GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 133: Xuất chinh (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tướng quân Trương Khởi Lan thống lĩnh tám mươi vạn Mặc gia quân nhưng đóng gần kinh thành thì chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 năm vạn nhân mã, năm vạn người này nghe nói dùng để bảo vệ xung quanh kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đô vùng lân cận, cho nên cũng không thể theo đại quân của Diệp Ly xuất chinh đến biên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan. Diệp Ly Nam Hầu cần dẫn người rời khỏi kinh thành trước, đến chỗ phần đất bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách kinh thành mấy trăm dặm mới tụ họp với mấy đại quân đóngcác nơi, sau đó mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể chạy tới biên cương. Điều này cũng làm cho bớt đi nghi thức tiễn đưa tuyên thệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước khi xuất quân. Vừa lúc Diệp Ly cũng không thích loại phô trương dối trá này, đương nhiên cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hài lòng với cách an bài thể nói hơi qua loa như vậy.

Đại đa số người của Định Vương phủ vẫn phải lại kinh thành giữ vững chức trách riêng của mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hộ tống Diệp Ly cùng đi đến chiến trường thì chỉ Phượng Chi Dao, Trác Tĩnh, cùng với Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đình bị ném vào trong quân doanh không lâu Từ Thanh Trạch không biết đã dùng biện pháp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuyết phục được Mặc Cảnh Kỳ. Bởi vì Từ Thanh Trạch kiên trì muốn cùng đi tới biên quan, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để cho Diệp Ly rất áy náy với Tần Tranh đã không gặp lâu ngày. Nhưng ngược lại, Tần Tranh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến đây tiễn đưa, lại rất hiểu chuyện cười cười với Diệp Ly, dặn hai người trên đường phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩn thận, sớm ngày trở về. Ngoài ra, Mặc Cảnh Kỳ không biết là nghĩ như thế nào, lúc gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, lại nhét Mộc Dương vào, Mặc Cảnh Kỳ nói không biết Định Vương ngày nào về, Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu thì tuổi tác đã cao nên phái Mộc Dương làm tiểu tốt chạy chân cho Nam Hầu. Diệp Ly © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Nam Hầu cũng không để ý việc này bao nhiêu, vì cái gì Mặc Cảnh Kỳ phái Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương đi theo, thì trong lòng mọi người đều biết rõ. MặcMộc Dương thiếu niên tuấn kiệt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những người khác cũng không phải ngồi không, đến khi lên chiến trường, rốt cuộctình huống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào, thì ai cũng không thể dự liệu. Bọn họ hoàn toàn không cần phải chút chuyện nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nàytrở mặt với Hoàng đế.

Đoàn người một đường giục ngựa chạy như điên, chỉ mới hơn một ngày đã thấy được thị trấn quân sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan trọng Hằng Thủy cách Sở kinh năm trăm dặm, thành Hằng Thủy cũng không phồn hoa tráng lệ, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách Thành Tây hai mươi dặm nơi đóng quân của gần mười mấy vạn Mặc gia quân. Ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, bên ngoài thành, còn mấy chỗ đóng quân chạy tới từ hướng này, mấy ngày qua, bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 có gần ba mươi vạn đại quân tụ họp chỗ này. Chạy tới dưới thành Hằng Thủy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc hoàng hôn, Diệp Ly ghìm chặt ngựa, quay đầu nói với Nam Hầu: “Hầu gia, tối ngày hôm qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôn tướng quân đã dẫn người chạy tới Hằng Thủy, chúng ta cũng không vào thành, trực tiếp đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại doanh Hằng Thủy đi.”

Nam Hầu tán thưởng nhìn Diệp Ly thẳng tắp ngồi trên lưng ngựa, nói: “Cứ theo như Vương phi nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà làm đi.” Liên tục một ngày một đêm giục ngựa chạy như điên, coi nhưmột nam tử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không chịu được, Định Vương phi lại vẫn khí định thần nhàn, trên mặt ngay cả một chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mỏi mệt cũng không thấy. Điều này làm cho Nam Hầu Mộc Dương cùng đồng hành đều không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không vừa kinh ngạc lại vừa bội phục.

Đại doanh Hằng Thủy ở dưới chân núi Hằng Thủy cách Thành Tây hai mươi dặm, phía trước bình nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mênh mông bờ, sau lưng núi Hằng Thủy, là một nơi luyện binh thiên nhiên. Đoàn người còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách chỗ trú đóng của đại doanh Hằng Thủy còn năm sáu dặm đường, tướng lãnh địa phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng quân Tôn Viêm chạy tới tối hôm qua đã cùng đến đây nghênh đón từ sớm, “Mạt tướng chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tụ họp với Vương Phi!”

Diệp Ly khẽ gật đầu, hỏi: “Chủ tướng đại doanh Hằng Thủyđâu?”

Một nam tử trung niên râu tóc hoa râm, đã bốn mươi năm mươi tuổi lại tinh thần sáng láng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũ, từ trong đám người kia đi ra chắp tay nói với Diệp Ly: “Mạt tướng Lữ Cận Hiền, thẹn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chủ tướng của đại doanh Hằng Thủy, bái kiến Vương Phi.”

Diệp Ly tung mình xuống ngựa, giơ tay lên nói: “Lữ tướng quân không cần đa lễ. Vị này phó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 soái Tây ChinhNam Hầu, Hoàng thượng đặc biệt phong, vị này Thế tử Mộc Dương hầu, Giáo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 úy tiên phong Mộc Dương.” Diệp Ly cũng không giới thiệu đám người Trác Tĩnh, Vân Đình đứng phía sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mình, các tướng lĩnh cũng hiểu được, mấy người này là người của mình, chỉ tiến lên làm lễ ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt với Nam Hầu Mộc Dương.

Nam Hầu vốn cũngngười đã trải qua chiến trường, đương nhiên trước mặt mấy tướng lãnh nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này cũng không câu nệ tiểu tiết gì, hết sức thẳng thắn bắt chuyện với mọi người. Về phần Mộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Dương, thì mặchắn thân phận Thế tử Mộc Dương hầu, nhưng chức vị trong quân chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một Giáo úy, bất kỳ chức vị của một tướng lãnh nào tại chỗ này đều cao hơn hắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đương nhiên cũng không nhiều chỗ cho hắn nói chuyện, chỉ đi theo Nam Hầu cùng hàn huyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với mọi người một câu. May là mặc từ nhỏ Mộc Dương đã thuận buồm xuôi gió mà lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên, nhưng cũng không có dưỡng thành bệnh tâm cao khí ngạo mắt cao hơn đầu. Bề ngoài cũng tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 là một mảnh hài hòa vui vẻ.

Sau khi hàn huyên, Nam Hầu nghiêm nghị hỏi: “Lữ tướng quân, đại quân có thể lên đường lập tức không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Lữ Cận Hiền cũng không hàm hồ, cất cao giọng nói: “Đại quân đã gác giáo chờ phân phó từ sớm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ cần Vương phi Hầu gia ra lệnh một tiếng, lúc nào cũng thể lên đường!”

Phượng Chi Dao cười nói: “Lữ tướng quân, chúng ta một đường chạy tới thật sự hơi mệt chút, hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để sáng mai mới lên đường đi.”

Lữ Cận Hiền nhìn mọi người một chút, cười nói: “Phượng tướng quân nói rất đúng, lão phu suy nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chu đáo, Vương phi, Hầu gia, xin về trong doanh nghỉ ngơi một đêm. Cũng để cho các tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được nghỉ ngơi dưỡng sức.”

Trong đại doanh rộng lớn, đến ban đêm đã hoàn toàn yên tĩnh. Sáng mai sẽ phải xuất chinh, cho nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần lớn các tướng đều ngủ thật sớm, nhiên những người này không bao gồm chư vị tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lãnh ngồitrong quân trướng nghị sự.

Trong đại trướng, Diệp Ly thay một bộ áo màu xanh nhạt ngồi chủ vị ngay chính giữa. Bên dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trái phải tướng lãnh cùng cấp theo như quan hàm cao thấp theo thứ tự ngồi: Phượng Chi Dao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lữ Cận Hiền, Tôn Viêm. Về phần Nam Hầu thân phó soái Mộc Dương thì ngay từ sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi thương nghị xong mọi chuyện đã được mời đi nghỉ ngơi. Các tướng lĩnh cũng lần đầu tiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhìn thấy Diệp Ly, vị nữ chủ nhân Định Quốc Vương phủ này, thay vì nói là tôn trọng thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phận của Diệp Ly Định Vương phi, thì không bằng nói tôn trọng khối ngọc bội nàng treo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93bên hông kia.

Một vị tướng lãnh đứng lên nói: “Vương phi, không biết lúc nào Vương gia mới có thể trở về?” Vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi chỉ có thân phận giám quân, Nam Hầu thân phó soái người quyền lực cao nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong Mặc gia quân hiện tại. Mặc Nam Hầu luôn giữ lập trường trung lập trước sau như một, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng lại vẫn khiến cho các tướng lĩnh thần phục Định Vương phủ này cảm thấy hơi bất an.

Diệp Ly nhẹ nhàng lắc đầu, nói: “Vương gia đang ở tại Bắc Nhung, nhận được tin tức sẽ nhanh chóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về, tất nhiên cũng cần phải thời gian nhất định. Nhưng hiện tại, chiến sự biên quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại không đợi được đến lúc Vương gia trở lại. Hay là. . . Vương gia không đây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì chư vị tướng quân cũng không đánh giặc?”

Các tướng lĩnh im lặng một trận, chỉ nghe Diệp Ly tiếp tục nói: “Bản phi hiểu chư vị trung thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với Định Vương phủVương gia. Nhưng Bản Phi cũng hy vọng chư vị tướng quân phải hiểu một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việc, cuối cùng Mặc gia quân tồn tại cái gì?” Đôi mắt đẹp nhẹ nhàng nhàn nhạt quét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qua trên thân mọi người, “Làan bình của dân chúng Đại Sở. Từng tướng Mặc gia quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng cha mẹ con cái giống như mọi người, Mặc gia quân thủ hộ Đại Sở chính thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hộ thân nhân của mình.”

Mọi người lại một trận trầm mặc, Lữ Cận Hiền hơi do dự, nói: “Chẳng lẽ chúng ta thật sự phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để Nam Hầu chỉ huy sao?”

Diệp Ly nói: “Nếu như mục đích của Nam Hầu giống Mặc gia quân, thìsao không thể tạm thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe theo chỉ huy của ông ta? Hiện tại Vương gia không thể chạy về kịp, đây sự thật, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng lẽ chúng tathể nói cho người Tây Lăng, Định Vương không ở đây nên mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa chúng ta mới đánh sao?”

Nghe vậy, thần sắc mọi người không nhịn được một trận vặn vẹo.

Phượng Chi Dao cười nói: “Vương phi, mọi người lo lắng chính là, nếu như Mặc gia quân nghe theo Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hầu điều khiển, ông ta nhận được binh quyền Mặc gia quânthể sẽ làm chuyện bất lợi với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta hay không?”

Diệp Ly nhướn mày cười nói: “Nam Hầu sẽ không nhận được binh quyền Mặc gia quân. Bản phi sẽ luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luôn đi theo cùng hành động với Nam Hầu, mặc như thế. . . hơi tai hại, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bây giờ cũng chỉ thể như vậy. Lại nói, Nam Hầu tạm thời giữ chức chủ soái, cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đích thân tới mỗi một nơi chiến cuộc, cho nên, trên chiến trường còn phải làm phiền chư vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tướng quân.”

Mọi người cùng kêu lên nói: “Nhất định không phụ kỳ vọng của Vương Phi.”

Diệp Ly gật đầu nói: “Làm phiền chư vị tướng quân. Vậy, trước thế cục hôm nay các vị đã biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được bao nhiêu?”

Lời này vừa nói ra, trong trướng lập tức trầm mặc xuống. Mặc bọn họ tâm kết với người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hoàng đế phái tới, nhưng đó cũngbởi … mấy năm nay, Hoàng đế tận hết sức lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chèn ép, bố trí Mặc gia quân. Vốn Mặc gia quân phân tán trấn thủ biên quan Đại Sở, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng bởi Mặc Cảnh Kỳ không yên lòng, thừa dịp Định Vương trong phủ dưỡng thương nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khí Mặc gia quân bị tổn thương nặng nề, đã điều toàn bộ Mặc gia quân vào nội địa, tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả đóng biên quan hồ cũng thân tín của Hoàng đế hoặc tướng lãnh không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào phối hợp với Định Vương phủ. hôm nay, Tây Lăng xâm lấn Đại Sở, cũng giống như lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xâm lấn trước, cũng là vùng đất bọn họ đã từng thủ hộ, sao trong lòng bọn họthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thật sự không gấp gáp chứ?

Lữ Cận Hiền trầm giọng nói: “Lần này Tây Lăng chuẩn bị mà đến, Trấn Nam Vương tự mình dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân chính diện với ba mươi vạn nhân xâm phạm biên giới, theo tin tức trên tiền tuyến, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vây khốn Tín Dương thôi đã tới chục vạn quân. Binhtriều đình phái đi bị Trấn Nam © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương phục kích, tổn thất hơn phân nửa, hai ngày nay mấy người chúng ta cũng đã thương lượng qua, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chỉ sợ thành Tín Dương là. . . không thủ được.”

Sắc mặt mọi người đều khó coi, Tín Dương kho lúa của Tây Bắc, một khi Tín Dương thất thủ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì tổn thất không chỉ là một thành trì, còn lương thực của dân chúng Tây Bắc, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thậm chíquân lương cũng sẽ bị uy hiếp.

Diệp Ly trầm chốc lát, lại hỏi: “Lấy tốc độ hành quân của chúng ta, kết quả xấu nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì?”

Lữ Cận Hiền nói: “Đại quân Tây Lăng vượt qua Tín Dương, công chiếm cả Thanh Châu. Sau đó tiến vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hán Châu, bị giữ lạiGiang Hạ.”

Diệp Ly nhướng mày, Lữ Cận Hiền giải thích: “Gần Giang Hạ năm vạn người của chúng ta đóng© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó. Chủ tướng tướng quân Nguyên Bùi, cũng là lão tướng sa trường. Hiện tại chắc ngài ấy đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi trợ giúp Tín Dương. Một khi Tín Dương thất thủ, ngài ấy sẽ mang binh lui giữ Giang Hạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chúng ta một đường lập tức hành quân thì thể tới kịp trợ giúp Giang Hạ.”

Diệp Ly gật đầu, những điều này, lúc trước nàng Phượng Chi Dao cũng đã phân tích qua, cũng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra kết luận không khác Lữ Cận Hiền nhiều. Diệp Ly vuốt vuốt mi tâm hỏi: “Chỉ nói tình huống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình thường của quân Tây Lăng, như vậy nam lộ bắc lộ thì như thế nào?”

Lữ Cận Hiền nói: “Nam lộ bắc lộ ít nhất mười lăm vạn đại quân mỗi bên. Chia ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiến công phía nam Gia Nghĩa quanphía Bắc Thiên Vân quan, mặc dù thủ tướng biên quan cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hết sức ngăn cản, nhưng chỉ sợ tình huống cũng không được lạc quan lắm.”

“Nam lộ bắc lộ người phương nào lãnh binh?”

Lữ Cận Hiền lắc đầu, Tôn Viêm nói: “Khởi bẩm Vương phi, nghe nói nam lộdo Thế tử Trấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nam Vương Lôi Đằng Phong chỉ huy. Người này đã được Trấn Nam Vương dạy từ nhỏ, mười chín tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã ra chiến trường giao chiến với Bắc Nhung, vừa xuất hiện liền tài hoa xuất chúng, thật sự không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể khinh thường. Chủ tướng bắc lộ lão tướng của Tây LăngThượng Quan Nghi, người này không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể nói công tích đặc biệt đại gì, hơn nữa tuổi cũng đã hơn sáu mươi. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà. . . Hắn Lão sư binh pháp của Trấn Nam Vương Tây Lăng.”

Diệp Ly gật đầu, trầm hồi lâu mới ngẩng đầu lên nói: “Hôm nay cực khổ các vị tướng quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, sáng mai liền phải lên đường, mọi người đi về nghỉ ngơi trước đi.”

Mọi người đứng dậy cáo từ Diệp Ly, xoay người đi ra ngoài. Trong trướng chỉ để lại Phượng Chi Dao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 và Trác Tĩnh, Từ Thanh Trạch. Phượng Chi Dao cười nhìn Diệp Ly nhíu chặt chân mày, cười nói: “Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lăng thế tới hung hãn, Vương phi cảm thấy nhức đầu sao?”

Diệp Ly cười khổ nói: “Có thể không nhức đầu sao?” Nàng cũng không phảithiên tài tuyệt thế, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng ra là, căn bản nàng cũng không loại tinh lực đấu với chiến tranh quy lớn này. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nếu bàn về tiểu tổ đặc chủng tác chiến, thì nàng đủ lòng tin để ngạo thị thiên hạ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng bàn về những thứ điều binh khiển tướng chỉ điểm giang sơn này, cho được Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều lần chỉ điểm mới tốt hơn, thì vẫn không nhịn được trong lòng hơi chột dạ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Phượng Chi Dao nói: “Có thể khẳng định, nhân mã lần này Tây Lăng xuất động ít nhất sáu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mươi vạn. Nhiều binh lực như vậy, còn Trấn Nam Vương Tây Lăngdanh Chiến thần, đừng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93Vương phi người, ngay cả những lão tướng sa trường kia thì mấy người không lo lắng chứ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Mặcnói Trấn Nam Vương Tây Lăng từng thất bại trong tay Nhiếp Chính Vương Đại Sở Mặc Lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Danh, nhưng Mặc Lưu Danh đã chết, ông ta thì vẫn còn sống đấy.

“Ly nhi, muội đã làm rất tốt.” Từ Thanh Trạch nhìn Diệp Ly thản nhiên nói, đáy mắt lãnh đạm từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đến giờ cũng tràn ngập ấm áp nhàn nhạt.

Diệp Ly nhợt nhạt cười một tiếng, nói: “Nhị ca đừng khen muội, muội cũng chỉ bình tĩnh trên mặt thôi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn trong lòng đang loạn thành một đoàn đây.”

Từ Thanh Trạch nói: “Không nên quá khẩn trương, cố gắng làm điều muội thể làm tốt rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cái muốn ta làm thì cứ mở miệng được.”

Diệp Ly gật đầu, “Cám ơn Nhị ca.”

Lúc này, tại Bắc Nhung, trong lòng Mặc Tu Nghiêu lại một mảnh lạnh như băng. Ngẩng đầu nhìn trăng sáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên trời, không tự chủ được lại nhớ lại cuộc sống hơn một năm nay. Kể từ sau khi gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện không may, hắn chưa từng nghĩ tới cuộc sống của mình sẽ còn thích ý vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy. Bắt đầu như thân như hữu, càng về sau thì tay nắm tay hỗ trợ lẫn nhau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi đến lưu luyến tình thâm, chẳng biết từ lúc nào, một cái nhăn mày, một nụ cười của A © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ly cũng đã khắc vào trong tim của hắn, kiếp này khó trừ đi được.

“Vương gia.” Một ám vệ lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía sau hắn.

“Có tin tứckhông?”

Ám vệ nói: “Danh sách chủ sử phía sau màn ám sát Vương phi đã điều tra xong. Còn có, kể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ sau khi Tây Lăng xâm chiếm, Hoàng thượng triệu kiến Vương phi vào cung mấy lần, hình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn lấy được binh quyền Mặc gia quân từ trong tay Vương phi. Nhưng cũng không thành công.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trong mắt Mặc Tu Nghiêu dâng lên sóng ngầm, cười lạnh một tiếng, nói: “Hắn vĩnh viễn cũng không phân biệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra được cái nặng nhẹ. Đi nói cho Dung Hoa, luận như thế nào, nội trong ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mai chúng ta nhất định phải lên đường rời đi.”

Ám vệ chần chờ một chút, lại nói: “Chỉ sợ Công chúa Dung Hoa còn không lực ảnh hưởng đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Gia Luật Hoằng sâu như vậy.”

Mặc Tu Nghiêu thản nhiên nói: “Nếu Gia Luật Hoằng muốn lật đổ Gia Luật Dã, thì hắn tự nhiên sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết nên làm như thế nào. Đi chuẩn bị đi, ngày mai lên đường.”

Ám vệ gật đầu xác nhận, “Thuộc hạ tuân lệnh!”

Vẫy lui thị vệ, Mặc Tu Nghiêu ngẩng đầu nhìn trăng sáng nhô lên cao, ánh mắt dần dần trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôn hòa, “A Ly. . . Tu Nghiêu vẫn luôn liên lụy khiến nàng phải chịu khổ. . . Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngày nào đó. . . Một ngày nào đó ta sẽ đưa tất cả những thứ tốt nhất trên thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian đến trước mặt nàng. Về phần những người muốn thương tổn nàng kia. . . Bản vương tuyệt đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không bỏ qua cho bọn họ!”

Khi tin tức Tây Lăng xâm phạm biên giới truyền đến, Mặc Tu Nghiêu nên lập tức lên đường hồi kinh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng thái độ của Bắc Nhung Vương lại kiên quyết khác thường. Yêu cầu Mặc Tu Nghiêu không thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lưu lại tham gia đám cưới Hoàng Thái tử, thậm chí hồ ý uy hiếp. Mặc Tu Nghiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sợ uy hiếp của ông ta, nhưng nếu quả thật mạnh mẽ rời đi ngay tại chỗ, rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể Đại Sở sẽ phải đồng thời đối mặt với công kích của hai quốc gia. Hôm nay Bắc Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vương còn chưa chuẩn bị tốt để thâu tóm Đại Sở, nhưng ông ta cũng sẽ hoàn toàn không ngần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngại kéo vị thiếu niên Chiến thần thành danh Mặc Tu Nghiêu này lưu lại một thời gian ngắn thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tây Lăng, lẽ còn thể từ đó sẽ nhận được một chút chỗ tốt gì. Cho nên. . © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 . Ông ta cũng nên chết!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thịnh thế đích phi, Thịnh thế đích phi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thịnh thế đích phi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thịnh thế đích phi Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Thịnh thế đích phi full, Thịnh thế đích phi online, read Thịnh thế đích phi, Phượng Khinh Thịnh thế đích phi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 133 — Thịnh thế đích phi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc