GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 34: Giang Nam (4)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
nghi phạm số một, Tự Tự Như bị nha sai tại hiện trường quật ngã bằng gậy gộc, trói© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lại bằng dây thừng rồi tống thẳng vào đại lao.

Lúc này, hắn đang ngồi trong nhà lao ẩm thấp, tối tăm. Góc tường chất một lớp rơm rạ mỏng manh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngả vàng úa.

Tự Tự Như ngồi yên trên đống rơm rạ, tay thức nắm lấy một cọng, nhíu mày. Mùi máu tanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 từ quần áo vẫn còn thoang thoảng đâu đây.

Tâm trí hắn như hai người đang giằng co, gào thét vào mặt nhau.

–Ngươi cònthể ai?! Yến Thanh đã nhập ma, ngoài y ra trong mộng cảnh này còn ai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 biết đến đá Nữ Oa?!

Không, không thể nào.

–Đại sư huynh tính tình thế nào, phẩm hạnh ra sao, ngươi không rõ hay sao? Hắn làm sao thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tàn sát cả nhà người khác?

–Đây còn Yến Thanh ngươi biết hay sao? Hắn đã nhập ma! Hắn không còn hắn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rồi!

–Không.

–Nếu đã nhập ma, y lấy đá Nữ Oa làm gì? Nếu không muốn đá Nữ Oa xuất thế, để mặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Trẩm chết trong mộng không phải được rồi sao? Sao phải tốn công làm vậy?

–Y muốn hủy diệt đá Nữ Oa, Tự Tự Như!

–Ta không hiểu.

Giết sạch cả nhà mấy trăm mạng người củagia ngay trước mặt Trẩm, chắc chắn y sẽ đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khổ tột cùng, sẽ dựa vào chỉ dẫn của đá Nữ Oa để thoát khỏi Tam Bảo mộng cảnh…

Nghĩ đến đây, Tự Tự Như khựng lại. Hắn mở mắt ra trong nhà lao ẩm thấp, tối tăm, đầu óc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chút đờ đẫn.

lẽ y thật sự muốn Trẩm mang theo đá Nữ Oa rời khỏi Tam Bảo mộng cảnh? Vết nứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 của Tứ Cực trụ, ma khí từ Vực Trừ Ma, y chỉ có thể nghĩ ra cách này để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Trẩm cam tâm tình nguyện tỉnh lại?

Nhưng y đã giết cả nhà người ta! Tàn sát cả nhà người ta! cái gọiđại nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ra tay sát hại người yêu ngay trước mặt y, để y đau khổ chết sao?

Tự Tự Như thở hổn hển, nhíu mày. Cổ họng hắn khô khốc, như thể bị nhét đầy rơm rạ.

Nhưng ngươi cũng từng uy h**p Trẩm như vậy, đó là cách tồi tệ nhất.

Ngươi quá đề cao bản thân rồi, Tự Tự Như.

Ngươi nghĩ đến Tiên Tiên đi, mới hơn mười tuổi, trưa hôm qua còn vui vẻ gọi ngươica © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ca.

Ngươi thật sự có thể xuống tay đâm một nhát kiếm xuyên tim đứa nhỏ đó sao? Ngươi biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không phải người thật, nhưng ngươi thật sự làm được sao?

Tự Tự Như nhắm mắt lại, tay vâncọng rơm trên mặt đất.

Bất luận hắn suy đoán thế nào, ngoài Yến Thanh ra hình như không còn ai khác thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 việc này. Nhưng trong lòng hắn không muốn tin.

Đại huynh không nên, cũng không thể nào nhuốm máu tanh của người vô tội.

Thừa nhận là chính mình giết người còn dễ dàng hơn thừa nhận Yến Thanh tàn sát cả nhà người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khác.

Tự Tự Như mở mắt ra, cúi đầu nhặt vài cọng rơm trên mặt đất. Hắn dùng tay vân vê, chà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xát những chiếc mềm mại thành hình dạng thon dài.

Trong đầu hắn chậm rãi suy nghĩ Kiếm.

Đúng rồi, kiếm.

Yến Thanh dùng kiếm, thân kiếm nhẹ nhàng, kiếm chiêu của y cũng nhẹ nhàng như chim hồng lướt qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mặt nước.

Nhưng vết thương chí mạng trên ngực Trẩm khi chết, tuyệt đối không phải do kiếm đâm.

Tự Tự Như bình tĩnh ngồi trên đống rơm rạ, tiếp tục chà xát những cọng cỏ khô.

Không biết đã qua bao lâu, trong nhà lao yên tĩnh đến lạ thường, ngay cả tiếng chuột chạy cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 còn nghe thấy nữa.

Tự Tự Như nghi hoặc nghiêng đầu, cố tình im lặng lắng nghe một lúc. Sắc mặt hắn ngưng trọng, cầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cọng rơm cứng ngắc vừa kết thành đi đến cửa lao.

Nhà lao sâu hun hút, nhìn lên nhìn xuống đều tối om như vực sâu không đáy.

Tự Tự Như đưa tay kéo mạnh khóa trên cửa lao, dùng cọng rơm vừa vất vả làm ra để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chọc vào khóa.

Thành Diễn Thủy luôn giàu yên bình, nhà lao giam phạm nhân nguy hiểm như hắn thường ngày chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hẳn không được sử dụng, cho nên khóa trên cửa cũng không quá tinh xảo.

Hơn nữa, trước đây Tự Tự Như đã làm rất nhiều chuyện xấu xa.

lần trên đường đi gặprừng, hắn bắt được liền nướng ngay bên đường. Lửa vừa bén, mấy tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 côn đồ trong làng đã cầm cuốc xẻng đến bắt hắn, nói hắnkẻ trộm gà.

Tự Tự Như nhanh mồm nhanh miệng cãi nhau với đám côn đồ, nói con từ trên trời rơi xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bay thẳng vào lòng mình, là do trời ban, cũng không thấy khắc tên ai, chính của mình.

Đám côn đồ cãi không lại hắn, bắt nhốt hắn lại, còn cướp luôn bao bố của hắn.

Sau khi bị nhốt mấy ngày, Tự Tự Như được thả ra. Từ đó về sau, hắn chăm chỉ khổ luyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kỹ năng mở khóa.

Kỹ năng mở khóa lợi hại nhất, không phải mang theo người hàng ngàn công cụ mở khóa, gặp loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khóa nào dùng công cụ đó.

trong tình trạng bị nhốt, chỉ với hai bàn tay trắng, tìm kiếm bất kỳ công cụ nào có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thể mở khóa được.

vậy, để thể sống sót một mình, Tự Tự Như đã học được rất nhiều kỹ năng kỳ quái. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

khóa nhà lao không khó mở, Tự Tự Như chọc mềm mấy cọng rơm, cuối cùng cũng mở được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khóa.

Hắn đẩy cửa lao kỹ ra, mặt không chút thay đổi bước ra ngoài.

Hắn nghĩ chắc mình ở trong lao chưa lâu, lúc này cùng lắm hoàng hôn buông xuống.

Ngục tốt trong lao lúc này lẽ đang ăn cơm chiều, tụ tập lại đông hơn.

Tự Tự Như cố gắng bước đi nhẹ nhàng, đang nghĩ cách che giấu để vượt qua, cửa ra vào nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lao chắc chắn cũng ngục tốt canh giữ…

Tự Tự Như cúi đầu nhìn bàn tay mình, hắn còn thử so sánh, nghĩ xem một chưởng của mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thể đánh ngất người khác hay không.

Nào ngờ hắn lại đi thẳng đến cửa nhà lao không gặp bất kỳ trở ngại nào. Sắc mặt Tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tự Như càng lúc càng ngưng trọng.

Nhìn lên phía trước, ngay cả trong bóng tối cũng không thấy bóng dáng ai, hắn vội vàng bước ra ngoài. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Buổi sáng lúc ra khỏi nhà, trời quang mây tạnh.

sắp đến ngày hội, các con đường lớn nhỏ trong thành Diễn Thủy đều được treo đèn lồng đỏ, thỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thoảng còn thấy cả dãy tua rua màu đỏ treo trên đường, giống như những tờ giấy cầu phúc.

Dưới ánh nắng mặt trời, trông thật vui vẻ náo nhiệt.

Lúc này, thành Diễn Thủy lại đổ mưa phùn, mưa không lớn, lất phất bao trùm lấy thành thị vốn tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngập không khí vui mừng cách đây vài canh giờ.

Tự Tự Như đi trong mưa, bất giác bước nhanh hơn. Hắn rẽ qua con hẻm nhỏ hẻo lánh nơi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhà lao, đi đến khu phố sầm uất.

Mưa phùn rơi lất phất, những dải tua rua màu đỏ treo trên con phố sầm uất bị mưa làm phai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 màu, chuyển sang màu trắng.

Mưa không lớn, giấy thấm nước trở nên nặng trĩu, bắt đầu rơi xuống đất.

Tự Tự Như im lặng bước đi trong màn mưa bụi, đi ngang qua dãy giấy cầu phúc, những tờ giấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ướt sũng nước dính lên trán hắn.

Tự Tự Như đưa hai ngón tay gỡ tờ giấy đỏ dính trên trán ra, tờ giấy ướt sũng bởi nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mưa rất dễ rách, chỉ cần bóp nhẹ nát vụn trong tay hắn.

Bước chân Tự Tự Như chậm lại. Hắn vừa xoa xoa mảnh giấy nhớp nháp còn sót lại trên đầu ngón © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tay, vừa im lặng suy nghĩ về hiện trạng.

Mưa bụi bay bay, bao phủ thành Diễn Thủy trong màn sương mờ ảo.

Tự Tự Như bình tĩnh đi trong mưa một đoạn, bỗng nghe thấy tiếng bước chân khác ngoài mình.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Trong màn mưa bụi, người đang che một chiếc ô giấy màu vàng nhạt, chậm rãi bước về phía hắn.

Tự Tự Như dùng sức chà xát đầu ngón tay, cảm giác nhớp nháp vẫn còn.

Người che ô đi đến gần, ngẩng ô lên, liếc nhìn Tự Tự Như một cái.

Tự Tự Như cảm thấy khô họng, trong lòng muôn vàn lời muốn hỏi Yến Thanh Hà, cuối cùng chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mím môi.

Yến Thanh đưa ô che cho hắn: “Mưa rồi.”

Y còn hỏi: “Sao giờ này mới về nhà?”

Tự Tự Như hít sâu một hơi, giọng nói cứng ngắc hỏi: “Làm sao bây giờ?” Yến Thanh nghiêng đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhìn hắn: “Làm sao sao?”

Tự Tự Như không nhịn được bật cười: “Yến Thanh Hà, huynh rồi sao, không thấy tình hình hiện giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thế nào à?” Sự tình đã đến nước này, Trẩm ra khỏi mộng hay không hắn không biết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đá Nữ Oa còn tồn tại trong mộng cảnh này hay không hắn cũng không biết, ngay cả việc người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 dân trong thành Diễn Thủy rộng lớn này biến mất, phải doTrẩm người tạo giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mộng rời đi, dẫn đến mộng cảnh sụp đổ hay không, hắn cũng không biết.

Mọi chuyện đi vào ngõ cụt.

Tự Tự Như cảm thấy bất lực cùng.

Hắn không biết tiếp theo phải làm sao để đưa huynh của mình rời khỏi mộng cảnhthể sụp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đổ bất cứ lúc nào.

Hắn muốn Yến Thanhrời đi.

Rời khỏi đây một cách vui vẻ khỏe mạnh.

Bản thân hắn không quan trọng, sống hay chết cũng không sao.

Vì lần đầu tiên Tự Tự Như nhìn thấy Yến Thanh Hà, y đứng đó, đôi mắt tĩnh lặng, đủ để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 xoa dịu biết bao trái tim bất an.

Yến Thanh không màng tất cả, một mình đi chịu chết, người khác khen y dũng cảm song, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khen y đại nghĩa.

Tự Tự Như chỉ cảm thấy, dựa vào cái gì chứ? Một người chưa từng trải nghiệm sự tốt đẹp của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cuộc sống, sao thể thản nhiên, không màng tất cả, cam tâm tình nguyện đi chịu chết như vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Thật ra Tự Tự Như chưa bao giờ muốn cứu vớt chúng sinh, cũng chưa từng muốn làm cái gọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 anh hùng trong lời nói của mình.

Hắn muốn đại huynh Yến Thanh của hắn thứ để lưu luyến,thứ cũng được.

Muốn Yến Thanh Hà vào khoảnh khắc phải hy sinh, trong lòng vẫn còn lưu luyến với thế giới này.

Dù là trăm hoa đua nở hay cỏ cây thaycũng được, ít nhất hãy để Yến Thanh hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86y đã hy sinh điều gì.

Hắn muốn Yến Thanh sống.

Hắn không giấc mộng anh hùng, cũng không tinh thần hy sinh cao cả.

Từ đầu đến cuối, hắn chỉ muốn cứu một mình Yến Thanh Hà.

Yến Thanhdịch ô về phía Tự Tự Như một chút, giơ tay lên, lau lau trán hắn.

Trán Tự Tự Như dính phải màu đỏ từ giấy cầu phúc bị phai màu, Yến Thanh miết nhẹ một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lúc, không lau hết được, liền vén tay áo lên, dùng lớp vải hơi ẩm nhẹ nhàng lau trán cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tự Tự Như.

Biểu cảm của y vẫn bình tĩnh, giọng nói cũng không chút gợn sóng, như thể hoàn cảnh kỳ quái xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 quanh không hề ảnh hưởng đến y, y nói: “Giận gì chứ, đệ muốn gì, ta lấy cho đệ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 được.”

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Ta Độ Hàn Đàm full, Ta Độ Hàn Đàm online, read Ta Độ Hàn Đàm, Đang cập nhật Ta Độ Hàn Đàm

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Ta Độ Hàn Đàm

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc