GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 263: Phá Thành (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh thấy trong mắt Địch Thanh tràn đầy khích lệ, trầm giọng nói:

- Xuất binh đánh úp, đánh bất ngờ người ta không kịp đề phòng. Nguyên Hạo vội tiến công trấn Nhung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quân, chính là muốn đánh không cho chúng ta nghỉ ngơi, mệt mỏi. Đây là cách y thường dùng, lợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dụng ưu thế ngựa kỵ binh người Đảng Hạng chạy nhanh. Mỗi lần y xuất binh, luôn không nằm ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dự đoán chúng ta đi cứu viện, làm nhiều công ít. Lần này... nếu theo cách nghĩ của mạt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tướng. Người Đảng Hạng tuy ngựa nhanh, nhưng không sở trường công thành. Chi bằng để quân Tống của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Kính Nguyên Lộ liều chết thủ trấn Nhung Quân, đóng cửa thành không chiến, lấy dài công ngắn. Nếu chúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta nhiều binh lực hơn,thể tạm công thành Bạch Báo... Nếu hạ được thành Bạch Báo, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chắn làm người Đảng Hạng bị trọng thương, bức người Đảng Hạng thu rút binh lực. Có thể vây thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đánh viện binh, so với chạy cứu viện hiệu quả hơn nhiều.

Phạm Trọng Yêm thần sắc kinh ngạc, sau hồi lâu mới nói:

- Nhưng thành Bạch Báo yếu địa của người Đảng Hạng, canh gác nghiêm mật.

- Trại Hậu Kiều không phải cũng canh gác nghiêm mật, vẫn không phải bị chúng ta đánh bại sao?

Địch Thanh đột nhiên cười, trại Hậu Kiều đã phế, thành Bạch Báo cao chót vót, hơn nữa yên ổn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lâu. Người Đảng Hạng đã có ý lớn. Phạm đại nhân tới biên thùy lâu như vậy còn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 động tĩnh, lần này đột nhiên tới trại Nhu Viễn, chẳng lẽ không phải thành Bạch Báo sao?

Địch Thanh luôn suy nghĩ dụng ý của Phạm Trọng Yêm đến Nhu Viễn, tự lường trước Phạm Trọng Yêm tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hành động.

Phạm Trọng Yêm vỗ tay cười to nói:

- Địch Thanh ngươi khá lắm, quả nhiên không tệ.

Lão cười thật tươi, hạ giọng nói:

- Chủng Thế Hành nói ngươi hữu dũng hữu mưu, ta cònchút không tin. Nhưng ngươi liếc nhìn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái thì nhận ra dụng ý của bọn ta, quả thật không đơn giản. Ta đến Tây Bắc lâu rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luôn cảm thấy thiếu khuyết người giống như ngươi. Ngươi đến rồi, rất tốt.

Địch Thanh nghe ra lời trong lời nói của Phạm Trọng Yêm, trầm ngâm nói:

- Dụng ý của các ngài?

Lúc hỏi hắn đã hiểu, Phạm Trọng Yêm muốn đánh thành Bạch Báo, nhất định đã cùng vạch kế với một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 số người.

Phạm Trọng Yêm cũng không giấu diếm, gật đầu nói:

- Tấn công thành Bạch Báo, kết quả ta cùng Hàn đại nhân thảo luận. Chúng ta quyết định thay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đổi khiếm khuyết lâu nay tử thủ, lấy công làm thủ, đánh bất ngờ thành Bạch Báo, giảm bớt áp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lực của Kính Nguyên Lộ. Nhưng thể công hạ thành Bạch Báo, sau này nên làm thế nào chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Lão giống như trưng cầu, lại giống như xem xem Địch Thanh rốt cuộc bản lĩnh gì.

Địch Thanh lập tức nói:

- Sau khi hạ thành Bạch Báo tuyệt không thể làm cách giống như sau khi phá trại Hậu Kiều. Đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rắn phải đánh chết, chúng ta tuyệt không thể cho Nguyên Hạo cơ hội không ngừng quấy rầy chúng ta. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nếu muốn y không xuất binh phản phục. Chúng ta phải đánh tới, đánh Kim Thang, chiến Diệp Thị, xông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 qua Hoành Sơn. Đem chiến trường phóng tới địa bàn của người Đảng Hạng, buộc bọn họ không thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thủ.

- Tiến công hàng loạt?

Phạm Trọng Yêm đãng nhíu mày.

Địch Thanh lắc đầu nói:

- Bây giờ tuyệt không phải thời tiến công hàng loạt, nhưng thể gây rối quy nhỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Bắc không thiếu binh, nhưng ít tinh binh. Với thế lực tác chiến của quân ta trước mắt, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trăm ngàn không bằng mười ngàn. Chỉ có thay đổi khiếm khuyết này, tăng cường nhuệ khí, tăng cường trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị, mớithể lấy một chọi mười, lấy ít thắng nhiều... chỉ tinh binh mãnh tướng, mới© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể cắt giảm tiêu phí triều đình, cũngthể tăng khả năng chiến đấu của Tây Bắc.

Phạm Trọng Yêm rất khen ngợi, vui vẻ nói:

- Địch Thanh, ngươi chỉ một Chỉ huy sứ, lại cách nghĩ như vậy, thật sự phúc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Bắc. Nếu người người đều như ngươi, loTây Bắc không yên?

Giây lát thở dài, nói:

- Đáng tiếc ngươi chinh chiến nhiều năm, khó thành tướng tài.

Hắn ánh mắt sâu xa, nhìn xa phía chân trời.đó ý thu liền trời, khói lạnh ngưng tụ đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sì, giống như chân mày cong cong của nữ tử, lại giống như dũng khí của tráng sĩ ngút trời. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Địch Thanh cũng chút đơn, giây lát nói:

- Nhưng Phạm đại nhân ở đây, mạt tướng nghĩ hội của tướng ngoài biên ải của chúng tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng tới rồi. Phạm đại nhân, nếu công thành Bạch Báo, Địch Thanh xin làm tiên phong.

Phạm Trọng Yêm hơi do dự, sau hồi lâu mới nói:

- Địch Thanh,hộirất nhiều, không nhất thiết lần này.

Địch Thanh vừa nghe, đã biết nhiệm vụ tấn công thành Bạch Báo sớm phân công. Phạm Trọng Yêm cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không tiện thay đổi, hơi thất vọng.

Phạm Trọng Yêm thấy Địch Thanh hơichút thất vọng, thay đổi đề tài nói:

- Cách nói của ngươi Chủng Thế Hành ngược lại không mưu mà hợp. Đúng rồi, năm nay lão thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra bắt đầu huấn luyện thập sĩ...

- Cái thập sĩ?

Địch Thanh không hiểu nói.

Sắc mặt Phạm Trọng Yêm đột nhiên có phần chói rọi, trong mắt cũng đầy kỳ vọng:

- Thập tinh binh...

Lời nói còn chưa dứt, ngoài xa tiếng ngựa chạy vội tới. Địch Thanh quay đầu lại nhìn, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một con ngựa đang chạy như bay tới.

Người cưỡi ngựa đó xuống ngựa, quỳ xuống đất nói:

- Phạm đại nhân, Hoàn khánh Phó đô bộ thự - Nhâm Phúc đã lãnh binh đuổi tới, xin gặp Phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại nhân.

Phạm Trọng Yêm liếc mắt nhìn Địch Thanh một cái gật đầu, đã cùng du kỵ trở về trại Nhu Viễn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mới vào doanh trại, thì thấy một người sải bước đi tới.

Người đó rất cao, so với Anh bên cạnh cao hơn một cái đầu. Người đó cũng rất cường tráng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Mỗi bước đi, mặt đất giống như phải rung chuyển, làm người người ta chú ý nhất vẫnthanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thiết giản đeo trên lưng.

Đó một thanh thiết giản bốn lưỡi, giống như bốn thanh trường kiếm hiện ra hàn quang cực lạnh.

Người đó thấy Phạm Trọng Yêm, quỳ xuống nói:

- Hoàn Khánh Phó đô bộ thự Nhâm Phúc phụng lệnh của Hàn đại nhân, mang bộ tướng vội tới trại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhu Viễn gặp đại nhân.

Phạm Trọng Yêm mỉm cười nói:

- Đều nói Nhâm Phúc tướng môn hổ tử, hôm nay vừa gặp quả nhiên danh bất truyền.

Địch Thanh bên cạnh nghe được, đã hiểu hành động lần này Nhâm Phúc phụ trách điều hành. Do đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phạm Trọng Yêm không dễ phái hắn làm tiên phong.

Nhâm Phúc liếc nhìn Địch Thanh, thấp giọng nói:

- Kính xin Phạm đại nhân vào lều thảo luận một số chuyện.

Y thấy Địch Thanh chỉ là một chỉ huy sứ, tất nhiên không chịu tiết lộ quân tình.

Phạm Trọng Yêm gật đầu, thâm ý nói với Địch Thanh:

- Ban ngày ngươi nghỉ ngơi cho tốt, buổi tối sẽ chuyện.

Địch Thanh gật đầu lui xuống, trong lòng thầm nghĩ: “Phạm đại nhân nói buổi tối chuyện, chẳng lẽ... tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay phải tấn công thành Bạch Báo?” Đang lúc suy nghĩ Liêu Phong Cát Chấn Viễn sóng vai đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới. Cát Chấn Viễn vẫn rất tiều tụy, nhưng tinh thần tốt nhiều rồi, hai người thấy Địch Thanh đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói:

- Địch chỉ huy, chúng ta khi nào mới về thành Thanh Giản?

Địch Thanh thấy hai người không có ngăn cách, trong lòng vui mừng nói:

- E rằng phải đợi hai ngày, hôm nay chúng ta đừng uống rượu, chỉ e sẽ có chuyện?

Cát Chấn Viễn hạ thấp giọng nói:

- Địch chỉ huy, ty chức cũng cảm giác sẽ có chuyện. Hôm nay không biết tại sao rất nhiều người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Khương đều tới trại Nhu Viễn, bộ dạng giống như tộc trưởng.

Liêu Phong nói:

- Đúng đấy, ta thấy trong trại làm thịt giết gà, lại chuẩn bị không ít rượu, giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 muốn mời khách, không biết phần của chúng ta không?

Cát Chấn Viễn cười ha hả,

- Đi thôi, ngươi đủ cách sao?

Địch Thanh thoáng có suy nghĩ, thầm nghĩ tấn công thành Bạch Báo sắp tới, tại sao Phạm Trọng Yêm mở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiệc chiêu đãi người Khương... Trong lúc này, chỉ sợ có chút vấn đề, nói với hai huynh đệ:

- Các người đừng xen vào lắm chuyện, tối hãy nói.

Cát Chấn Viễn nói đúng. Địch Thanh để tâm quan sát, phát hiện thời gian không tới nửa ngày, trại Nhu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Viễn đã tới hàng chục thủ lĩnh người Khương.

Ban ngày Tây Sơn lạnh lẽo, lửa trại hừng hừng. Trên mặt đất bằng phẳng trước lều trung quân, đã bày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy chục cái bàn, nhưng Địch Thanh cũng không để ý tới. Cùng lúc đó, trại Nhu Viễn cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đến không ít lãnh tướng quân Tống, chỉ là vừa vào trại Nhu Viễn, thì tới lều trung quân.

Lúc trăng sáng đã lên cao, những thủ lĩnh người Khương đó đều ngồi trong bữa tiệc. Trong xáo động còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phấn chấn, vì bọn họ đều nhận được thiệp mời. Phạm đại nhân mời bọn họ đến uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rượu.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 263 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc