GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 262: Đom Đóm (p5)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh bên cạnh trấn an:

- Chấn Viễn, chuyện này... thật khổ ngươi.

Cát Chấn Viễn đột nhiên cười ha hả:

- Chỉ huy sứ, tất cả đều trôi qua, giống như uống rượu say vậy. Ngày thứ hai tuy đau đầu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng sẽ không còn nữa. Ty chức không cần đảm đương trách nhiệm cho bọn họ. Ty chức cũng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không trách cứ cái gì. Ban đầu Ty chức đánh cuộc một lần, ngài chết rồi, Ty chức cũng muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chết. Ngài sống... ha ha, Ty chức đạt được ước nguyện, không thẹn với lương tâm. Được rồi, rượu tận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hứng rồi, nên nghỉ ngơi.

Nói xong, y đứng lên, thất tha thất thểu bỏ đi, lạingã xuống đất.

Địch Thanh vội vàng đỡ Cát Chấn Viễn dậy. Thấy y đã say khướt bất tỉnh nhân sự, trên mặt đầynhững © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giọt nước, cũng không biết rượu haynước mắt.

Địch Thanh cõng Cát Chấn Viễn về doanh trướng. Liêu Phong chủ động yêu cầu chăm sóc Cát Chấn Viễn. Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh không biết tại sao, nhớ tới Trương NgọcHanh năm đó, trong lòng cảm thán. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khi để Liêu Phong lại bên cạnh Cát Chấn Viễn, ra khỏi doanh trướng, Địch Thanh nhớ tới sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cổ quái của Phi Tuyết, khó lòng ngủ được.

Hòn đá đó của Phi Tuyết sao thể kỳ quái như vậy? Phi Tuyết làm sao khiến hai thanh niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trai tráng phát điên? Tại sao cảnh tượng năm đó, Cát Chấn Viễn qua nhiều năm thế này, nhớ lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn kinh hãi như vậy?

Phi Tuyết rốt cuộc còn bao nhiêu bí mật? ấy thật sự biết Hương Ba Lạp đâu? Nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111ấy thật sự biết Hương Ba Lạp, đó thánh địa Đào Nguyên, tại sao ấy không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó, ngược lại vẫn phiêu đãng khắp nơi?

Địch Thanh nghĩ mãi không hiểu, giơ tay vào ngực lấy bánh xe thời gian. Đó thuốc của Phi Tuyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để lại, thể xóa đi tuổi tác.

Bánh xe thời gian, cái tên rất kỳ quái. Địch Thanh âm thầm nghĩ tới.

Địch Thanh sờ tay vào ngực, không lấy ra dược phẩm, lại đụng phải cuốn Tả Thị Xuân Thu của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Phạm Trọng Yêm đưa cho. Địch Thanh tâm khẽ động, lấy cuốn sách đó ra, tùy tiện lật, thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trang đầu viết “Thanh mộng thiệp hoàn, hoặc dữ kỷ quỳnh côi, thực chi, khấp nhi vi quỳnh côi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 doanh kỳ hoài... Hoàn tự trịnh, nhâm thân, chí vu ly thận nhi chiêm chi, viết:khủng tử, cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bất cảm chiêm dã. Kim chúng phồn nhi tòng tam niên hĩ, thương dã. Ngôn chi, chi mộ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhi tốt.”

Địch Thanh không giỏi văn, nhưng cũng xem hiểu những lời này, biết văn này là nói một người tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanhnằm vượt qua Hoàn Thủy, một người đem một loại châu báu tên Hồn Quỳnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cho Thanhăn. Sau khi Thanh Bá ăn, nước mắt khóc ra đều trở thành hạt châu. Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh tỉnh dậy, vẫn không dám xem bói, miệng ngậm ngọc châu vốn tang lễ của người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sau khi chết mới có. Hơn nữa phần giấc mộng mang điềm xấu! Ba năm sau, Thanh quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 về nước Trịnh, nói với người bên cạnh, y sợ chết, cho nên không dám xem bói. Nhưng bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đã ba năm rồi, chắc không sao. Không ngờ y nói ra chuyện này, đêm đó thì chết.

Địch Thanh thầm nghĩ:

- Không ngờ sách cổ cũng ghi chép lại câu chuyện hoang đường bất kham này. Nhưng... chuyện xảy ra bênh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cạnh mình, chẳng phải nhiều đều rất quái đản? Ánh mắt lưu chuyển, thấy trang giấy đó lại viết mấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lời bình, trong nét chữ đoan trang thanh lại mang tâm trạng thanh nhàn.

Mấy chữ này “không thẹn với trời, sợ chết?”

Địch Thanh không biết viết lời bình ai, nhưng nghĩ tới đôi mắt đa tình đó. Nếu không phải người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như vậy, cũng không viết ra lời bình cuồn cuộn oai hùng thế này.

Không thẹn với trời, sợchết!

Địch Thanh nhìn bảy chữ này rất lâu, lúc này mới nhẹ nhàng thở dài, khép sách lại, nghĩ tới giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mộng của Thanh Bá. Địch Thanh chỉ cảm thấy trong đầu mông lung chút suy nghĩ, như nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới chuyện gì quan trọng, nhất thời lại nghĩ không ra.

Lửa trại rừng rực, Địch Thanh cũng chút rũ, chậm rãi nhắm mắt lại.

Ánh lửa dần dần tối lại, ánh sao dần mờ, giữa trời đất chìm vào tĩnh mịch biên. Không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 qua bao lâu, Địch Thanh bỗng nhiên mở mắt ra, vươn người đứng dậy, trên trán đổ đầy mồ hôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Hắn nằm mơ.

Một giấc làm tim hắn đập thình thịch!

Cảnh trong mơ là một hang đá, hang đá bốn vách tường treo đầy họa cổ. Hắn nhớ đi qua chỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này rồi, trong hắn qua chỗ này.Hắn còn nhớ, những họa cổ đó vốn hẳn tượng Phật không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặt, nhưng lần này những bức họa cổ đó không phải tượng Phật không mặt, vầng lửa!

Hào quang cực kỳ diễm lệ, lại bảy màu, dưới ánh sáng, vùng đất mênh mông.

Hắn thấy qua vầng lửa này, nhưng không phải trong mơ, trên cửa đường đá ánh mây ngũ sắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lăng Vĩnh Định. Hắn vốn cho rằng đã quên rồi, nhưng trong lạiràng như vậy.

Vầng ánh sáng đó,ý gì? Trong lúc Địch Thanh kinh ngạc trong mơ, đột nhiên thấy xung quanh bốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bức tường bùng lửa, năm mũi tên bắn ra.

Tên phân năm màu, thần tiễn ngũ sắc, tên lông ngũ sắc xây dựng triều đình của Nguyên Hạo. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Địch Thanh kinh hãi, đang định tránh, bỗng nhiên bừng tỉnh. Chưa hết tỉnh táo, hắn nghe được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 âm thanh giống như trên trời truyền xuống:

- Đến đây!

Địch Thanh bừng tỉnh, khóe mắt không ngừng nhảy lên, thậm chí cái lỗ tai cũng co giật.

- Đến đâu, đi đâu?

Lần thứ hai nghe được cái âm thanh này, trong lúc đó trong đầu bạch quan chớp động. Lòng ngực Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh đau buốt, chẳng biết tại sao, nhớ tới Diệp Tri Thu nói “Khi rất nhiều kinh điển Phật truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hay văn chú không thể nào lưu truyền tiếp. Phật sẽ đem những kinh điển đó giấu ở một nơi... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giấumột nơi rất kỳ bí!”

- Phật đem những kinh điểm này giấu chỗ sâu trong ý thức một số người, cũng chính giấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong lòng ngực một số người, để tránh thất truyền. Tới lúc thời chín muồi, thần linh sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mở ý thức những người này, lấy ra những kinh điển này lưu truyền hậu thế.

Địch Thanh thân hình đã run rẩy, khó hiểu mình tại sao nằm đều liên quan với lăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vĩnh Định Nguyên Hạo.

Chẳng lẽ nói, những giấc này chỉ ngày suy nghĩ, đêm nằm mơ.

Trong lúc đó đột nhiên nghĩ tới câu nói của Chủng Thế Hành “nghe nói ẩn mình cũng không cần thiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết mình ẩn, cần dựa vào hoàn cảnh kích phát. Ta nghe nói, loại người này luôn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giấc được gợi ý...”

Đich Thanh thân hình run lên, trong đầu như tia điện màu tím xẹt qua. Trên trán mồ hôi tuôn ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như suối, trong lòng chỉ có một âm thanh đang quát:

- Tại sao ta luôn giấc kỳ quái này, chẳng lẽ... dẫn đường ta đi Hương Ba Lạp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao?

Nghĩ tới đây, suy nghĩ phức tạp liên tục, không thể ngăn chặn lại.

Địch Thanh bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, giơ tay từ trong ngực lấy ra ngũ long. Thấy ngũ long sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thẳm nặng nề, hình nhưhào quang lưu động, rồi đột nhiên ngẩng đầu, trời đã tờ mờ sáng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sương mù se lạnh, thì ra trời đã sáng rồi.

Trời đã sáng, sương lạnh trên cây, chinh y lạnh lẽo.

Địch Thanh vừa nghĩ đến rằng mình thể đang ẩn, kích động không ngừng, lại không thể khẳng định, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nghĩ nhiều. Đột nhiên tiếng bước chân truyền đến, quay đầu nhìn qua, nhìn thấy Phạm Trọng Yêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang nhìn hắn.

Địch Thanh nhớ Phạm Trọng Yêm nói muốn tìm hắn, không ngờ Phạm Trọng Yêm sớm như vậy đã đến tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn, hơi chút chần chừ nhưng vẫn đi nghênh đón:

- Phạm đại nhân tìm mạt tướng chuyện phải không?

Hắn bên cạnh Phạm Trọng Yêm, bỏ qua thân phận của Phạm Trọng Yêm, giống như chào đón bạn hữu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Phạm Trọng Yêm nhìn Địch Thanh như thoáng chút suy nghĩ, gật đầu nói:

- Ta muốn ra trại đi dạo, ngươi thể đi với ta được không?

Địch Thanh gật đầu, Phạm Trọng Yêm trở mình lên ngựa, giục ngựa chạy ra phía tây Nhu Viễn.

Anh biết Phạm Trọng Yêm ra trại, không tiện ngăn cản, lệnh thủ hạ mang binh theo sau Phạm Trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Yêm.

Phía đông rạng sáng, phía tây xanh đen. Địch Thanh Phạm Trọng Yêm đi ngang nhau, tuy tâm sự nặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nề, thấy Phạm Trọng Yêm đi về hướng Tây Bắc hàng chục dặm, vẫn không nhịn nổi nhắc nhở:

- Phạm đại nhân, phía trước không xa gần trại Hậu Kiều rồi.

Năm đó sau khi đám người Địch Thanh, Anh, Cao Kế Long đại phá trại Hậu Kiều, liền đốt trại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Bây giờ trại Hậu Kiều tuy đã hoang vu, nhưng người Đảng Hạng người Tống đềuđây. Phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trọng Yêm đơn độc tiến đến, rất nguy hiểm.

Phạm Trọng Yêm ghìm ngựa, ngóng nhìn Tây Bắc hỏi:

- Ngươi sợ?

Địch Thanh trầm mặc không nói gì, Phạm Trọng Yêm quay đầu nhìn Địch Thanh mỉm cười nói:

- Ngươi đương nhiên không sợ, ngay cả điện Thiên Hòa của Nguyên Hạo, ngươi dám một mình đi vào ám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sát. Trên đời này không chừng cũng khôngchuyện ngươi sợ, ngươi là sợ ta chuyện rồi.

Địch Thanh biết những chuyện này hơn phân nửa Chủng Thế Hành nói, trầm ngâm nói:

- Phạm đại nhân nếu thật sự muốn điều tra tình hình quân địch, để ty chức đi làm được rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không cần tự mình lao vào nguy hiểm.

Phạm Trọng Yêm nhìn núi xa xa, hồi lâu mới nói:

- Ta không đích thân đi xem, thì khó thể hiểu được nổi khổ của các ngươi. Kỳ thực chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nguy hiểm này của ta gì. Các ngươi vào sinh ra tử, mới hung hiểm thật sự. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Địch Thanh trong lòng cảm thán. Lần đầu tiên thấy văn thần Đại Tống đối đãi với tướng như vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trầm lặng không nói.

Phạm Trọng Yêm lại nói:

- Ngươi lẽ không biết, Nguyên Hạo lại xuất binh rồi, xuất binh trấn Nhung Quân.

Địch Thanh thầm giật mình, nghe Phạm Trọng Yêm nói tiếp:

- Lần này là Thiên đô Vương Lợi Ngộ Khất lãnh binh. Thực lực binh đội của người Đảng Hạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hung mãnh. Trước mắt đã phá cốt sư tử Cảnh Tống, các trại như Triệu Phúc, Càn Hà. Quay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại tiến công thành trấn Nhung Quân. Hàn Kỳ Hàn đại nhân, đích thân trấn thủ trấn Nhung Quân. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Địch Thanh đột nhiên nghĩ đến Nguyên Hạo từng nói:

- Tây Bắc còn có một Hàn Kỳ, người này tính cương định. Tuychí lớn, nhưng khó nghe lời. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thư sinh dụng binh, cuối cùng khuyết điểm. Lần này thì chọn y làmột điểm đột phá.

Hắn không kìm nổi nhịp đập nhanh của tim, muốn nói chuyện này, nhưng cuối cùng không thể mở lời. Hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ là Chỉ huy sứ, cách gì bình luận Hàn Kỳ chứ?

- Hôm qua ngươi nói rất đúng, Nguyên Hạo quả thật muốn cố hết sức lấy Quan Trung. Chỗ Quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trung, mưu đồ Trung Nguyên. Đáng tiếc triều đình chưa đủ xem trọng. Thần sắc Phạm Trọng Yêm buồn bã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mặc bất khuất nhưng mỏi mệt, chút trầm tư:

- Theo ý kiến của ngươi, làm sao thể chống lại việc tiến đến của Nguyên Hạo?

Địch Thanh hơi trầm tư, trả lời:

- Không thể cứ luôn thủ, lúc thích hợp thể tiến công.

Trong mắt Phạm Trọng Yêm xẹt qua sự chờ đợi, hỏi:

- Vậy cụ thể làm thế nào?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 262 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc