên điện trong cung Hoàng hậu, sau khi nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin tức Hoàng hậu mất tích, hắn cũng phi ngựa nhanh chóng chạy vào cung để xác định tin tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này. sao, sau khi Thập hoàng tử kế vị, Hoàng hậu Hoa gia nắm giữ quyền chủ động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ dàng nhất, đến lúc đó, cũng sẽ cực kỳ không lợi cho hắn. Nếu Hoàng hậu thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất tích, thì tất nhiên, Hoa gia không còn bất kỳ do gì để tham dự vào triều chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa. Hoa Quốc công đã lớn tuổi, mà những người còn lại của Hoa gia thì còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách kia.

“Cựu thần bái kiến Nhiếp Chính Vương.” Hoa Quốc công run rẩy vừa lạy vừa nói.

Mặc Cảnh vội tiến lên tự đỡ Hoa Quốc công dậy, rồi nói: “Để Lão quốc công phải tự tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cung một chuyến, Bản vương thật sự cảm thấy rất xấu hổ, mong Lão quốc công đừng trách.”

Ngay lập tức, nước mắt của Hoa Quốc công tuôn đầy mặt, “Vương gia nói quá lời, Hoàng hậu nương nương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đột nhiên mất tích, sao lão phu thể không tới được? Số mệnh của Hoàng hậu thật khổ mà… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cung cấm sâm nghiêm như vậy, sao Hoàng hậu nương nương lại……”

Sắc mặt Mặc Cảnhcứng đờ, xưa nay hắn vẫn biết Hoa Quốc công lớn tuổi này không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93đèn đã cạn dầu, bây giờ, chỉ mới nói hai câu đã đẩy trách nhiệm lên người mình. Hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại, thủ vệ kinh thành hoàng cung đều nằm trong tay hắn, nếu Hoa Quốc công nói thẳng rằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn không biết cách thống lĩnh thì cũng có thể. Thậm chí, còn thể khiến cho người ta hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghi hắn động tay động chân hãm hại Hoàng hậu.

“Lão quốc công đừng lo, Bản vương tin Hoàng tẩu là người hiền đều được trời phù hộ, chắc chắn sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp dữ hóa lành. Xin Lão quốc công ngồi xuống đã, rồi hãy nói chuyện.” Cho hận không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầu cho Hoàng hậu không thể về được, nhưng ngoài mặt, Mặc Cảnh cũng không thể không nói vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời tốt lành, an ủi. Chỉ là, hiển nhiên, an ủi như vậy không tác dụng với Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quốc công, Hoa Quốc công vẫn nghẹn ngào lẩm bẩm kêu Hoàng hậu, lão nhân với mái tóc bạc phơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng như tuyết, khuôn mặt đầy nước mắt, khiến cho người ta nhìn thấy không thể không đành lòng.

Lúc này, trong điện cũng không ít người, không chỉ Thái hậu các vị tần phi vị phân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao trong cung, ngay cả các Vương gia tôn thất cũng đều tới. Nhìn Hoa Quốc công như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những người khác cũng không nhẫn tâm hỏi thêm nữa. Nhưng chỉ Thái hậu không cố kỵ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì, cất giọng nói: “Nghe nói Hoa Quốc công vừa mới ra khỏi Định Vương phủ, không biết lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoa Quốc công đến Định Vương phủ làm gì?”

Người đây đều nhìn Thái hậu hơi kinh ngạc, hình như từ sau khi tuyên bố Di chiếu, Thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền thay đổi thành một người khác. Nếu trước kia, Thái hậu còn mấy phần phong phạm nữ kiệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâmthâm trầm, thì hiện tại, Thái hậu lại càng giống một phụ nhân tri tầm thường. Ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên cạnh, khóe môi Liễu Quý phi câu ra một nụ cười cực kỳ khó thấy, hiển nhiên, so với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thái hậu, nàng càngưu thế hơn. Cho nên, sau khi bối rối và khiếp sợ vào lúc ban © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu, thì rất nhanh, nàng liền bình tĩnh lại, nàng biết làm thì mình mới thể sống sót. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hoa Quốc công nhìn Thái hậu đầy bi thương, giọng nói buồn bã: “Thái hậu nương nương thứ tội, cựu thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe thấy tin Hoàng hậu nương nương mất tích, thì trong lúc tình thế cấp bách mới đi đến Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phủ cầu kiến Định Vương xin giúp đỡ trước. Cũng cựu thần không suy nghĩ kỹ, kính xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thái hậu nương nương giáng tội.”

Mọi người vẻ mặt 囧, ngươi đã nói đến như vậy thì ai còn thể trách tội ngươi? Huống chi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước khi băng hà, Mặc Cảnh Kỳ đã khôi phục tất cả địa vị danh dự của Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phủ, mặc Mặc Tu Nghiêu không chịu tiếp nhận, nhưng bọn họ, thân thần tử của Đại Sở, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì lại không thể làm như không nhìn thấy. Lấy địa vị thân phận của Định Vương phủ, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng hậu mất tích, Hoa Quốc công đi xin giúp đỡ trước tiên cũng không không thể.

Mặc Cảnh khẽ cau mày, vẻ mặt nhìn Hoa Quốc công lại ôn hoà hiếm có, nói: “Lão quốc công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quá lo. Chuyện này, Lão quốc công cũng không làm sai, có tội gì? Nhưng không biết Định Vương đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói như thế nào?”

Ngồi bên cạnh, Thái hậu bị Mặc Cảnh Lê đánh mặt mũi, sắc mặt liền nhăn nhó, nhưng không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm gì nữa. Hoa Quốc công thở dài, nói: “Chuyện xảy ra đột ngột, bên phía Định Vương cũng mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa nhận được tin tức, đã phái người đi điều tra rồi, nói vậy, rất nhanh, sẽ có tin tức.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mọi người thấy Hoa Quốc công lo lắng như thế, thì cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy vị dòng họ trong hoàng thất cùng an ủi mấy câu. Nhiều năm như vậy, Hoàng hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm việc đoan chính lễ độ, trong tông thất vẫn hơi danh vọng. Hoa Quốc công chỉ tạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ơn từng người, rồi cũng không nhiều lời nữa.

“Lão quốc công, xin dừng bước.” Cửa cung, Hoa Quốc công đang muốn xuất cung về phủ, thì lại bị người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đuổi theo phía sau ngăn lại. Xoay người, Hoa Quốc công nhìn cung nữ lạ mặt trước mắt, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách thản nhiên: “Chuyện gì?” Tiểu cung nữ này chỉ mới mười bốn, mười lăm tuổi, đối mặt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lão tướng chinh chiến cả đời như Hoa Quốc công thì vẫn hơi sợ hãi, cúi đầu, vội nói: “Quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi nương nương mời Lão quốc công đến gặp một lát.” Hoa Quốc công nói một cách lãnh đạm: “Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gia ta Quý phi nương nương cũng không có giao tình. Nói vậy, cũng không chuyện cần nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Huống chi, hiện nay chính thời buổi rối loạn, lão phu tùy tiện ra vào hậu cung cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiện.”

Tiểu cung nữ này thấy ông ấy muốn đi liền vội nói: “Xin lão quốc công dừng bước. Nương nương nói… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện về Hoàng hậu nương nương. Kính xin Hoa Quốc công đến gặp.”

Sắc mặt Hoa Quốc công trầm xuống, nhìn tiểu cung nữ kia một cái với ánh mắt lạnh, rồi chắp tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Xin nương dẫn đường.”

Cuối cùng đã hoàn thành sự phân phó của nương nương, tiểu cung nữ cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền vội vàng xoay người đi phía trước dẫn đường cho Hoa Quốc công đi gặp Liễu Quý phi.

Tiểu cung nữ này cũng không dẫn Hoa Quốc công tới cung điện của Liễu Quý phi đang ở, dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến một cung điện vắng vẻ bình thường trong hoàng cung. Dọc theo con đường này lại không gặp một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nào, Hoa Quốc công liền biết Liễu Quý phi hoàn toàn khác với Thái hậu. Cho hiện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tại, thì trong cung, Liễu Quý phi vẫn có nhân mạch quyền lợi thâm sâu. Như vậy… Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng Hoa Quốc công trầm xuống, nếu Liễu Quý phi thật sự biết chân tướng của chuyện Hoàng hậu mất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tích…

“Cựu thần bái kiến Quý phi nương nương.” Liễu Quý phi ngồi dưới mái hiên của cung điện đã bị bỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoang lâu, nhìn qua vẫn cao cao tại thượng như tiên nữ trên trời. Xưa nay, Hoa Quốc công không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thích Liễu Quý phi, cũng không phải bởi nàng ta được xem như tình địch của con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình, cái loại không nhiễm bị trần, dường như tất cả chúng sinh đều không xứng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng ta đặt vào trong mắt từ trong xương được biểu hiện ra ngoài từ khi Liễu Quý phi vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn một thiếu nữ mới lớn. Ông không biết rốt cuộc từ đâuLiễu Quý phi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiêu ngạo đến nỗi đều cho rằng mình cao hơn tất cả hoa thơm cỏ lạ như vậy, nhưng kiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngạo như vậy lại khiến cho đại đa số mọi người cảm thấy khó chịu cùng. Cho nên lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước, tâmcủa Liễu Quý phi dành cho Mặc Tu Nghiêu, thì Hoa Quốc công cũng vẫn nhìn thấy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng cho tới bây giờ, ông cũng không xem trọng. Một thiếu niên tuấn kiệt lại tâm cao khí ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như Định Vương, thì sao sẽ để ý đến một gái cao ngạo chứ, cho nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xinh đẹp đi nữa.

“Hoa Quốc công miễn lễ.” Liễu Quý phi quay đầu lại, nói một cách thản nhiên.

Hoa Quốc công đứng dậy, cũng không khách khí, liền hỏi: “Nương nương triệu cựu thần đến đây, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện quan trọng?”

Liễu Quý phi mỉm cười, hỏi Hoa Quốc công với giọng tự nhiên: “Quốc công, Hoàng hậu nương nương khỏe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không?”

Đôi mắt của Hoa Quốc công liền đông lại, trầm giọng nói: “Thứ cho cựu thần không hiểu câu nói này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của nương nương ý gì.”

“Nếu thật sự không biết, thì Hoa Quốc công cần phải đến đây gặp Bản cung?” Liễu Quý phi chớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, nói: “Nếu không tin tức vô cùng chính xác, sao Bản cung lại dám mời quốc công đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây để gặp chứ? Lại nói, cũng là trùng hợp, tối qua, trong cung của Bản cung một nha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu, khi đi ngang qua Ngự hoa viên, trùng hợp nhìn thấy một người đang mang theo cái đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra khỏi cung. Vật đó bị lộ ra một góc, hình như một mảnh vải hình Phượng văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ Hoàng hậu nương nương mới thể mặc. Hơn nữa, trùng hợp chính là… Mặcnha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu kia không nhận ra, nhưng sau khi nàng ấy miêu tả lại, Bản cung lại thấy hơi giống như….” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoa Quốc công liền nói một cách lạnh lùng: “Lão phu không biết Quý phi nương nương đang nói cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì. Nếu nương nương chỉ muốn nói điều này, xin thứ cho cựu thần cáo lui.” Vừa chắp tay, Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quốc công liền xoay người muốn đi khỏi.

Trong đôi mắt lạnh lùng của Liễu Quý phi hiện lên một tia sáng ác độc, cười lạnh, nói: “Bây giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng hậu nương nương đang Định Vương phủ đi? Tối qua, người mang Hoàng hậu đi chính Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tam. Hoa Quốc công thật sự không để ý chút nào sao?”

Hoa Quốc công quay đầu lại, cười lạnh, nói: “Nương nương đãlòng tin như thế, sao không trực tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bẩm báo cho Vương Thái hậu đi? Thay thời gian rảnh rỗi lo lắng Hoa gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng hậu nương nương, không bằng, Quý phi nương nương nên lo lắng cho mình đi. Di chiếu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiên hoàng… Cũng không phải dễ sửa đổi như vậy.”

Ngay lập tức, sắc mặt Liễu Quý phi liền xấu đi, Hoa Quốc công đang cảnh cáo nàng, nếu nhúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay vào chuyện của Hoàng hậu, thì Hoa gia sẽ biện pháp làm cho hoàng thất thi hành Di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiếu của Mặc Cảnh Kỳ ngay lập tức. Thật ra, Di chiếu của Mặc Cảnh Kỳ thể kéo dài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến bây giờ, đã không tính dễ dàng. Chỉ là, bây giờ, Mặc Cảnh Kỳ còn chưa an táng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tân hoàng lại chưa đăng cơ. Liễu gia Vương trấn áp, nên tạm thời mới không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai nói đến chuyện tuẫn táng. Nhưng chuyện này đã chiêu cáo thiên hạ, thì sớm muộn gì, những kẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đọc sách nhàn rỗi không chuyện kia tuyệt đối sẽ nói ra. Nếu Hoa gia lại xem vào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chuyện này sẽ càng khó giải quyết. Trơ mắt nhìn Hoa Quốc công xoay người đi mất, đóa hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đào đang được Liễu Quý phi cầm liền bị nghiền nát thành từng mảnh nhỏ, nước hoa màu hồng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhuộm lên bàn tay trắng nõn như ngọc.

Trong Định Vương phủ, Mặc Tu Nghiêu nhận được tin tức do Hoa Quốc công phái người truyền đến thì nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhíu mày, rồi tiện tay ném phong thư lên bàn.

Diệp Ly cầm lên đọc, liền nhíu mày nói: “Sao Liễu Quý phi lại biết chuyện này?”

“Không một kế hoạch nàođã bắt cóc Hoàng hậu ra khỏi hoàng cung, nàng mong đợi hắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn trí sao? Bị người phát hiện cũng không lạ. Huống chi… Chỉ sợ, bên cạnh Liễu Quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi còn cao nhân.” Mặc Tu Nghiêu nói.

“Cao nhân?” Diệp Ly ngạc nhiên, nàng thật sự không nghĩ ra, trong thâm cung, bên cạnh Liễu Quý phi có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể dạng cao nhân gì. Chẳng lẽ trong hoàng cung thật sự là đầm rồng hang hổ sao?

Mặc Tu Nghiêu nói thật bình tĩnh: “Xưa nay, Liễu Quý phi luôn tự cho mình tài cao. Nếu luận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 văn thái, thì lẽ nàng ta thật sự được mấy phần. Nhưng nếu bàn về mưu kế, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàng ta còn kém xa lắm, mấy chuyện này, cũng không giống là bút tích của nàng ta.” Khác với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều khuê đại gia, Liễu Quý phi thật sự thể nói là cả đời trôi chảy, trăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sủng ngàn kiều (được nâng niu che chở, chiều chuộng cùng). Nàng ta sinh ra vào thời kỳ Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giaquyền thế nhất, lại đứa con gái duy nhất trong cùng một thế hệ, hơn nữa, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xinh đẹp tuyệt luân. Lúc trước, Liễu gia thật sự đã yêu thương nàng ta trong lòng bàn tay, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không, cũng sẽ không dưỡng nằng ta thành tính tình không đặt ai vào mắt như vậy. Vào cung lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị Mặc Cảnh Kỳ sủng ái đến khôngchút nguyên tắc nào, nên căn bản nàng ta không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuẩn bị đầu óc để lục đục với mọi người, Liễu Quý phi tùy tâm sở dục đã quen, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu bàn về mưu kế, thì quả thật không đáng để nói, nếu không, nàng ta cũng sẽ không khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Mặc Cảnh Kỳ hoài nghi vào lúc hắn ta hấp hối sắp chết, đến nỗi thất bại trong gang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấc.

Diệp Ly cũng không hiểuLiễu Quý phi, nhưng sau mấy lần giao phong, Diệp Ly cũng thể cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận được, quả thật, Liễu Quý phi không phải người giỏi về mưu kế. Chỉ nhìn cách nàng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quấn Mặc Tu Nghiêu thể nhìn ra được. Suy nghĩ một chút, Diệp Ly mới hỏi: “Chàng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoài nghi ai không?”

Mặc Tu Nghiêu cong môi cười một tiếng, nói một cách dứt khoát: “Đàm Kế Chi.”

“Đàm Kế Chi?” Diệp Ly sửng sốt, hình như đã lâu chưa nghe thấy cái tên này rồi. Kể từ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi Thư Mạn Lâm bị công chúa An Khê giết chết, Đàm Kế Chi cũng đã mất tích theo. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó liền xuất hiện Nhậm Kỳ Ninh, thật ra đã dời lực chú ý trên người Đàm Kế Chi của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọn họ đi. Lại không nghĩ rằng Đàm Kế Chi lại lẻn về kinh thành một lần nữa.

Mặc Tu Nghiêu nói: “Đàm Kế Chi ngây người im hơi lặng tiếngbên cạnh Mặc Cảnh Kỳ mười năm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu hắn ta không phải thần phục Mặc Cảnh Kỳ một cách thật tâm thật lòng, thì trong mười năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, hắn ta cũng không khả năng không làmđi? Cho nên, ta đoán… Hắn ta không chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quen biết Tô Túy Điệp, Liễu Quý phi,thậm chí, còn thể quen biết với cả Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa.” Nghe vậy, Diệp Ly cả kinh, nhíu này, nói: “Vậy thuốcMặc Cảnh Lê mang từ Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chiếu về……”

“Là Đàm Kế Chi tiết lộ tin tức cho hắn ta.” Mặc Tu Nghiêu nói tiếp: “Thánh địa Nam Cương vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm trong tay Thư Mạn Lâm, cho dù quan hệ giữa Công chúa Công chúa An Khê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mờ nhạt đi nữa thì cũngem gái ruột của công chúa An Khê. Thư Mạn Lâm không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nào không e ngại nàng ta. Nên tin tức Thánh địa Nam Cương loại thuốc này chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể là Đàm Kế Chi hoặc Thư Mạn Lâm nói cho hắn ta biết.” Diệp Ly trầm mặc, nếu thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự như thế, thì chỉ sợ cái chết của Mặc Cảnh Kỳ cũng không thiếu bút tích của Đàm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Kế Chi. Vuốt vuốt mi tâm, Diệp Ly không thể không thừa nhận, mình thật sự không thích hợp với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những chuyện lục đục với nhau này, “Nếu như vậy… Thì lần này Đàm Kế Chi và Liễu Quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi muốn làm gì?”

Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, nói một cách không thèm để ý: “Không cần lo lắng, nếu bọn họ muốn để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lộ tin tức này ra. thì cũng sẽ không tìm Lão quốc công để nói chuyện.nếu đã như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, thì tất nhiên điều cầu xin, chúng ta cũng cần không làm cái gì, chính bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ tìm tới tận cửa.” Hắn ngồi yên trong Định Vương phủ, cho dù Mặc Cảnh thật sự hoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghi Hoàng hậu đang trong Định Vương phủ, thì hắn ta dám đi vào lục soát sao? Huống chi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sợ Mặc Cảnh ước bọn họ mang Hoàng hậu đi luôn, lại có thể để lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhược điểm cho Hoa gia, tránh cho sau này, Hoa gia lại cho hắn ta ngột ngạt. Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không có ý định nhúng tay vào chuyện trong kinh thành, cho nên, phần lớn mọi chuyện đều luôn mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kệ. Chỉ là, với hắn, đến cùng thì, ý nghĩa của Phượng Chi Dao Hoàng hậu không giống với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người bình thường. Nên nếu Phượng Chi Dao đã mang người ra rồi, thì đương nhiên hắn sẽ không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ý mà làm chút chuyện để mang người đi luôn.

Diệp Ly cau mày nói: “Mặc kệ nói như thế nào, nhưngmột người rình coi, luôn khiến cho người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cảm thấy khó chịu.”

Mặc Tu Nghiêu cười nói: “Nếu A Ly cảm thấy khó chịu, thì cứ giải quyết hắn ta được.”

“Vương gia, Vương phi. Đã xảy ra chuyện.” Đang khi nói chuyện, Trác Tĩnh đã vội đi vào, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kịp hành lễ mà liền trực tiếp bẩm báo.

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, “Chuyện gì?”

“Phượng gia bị tịch biên.” Trác Tĩnh bẩm báo.

Mặc Tu Nghiêu liếc Trác Tĩnh một cái như như không, hỏi: “Chuyện này thì có gì quan trọng?” Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng giamột trong bốn phú thương khổng lồ của Đại Sở, lại nhà của Phượng Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dao. Nhưng cũng không phải người của Định Vương phủ, vậy, Phượng gia tịch biên hay không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quả thật không tính quan trọng với Mặc Tu Nghiêu.

Trác Tĩnh cũng hơi quẫn bách, vừa nhận được tin tức, thì hắn đã vội đi vào bẩm báo. Cũng đúng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoại trừ có quan hệ ngoài ý muốn với Phượng Tam công tử ra, thì căn bản, Phượng gia không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút quan hệ nào với Định Vương phủ cả. Diệp Ly mỉm cười nói: “Thôi, vẫn nên nói cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Tam một tiếng, sao cũng là cha ruột của hắn ta.”

Trác Tĩnh đáp lại, còn chưa xoay người ra cửa, thì Phượng Chi Dao đã xuất hiện ngoài cửa, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách thản nhiên: “Không cần, ta đã biết rồi.” Phượng Chi DaoHoàng hậu đi đến một trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một sau, sắc mặt đều hơi lúng túng. Hiển nhiên, Phượng Chi Dao vừa nghe chuyện này thì đã vội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93chạy tới, sắc mặt vẫn hơi tái nhợt, nhưng chán nản trong mắt đã tiêu tán đi rất nhiều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng Chi Dao nhìn Mặc Tu Nghiêu đầy áy náy, “Vương gia……”

Mặc Tu Nghiêu vung tay lên, cười đến hơi giả tạo, “Không cần nói xin lỗi với Bản vương, bây giờ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong Sở kinh còn chưa ai dám gây rắc rối cho Bản vương. Nếu ngươi cũng không còn áy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 náy với Phượng gia, thì chút nữa, chúng ta liền chuẩn bị về Ly thành?”

Phượng Chi Dao cười khổ, hắn không tình cảmvới Phượng gia. Nhưng còn không đến mức đã liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lụy Phượng gia bị tịch biên cả nhà thể không quan tâm. Nói đến cùng thì, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phượng gia cũng không thâm cừu đại hận (thù hận sâu đậm) gì, chỉ lựa chọn con đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khác thôi. Lần này, Phượng gia cũng thật sự bị mình làm liên lụy.

“Chuyện này, nhất định, thuộc hạ sẽ giải quyết tốt.” Phượng Chi Dao thấp giọng nói.

Mặc Tu Nghiêu liếc mắt, nói: “Ngươi sẽ giải quyết như thế nào? Cướp hoàng cung xong, lại cướp thiên lao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa sao? Hay tự mình đi chui đầu vào lưới, nói Phượng Tam công tử ngươi bắt cóc Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hậu?”

Phượng Chi Dao im lặng nhìn nam tử mặc áo trắng và mái tóc trắng lười biếng trước mặt, quen biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mấy chục năm, hắn cũng đủ hiểu Mặc Tu Nghiêu. Hắn ta nói như vậy, chính quyết định giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình giải quyết rắc rối. Nhưng trong lòng Phượng Chi Dao lại rất bất an, chuyện lần này đúng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vì hắn quá xúc động mới gây nên. Nếu hắn kiên nhẫn một chút, trở về thương lượng với Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tu Nghiêu một chút, thì chưa chắc Mặc Tu Nghiêu sẽ ngăn cản hắn, nói không chừng còn thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giúp hắn một tay. bây giờ, chính hắn gây ra chuyện, lại để Định Vương phủ giải quyết giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn, điều này làm cho Phượng Chi Dao thầm hối hận, mình đã quá vọng động.

“Đừng bày ra cái bộ dáng đó để cho Bản vương nhìn, trong ba canh giờ, phải dẫn Đàm Kế Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới Định Vương phủ. Nếu không……” Câu nói kế tiếp còn chưa nói hết, nhưng ý uy hiếp thì không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cần nói cũng biết.

Tâm thần Phượng Chi Dao run lên, cất giọng nói: “Thuộc hạ tuân lệnh. Sẽ đi ngay lập tức.”

Quay đầu lại nhìn thoáng qua Hoàng hậu đang ngồi bên cạnh, Hoàng hậu mỉm cười nói: “Đệ đi nhanh đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tỷ muốn trò chuyện với Định Vương Vương phi.”

Nghe vậy, sắc mặt Phượng Chi Dao sáng ngời, giọng nói cũng thoải mái hơn không ít, nói với Hoàng hậu: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nàng chờ ta, ta sẽ về liền.” Nói xong liền bước nhẹ nhàng ra khỏi khách sảnh, cũng không nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra một chút dấu vết còn bị thương trong người.

Nhìn vạt áo gấm màu đỏ tươi biến mất ở cửa, Hoàng hậu thở dài bất đắc dĩ, nói với Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly Mặc Tu Nghiêu một cách áy náy: “Đã gây thêm rắc rối cho các đệ rồi.”

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày nói: “Phượng Tam bị Bản vương dịch mười mấy năm, thỉnh thoảng giải quyết một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ít rắc rối giúp hắn ta thì cũng không gì. Mặt khác, Bản vương không muốn nghe cả, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn chờ Phượng Tam về đi. Nếu hắn ta vềkhông thấy tỷ, thì sợ Bản vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ thiếu mất một viên chiến tướng đắc lực.”

Hoàng hậu không khỏi cười một tiếng, lắc đầu nói: “Đã nhiều năm như vậy, giao tình giữa đệ và A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dao vẫn không thay đổi. Mấy năm qua, đa tạ đệ đã chăm sóc cho đệ ấy.”

Mặc Tu Nghiêu phất tay một cái, nói một cách không để ý: “Phượng Tam không chỉ thuộc hạ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Vương phủ, còn huynh đệ cùng lớn lên với đệ.” lẽ Từ Thanh Trần tài trí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn Phượng Tam, lẽ đám người Trương Khởi Lan thiện chiến hơn Phượng Tam. Nhưng cũng chỉ Phượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tam mới người huynh đệ lớn lên cùng hắn, cùng hắn đi qua những năm thống khổ nhất. Giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình như vậy, trong đời cũng không nhiều,lẽ cũng đã từng vài người, nhưng qua nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm như vậy vẫn không thay đổi, thì cũng chỉ có Phượng Chi Dao.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 280 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc