GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 134: Xuất chinh (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Bên ngoài, cách thành Tín Dương mười dặm, mấy chục vạn binh Tây Lăng nhìn chằm chằm về phía thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trì trong tầm mắt cách đó không xa. Tòa thành trì kia cònlực hấp dẫn ý nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn một thành trìbiên quan. Nơi đó đều rất nhiều lương thảo quân nhu, thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn nhất, giàu có, đông đúc phồn hoa của Tây Bắc, nơi đó sẽ trở thành bước đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân chính đánh dấu bọn họ chinh phục Đại Sở. Trong đại trướng Chủ soái, Trấn Nam Vương đã gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm mươi tuổi ngồi sau án thư, một tay cầm lấy sổ con mà thuộc hạ mới vừa đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên nhìn một lát, bỗng dưng cất tiếng cười như điên. Các tướng lĩnh phía dưới hai mặt nhìn nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết chuyện để cho Vương gia vui vẻ như thế. Đợi đến khi ông ta cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đủ rồi, mới lớn tiếng nói: “Mặc Lưu Danh! Ngươi cũng ngày hôm nay! Nếu ngươi còn sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy được tình cảnh ngày hôm nay của Định Quốc Vương phủ, thì ngươi hối hận hay không đây?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Các tướng lĩnh rối rít trao đổi một ánh mắt, một người đứng ở phía trước bước ra khỏi hàng hỏi: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vương gia, tin tứctốt sao?”

Trấn Nam Vương tiện tay đưa sổ con tới, cười nói với mọi người: “Định Quốc Vương phủ quả nhiên© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không người kế tục rồi, lại để một nữ nhân chấp chưởng binh quyền!”

Nhìn sổ con, trên mặt tướng lãnh cũng nhiều thêm một tia vẻ kinh dị, nói: “Nam Hầu làm phó soái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Định Quốc Vương phi giám quân? Đông Sở ý đây?”

Trấn Nam Vương hừ nhẹ một tiếng nói: “Bất đắc thôi. Nam Hầu thì Bản Vương cũng nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy, trung lập trước sau như một không hỏi thế sự. Làm tướng tài thì cũng được thôi, thống lĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặc gia quân thì ông ta còn không có bản sự đó. Huống chi, binh quyền Mặc gia quân cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải dễ cầm như vậy.”

“Không lẽ hôm nay, Mặc gia quân đều nằm trong tay Định Quốc Vương phi sao?” Tướng lãnh cả kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói.

Trấn Nam Vương gật đầu, nhưđiều suy nghĩ, cười nói: “Đúng vậy, Mặc Tu Nghiêu đang tại Bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhung không thể chạy về. Mặc Tu Nghiêu rời đi thì Định Quốc Vương phủ lại không người nào© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể lãnh binh xuất chinh, hôm nay binh quyền lại rơi vào trong tay một con nhóc mười sáu mười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bảy tuổi.”

Các tướng lĩnh dưới trướng không khỏi hưng phấn lên, rối rít chụm đầu nói với nhau một vòng, chỉ chốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lát, người bước ra khỏi hàng nói: “Đã như vậy thì, Vương gia, chúng ta vừa lúc nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hội này thu thập Mặc gia quân. Cũng tránh cho bọn họ tụ họp với Định Vương, mang đến thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phiền toái cho việc chúng ta đông chinh Đông Sở!”

Trấn Nam Vương khẽ mắt, tay phải thờ ơ vuốt ve tay áo trái trống rỗng, rồi nói: “Mặc dù © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản vương muốn giao thủ với Mặc Tu Nghiêu một phen, nhưng mà. . . người chủ soái thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể tính tranh giành được. Lần này, đúng trời cao ban thưởng hội tốt nhất cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân ta. Nếu thể tiêu diệt đại quân này trên đường, Định Quốc Vương phủ sẽ rất khó làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên trò trống gì!”

“Xin nghe Vương gia phân phó!” Mọi người cùng kêu lên nói, suy nghĩ diệt Định Quốc Vương phủ để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng của mỗi người cũng không thể khônghồ kích động lên.

Trấn Nam Vương hài lòng gật đầu, “Rất tốt, gia tăng tiến công Tín Dương, trong vòng ba ngày nhất định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải đoạt được thành Tín Dương! Sau đó đi Giang Hạ trước, một lưới bắt hết Mặc gia quân!”

“Tuân lệnh!”

“Khởi bẩm Vương phi, Ám Nhị đưa tin đến.”

Trong quân doanh Mặc gia quân, Diệp Ly đang ngồi trong đại trướng, thừa dịp thời điểm toàn quân đóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạinghị sự với đám người Nam Hầu. Trác Tĩnh cầm một hàm tín đi vào, đầu Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không ngẩng lên, lạnh nhạt nói: “Dịch ra cho ta.”

Trác Tĩnh gật đầu đi tới một góc lều lớn phía sau án thư để dịch thư.

Diệp Ly tiếp tục nói với Nam Hầu: “Ít nhất còn phải bảy ngày nữa thì chúng ta mới thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy tới Giang Hạ, theo như lời Hầu gia, thì chỉ sợ tăng nhanh tốc độ hành quân hơi khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khăn.”

Nam Hầu cau mày nói: “Vì sao? Xưa nay Mặc gia quân hành quân mau lẹ. Bản Hầu nhớ được, khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh nhất cũng đã từng có một ngày hành quân mấy trăm dặm . . . . . .”

Diệp Ly lắc đầu nói: “Hầu gia, đó đội ngũ nhỏ. Chúng ta gần ba mươi vạn đại quân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vốn cần mười ngày đi đường, nhưng đã giảm thành năm ngày, ngài cho là, chothật chạy tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biên quan, ba mươi vạn tướngnày còn khí lực tác chiến sao? Chỉ sợ người Tây Lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng sẽ không cho chúng ta thời gian chuẩn bị, vừa đến được Giang Hạ, nghênh đón chúng ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉthể một trận ác chiến.”

Nam Hầu nặng nề thở dài, “Lời của Vương phi, làm saoBản Hầu lại không biết được, chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản Hầu thật sự rất lo lắng Tín Dương. . . . . .”

Diệp Ly lắc đầu, thấp giọng nói: “Tín Dương không giữ được. Lấy khả năng của Hầu gia, đối mặt Trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Vương, thành Tín Dương thể thủ được mấy ngày?”

Nam Hầu suy chốc lát nói: “Thành Tín Dương không thiếu quân nhu, nếu Bản Hầu, thì thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ được một tháng.”

Diệp Ly nói: “Lãnh tướng quânthể thủ nửa tháng, Hầu gia xem hôm nay đã ngày thứ mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi. Ngay cả có mọc cánh, thì chúng ta cũng không chạy kịp tới Tín Dương, huống chi, thành Tín © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương cũng không phải không thiếu gì, thành Tín Dương thiếu nước!”

Mọi người khẽ biến sắc, nếu nói thiếu lương thực, thì còn thể miễn cưỡng chống đỡ chút ít thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian, nhưng thiếu nước thì thật sự không hay.hết lần này tới lần khác thì Tín Dương lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Tây Bắc, nên nguồn nước vốn đã thiếu thốn. Sau khi bị Tây Lăng bao vây, trong thành thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nướcđiều chắc chắn.

“Chúng ta chạy nhanh hơn nữa, thì nhất định Trấn Nam Vương cũng sẽ chờ chúng ta Giang Hạ.” Diệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly thở dài nói.

Mộc Dương cau mày hỏi: “Vạn nhất Giang Hạ cũng bị công phá?”

Mày kiếm của Lữ Cận Hiền giương lên, nói: “Mộc thế tử cứ việc yên tâm, thủ tướng Giang Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng quân Nguyên Bùi, mặc dưới trướng chỉ mấy vạn nhân mã, nhưng Giang Hạ hoàn toàn khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với vùng đất Tín Dương bằng phẳng, thủ mười ngày nửa tháng tuyệt đối không thành vấn đề. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại quân của Trấn Nam Vương thật sự tiếp cận, thì chỉ cần Giang Hạ còn một binh một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt, tuyệt đối sẽ không để cho người Tây Lăng bước vào nửa bước!”

Nghe vậy, trên mặt Nam Hầu Mộc Dương cũng không thể không nóng lên, Mặc gia quân đã trấn thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biên quan trên trăm năm, chưa bao giờ để cho địch quốc bước vào Đại Sở một bước. hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay, cũng bởi Hoàng đế kiêng kỵ Định Vương phủ, không dùng tướng Mặc gia quân, nên khai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chiến vẫn chưa tới một tháng, mà đại quân Tây Lăng đã hạ hết số thành tiền phương, tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sâu vào bên trong ba bốn trăm dặm.

Nam Hầu gật đầu nói: “Trong lòng Vương phi nắm chắcđược rồi.”

Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Bản phi biết Hầu gia cũng lo lắng chiến sự. Nhưng Hầu gia yên tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, tướng quân Tôn Viêm đã phái Hắc Vân kỵ lên đường trong đêm, đi đến Giang Hạ trước.”

“Vương phi.” Bên kia, Trác Tĩnh đã dịch thư xong, đi tới đưa đến trong tay Diệp Ly.

Diệp Ly cúi đầu nhìn một hồi lâu, nhíu nhíu mày đưa tin cho Nam Hầu, rồi nói: “Hầu gia© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chư vị tướng quân thấy thế nào?”

Nam Hầu nhìn thoáng qua, hơi kinh ngạc nhìn thoáng qua sắc mặt bình thản của Trác Tĩnh đứng bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh Diệp Ly, cau mày nói: “Trấn Nam Vương đột nhiên tăng nhanh tốc độ tiến công, chẳng lẽ là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn đoạt Giang Hạ trước khi chúng ta chạy tới? Không đúng! Vương phi, chỉ sợ việc lớn không tốt!” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lữ Cận Hiền Phượng Chi Dao thấy sắc mặt Nam Hầu thay đổi, vội vàng cầm lấy thư tín, cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất chấp người khác, hai người trước sau cùng đọc, càng đọc mày nhíu lại càng sâu. Trấn Nam Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa phái người mạnh mẽ tấn công Tín Dương vừa đánh vu hồi* (đánh vu hồi hay được áp dụng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nghệ thuật quân sự, theo âm hán việt thì Vuđi, hồi về, đánh vu hồi chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách đánh vòng lại, đưa lực lượng vào bên sườn hoặc bên hông đối phương để phối hợp với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lực lượng tiến công chính diện cùng tiêu diệt đối phương) đi. Thậm chí nam lộ cách bọn họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không xa, cũng chia quân ra một đội ngũ đi đến phía bắc. . . . . .

“Vương phi. . . . . .” Phượng Chi Dao cau mày.

Nam Hầu trầm giọng nói: “Trấn Nam Vương vừa mạnh mẽ tấn công Tín Dương, vừa chia đường vòng, chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93muốn chặt đứt đường lui của Nguyên tướng quân.”

Đôi mi thanh của Diệp Ly nhíu lại, một hồi lâu mới nói: “Cầm bản đồ tới đây.” Lúc này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tai hại tin tức không thông suốt, luận hiện tại bọn họ phân tích ra cái gì, thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều không thể lập tức truyền cho tướng lãnh phía trước, chỉ thể chờ đợi tướng lãnh trên tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuyến cũng nhìn thấu ý đồ của đối phương giống như bọn họ, hơn nữa phải thể đưa ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ứng đối cần thiết. May là, loại tai hại này trong một thời gian dài cũng sẽ giúp nhau . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trác Tĩnh quay đầu lại xoay người sang chỗ khác, lấy ra một tờ giấy được gấp lại từ phía sau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ từ mở ra, trên giấy hiện ra một mảnh đường nét dài hẹp quanh co biểu thị núi non © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sông ngòi, biên cảnh Đại Sở từ Nam tới Bắc, vừa xem đã hiểu ngay.

Diệp Ly cầm lấy bút trên bàn, đánh dấu lộ tuyến hành quân của các lộ binh Tây Lăng trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thư nhắc tới phía trên xong, nhíu nhíu mày, ngẩng đầu lên nói: Bản đồ chi tiết của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Bắc còn chưa truyền về sao?”

Trác Tĩnh quay đầu lại rút ra một phần từ trong hành lý, rồi nói: “Sáng hôm nay vừa đưa đến, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang định đưa cho Vương Phi xem.”

Diệp Ly dọn bàn ra, mở bản đồ ra, một bên nói: “Cho ta xem ích lợi gì, ta cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa từng đi qua Tây Bắc. Hầu gia, Lữ tướng quân, các ngươi tới xem đi.”

Mọi người đã sớm ngạc nhiên với bản đồ trước mắt, nghe lời của Diệp Ly liền lập tức xông tới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trên bàn bày hai bức bản đồ không xích bao nhiêu, một tấm bản đồ ràng cho thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tất cả khu vực biên cảnh phía tây Đại Sở, một bức khác lại cặn kẽ hơn, cũng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Bắc nơi này. Nhưng cũng đã cụ thể đến mức bọn họ chưa từng thấy qua, Lữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cận Hiền khen: “Thứ tốt, mạt tướng hai mươi tuổi đã biên quan Tây Bắc. Ngây người gần hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi năm cũng không dám nói thể biết đếnràng hơn những nơi trên tấm bản đồ này.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nam Hầu gật đầu, chỉ vào nơi nào đó trên bản đồ, nói: “Lữ tướng quân nói rất đúng, năm đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bản hầu cũng đi qua Tây Bắc mấy lần, bản đồ của Vương Phi này vẽ. . . rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cặn kẽ.”

Diệp Ly hài lòng cười, sao không cặn kẽ được chứ? Một nhóm người mới vừa huấn luyện ra đã bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phái ra toàn bộ, hơn nữa còn các loại bản đồ khác nhau, nếu còn không lầnkỹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng hết Tây Bắc, thì những người đó cũng chẳng khác gì học hành vô ích.

Diệp Ly nhìn chằm chằm hai tấm bản đồ, nhìn hồi lâu, mới đặt bút vào một nơi nào đó trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 địa đồ, mạnh mẽ vẽ một đường, trầm giọng nói: “Lập tức truyền lệnh cho binh phía nam, di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyển tới gần quân nam lộ của Tây Lăng, toàn bộ tụ họp đến phía tây, chặn lại binh lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93quân nam lộ phân ra!”

Trác Tĩnh gật đầu xác nhận, Diệp Ly nhướn mày suy nghĩ một chút, cười nhạt. Cúi đầu rút một trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giấy ra, viết ra một hàng chữ hiệu trên giấy, rồi đưa cho Trác Tĩnh hỏi: “Tần Phong đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đâu?”

Trác Tĩnh cúi đầu suy nghĩ một chút, rồi nói: “Ở gần Lăng Quan, hiện tại hẳn đã chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi lên phía Bắc tụ họp với chúng ta.”

Diệp Ly cúi đầu nhìn vị trí Lăng Quan một chút, rồi nói: “Nói với hắn, không cần trở lại, đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái này cho hắn, bước kế tiếp của kế hoạch.”

Trác Tĩnh cất tờ giấy, nhìn cũng không nhìn trực tiếp đi ra ngoài.

“Vương phi đã có kế hoạch rồi?” Mộc Dương nhướng mày hỏi.

Diệp Ly nhàn nhạt cười nói: “Cũng không thể xem kế hoạch gì, chỉ an bài trước một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi. Để ngừa vạn nhất.”

Biết nàng không muốn nói rõ, ánh mắt Mộc Dương cũng chỉ hơi phức tạp nhìn nàng một cái, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tra cứu. Trăm năm qua Mặc gia quân đều nghe theo Định Quốc Vương phủ điều khiển, mấy năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gần đây lại càng khôngấn tượng tốt với Hoàng đế. Một người tâm phúc của Hoàng đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị Hoàng đế nhét vào như hắn đương nhiên cũng khó xử, may Mộc Dương cũng người rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết điều.

Nam Hầu nhìn Diệp Ly một chút, lại nhìn Mộc Dương một chút, làm như không phát hiện được mạch nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngầm giữa hai người, vỗ về chòm râu, cười nói: “Vương phi kế hoạch tốt rồi, hiện tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta cách xa tới mấy trăm dặm, muốn làm chuyện gì cũng không thể giúp được, vẫn nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chạy tới chiến trường trợ giúp sớm mới chính sự.”

Diệp Ly Mộc Dương đều gật đầu đồng ý, lúc này Nam Hầu mới cười thảo luận với đám người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diệp Ly một lát, rồi mới đứng dậy cáo từ trở về trong trướng của mình nghỉ ngơi. Mộc Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy Nam Hầu đi, cho hắn có lòng muốn lưu lại tiếp tục nghe mọi người nói, thì cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không thể không đứng dậy cáo từ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 134 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc