GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 274: Băng hà, sự trả thù của Mặc Cảnh Kỳ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Bởi lời nói của Mặc Cảnh Kỳ, nên toàn bộ mọi người đều ra khỏi tẩm điện, để thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cuối cùng lại cho chính hắn ta. Cũng không ai biết, trong những giây phút cuối cùng, vị Đế vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã bận rộn cả đời nhưng lại như một kẻ dụng này sẽ nghĩ đến chuyện gì.

Mặc Tu Nghiêu ôm Mặc Tiểu Bảo, một tay nắm tay Diệp Ly đi bên cạnh Đại trưởng công chúa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoa Quốc công. Hiện nay, trên quốc gia này, kỳ lão (người già trên 80 tuổi) chân chính cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn lại hai vị này. Những người khác đều đi theo phía sau cách không xa không gần. Lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này, tất nhiên ai cũng không tâm tình xoay người xuất cung. Di chiếu của Hoàng đế còn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nằm trong tay Hoàng hậu, lại Đại trưởng công chúa, Hoa Quốc công Định Vương trông chừng, tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên ai cũng không có biện pháp cản trở. Nhưng bọn họ cũng vẫn không phất tay áo bỏ đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Đoàn người ngồi xuống trong lương đình Ngự hoa viên. Lương đình cũng không lớn, nên dĩ nhiên, ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bên trong chỉ Đại trưởng công chúa, Hoa Quốc công, cùng với Mặc Tu NghiêuDiệp Ly. Hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quốc công cười híp mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu, rồi lại nhìn Mặc Tiểu Bảo đang trên đầu gối của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu, vừa nhìn đã biết đứa lanh lợi, rồi cười nói: “Qua mấy năm mới gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại, thần sắc của Định Vương cũng tốt hơn khi ở kinh thành rất nhiều.” Mặc Tu Nghiêu gật đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười nói: “Mấy năm không gặp, Lão quốc công vẫn khỏe mạnh như trước.” Hoa Quốc công lắc đầu, thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dài nói: “Già rồi……”

Trong lương đình hơi yên tĩnh, một lúc lâu sau, Hoa Quốc công mới vừa hỏi: “Chuyện sau này, Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111ý định không?”

Mặc Tu Nghiêu hơi ngoài ý muốn, ngước mắt nhìn Hoa Quốc công, nhướng mày nói: “Lão quốc công không thuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phục cháu sao?”

Hoa Quốc công lắc đầu, nói hơi bất đắc dĩ: “Nếu thế cục này đã bị đánh vỡ, thì cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại phải giẫm lên vết xe đổ nữa. Gương vỡ lại lành cũng không thể không còn chút vết nứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nào. Huống chi… Đại Sở đã trói buộc Định Vương phủ quá lâu, hôm nay, rồng đã bay lên trời, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luận thành hay bại, chỉ sợ cũng không phải sức lực của bất kỳ kẻ nào thể xoay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyển lại. Định Vương nói đúng không?” Mặc Tu Nghiêu cười khẽ một tiếng, không thừa nhận, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không phủ nhận. Mặc Hoa Quốc công chinh chiến sa trường cả đời, nhưng cũng không đại biểu ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ấy không hiểu chính sự. Định Vương phủ lại trở về Đại Sở, thì tất nhiên, lòng của dân chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đại Sở, thậm chí của rất nhiều triều thần sẽ cùng hướng về, nhưng với tướng Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 các thần tử thuộc hạ của Định Vương phủ, thì lại một đả kích khổng lồ. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Tu Nghiêu đương gia của Định Vương phủ, nhưng cũng không thể không bận tâm tâm tình của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thuộc hạ đưa ra quyết định như vậy.

Hoa Quốc công khoát tay một cái, nói: “Lão phu không được nhìn thấy tương lai huy hoàng của Định Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 điện hạ rồi, điều, chắc chắn với khả năng của Định Vương, lại Vương phi đông đảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người tài ba phụ tá, nhất định sẽ không phụ tâm nguyện của lịch đại tổ tiên Mặc gia.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tâm nguyện của lịch đại tổ tiên Mặc giagì? Nhất thống thiên hạ, bình định tứ phương, vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quốc triều bái. Trong lịch sử, Định Vương phủ đã từng xuất hiện không chỉ một nhân vật năng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lực kinh thái tuyệt diễm như thế. Nhưng lại đủ loại nguyên nhân đều thất bại thảm trọng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thương tiếc chết.

“Lão quốc công…” Đại trưởng công chúa hơi kinh ngạc. Bà biết, Hoa Quốc công sẽ không khuyên Mặc Tu Nghiêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng lúc này nghe thấy lời nói của Hoa Quốc công lại rất lòng tin với tương lai của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc gia quân Định Vương phủ. Phải biết rằng… Nhìn từ thế cục của Đại Sở hiện nay, Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương phủ cũng không chiếm ưu thế.

Hoa Quốc công lắc đầu, cười nói: “Đại trưởng công chúa, chúng ta đều già rồi. Chuyện tương lai vẫn phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xem người trẻ tuổi thôi.” Đại trưởng công chúa ngơ ngẩn, nhìn Hoa Quốc công, một đầu tóc trắng, khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt đầy nếp nhăn trước mắt, lại nhìn lại đôi tay cũng đầy nếp nhăn của mình. Cũng không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao… Bọn họ đã già, có hành hạ hơn nữa thì có thể hành hạ được mấy ngày chứ? Thôi……. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Cuối cùng Mặc Cảnh Kỳ cũng vẫn chết,luận làm con, làm huynh, làm chồng, làm cha, thậm chí làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quân, hắn đều thất bại. Cho nên, trước lúc lâm chung, hắn cũng không cầucon cháu quanh gối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quần thần bi thương. Vẫy lui tất cả mọi người ra ngoài, một mình trút hơi thở cuối cùng trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tẩm điện trống rỗng.

Khi mọi người nhận được tin do thái giám bẩm báo chạy về tẩm điện lần nữa thì thấy Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Kỳ đã tắt thở nằm thẳng trên giường. Chăn mềm quần áo nửa người trên đều gần như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị máu nhuộm thành màu đỏ sậm, đôi mắt của hắn ta vẫn còn mở to, ánh mắtthần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhìn thẳng cái màn thêu hình rồng đang bay lượn hoa lệ trên đỉnh giường. Đại trưởng công chúa than © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khẽ một tiếng, đi lên trước, vươn tay vuốt mắt của hắn ta nhắm lại, rồi nói: “Đi thôi, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra ngoài nghe Di chiếu.”

Trong hoàng thành vang lên tiếng chuông nặng nề, chiêu cáo cho người trong thiên hạ, một đời Đế vương đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 băng hà.

“Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết:…… Lập Thập hoàng tử Mặc Túc Vân làm Đế. Phế Thái tử, phong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm Tần Vương. Mẹ ruột của Tần Vương Liễu Quý phi, tuẫn táng.” Giọng nói bình thản của Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu vang lên bên ngoài tẩm điện, cuối cùng, trong lúc mọi người đều kinh ngạc, giật mình, thì Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu lại nhìn Thái hậu đang ngồi bên cạnh hơi nhíu mày. Trong lòng Thái hậu liền nảy lên trực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giác không tốt, chỉ nghe Hoàng hậu nhàn nhạt đọc lên một câu cuối cùng, “Thái hậu… Tuẫn táng theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiên đế. Khâm thử.”

“Điều này không thể nào!” Sắc mặt Thái hậu xanh mét, đứng dậy quát to, “Là ngươi! ngươi xuyên tạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Di chiếu của Hoàng thượng, đúng không?”

Với nội dung của Di chiếu, Hoàng hậu cũng không thể không kinh hãi chút nào. Chỉ có điều, nàng đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quen biểu lộ ra sự bình tĩnh trên gương mặt, nên nét mặt cũng không biến hóa gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại nói một cách thản nhiên: “Di chiếudo chính Hoàng thượng giao cho thần thiếp trước mặt mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người. Sau đó, thần thiếp cũng chưa từng rời khỏi ánh mắt của mọi người. Kính xin Thái hậu minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xét.”

Mọi người im lặng, không phải sao? Nhiều người như vậy, nhiều ánh mắt nhìn chằm chằm như vậy, đừng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng hậu là một gái bình thường không biết công, cho dù có kỹ xảođi nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì sao ngài ấy thể đoán trước được Hoàng đế sẽ giao Di chiếu cho ngàu ấy chuẩn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị một bản khác trước chứ?

“Không… Điều này không thể nào! Hoàng nhi sẽ không làm như vậy! Hoang đường… Từ xưa đến nay nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng đế nào băng muốn mẹ ruột tuẫn táng chứ?” Thái hậu vẫn không chịu tin tưởng. Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xưa tới nay đúng là không quy củ này, nhưng Di chiếu đã nói chính lệnh cho Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu tuẫn táng theo Tiên hoàng. Như thế, tính ra cũng không tính thất lễ. ngược lại, Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thừa tướng Liễu gia một bên cũng liệt mà ngã xuống đất. Cháu ngoại của lão không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên làm Hoàng đế không nói, con gái của lão còn phải tuẫn táng. Đả kích bất ngờ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến cho lão nhân đã lăn lộn trên triều đình cả đời này cũng không chịu nổi.

đổi thành một người trong cuộc khác, từ nay về sau sẽ quân lâm thiên hạ Thập hoàng tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Túc Vân… Tất cả mọi người cùng nhìn về phía Thập hoàng tử đang mờ mịt quỳ trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đất. Năm nay, Thập hoàng tử chỉ mới bảy tuổi, mẹ ruột chỉ một cung nữ được Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kỳ lâm hạnh ngoài ý muốn. Sau khi sinh hạ Mặc Túc Vân cũng không được sủng ái, chỉ được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tùy tiện phong một cái quý nhân thôi. Mấy năm nay, hai mẹ con này sống trong hoàng cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như linh hồn, gần như tất cả mọi người đều quên lãng mất bọn họ. Nhưng bây giờ… Đứa trẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111vẻ mặt mờ mịt này lại chiếm được món đồ tốt nhất mọi người luôn tâm tâm niệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 niệm nhưng đã bỏ lỡ mất.

Mặc Tu Nghiêu nhìn Thập hoàng tử đang sợ hãi, khóe môi câu ra một nụ cười ý vị thâm trường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói một cách thản nhiên: “Nếu Di chiếu đã tuyên đọc xong, chuyện còn lại đã không còn liên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến Bản vương nữa. Bản vương đi trước.” Lại một lần nữa, Định Vương lại tỏ trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mọi người rằng, hắn ta không ý định xen vào chuyện triều chính của Đại Sở. Trong lòng Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Lê đang mang theo sắc mặt xanh mét đứng bên cạnh cũng khẽ thở phào nhẹ nhõm, gật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu nói: “Định Vương đi thong thả.”

Mặc Tu Nghiêu nhìn hắn ta một cái, cười như như không, ôm Mặc Tiểu Bảo, nắm tay Diệp Ly, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xoay người xuất cung. Về phần chuyện trong cung sẽ ra sao, thì cũng liên quanvới bọn họ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Ra khỏi hoàng cung, hai bên đường phố trong kinh thành cũng đã treo lụa trắng, xanh vàng rực rỡ, xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoa truỵ lạc thường ngày cũng bị che giấu dưới màu đen màu trắng nghiêm trang. Hoàng đế băng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hà, cả nước đều đau thương. Cho cũng không thấy vị Hoàng đế này được được dân tâm, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dân chúng lại vẫn phải mặc đồ tang, cấm ca múa, cấm kết hôn để biểu lộ sự thương tiếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dành cho đế vương.

Trong Định Vương phủ thì tất nhiên không quy củ nghiêm ngặt như vậy, chỉ lấy một vài đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 màu đỏ tía nổi bật xuống, còn cuộc sống của tất cả mọi người trong phủ đệ thì cũng vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như cũ. Mặc bây giờ bọn họ đang kinh thành, nhưng cũng đã không thể xem là con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dân của Đại Sở nữa chỉ có thể coikhách nhân như Tây Lăng, Bắc Nhung, Nam Chiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thôi. Nên tất nhiên, với khách nhân, không cần quy củ nghiêm khắc như vậy.

Về tới trong viện, ngồi xuống, Mặc Tu Nghiêu lại hiếm khi hơi thất thần. Diệp Ly ngồi bên cạnh hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhẹ giọng hỏi: “Tu Nghiêu sao vậy? Mệt mỏi sao?” Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, ôm nàng vào lòng thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chặt, hít sâu một hơi, rồi nói: “Ta đang suy nghĩ… phải Mặc Cảnh Kỳ đã chết quá dễ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dàng không……” Dựa theo ý nghĩ của Mặc Tu Nghiêu vào mấy năm trước, hắn tuyệt đối sẽ không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Mặc Cảnh Kỳ chết đi dễ dàng như vậy. Hắn sẽ muốn Mặc Cảnh Kỳ, hoặc nhìn từng món, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từng món đồ vật hắn ta quan tâm bị mất đi, hoặc nhìn giang sơn của hắn ta bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phá thành từng mảnh nhỏ, thậm chí, nhìn Đại Sở trở thành quốc phá cung khuynh (giang sơn bị mất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hoàng cung bị phá hủy, ý nói mất nước). Nếu không phải như vậy, thì hắn còn hàng ngàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biện pháp để lấy mạng của Mặc Cảnh Kỳ vào lúc biết được chân tướng về sự qua đời của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phụ vương huynh trưởng.

Cho lần này, thì hắn cũng vẫn ý định cứu Mặc Cảnh Kỳ để hành hạ tiếp. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến cuối cùng, hắn vẫn bỏ qua ý định này.

Diệp Ly khẽ thở dài, ngẩng đầu hỏi Mặc Tu Nghiêu: “Chàng cảm thấy Mặc Cảnh Kỳ chết còn chưa đủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thảm sao?”

Mặc Tu Nghiêu cúi đầu suy nghĩ một chút, chỉ sợ, trước khi chết, ngoại trừ không nhìn thấy quốc phá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cung khuynh ra, thứ nên mất, thì Mặc Cảnh Kỳ cũng đã mất. Cho Đại Sở, đã an © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bài Thập hoàng tử kế vị, nhưng chỉ sợ chính hắn ta cũng không ôm hy vọng gì. Cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới phải ngay cả chết cũng không nhắm mắt đi. Nếu tính theo như vậy, thì quả thật, Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kỳ đã chết đủ thảm. lẽ… Hiện tại thấy mất mát, chỉ bởi thảm trạng bây giờ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc Cảnh Kỳ không phải do chính hắn tự ra tay, chỉ trợ giúp nên thấy hơi tiếc nuối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi!

“Kẻ thù đáng hận của chúng ta, bọn chúng đã nhận được sự trừng phạt tương ứng bọn chúng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chịu. Nhưng ta không hy vọng chàng bị phần hận ý này ảnh hưởng xấu đến tâm tính của chàng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Người chết nợ tiêu, hận một người chết không bất kỳ ý nghĩa gì. Nếu chàng còn chưa hài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lòng, thì tachàng tiến cung đem Mặc Cảnh Kỳ ra tiên thi (lấy roi đánh lên thi thể), © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sau đó tháo thành tám khối, như thế nào?” Diệp Ly nhẹ giọng nói.

Mặc Tu Nghiêu mỉm cười, ôm Diệp Ly, cười nói: “Ta biết rồi. Sau này sẽ không nghĩ đến chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa. Mặc hơi tiếc nuốikhông phải tự mình báo thù cho Vương huynh. Nhưng… Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này còn không xứng làm dơ tay của Bản vương. Có câu nói như thế nào ấy nhỉ… Trời tạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghiệt thì còn có thể sống, nhưng tự gây nghiệt thì không thể sống.”

Diệp Ly cười dịu dàng nói: “Chàng hiểu được rồi.”

Mấy ngày sau, đương nhiên, cả kinh thành liền náo nhiệt phi thường. Linh cữu của Mặc Cảnh Kỳ vẫn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đặt trong hoàng cung chưa đưa tang, nhưng tôn thất triều thần đã ầm ĩ muốn lật trời. Mà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiêu điểm tranh chấp lại không ngoài hai chuyện, một là chuyện Thập hoàng tử kế vị,hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện Thái hậu Liễu Quý phi tuẫn táng. Thái hậu mẹ ruột của Lê Vương, Liễu Quý phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mẹ ruột của Thái tử, một kích trước khi lâm chung này của Mặc Cảnh Kỳ cũng đã đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thẳng vào điểm chết người nhất của hai phe Vương phủ Liễu gia. điều, so với Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia, thì tình huống của Vương phủ lại tốt hơn nhiều.

Bởi bản thân Mặc Cảnh Lê cũng đã là Nhiếp Chính Vương, cho hắn không phải Hoàng đế, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng trước khi Tiểu Hoàng đế tự chấp chính thì vẫn còn phải nghe theo hắn. Hắn cònthời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gian để tìm biện pháp. Liễu gia thì lại khác, Thái tử biến thành Tần Vương, Liễu Quý phi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn phải tuẫn táng. Từ đó, Liễu gia trong cung, thể nói không còn một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chống đỡ chỗ dựa nào. Đến lúc đó, tất nhiên Mặc Cảnh sẽ không bỏ qua hội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đả kích Liễu gia tốt nhất này. Cho dù Thái hậu Liễu Quý phi đều phải tuẫn táng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không đả kích Mặc Cảnh mạnh mẽ như Liễu gia. Bởi vì Mặc Cảnh đã một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương gia hoàn toàn độc lập, lại thực quyền, Thái hậu ủng hộ hay không, thật ra, với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn, cũng không phải đặc biệt quan trọng.

Lúc này, trong cung Chương Đức lại là một bầu không khí bi thương, cung điện trống rỗng, không còn cung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữ thái giám thành đàn như thường ngày nữa. Thái hậu thất hồn lạc phách ngồi trên Phượng tọa, tóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mai hai bên luôn được bảo dưỡng rất đẹp lại sinh ra vài sợi tóc trắng, cả người cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dung nhan tiều tụy, thần sắc thẫn thờ.

Mặc Cảnh Lê ngồi bên cạnh trầm mặc uống trà, thần sắc bình tĩnh không sóng, cho Thái hậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thân mẹ ruột của hắn, cũng không nhìn ra nửa điểm tâm tình của hắn.

“Lê nhi…nhi, nên làm bây giờ? Kỳ nhi, thật ác độc… Ai giamẹ ruột của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111mà!” Thái hậu lẩm bẩm kêu lên. nghĩ làm sao cũng không nghĩ đến Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại để lại một đạo thánh chỉ như vậy.không thể mượn con trai út đăng kế tiếp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để làm Hoàng thái hậu mẫu nghi thiên hạ, liền ngay cả thánh chỉ trở thành Thái hoàng thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sau khi cháu trai đăng cũng không có. trở thành Thái hậu đầu tiên, lẽ cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 duy nhất bị con trai của mình hạ lệnh tuẫn táng trong lịch sử. Tôn vinh phú quý lúc trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như đã trở thành mây bay, ngay cả tánh mạng, cũng đều không giữ được.

Tất nhiên, từ khi trở thành Thái hậu đến nay, bà chưa bao giờ bối rối như lần này. Cho© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khi Mặc Cảnh làm phản khởi binh phía Nam trước kia, bà cũng chưa từng hoảng loạn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy. Tại sao… Tại sao tất cả đều không giống như bà đã nghĩ?

Mặc Cảnh Lê đặt chén trà xuống, ngẩng đầu bình tĩnh nhìn Thái hậu, nói: “Mẫu hậu, đây Di chiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Hoàng huynh.”

Thái hậu ngẩn ra, sau nửa ngày mới kịp phản ứng Mặc Cảnh ý gì. Từ một phương diện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khác nói, Di chiếu càng hiệu quả cao hơn Thánh chỉ. Mặc nói Quân vô hí ngôn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng chỉ cần Mặc Cảnh Kỳ còn sống, thì bà luôn luôn hội nghĩ biện pháp khiến© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Nhưng hiện tại, Mặc Cảnh Kỳ đã chết. Trước khi chết, nó đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để lại một đạo thánh chỉ cuối cùng, được gọi là Di chiếu. biểu thị sự kính trọng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiên đế, nên Di chiếu của tiên hoàng, cho Tân đế đăng cơ, thì cũng không thể phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quyết một cách dễ dàng được. Mặc Cảnh chính đang nói cho biết, nó cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biện pháp.

“Không… Sẽ không! Ai gia không tin!” Thái hậu xông qua hơi lảo đảo, một phát bắt được tay của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Lê, nói: “Ai gia mẹ ruột của con đó, nhi, con cứu mẫu hậu đi, mẫu hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không muốn chết. Mẫu hậu biết… Mẫu hậu biết con biện pháp!” Mặc Cảnh khẽ lắc đầu, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Mẫu hậu thứ tội, nhi thần không cách nào khác.”

Thái hậu lảo đảo lui về sau hai bước, suýt nữa bị cái ghế phía sau khiến cho trượt chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 té, vô lực ngã ngồi trên ghế, trong ánh mắt nhìn Mặc Cảnh Lê tràn đầy không thể tin, “Lê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhi… Con thật sự không để ý ai gia sao? Con đừng quên, nếu không phảiai gia đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khuyên Hoàng thượng thay cho con, thì sao Hoàng thượng lại hạ chỉ muốn ai gia tuẫn táng chứ?”

Thái hậu cũng đã suy nghĩ cẩn thận rồi, chuyện này hoàn toàn chính sự trả thù của con trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dành cho mình. Trả thù mình đã hướng về phía Mặc Cảnh trong lúc trúng độc, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị bệnh nặng hấp hối, còn khuyên truyền ngôi vị Hoàng đế cho Mặc Cảnh Lê. Tất cả chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này đều bởi nó……

“Vậy mẫu hậu đã làm được chưa?” Mặc Cảnh nói một cách lãnh đạm.

“Cái gì?” Thái hậu giật mình kinh ngạc.

“Ngôi vị Hoàng đế… Di chiếu của Hoàng huynh thì mẫu hậu cũng đã nghe được. Truyền ngôi Thập hoàng tử! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Một đứa ngay cả thấy, Bản vương cũng chưa từng thấy, căn bản cái cũng đều không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiểu. Đây kết quả người đã khuyên Hoàng huynh sao?” Mặc Cảnh Lê đứng dậy trầm giọng nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói đến phía sau lại càng nói càng giận, giọng nói của Mặc Cảnh cũng dần dần lớn lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 “Không chỉ chuyện ngôi vị Hoàng đế, ngay cả chuyện con trai của con, người cũng không làm được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến nơi đến chốn! Hiện tại Mặc Cảnh Kỳ đã chết, mẫu hậu, người nói cho Bản vương, con phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi đâu để tìm con trai của con đây?”

Thái hậu cau mày nói: “Cho dù Kỳ nhi lừa con, thì trong tương lai, con nạp thêm mấy trắc phi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn sinh mấy đứa con trai không chứ?”

Sắc mặt Mặc Cảnh Lê xanh mét, nhiên hắn lại càng không nói nên lời với Thái hậu về chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn cũng đã không thểcon nữa. Mấy tháng nay, hắn cũng âm thầm đi gặp không ít danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 y. Trong chuyện này, Mặc Cảnh Kỳ cũng không lừa gạt hắn, ngay từ mấy năm trước, hắn đã trúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một loại thuốc tuyệt dục bí truyền trong cung, không thuốc nào chữa được. Cho nên, không ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết, đứa kia quan trọng với hắn đến cỡ nào.

“Tóm lại, chuyện này, nhi thần bất lực. Một mình mẫu hậu người tự giải quyết cho tốt đi.” Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói, vuốt vuốt thẳng quần áo bị nhăn, rồi xoay người đi ra ngoài.

“Không…” Thái hậu nhào tới bắt được vạt áo của Mặc Cảnh Lê, khóc cầu khẩn: “Lê nhi, con cứu mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu đi. Mẫu hậu không muốn chết… nhi…… Mẫu hậumẹ ruột của con mà,nhi……” Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh đứng nhìn xuống Thái hậu đầy chật vật trước mắt, giơ tay lên kéo bàn tay đang nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vạt áo mình của ra một cách hờ hững, thấp giọng nói: “Mẫu hậu, trong hoàng gia, ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chính người cũng không tin cái cốt nhục thân tình, đúng không? Bằng không… Những chuyện mà người đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm với Hoàng huynh lúc trước thì gọi cái đây?”

Thái hậu ngồi trên mặt đất, trơ mắt nhìn bóng lưng rời đi một cách kiên quyết không chút lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luyến nào của Mặc Cảnh Lê, cuối cùng, không nhịn được mà khóc lớn lên, cũng tức giận lớn tiếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắng, “Nghịch tử! Mặc Cảnh Lê, cái tên nghịch tử ngươi! Ai giamẹ ruột của ngươi… Ai gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có xuống hoàng tuyền cũng sẽ không bỏ qua cho ngươi! Không… Ta không chết được… TaHoàng thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu Đại Sở……” Thái hậu vừa khóc vừa mắng, cuối cùng mắng đến nước mắt chảy, gục trên mặt đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khóc lên nức nở. Đến bây giờ mới nhớ ra khi đi thăm con trai lớn vào mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước, vào lúc bà khuyên truyền ngôi vị Hoàng đế cho Mặc Cảnh Lê, ánh mắt nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình đại biểu cho hàm nghĩa gì. Chỉ tiếc, đã trễ……

“Ai gia Hoàng thái hậu… Ai gia sẽ không chết……”

Ngoài cung Chương Đức, tiếng kêu khóc của Thái hậu đã bị nhốt trong cửa cung nặng nề. Mặc Cảnh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quay đầu lại nhìn cửa cung đang đóng chặt, sắc mặt âm trầm, thần sắc trong mắt biến ảo không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngừng, nhưng cuối cùng cũng quy về vô.

“Vương gia, Thái hậu……” Mưu đi theo bên người thấp giọng đề nghị. Thật ra, lấy thân phận của Lê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 VươngThái hậu, nếu thật sự muốn bảo trụ Thái hậu, thì cũng không phải không thể. Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111nói một cách hờ hững: “Không cần. Sai người chú ý Liễu gia, đừng để Liễu gia Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quý phi làm ra động tĩnh gì. Mẹ ruột của Thái tử… Tần Vương, phải chết.”

Trong lòng mưurun lên, hóa ra chuyện này. Nếu muốn bảo vệ Thái hậu, thì như vậy, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Liễu gia chắc chắn sẽ dùng yêu cầu như vậy để miễn trừ chuyện Liễu Quý phi tuẫn táng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiển nhiên, Vương không chuẩn bị để cho Liễu Quý phi sống sót nữa. để đả kích Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gia, Vương lại……

“Vi thần lĩnh mệnh.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 274 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc