GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 241: Đánh Cờ (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ấy vậy mà Trương Nguyên lại không ý đố kỵ, y chỉ nói là:

-Nếu Phạm Trọng Yêm có thể qua đây, đem vị trí của thần nhường cho y thì thần cũng cam tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 tình nguyện, bởi thần tự thấy mình không bằng y, chỉ đáng tiếc là, y sẽ không đến đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103

Từ phía xa Địch Thanh trông thấy thần sắc của Trương Nguyên nghiêm túc, nhưng cũng chẳng có ý giả vờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 đóng kịch, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy kỳ lạ. Hắn cũng thật sự không biết, phía Đại Tống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 vị thần tử nào lại tài cán sánh bằng Trương Nguyên?

Nguyên Hạo cuối cùng cũng thở dài nói:

-Đáng tiếc y ở triều Tống, đám văn thần trong triều kia suốt ngày đấu đá với nhau, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 quyền lực của cải, thì là đấu khí. Phạm Trọng Yêm một người khác biệt, nhưng tính cách của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 y đã định sẵn y khó lòng được những kẻ phàm phu bên triều Tống trọng dụng.Ta không ngờ lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 này y lại được phái ra biên thùy. Người này lòng chí lớn, kinh nghiệm từng trải, chỉ e © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 rằng y mối họa tâm phúc của ta.

Trương Nguyên tán đồng nói:

-Ngột Tốt nói không sai.

Địch Thanh trên nhà nghe được, không biết trong lòng mùi vị thế nào. Xem ra người hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 triều Tống nhất, ngược lại lại người Đảng Hạng, người hiểu Phạm Trọng Yêm nhất, lại chínhNguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Hạo!

Nguyên Hạo chậm rãi gật đầu, chợt lên tiếng cười:

-Nhưng sao Phạm Trọng Yêm cũng chỉ là một người, nghĩ tới Di Giản ghét hiền ghen tài, Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Tủng khó tấm lòng bao dung, chúng ta cho không làm gì được Phạm Trọng Yêm, chỉ sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Di Giản Hạ Tủng cũng không giữ y lại, huống hồ…ở Tây Bắc còn một Hàn Kỳ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 người này tính tình cứng cỏi, tuy chí lớn, nhưng khó nghe lời khuyên răn. Thư sinh dùng binh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 ắt thiếu sót, lần này, thể chọn làm điểm đột phá.

Trương Nguyên mỉm cười nói:

kiến của Ngột Tốt không ngờ với Hạ đại nhân không bàn hợp.

Trên mặt Hạ Thủ Vân vẻ đắc ý, khiêm tốn nói:

-Ngột Tốt chí tại thiên hạ, tầm mắt cao rộng, thần sao dám sánh cùng?

Địch Thanh trên nhà nghe đến nổi cả người toát mồ hôi lạnh, thấy Nguyên Hạo phân tích tỉ mỉ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 kiến thức độc đáo, không khỏi lại phiền não thay cho Tây Bắc. Thấy bộ dạng khúm núm của Hạ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Thủ Vân, Địch Thanh lại hận mình không thể cho một đao.

Trong điện yên lặng giây lát, Nguyên Hạo quay trở lại chủ đề ban đầu,

-Dã Lợi Vương, ngươi nói Lưu Bình muốn tạo phản, nên mới bắt giữ gã, nói như vậy…hẳn ngươi đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 dẫn vào cung rồi.

Lợi Vượng Vinh nghe mọi người nghị luận chính sự, y vẫn cứ trầm mặc đứng đó, nghe © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 vậy liền nói:

-Không sai, lão thần tuy chưa chứng cứ xác thực, nhưng cũng không thể tự tiện giết chóc, nên thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 đã mang vào đây, xin Ngột Tốt minh đoán.

Nguyên Hạo hạ giọng nói:

-Thế thì…đưa lên đây hỏi xem.

Khi Lưu Bình bị áp giải lên, trông tệ hại cùng, bụi đất đầy mặt, lỗ tai của y bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 mất đi một chiếc, do trong trận Tam Xuyên Khẩu đã bị cung tiễn bắn bay đi. Lưu Bình của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 ngày hôm nay cùng tiều tụy, hoàn toàn không còn ý chí sung mãn của năm nào.

Y bước vào trong điện, cứ luôn run rẩy không ngừng, hình như có vẻ đang sợ hãi.

Nguyên Hạo thấy Lưu Bình đi tới, hỏi:

-Lưu Bình, nghe Lợi Vương nói, ngươi muốn phản à?

Lưu Bình run rẩy nói:

-Thần không dám.

Y không dám tạo phản, càng không dám nói Lợi Vịnh Vương đổ oan cho y.

Nguyên Hạo nhìn về phía Lợi Vượng Vinh

-Dã Lợi Vương, chứng cớ của ngươi đâu?

Lợi Vượng Vinh chậm rãi nói:

-Lưu Bình âm thầm cấu kết với Địch Thanh, âm mưu tạo phản, còn bằng chứng thì…kỳ thật tìm một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 đứng ra, có thể biết chân tướng.

-Là ai vậy?

Nguyên Hạo lười biếng nói. Xem ra căn bản là chẳng chút hứng thú với chuyện này,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 còn hỏi được một câu, chẳng qua còn chút tôn kính đối với Lợi Vương. Người này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 sao cũng đại ca của phu nhân gã.

Khóe miệng Lợi Vượng Vinh nở nụ cười tàn nhẫn

-Người này…chính con trai của Lưu Bình, Lưu Nghi Tôn! Y cũng đã đến phủ Hưng Khánh! Chính là y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 đã liên hệ với Địch Thanh, cấu kết với Thạch Đà của đại mạc, chuẩn bị tìm Lưu Bình để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 liên kết tạo phản!

Địch Thanh khẽ kinh hãi, đưa mắt nhìn qua, chỉ thấy Lưu Nghi Tôn bị áp giải lên điện, cả người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 toàn máu, phẫn nộ nhìn phụ thân đang run rẩy.

Lưu Nghi Tôn sao lại đến, chẳng phải y đang đi cùng Phi Ưng sao?

Lưu Bình đã không dám ngẩng đầu lên, mất đi dũng khí nhìn thẳng vào con trai mình. Lưu Nghi Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 vẫn nhìn chằm chằm phụ thân mình một phút cũng không dời, ánh mắt sắc như đao, nhưng trong cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 sắc lạnh, lại ẩn chứa sự bi thương phẫn nộ bờ.

Nguyên Hạo lẩm bẩm nói:

-Có chút thú vị.

Dường như cũng bắt đầu thấy hứng thú, không nói thêm điều gì. Rất hiển nhiên, một số người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 trời sinh đã tính tàn nhẫn, lấy việc xem người khác đau khổ làm niềm vui. Nguyên Hạo căn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 bản hỏi cũng chẳng cần hỏi, chẳng phải đã cảm thấy hơi hứng thú với mối quan hệ cha con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 này rồi sao?

Lưu Nghi Tôn cuối cùng cũng mở miệng nói:

-Ngươi không phải phụ thân của ta!

Lưu Bình xấu hổ nghẹn ngào nói:

-Nghi Tôn…ta….

-Phụ thân ta sớm đã mất rồi!

Khóe miệng Lưu Nghi Tôn đầy máu

-Lúc Tam Xuyên Khẩu, ông ta đã chết rồi. Ông dốc cạn giọt máu cuối cùng của mình, hiên ngang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 chết! Ông tuyệt đối không đầu hàng Nguyên Hạo, cầu sống ô nhục!

Tay áo Lưu Bình không gió tự lay động, ông ta đã không thể nói nên lời.

Lưu Nghi Tôn thấy Lưu Bình không nói, bất thình lình y hét thấu cả tim gan:

-Ngươi ai, tại sao ngươi phải giả mạo phụ thân ta?

Y bị hai tên binh giữ chặt tay, kích động muốn xông lên trước bóp cổ Lưu Bình, nhưng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 bị binh sau lưng kéo chặt cứng.

Lưu Bình cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, hai mắt ngập tràn lệ

-Ta không xứng làm phụ thân của con. Nhưng con…sao lại ngốc như thế chứ?

Ông ta run rẩy như lá rơi trong gió thu, ai cũng nhìn ra, Lưu Bình không muốn con trai mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 chết, nhưng chuyện đến nước này, cho hai cha con không chết, số phận chỉ thể bi thảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 hơn thôi.

Lưu Nghi Tôn thấy Lưu Bình như vậy, trái lại cất giọng cười dài, nhưng cười trong nước mắt, ngập tràn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 đau thương.

-Ta đúng quá ngốc, ta ngốc mới đi tin rằng phụ thân ta vốn một anh hùng đỉnh thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 lập địa, ta quả quá ngốc mà, ngốc mới cho rằng cha ta chẳng thà chết, cũng sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 hàng! Bởi vì xưa nay ông thường bảo ta rằng, chỉ tướng quân mất đầu, không có người cha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 đầu hàng! Ta quá ngốc, ngốc đến mức khi người nói với ta, Lưu Bình----------cha của Lưu Nghi Tôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 hàng binh, ta còn đi cắn đánh nhau với người ta, khiến cho thương tích đầy mình….

Trong điện chỉ còn tiếng gào thét thê lương như sói tru của Lưu Nghi Tôn, tất cả mọi người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 trầm mặc.

Ngón tay Nguyên Hạo vẫn lên mặt bàn một cách nhẹ nhàng lực, dường như tiếng kêu la © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 bi thương khôn cùng này, cũng không tài nào đánh động được lòng dạ sắt đá của gã.

Lưu Nghi Tôn lại nói:

-Vì vậy ta nhất định phải đến phủ Hưng Khánh, lết cũng phải lết được tới phủ Hưng Khánh. Ta vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 dĩ muốn nói cho mọi người biết, cha ta không phải kẻ nhược phu!

Hai mắt y đỏ ao, gần như muốn nhỏ máu, nhìn chằm chằm vào Lưu Bình nói:

-Nhưng ta sai rồi, sai một cách thảm hại. Thì ra người lúc đầu nói với ta rằng nghĩa© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 cứu nguy cho người, vượt lửa qua sông không từ nan, huống chi nước nhà nguy nan trước mắt! đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 chết rồi. kể cả cái người nói “ vì nước tử chiến, kẻ lui phải chết’ cũng đã chết rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 À không, ông ta chưa chết! Ông ta kêu gào để người khác đi chết, nhưng rốt cục bản thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 ông ta thì đầu hàng nhục nhã sống, làm sao ông ta thể đối mặt với Quách tướng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 quân người đã tử chiến Tam Xuyên Khẩu, làm sao ông ta thể xứng đáng với số © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 binh Đại Tống, những người đãnước hy sinh, dốc cạn giọt máu cuối cùng nước nhà hả? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Ông nói…ông nói đi…..

Lưu Bình lùi sau một bước, đã khó đứng vững, hồn bay phách lạcnói:

-Ta…..ta….

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 241 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc