GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 273: Hồi quang phản chiếu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Trong thư phòng của Vương phủ, khuôn mặt Mặc Cảnh vặn vẹo, thần sắc tràn đầy tức giận, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho cho Công chúa Tê Hà được sủng ái nhất cũng không dám nhích tới gần nửa bước. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đợi đến khi rốt cuộc Mặc Cảnh đã phát tiết hết tức giận trong lòng xong, thì cả thư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phòng cũng đã thành một đống hỗn độn, không ra hình dạng gì. Tất nhiên, đám thuộc hạ mưu© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Vương phủ đứng trong góc nhỏ, không dám mở miệng, vì vậy, công chúa chỉ đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải cả gan nói: “Vương gia, nơi này cũng không nghị sự được nữa rồi, không bằng di giá đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thiên sảnh đi?”

Mặc Cảnh “Hừ” lạnh một tiếng, vung tay đi ra khỏi thư phòng, những người khác cũng vội đi theo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Vương gia, đã xảy ra chuyện vậy?” Ngồi xuống thiên sảnh ngoài thư phòng, rốt cuộc vẫn phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiên trì hỏi.

Mặc Cảnh mới lạnh giọng nói: “Sau khi xuất cung, Đại trưởng công chúa Công chúa Chiêu Dương đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi gặp Mặc Tu Nghiêu.” Mọi người đều cả kinh, “Hoàng thượng… ý gì?” Mặc Cảnh cười lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tiếng, rồi nói: “Còn thể ý gì? Tất nhiên mời Đại trưởng công chúa đi thuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phục Mặc Tu Nghiêu. Hắn ta Mặc Tu Nghiêu ganh đua nhau cả đời, ngược lại đến trước khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chết lại muốn làm hòa.”

Mọi người liền cau mày, lắc đầu, “Vương gia, nếu như vậy, thì tình hình lại càng không có lợi cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng ta.” Hoàng thượng lại tình nguyện bỏ qua ân oánnghi kỵ lúc trước với Định Vương phủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111xin Định Vương giúp đỡ, ràng đã nổi lên sát ý với Vương phủ.

Mặc Cảnh “Hừ” lạnh một tiếng, khinh thường: “Mặc Tu Nghiêu sẽ không đồng ý. Huống chi… Xem như Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu Nghiêu đồng ý ra tay, thì chẳng lẽ, bây giờ Bản vương dễ đối phó như vậy sao?”

Mọi người nhìn dung nhan lạnh lùng của nam tử trước mặt thì đều sửng sốt, một lúc lâu sau mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phục hồi tinh thần lại. Không phải sao? Bây giờ, Vương đã không phảiVương của nhiều năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước. Hắn ta Nhiếp Chính Vương Đại Sở, hơn nữa, lại nắm giữ thực quyền của một nửa giang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sơn giàu có và đông đúc nhất phía Nam Đại Sở. Đừng nói, bây giờ, thế lực của Định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vương đang Tây Bắc xa xôi, cho Định Vương phủ ở Sở kinh vào thời kỳ hưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thịnh, thì muốn đối phó vớiVương cũng không phải chuyện một sớm một chiều thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm được.

“Không biết Vương gia kế hoạch không? Chỉ sợ Hoàng thượng không biết……” Một mưu cau mày nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vốn bọn họ gửi hy vọng vào Thái hậu thể thuyết phục được Hoàng thượng chính thức truyền ngôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Vương. Thật ra, bản thân ý nghĩ này cũng đã hơi kỳ lạ rồi, lấy tính tình của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng thượng, chỉ sợ, chết lưới rách, thì cũng sẽ không để ngôi vị Hoàng đế rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong tay người đã hãm hại đến tính mạng của hắn ta.

Mặc Cảnh nhíu nhíu mày, trầm tư một lát, rồi nói: “Truyền tin tức ra ngoài, nhất định phải truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới trong tai người của Liễu gia. Hoàng thượng đã ý truyền ngôi cho Lục hoàng tử…… Còn những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuyện khác, tự nhiên người của Liễu gia sẽ biết nên làm thế nào.”

“Vương gia anh minh.”

Vương phủ thể nhận được tin tức, thì tất nhiên Liễu gia cũng sẽ không chậm hơn bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bao nhiêu. Còn chưa cần Vương phủ cố ý phát tán tin tức ra, thì Liễu gia, thậm chí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Liễu Quý phi trong cung, cũng đã nhận được tin tức. Trong cung, Liễu Quý phi nghe cung nữ báo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tin nói xong, lạnh lùng vẫy tay cho người lui xuống, vung tay lên, tách trà sứ trắng cực phẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang cầm trong tay bị ném vỡ nát, “Lục hoàng tử… Mặc Thụy Vân!”

Đàm Kế Chi cười chân thành ngồi trên ghế cách đó không xa, cười nói: “Xem ra Hoàng thượng đã biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý định của nương nương. Tại hạ đã nói trước, nương nương làm việc quá nóng vội. Phải biết rằng… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một số việc, cho nắm chắc, thì không phải cũng cònmột chút ít ngoại lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao?”

Liễu Quý phi cắn răng, nhớ tới mấy ngày trước, lúc mình trở về từ ngoài cung lại vừa lúc đụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải Mặc Cảnh vừa ra khỏi tẩm điện của Hoàng thượng, hình như bắt đầu từ hôm đó, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều chuyện đã không nằm trong sự khống chế của nàng nữa, “Mặc Cảnh Lê! Nhất định là hắn ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giở trò quỷ!” Đàm Kế Chi nhíu mày nói: “Nương nương, bây giờ ai giở trò quỷ cũng không quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trọng. Quan trọng là…… Chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Liễu Quý phi tâm phiền ý loạn, thật ra, bản thân nàng cũng không am hiểu mấy chuyện này. Từ nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến lớn, được che chở khắp nơi, ngoại trừ tình cảm với Mặc Tu Nghiêu ra, thì thể nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mọi chuyện đều trôi chảy. Cho thông minh đến học phú ngũ xe, thì trong thời gian ngắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Liễu Quý phi cũng không biết nên giải quyết tình huống trước mắt như thế nào. Quay đầu lại hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đàm Kế Chi: “Ngươi biện pháp gì?”

Đàm Kế Chi cong môi khẽ mỉm cười, nói một cách thản nhiên: “Một không làm, hai là đã làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì không dừng. Giết!”

Liễu Quý phi ngẩn ra, cúi đầu thật tình suy đề nghị của Đàm Kế Chi. Nàng trong thâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cung mấy chục năm, cho dù được Mặc Cảnh Kỳ sủng ái đến nỗi quyền thế đè ép Hoàng hậu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng trên tay cũng không phải không có mạng người. Những gái chắc chắn được đưa vào cung đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được bồi dưỡng tỉ mỉ từ nhỏ như các nàng, lẽ cũng chẳng bao giờ từng đặt mạng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào mắt. Trầm tư một lát, Liễu Quý phi ngẩng đầu lên, trong đôi mắt xinh đẹp lạnh như băng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một tia sát ý lướt qua, nói một cách thản nhiên: “Được. Ngươi làm đi.”

thế lực của Liễu gia Liễu Quý phi trong cung tương trợ, nên tất nhiên Đàm Kế Chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm việc rất gọn gàng. Trời còn chưa tối đã truyền ra tin tức Lục hoàng tử chơi đùa trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 núi giả, không cẩn thận bị ngã xuống, hôn mê bất tỉnh. Nghe được tin tức, Thái tử đã mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai tuổi đang ngồi trước mặt Liễu Quý phi nói chuyện với nàng. Liễu Quý phi khẽ phất tay cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thái giám tới bẩm báo lui ra. Thái tử do dự một chút, rồi nói với Liễu Quý phi: “Mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phi, nhi thần… Cũng nên muốn đến thăm Lục đệ, được không?”

Trên mặt Liễu Quý phi hiện lên một tia khinh thường, một tay cầm khuôn mặt nhỏ nhắn chưa thoát hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngây thơ của Thái tử lên nhìn kỹ một chút, sự chán ghét trong mắt cũng biến mất, nói một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cách thản nhiên: “Đi thăm làm gì? Một thứ ti tiện do con gái một tên quan nhỏ sinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con thật sự xem đệ đệ của con sao? Con phải nhớ kỹ, con Thái tử, sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này Hoàng đế Đại Sở. Ngoại trừ mẫu phi… Tất cả mọi người đều tài của con.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Thái tử giật giật khóe miệng muốn nói còn đệ đệ và tỷ tỷ. Nhưng nhìn dung nhan mỹ lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tinh xảo như được điêu khắc từ tuyết của mẫu phi, không biết sao, Thái tử khẽ rùng mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái, cuối cùng cũng không mở miệng.

Liễu Quý phi gật đầu hài lòng, cười nói: “Như vậy mới con trai ngoan của mẫu phi. Con yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tâm, mẫu phi nhất định sẽ làm cho con trở thành Hoàng đế.”

“Dạ, mẫu phi.”

Lục hoàng tử đột nhiên bị thương nặng, khiến cho thân thể vốn đã suy yếu không chịu nổi của Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh Kỳ lại càng thêm suy yếu. Lúc tin tức truyền tới trong tai Mặc Cảnh Kỳ, Mặc Cảnh Kỳ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nhịn đượcphun ra một ngụm máu. Ngự y đang chẩn mạch trước mặt nhìn thấy đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 âm thầm kinh hãi, sắc mặt đang tái nhợt ảm đạm của Hoàng thượng đột nhiên lại thêm mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phần sáng rực hồng nhuận, nhìn qua như tinh thần tốt hơn rất nhiều. Nhưng những ngự y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh nghiệm phong phú này lại hiểu rõ, đây ràng chính hồi quang phản chiếu. Liền vội vàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho bên ngoài một dấu hiệu, muốn người ta đi báo cho các chủ tử trong cung đến đây.

Lần này, tới nhanh nhất lại Liễu Quý phi. Tất nhiên bởiLiễu Quý phi luôn được sủng ái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhất, nên sẽnơi gần với tẩm cung của Hoàng đế nhất.

Thị vệ ở cửa cũng không ngăn cản nàng nữa, Liễu Quý phi vừa bước vào trong điện đã ngửi thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một mùi máu tươi xông vào mũi, cònhơi thở lụi tàn do bệnh lâu kia, khiến cho nàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thể không nhíu mày chán ghét. Kể từ sau khi Mặc Cảnh Kỳ bị bệnh, đây lần thứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai Liễu Quý phi bước vào tẩm điện này, tính ra, bọn họ đã không gặp mặt mấy tháng.

“Hoàng thượng.” Liễu Quý phi kêu lên một cách lãnh đạm.

Ánh mắt của Mặc Cảnh Kỳ nhìn gái áo trắng lạnh lùng trước mắt chằm chằm không nháy không chớp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một lúc lâu sau mới phất tay nói: “Trẫm lời muốn nói với Liễu Quý phi, các ngươi đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lui ra đi.”

Mọi người lên tiếng lui ra, trong tẩm điện trống rỗng chỉ còn lại Liễu Quý phi Mặc Cảnh Kỳ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hai người, một nằm một đứng, cách không xa không gần nhìn đối phương như mới biết đối phương lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu. Mặc Cảnh Kỳ nhìn gái trước mắt một cách bình tĩnh, muốn nhìn ra một tia tình cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đông dung từ trong đôi mắt lãnh đạm kia của nàng ta. Chỉ tiếc, kết quả lại vẫn khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho hắn thất vọng cùng, đôi mắt lãnh đạm của Liễu Quý phi vẫn bình tĩnh như người nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trước mắt không phải quân vương đã ngày đêm sủng ái nàng ấy, một thứ dân không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút quen biết nào. Không, trong mắt của nàng ta vẫn còn một tia tình cảm. Đó chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chán ghét. Mặc Cảnh Kỳ trước mắt đã gầy đến không thành hình người, còn vết máu vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phun ra trên mặt đất cung nữ còn chưa kịp lau kia, mỗi một thứ cũng làm cho Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quý phi cùng phiền chán, phiền chán đến nỗi ngay cả một chút ý che giấu trong thường ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng đều vứt bỏ.

“Rốt cuộc ngươi đã tới.” Cuối cùng, Mặc Cảnh Kỳ đã mở miệng nói.

Liễu Quý phi khẽ cau mày, nói: “Hoàng thượng không hy vọng thần thiếp tới sao?”

Mặc Cảnh Kỳ cười khổ nói: “Trẫm… Thật sự còn đang nghĩ không hy vọng ngươi tới… Tới nhanh như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thụy Vân ngươi phái người làm cho bị thương, đúng không?”

Liễu Quý phi khẽ nhướng mày, hất cằm lên, nhìn Mặc Cảnh Kỳ chằm chằm từ trên cao, nói một cách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thản nhiên: “Chuyện này không thể trách ta.”

“Tại sao phải làm như vậy?” Mặc Cảnh Kỳ hỏi: “Vốn trẫm cho rằng, cái ngươi cũng không để ý. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hôm nay xem ra… Trẫm đã nhìn lầm rồi.”

Liễu Quý phi quay đầu nhìn Mặc Cảnh Kỳ, từ từ lộ ra một nụ cười giễu cợt, “Tại sao phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm như vậy? Ta cũng muốn hỏi Hoàng thượng, nếu Hoàng thượng đã phong hoàng nhi của ta Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử, thì tại sao còn muốn truyền ngôi vị Hoàng đế cho Lục hoàng tử? Hoàng thượng làm như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 là đã đặt ta Thái tử vào đâu đây?” Trong mắt Mặc Cảnh Kỳ hiện ra một tia bi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ai lãnh ý, “Xem ra, mấy năm này trẫm đã quá sủng ái ngươi. Cho nên ngươi mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể quên một câu.”

“Câu gì?” Liễu Quý phi cau mày.

“Mưa móc lôi đình đều quân ân.” Mặc Cảnh Kỳ nói: “Ngôi vị Hoàng đế là của trẫm, trẫm nguyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ý truyền cho ai thì truyền cho người đó. Trẫm thích phong ai làm Thái tử thì liền phong người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó làm Thái tử. Trẫm muốn cho, các ngươi không thể không nhận. Trẫm không muốn cho ngươi, các ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng không thể đòi!” Liễu Quý phi ngẩn ra, trên dung nhan trong trẻo lạnh lùng hiện lên một tia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không vui. Người cao ngạo như nàng, ngoại trừ trước mặt Mặc Tu Nghiêu ra, nàng đã quen cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cao tại thượng trước mặt bất kỳ người nào, kể cả thân vua của một nước như Mặc Cảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kỳ, “Hoàng thượng nói như vậy ý gì?”

Mặc Cảnh Kỳ cười âm u lạnh lẽo, “Có ý gì… Ý tứ chính là… Chongươi giết Lục hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử, thì trẫm cũng vẫn thể truyền ngôi cho người khác. Cho ngươi giết hết tất cả hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử, trẫm vẫn thể truyền ngôi cho tôn thất. Về phần Thái tử của ngươi… Ngươi cũng đừng suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ nữa.”

“Tại sao ngươi phải làm như vậy?” Liễu Quý phi nhìn Mặc Cảnh Kỳ chằm chằm, trên gương mặt mỹ lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều khó hiểu. Giống như Mặc Cảnh Kỳ đã làm chuyện không có đạo vậy.

Mặc Cảnh Kỳ cười to lên, chỉ điều, lồng ngực đau đớn gần như muốn nứt ra lại khiến cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiếng cười của hắn tan thành từng mảnh nhỏ, “Tại sao? Rất nhanh… Rất nhanh ngươi sẽ biết tại sao. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mấy năm nay, Trẫm đối xử với ngươi không tệ, đáng tiếc, ngươi lại trả ơn trẫm như thế nào? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ngươi thật sự cho rằng sự nhẫn nại của trẫm dành cho ngươi không giới hạn sao? Ha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ha… Ngươi muốn Thái tử ngồi lên ngôi vị Hoàng đế, thật sựThái tử sao? Ngươi muốn Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu Nghiêu… Ngươi nghĩ thật hay! ChoTrẫm chết… Ngươi cũng phải ở cùng với trẫm!”

“Ngươi có ý gì?!” Liễu Quý phi kinh sợ. Thật ra, đương nhiên nàng biết Mặc Cảnh Kỳ ý gì. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 MặcĐại Sở không lưu hành chế độ tuẫn táng (chết theo), nhưng cũng dụ một vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng đế trước khi chết đã hạ chỉ muốn phi tử trẻ tuổi được mình sủng ái nhất tuẫn táng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nàng chỉ không thể nào tin được rằng Mặc Cảnh Kỳ sẽ ý nghĩ như vậy thôi. Dĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiên lại càng bởi vì vô luận như thế nào nàng cũng không nguyện ý tiếp nhận vận mệnh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy. Nàng còn rất nhiều chuyện chưa làm, nàng còn muốn nhận được tình yêu của Mặc Tu Nghiêu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn muốn trở thành Định Vương phi. Sao nàng thể tuẫn táng theo Mặc Cảnh Kỳ được?

Mặc Cảnh Kỳ cười to một tiếng, nhắm mắt lại không nói thêm nữa.

Như vậy, càng xác nhận suy đoán của Liễu Quý phi. Sắc mặt Liễu Quý phi tái nhợt, trong đầu đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xoay chuyển thật nhanh. Một lúc lâu sau, nàng bỗng xoay người vội đi ra khỏi điện, nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vừa lúc đụng phải đám người Hoàng hậu cũng nhận được tin tức đang vội chạy đến. Hoàng hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cau mày nói: “Liễu Quý phi, ngươi đang làm gì vậy?” Liễu Quý phi không rảnh nhiều lời với Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu, nhìn nàng ta một cái rồi không nói một lời đi ra khỏi điện. Hoàng hậu nhíu nhíu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mày, nhưng cũng lười so đo, liền dẫn người vào tẩm điện.

Đương nhiên, tin tức đại nạn của Hoàng thượng đã đến truyền đi rất nhanh. Không tới nửa canh giờ, dòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 họ hoàng thất, tần phi vị phân cao trong cung, hoàng tử, công chúa đều đến tẩm điện của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng đế. Vốn tẩm điện đang trống không, giờ lạiđầy người quỳ trên đất. Ngay cả những lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân như Đại trưởng công chúa Hoa Quốc công, cùng với người đặc biệt thân phận hơi lúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 túng hiện nay như Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly cũng được mời tới đây. Chỉ có điều, khác với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 các Hoàng tử, Vương gia đang quỳ trên đất, Mặc Tu Nghiêu với mái tóc trắng, một thân áo trắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhẹ nhàng, lại nắm tay Diệp Ly đứng chung một chỗ với Đại trưởng công chúa, tất nhiên, trên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng sẽ không thần sắc bi thương không biết là thật hay giả như mọi người.

Mấy ngày nay đều một lần lại một lần đau khổ giãy dụa, nhưng đến khi sắp chết thì ngược lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được yên bình hơn rất nhiều. Mặc Cảnh Kỳ mở mắt trong một chuỗi tiếng khóc nức nở, liếc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt liền thấy được Mặc Tu Nghiêu nổi bật nhất trong số đó, khẽ mỉm cười nói: “Trẫm cũng biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi vẫn sẽ đến tiễn trẫm một đoạn đường.” Mặc Tu Nghiêu nhíu mày không nói gì.

Ngồiđầu giường Thái hậu đau thương khóc ra một tiếng, tiến lên cầm tay Mặc Cảnh Kỳ, khóc ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nước mắt, nói: “Hoàng nhi, con muốn nói với mẫu hậu?”

Mặc Cảnh Kỳ nhìn Thái hậu lộ ra một nụ cười cổ quái, ánh mắt lướt qua người Thái hậu, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về phía đứng đám người Mặc Cảnh Lê Hoàng hậu gần đó. Sau khi chạy ra ngoài, Liễu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quý phi vẫn không thấy bóng dáng, nhưng lúc này, Mặc Cảnh Kỳ cũng không quan tâm đến tung tích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của nàng ta, cuối cùng, ánh mắt chuyển từ người Liễu thừa tướng đến trên người các hoàng tử, công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúa đang quỳ trên mặt đất.

“Trường Nhạc……”

Đương nhiên, trong số các hoàng tử, công chúa không bóng ảnh của công chúa Trường Nhạc. Từ nhỏ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lớn, Mặc Cảnh Kỳ rất thương yêu đứa con gái này. Không chỉ vì con đích nữ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trung cung (cách gọi khác dùng để chỉ Hoàng hậu),hơn nữa, bởi con thông minh hoạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bát, luôn hiểu ý người khác. Cho Mặc Cảnh Kỳ sủng ái Liễu Quý phi, thì con gái do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Liễu Quý phi sinh Công chúa Trân Ninh cũng vẫn xếp sau Công chúa Trường Nhạc. Nhưng ngược lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn cũng cùng tàn nhẫn với đứa con gái này, đơn giản con đích nữ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hoàng hậu,cháu ngoại gái của Hoa giahắn kiêng kỵ, cho nên hắn không thể để con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại kinh thành.

Nghe thấy Mặc Cảnh Kỳ gọi tên con gái, Hoàng hậu bi thương nghiêng mặt đi. Trên dung nhan già nua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của Hoa Quốc công, gân xanh nhảy lên hai cái, nhưng vẫn không nói gì. Mặc Tiểu Bảo đứng bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cạnh Phụ vương mẫu thân, mặc không biết rõ tình huống trước mắtnghĩa gì, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm giác được bi thươngtrang trong đó, ngẩng đầu nhìn Mặc Tu Nghiêu Diệp Ly, rồi cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không mở miệng nói ra Công chúa Trường Nhạc ở Ly thành.

Cuối cùng vẫn Thái hậu thở dài, vỗ vỗ tay Mặc Cảnh Kỳ, nói: “Hoàng thượng đã quên sao? Số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mệnh của nha đầu Trường Nhạc không tốt, đã mất tíchNam Chiếu rồi.”

Mặc Cảnh Kỳ nhắm hai mắt lại, làm như không nghe thấy lời của Thái hậu. Trong số mọi người ở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đây, ngoại trừ ba người Định Vương phủ như việc không liên quan đến mình, cùng với Tiểu hoàng tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tiểu công chúa còn trẻ người non dạ ra, mỗi người đều lo lắng nhìn nam nhân như đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hấp hối trên long sàng trước mắt chằm chằm. Cho hắn ta đã suy yếu đến nỗi ngay cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tay đều không thể nhấc lên, nhưng vẫn thể quyết định vận mệnh của đa số mọi người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đây.

“Hoàng hậu……” Một lúc lâu sau, rốt cuộc Mặc Cảnh Kỳ kêu lên.

Hoàng hậu nghe vậy, mới tiến lên, nói: “Hoàng thượng, Hoàng thượng dặn dò?”

Mặc Cảnh Kỳ đã không còn khí lực để nói chuyện lớn tiếng, nên ngước mắt nhìn Thái hậu một cái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thái hậu hơi không vui đứng dậy nhường chỗ cho Hoàng hậu, ngượng ngùng đứng bên cạnh.

Hoàng hậu ngồi bên giường bình tĩnh nhìn Mặc Cảnh Kỳ, hỏi: “Hoàng thượng muốn nói với thần thiếp?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mặc Cảnh Kỳ giơ tay lên một cách khó khăn, kéo một tấm vải màu vàng sáng từ dưới gối ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đặt vào trong tay Hoàng hậu một cách khó khăn, rồi nói: “Di… Di chiếu.” Nghe vậy, ánh mắt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mọi người đây đều co rụt lại, nhìn tấm vải màu vàng sáng trong tay Hoàng hậu kia chằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chằm. Cũng không ai biết Mặc Cảnh Kỳ viết di chiếu lúc nào, hơn nữa, lại đặt Di chiếu vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong gối vào lúc nào.

“Đại trưởng công chúa… Hoa Quốc công… Định Vương… Làm chứng, Hoàng hậu… Tuyên đọc Di chiếu……” Mặc Cảnh Kỳ nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đứt quãng.

Nghe vậy, Mặc Tu Nghiêu nhíu mày hơi tò mò, cười nói: “Được, Bản vương bảo đảm sẽ để cho Hoàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hậu tuyên đọc hết Di chiếu một cách thuận lợi.”

Đại trưởng công chúa cũng gật đầu nói: “Xin Hoàng thượng yên tâm đi.”

“Cựu thần tuân lệnh.”

Dường như đã hoàn thành xong một đại sự, Mặc Cảnh Kỳ thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt càng khó coi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhàn nhạt nói với mọi người: “Các ngươi đi đi… Trẫm muốn yên lặng một mình một chút……”

Mọi người đều khó xử, cũng không biết nên lui ra vào lúc này không.

Sắc mặt Mặc Cảnh âm trầm, nhìn Mặc Cảnh Kỳ chằm chằm, rốt cuộc vẫn phải tiến lên phía trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hỏi: “Con của ta đâu?”

Mặc Cảnh Kỳ nhìn hắn ta mỉm cười, dần dần, cười to ra tiếng.

Mặc Cảnh Lê lạnh lùng nói: “Bản vương hỏi ngươi, con của ta đâu?”

Mặc Cảnh Kỳ lại chỉ cười không nói, máu tươi tràn ra khỏi miệng hắn liên tục không ngừng.

“Mặc Cảnh Kỳ……” Mặc Cảnh không nhịn đượctiến lên muốn kéo vạt áo của hắn ta, Thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vội ngăn cản con trai, “Lê nhi, con làm vậy?” Lúc này, mắt thấy Hoàng đế cũng chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại một hơi, nếu để Mặc Cảnh lôi kéo như vậy đến lúc tắt thở, thì chỉ sợ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luận Hoàng đế chết do gì, thì Mặc Cảnh cũng đều không thoát khỏi tội danh phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thượng hành thích vua.

Mặc Cảnhcũng biết mình quá kích động, nhưng mấy ngày nay hắn lao lực chú tung tích của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đứa con trai duy nhất của mình lại vẫn không chút manh mối nào. Nếu Mặc Cảnh Kỳ thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự chết, thì chỉ sợ, đầu mối duy nhất này cũng bị chặt đứt.

“Lê Vương chưa nhìn ra sao? ràng Sở hoàng đã không nói ra lời nữa.” Mặc Tu Nghiêu cười nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mặc vua của một nước sắp băng hà vẫn còn cười thì cũng hơi lễ, nhưng e © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngại thân phận của Mặc Tu Nghiêu, nên không ai dám nói hắn ta thất lễ cả.

Mặc Cảnh Kỳ im lặng nằm yên trên giường, máu tràn ra từ trong miệng đã nhuộm một bên của cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 áo quần áo thành màu đỏ sậm. Nhưng ánh mắt của hắn vẫn nhìn Mặc Cảnh chằm chằm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên mặt mang theo nụ cười cổ quái. Chẳng biết tại sao, thấy nụ cười như vậy, trong lòng Mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cảnh chỉ cảm thấy rét run từng trận.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 273 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc