GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33: Giang Nam (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Lúc Tự Tự Như la dọc theo con đường quen thuộc quay về nhà, mặt trời đã bắt đầu ngả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 về tây. Sáng sớm nay hắn đã ra ngoài, sau khi ăn sáng xong, vốn định tiện đường mua ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thức ăn về nhà nấu cơm trưa. Kết quả chuyến đi bất chợt, gần như băng qua cả thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Diễn Thủy này đã khiến hắn lãng phí mất thời gian ăn trưa. Hắn đã đến phủ họ trút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giận lên Chẩm một trận, sau đó bị đuổi ra khỏi cửa trong tình trạng bụng đói meo, đành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phải tìm một quán gần đó ăn tạm một bát. Khi ăn, hắn vẫn đang tự kiểm điểm bản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thân, nghĩ rằng lần sauchuyện lớn hay nhỏ gì cũng phải nói sau khi ăn xong, nếu không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sẽ rất thiệt thòi.

Lúc này, Tự Tự Như đã đi đến trước cửa nhà mình, đứng trước cửa ngẩng đầu nhìn vị trí mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trời, lắc đầu chép miệng, nghĩ rằng sắp đến giờ cơm tối rồi, người thường khôngphương tiện đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lại thật sự bất tiện.

Chưa kịp đẩy cánh cửa gỗ đơn của nhà mình ra, hắn đã thấy khói đen bốc lên cuồn cuộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 từ trong sân, còn kèm theo mùi khét lẹt. Tự Tự Như đưa tay lên xoa xoa mũi, đẩy cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bước vào thì thấy Yến Thanhnhư oan hồn dưới giếng, ngồi chễm chệ bên giếng nước trong sân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Trên tay y còn cầm một chiếc quạt mo, chầm chậm phe phẩy về phía bếp tạm bợ dựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trong sân, trên bếp thậm chí còn đặt một chiếc nồi sắt trống không. Mùi khét lẹt chính từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trong chiếc nồi sắt đó tỏa ra.

“…” Tự Tự Như xoay người đóng cửa lại, ba bước gộp làm hai bước đi tới nhấc chiếc nồi sắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đang bị đốt cháy khỏi bếp lửa, bất lực nói: “Sư huynh, hàng xóm xung quanh không biết chuyện, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chắn sẽ tưởng nhà chúng ta bị cháy đấy. Còn cái nồi sắt này nữa, huynh cho vào đó hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 gáo nước, cũng tốt hơn để bị đốt cháy thế này chứ.”

Động tác phe phẩy quạt mo của Yến Thanh chậm lại, y liếc nhìn Tự Tự Như, lông mày hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhướng lên, chút không quan tâm: “Nấu ăn thôi mà, chẳng phải đệ nói muốn hầm canh sườn sao?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Tự Tự Như đứng trước bếp lửa đang cháy bùng bùng, đưa tay ra hiệu, vẫn bất lực: “Sư huynh, nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ai nấu ăn cần lửa lớn đến… thế này?”

Yến Thanh Hà thản nhiên “ừ” một tiếng, cúi người múc một gáo nước từ trong thùng nước bên giếng, giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tay hắt vào ngọn lửa đang cháy hừng hực.

Thấy hành động của Yến Thanh Hà, đầu óc Tự Tự Như nhưliệt, vội đưa tay ra ngăn lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chỉ nghe thấy vài tiếng “bụp bụp”, vài gáo nước hắt vào, ngọn lửa lớn lập tức tắt ngấm, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 còn vài thanh củi ướt sũng vẫn cố chấp xoay tròn hai vòng trong vũng nước.

Tự Tự Như thực sự bị Yến Thanh Hà – kẻ ngốc nghếch trong cuộc sống này chọc cười, ngón tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đang giơ lên vẫn cứng đờ, ánh mắt nhìn Yến Thanh Hà mang theo sự khó hiểu cùng khoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trương.

Yến Thanh lại còn trơ trẽn cúi đầu khẽ cười thành tiếng. Mái tóc đen của y được buộc hờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hững sau lưng bằng một dải vải thô màu trắng gạo, khi cúi đầu cười, sống lưng khẽ run lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mái tóc được buộc đơn giản buông xuống trước mặt. Y ngồi trên thành giếng, đưa tay ra nắm lấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngón tay đang giơ lên của Tự Tự Như, kéo hắn lại gần ôm vào lòng, hơi nghiêng đầu hôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lên cằm hắn, sau đó hỏi: “Lúc nãy đệ đi đâu vậy?”

Tự Tự Như bị tóc Yến Thanh cọ vào ngứa ngáy, hắn mất tự nhiên xoa xoa mặt mình, giơ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tay còn đang xách một cân thịt lợn, xương sườn lên, giải thích một cách qua loa: “Sáng nay lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ra khỏi cửa không phải đã nói với huynh rồi sao, đi mua thịt đấy.”

Quần áo trên người Yến Thanh Hà cũng mặc lỏng lẻo, tùy ý cọ vào eo Tự Tự Như vài cái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vạt áo xõa ra, lộ ra dấu hôn dài đỏ ửng trên cổ, còn lan xuống tận bên trong lớp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 áo. Yến Thanh cũng không để ý, giơ tay lên ấn gáy Tự Tự Như, ngẩng mặt hôn hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một lúc lâu, rồi mới chậm rãi “ừ” một tiếng từ trong mũi.

Tự Tự Như nhất thời không nhịn được lên tiếng: “Sư huynh, huynh đây mấy chục năm giữ thân như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngọc, một khi đã nếm thử mùi đời mẩn không thôi sao?” Không trách Tự Tự Như không nhịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 được hỏi, thực sự Yến Thanh quá mức dính người, nói chuyện với hắn chưa được hai câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đã muốn nhào tới hôn. Quần áo cũng không mặc cho tử tế, chỉ cần kéo nhẹ một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thể c** s*ch.

Tự Tự Như hơi bực bội, cảm thấy mình bị dụ dỗ, nhưng lại không biết bị yêu ma trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mộng cảnh dụ dỗ, hay bị chính con người Yến Thanh này dụ dỗ.

Nhưng cho loại nào, hắn đều thấy phiền.

Hắn phiền lòng nên không đáp lại nụ hôn triền miên của Yến Thanh Hà, Yến Thanhcũng không để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ý, sau một hồi triền miên với đôi môi của hắn, y đưa ngón tay cái lên lau lau miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tự Tự Như. Bàn tay còn lại đang ôm eo Tự Tự Như, ngón tay nhẹ lên xương sống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lưng hắn, cất tiếng hỏi: “Lão Trương bán thịt đầu phố đối diện à?”

“…” Chủ đề lại chuyển sang việc mua thức ăn, Tự Tự Như nhất thời không phản ứng kịp.

Yến Thanhbuông tay đang ôm Tự Tự Như ra, hơi ngẩng đầu nhìn hắn, khóe mắt mang theo ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cười nhàn nhạt: “Người bị gãy chân, đi rồi bò về cũng không cần nhiều thời gian như vậy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Nghe vậy, Tự Tự Như vừa tức giận vừa buồn cười, miệng nhanh hơn não lên tiếng: “Sư huynh nói đùa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 rồi. Mua thịt quả thực không cần tốn nhiều thời gian như vậy, nhưng đến Liễu Xuân Viện mua vui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thì ít nhất cũng phải mất không ít thời gian chứ nhỉ?”

Yến Thanh nhìn chằm chằm vào Tự Tự Như một lúc lâu, trong sân nhất thời yên tĩnh chỉ còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tiếng gió. Tự Tự Như thầm hối hận cái miệng không giữ mồm giữ miệng của mình, Yến Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86đứng dậy khỏi thành giếng, đưa tay sờ sờ mặt Tự Tự Như, sau đó nghiêng đầu hôn lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mặt hắn một cái, đi về phía bếp tạm bợ vừa bị làm ướt sũng kia.

Y ngồi xổm xuống đất, cúi đầu im lặng niệm một câu chú, bếp củi ướt sũng đều khô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ráo, vũng nước nhỏ đọng trên mặt đất cũng biến mất, khô ráo như thể hành động Yến Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hắt nước dập lửa lúc nãy chỉ ảo giác.

Yến Thanh làm xong đứng dậy, trầm ngâm một lúc rồi nói: “Xem ra nên xây thêm một cái bếp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Hayphá bỏ Tây sương làm bếp nhỉ?”

Tự Tự Như không lên tiếng, đặt túi thịt vẫn luôn xách trên tay xuống bên giếng nước, Yến Thanh Hà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lại đi tới hôn lên đuôi lông mày hắn, thản nhiên hỏi ngược lại: “Thanh lâu nào lại mở cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đón khách vào ban ngày ban mặt chứ?”

Tự Tự Như quay đầu nhìn y, muốn nói thật thông minh chết huynh đi được rồi đấy.

Yến Thanhđưa tay vỗ vỗ eo hắn: “Chưa ăn no thì hay nói giận dỗi, mau đi nấu gì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ăn đi.” Nói xong định quay về phòng, miệng còn lẩm bẩm một câu: “Những thứ này ta không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 làm.”

Tự Tự Như đứng tại chỗ nghiến răng nghiến lợi một lúc, nghĩ rằng Yến Thanh Hà cứ làm đóa hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cao ngạo của y, làm vầng trăng sáng trên cao của y cho rồi, bây giờ bộ dạng này thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sự rất đáng ghét. Nghĩ đến việc Tự Tự Như hắn đây miệng lưỡi khéo léo, thể dỗ dành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đến mức một góa phụ vừa mới mất chồng cũng muốn bỏ trốn theo hắn. Bây giờ thì hay rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trong cái mộng cảnh Tam Bảo quỷ quái này,để Yến Thanh huynh của hắn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thể thuận lợi ra khỏi mộng, không thể mắng Yến Thanh Hà, cũng không thể hung dữ với Yến Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Hà, mọi chuyện đều phải chiều theo ý y, chỉ sợ y không vui.

“Nhục nhã, quá nhục nhã.” Tự Tự Như vừa ngồi xổm xuống đất chất củi, vừa tự mắng mình. Hắn còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nghĩ đợi ta ra ngoài rồi, nhất định phải chỉ vào mũi Yến Thanh mắng cho y ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ngày ba đêm không ngừng mới hả giận.

Tự cảm thấy bản thân nhục nhã muốn chết, Tự Tự Như một mình nhóm lửa nấu cơm hầm canh trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sân. Mặt trời lặn xuống, ba món mặn một món canh được bày biện trên bàn sảnh trước. Yến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Thanh đã sớm thắp một ngọn nến đặt trong sảnh, một mình ngồi trên giường im lặng không nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không biết đang suy nghĩ gì.

Tự Tự Như đưa đũa cho y, múc canh cho y, đặt trước mặt y, sau đó mới tự mình bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đầu ăn.

Yến Thanh ăn nhạt, canh sườn chỉ cho vài hạt muối, mỗi ngày y chỉ uống một bát canh này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đủ. Vốn Yến Thanhkhông cần ăn uống gì, nhưng Tự Tự Như rất coi trọng việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ăn uống, ba bữa một ngày không thể thiếu bữa nào. Một ngày nọ, sau bữa cơm, Tự Tự Như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 uống xong một bát canh nóng hổi, đang dựa vào lưng ghế thoải mái thở dài, Yến Thanh từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phía sau đi tới, ôm đầu hắn hôn một hồi, hôn xong hỏi: “Ănvậy?” Tự Tự Như đáp: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 “Canh sườn.”

Từ đó về sau, Yến Thanh cũng bắt đầu uống canh sườn.

Tự Tự Như ăn cơm nhanh, Yến Thanh uống canh chậm. Một bữa cơm trôi qua, Tự Tự Như đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ăn hết hai bát cơm trắng, Yến Thanh mới uống được một nửa bát canh. Đợi đến khi Tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tự Như no buông đũa xuống, Yến Thanh mới ngẩng đầu uống cạn chỗ canh còn lại trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bát, xắn tay áo lên dọn bát.

Tự Tự Như ngồi dậy, đưa tay kéo kéo tay áo Yến Thanh Hà: “Sư huynh.”

“Hửm?” Yến Thanh dừng động tác, nghiêng đầu nhìn hắn.

Tự Tự Như nói: “Lão Trương bán thịt nói mấy hôm nữa có hội chùa, có thể đến chùa cầu phúc.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Yến Thanh suy nghĩ một chút, hỏi: “Đệ muốn cầu phúc gì?”

Tự Tự Như thầm nghĩ Ta nhất định phải cầu nguyện nhanh chóng tìm được đá Nữ Oa. Miệng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 hỏi ngược lại Yến Thanh Hà: “Chẳng lẽ huynh không nguyện vọng nào muốn thực hiện sao?”

Yến Thanh lại trầm ngâm một lúc, rồi mới chậm rãi thốt ra một câu: “Hai ta, không rời khỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nơi này được không?”

Nghe vậy, Tự Tự Như bật cười: “Sao thể chứ? Mùa đôngGiang Nam hiếm khi tuyết, ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phải dẫn huynh đến Mạc Bắc ngắm tuyết mới được.”

Yến Thanh lại im lặng suy nghĩ một lúc, cuối cùng gật đầu đồng ý: “Vậy cũng được.”

Ban đêm, hai người thu dọn thỏa đáng, nằm trên giường trò chuyện, trên tay Tự Tự Như cầm một cuốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 truyện tranh về tiểu thuyết kỳ quái, say sưa kể cho Yến Thanh nghe câu chuyện trên truyện tranh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Yến Thanh thần sắc nhàn nhạt, cũng không biết đang nghe hay không nghe.

Tự Tự Như kể xong một đoạn ngắn, miệng đang khát, Yến Thanh giơ tay lên, cốc nước đã được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đưa tới, y đưa cốc nước cho Tự Tự Như: “Uống đi.”

Tự Tự Như ngửa đầu uống nước, uống xong theo bản năng đưa trả cốc nước cho Yến Thanh Hà. Yến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Thanhnhận lấy cốc nước, cũng không vội vàng đặt xuống, nghiêng người sang một bên, cúi đầu nhẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhàng cắn lên môi Tự Tự Như, mượnhội nuốt hết nước trà dính trên môi hắn vào trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 miệng mình. Tay phải cầm cốc nước vừa nâng lên, định đặt lên tủ đầu giường, nhưng không ngờ tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sai vị trí, cốc nước không đặt vững, rơi xuống đất với một tiếng “choang” giòn tan.

Tự Tự Như bị y hôn đến mức lửa trong lòng bùng lên, tay không nhịn được luồn vào trong áo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Yến Thanh Hà, nghe thấy tiếng động giật mình tỉnh táo lại, nhìn chằm chằm vào Yến Thanh Hà một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lúc lâu với vẻ mặt khó hiểu.

Hai người đàn ông huyết khí phương cương nằm trên một chiếc giường thật sự quá dễ dàng nảy sinh chuyện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tự Tự Như lặng lẽ đưa tay lên lau miệng, lại đưa tay áo lên lau nước miếng trên miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Yến Thanh Hà. Yến Thanh Hà bị hôn đến mức đôi môi đỏ mọng, càng làm nổi bật làn da © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trắng như tuyết của y.

Tự Tự Như mím môi, vẫn tìm một chủ đề để nói: “Sư huynh, huynh biết hôm nay lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 ra ngoài đệ gặp ai không?”

Yến Thanh thản nhiên “ừ” một tiếng.

Tự Tự Như rụt tay đang ôm Yến Thanh lại: “Hà Chẩm, huynh còn nhớ chứ, chính người nhặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 được đệ ở ven sông lúc nhỏ ấy.” Tự Tự Như cười cười, “Nghĩa phụ của đệ.”

Yến Thanh Hà cúi đầu, đưa tay nắm lấy hai tay Tự Tự Như, ngón tay vân ngón tay hắn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thản nhiên “ừ” một tiếng.

Tự Tự Như nói: “Đệ đã đồng ý ngày mai sẽ đến phủ ông ấy bái phỏng.”

Yến Thanh Hà lại hờ hững “ừ” một tiếng, y nghiêng đầu hôn lên môi Tự Tự Như một cái.

Tự Tự Như im lặng một lúc, giả vờ như thuận miệng hỏi: “Huynh muốn đi cùng không?”

“Không cần.” Yến Thanh Hà rõ ràng không mấy hứng thú, mũi y cọ cọ vào chóp mũi Tự Tự Như, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sau đó lật người đè lên người hắn, y tách hai chân ra, ngồi lên bụng Tự Tự Như, tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 kéo nhẹ một cái, thắt lưng đã được cởi ra, quần áo bung ra.

Tự Tự Như mím môi. Yến Thanh dùng một ngón tay thon dài trắng nõn như ngọc từ từ di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chuyển xuống dưới, từ yết hầu điểm đến ngực, rồi đến rốn, sau đó lại nhẹ nhàng di chuyển xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 dưới.

“…” Tự Tự Như một thể huyết khí phương cương.

“…” Yến Thanh Hà ngồi trên bụng hắn, nhướng mày nhìn hắn.

Tự Tự Như cũng không muốn làm khó bản thân nữa, hắn thoải mái di chuyển thể trên giường, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chí còn gối hai tay ra sau đầu, hắn nhìn Yến Thanh đang ngồi trên người mình với ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mắt hơi tinh nghịch, giọng nói khàn khàn mang theo ý cười: “Sư huynh, tự mình động sao?”

Yến Thanh một người tàn nhẫn, trên mặt đầy mây mưa, trên người lấm tấm mồ hôi, nhịp độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 của y lúc nhanh lúc chậm, nhưng từ đầu đến cuối đều thể hiện rất ổn định.

Kết thúc, y nhấc chân bước xuống khỏi người Tự Tự Như, không hề bị ảnh hưởng gì. Y đứng bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 giường, cầm lấy quần áo vừa cởi trên giường, mặt không đổi sắc lau mồ hôi trên người, lau đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 những vết bẩn trên chân.

Sau khi miễn cưỡng lau sạch sẽ, y ngồi bên giường, ngón tay nâng cằm Tự Tự Như lên, môi kề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sát lại hôn một hồi. Tự Tự Như đưa tay véo thịt y, trạng thái “hiền giả” khiến hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chút lười biếng, thậm chí còn không biết bây giờ lúc nào, hắn đưa tay ôm lấy Yến Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Hà.

Yến Thanh vốn đang ngồi bên giường, bị hắn ôm lấy eo ngẩn người, sau đó lại lên giường, y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lấy chăn đang chất đống trên giường đắp lên người hai người, xoay người ôm lại.

Hai người ôm chặt lấy nhau, nhìn từ bên ngoài lớp chăn, chặt đến mức giống như chỉmột người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nằm bên trong.

Sáng sớm hôm sau, Tự Tự Như tỉnh dậy với cơn khát khô cổ, Yến Thanh bên giường đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thấy đâu. Tự Tự Như toàn thân nhớp nháp cũng không quan tâm Yến Thanh đi đâu, đứng dậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đi đến giếng nước sân trước tự mình múc nước lau người. Mất không ít thời gian mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thể khiến bản thân từ đầu đến chân sạch sẽ, hắn mặc quần áo xong, duỗi người một cái, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lòng không ngừng tính toán kỹ lưỡng xem hôm nay nên dùng thủ đoạnđể Chẩm giao đá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Nữ Oa ra.

Tự Tự Như ra khỏi nhà, Yến Thanh Hà không nhà nên hắn khóa cửa lớn lại. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 bước đến quán đầu phố gọi một bát nước, ăn xong trả tiền, lạibước về phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phủ họ Hà.

Phủ họ ở khá xa, Tự Tự Như đi đến trước cửa phủ họthì đã giữa trưa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Hắn dựa người vào con tử đá trước cửa phủ họ Hà như không xương, trong đầu đang nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lần này phải cho Chẩm một liều thuốc mạnh, dọa cũng phải dọa cho ông ta không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 lại trong mộng nữa.

Khi bước lên bậc thang, Tự Tự Như vẫn còn mang theo chút buồn ngủ chưa tan, ngẩng đầu lên ngáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một cái. Hắn đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt ngáp, đi đến phía sau cánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cửa lớn của phủ họ Hà, đang định giơ tay lên cửa với vẻ mặt hại.

“Ầm ầm” hai tiếng cửa nặng nề vang lên. Tự Tự Như vốn định thu tay lại, đứng tại chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đợi một lúc để người hầu đến mở cửa, không ngờ vừa mới cửa hai tiếng, cánh cửa đột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nhiênmở.

Cánh cửa lớn này không đóng.

Tự Tự Như cau mày đưa tay đẩy cửa ra, mùi máu tanh nồng nặc phả thẳng vào mặt khiến sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mặt hắn trắng nhợt, hắn trợn to mắt bước vào từ khe cửa đang mở.

Cảnh tượng trước mắt chẳng khác nào địa ngục trần gian, trong một tiểu viện trước cửa có gần mười thi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 thể nằm ngổn ngang.

Tự Tự Như đưa nắm tay lên che miệng, hắn trầm mặt, men theo trí nhớ đi về phía sân viện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 của Hà Chẩm.

Dọc đường đi vô số thi thể người hầu, nha tỳ toàn thân bết máu nằm la liệt giữa đường, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sắc mặt Tự Tự Như càng ngày càng trắng. Cho đến khi đi đến tiểu viện ngày hôm qua, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vội vàng bước vào.

Cánh cửa gỗ lớn mở toang, mùi máu tanh nồng nặc đến mức gần như chát mũi. Phủ họ này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 chỉ sau một đêm đã biến thành địa ngục trần gian. Còn gia chủ của phủ đệ thì đang trừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 mắt nhìn về phía trước với vẻ mặt khó tin, vết chém hình thù kỳ dị trên ngực ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 không ngừng chảy máu, nhuộm đỏ cả chiếc ghế dài ông ta đang ngồi.

Bên cạnh chân trái ông tathi thể một gái hơn mười tuổi, trên người mặc một bộ váy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sa màu xanh nước biển, váy áo đầy máu.

Bên chân phải phu nhân luôn dịu dàng nhỏ giọng nói chuyện, dường như trước khi chếtấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 vẫn còn chưa hiểu chuyện đang xảy ra, khóe mắt thậm chí còn đọng lại một giọt lệ.

Tự Tự Như đưa tay lên che miệng. Một lúc lâu sau, hắn trầm mặt đặt thi thể Tiên Tiên đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 nằm co quắp trên mặt đất phu nhân sang một chỗ đất trống, ngồi xổm xuống đất chỉnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trang lại quần áo xộc xệch cho hai người, đưa tay lau đi giọt lệ trên mặt phu nhân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86

Sau khi đứng dậy, hắn khựng lại, bước đến trước mặt Chẩm, trên người Chẩm một vết chém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 sâu đến tận xương, vết thương rất lớn, thịt nát lộ cả xương.

Tự Tự Như tiến lên đỡ ông ta từ trên ghế xuống, đặt bên cạnh vợ con ông ta. Im lặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 một lúc lâu, Tự Tự Như mới ngồi xuống bên cạnh thi thể Chẩm, hắn đưa tay s* s**ng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trên quần áo Chẩm một lúc, nhưng không sờ thấy bất cứ thứ gì.

Tự Tự Như đứng dậy, đi ra khỏi phòng. Đầu óc trống rỗng của hắn lúc này mới hoàn toàn khôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 phục lại khả năng hoạt động, hắn cố gắng kìm nén cảm giác buồn nônmuốn nôn, không ngừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tự hỏi – Ai thể làm ra chuyện như vậy?

Nếu thù hận bình thường thì không thể nào như vậy, nhà họ Hà đến trăm người, một gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 tộc lớn như vậy không nào lại không lấy một người hộ vệ. Nếu không phải một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đội ngũ được huấn luyện bài bản thì rất khó thể gây ra vụ thảm sát diệt môn tàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 khốc như vậy. Tính cách của Chẩm cũng không giống loại người sẽ gây thù chuốc oán.

Tự Tự Như lần lượt loại bỏ mọi khả năngthể gây ra vụ thảm sát diệt môn trong đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 cuối cùng chỉ còn lại một đáp án duy nhất không thể nào Đá Nữ Oa.

Hắn đi đến trước cửa sân lớn, trong đầu vẫn đang suy tư, nghe thấy tiếng ồn ào náo động truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đến từ cửa.

Cửa lớn của phủ đệ đã được mở toang, trong sân đã không ít nha sai mặt mày trắng bệch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 đang kiểm tra thi thể, nha sai canh giữ cửa không cho người ngoài vào, khi nhìn thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 Tự Tự Như đột nhiên đi từ bên trong ra, tất cả mọi người đều cảnh giác cầmkhí © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 trong tay lên.

Tự Tự Như toàn thân đầy máu, hắn đứng trong sân đầy rẫy thi thể như Tu La vừa mới tắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.86 máu xong. Hắn im lặng nhìn đám đông chen chúc ồn ào bên ngoài.

Rốt cuộcai? Hắn nghĩ.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Ta Độ Hàn Đàm full, Ta Độ Hàn Đàm online, read Ta Độ Hàn Đàm, Đang cập nhật Ta Độ Hàn Đàm

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Ta Độ Hàn Đàm

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc