GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 240: Đánh Cờ (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Ngẫm nghĩ Đại Tống từ sau hiệp ước Thiền Uyên, đã hòa thuận với người Khiết Đan được mấy mươi năm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 nhưng người Khiết Đan lòng muông dạ thú, nếu thật sự hội chia cắt Đại Tống, làm sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 không tham gia vào cho được? Đến lúc đó, Đại Tống vốn suy nhược, lại đối mặt với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 hai bên là địch, tình thế thể nói là nguy trùng trùng.

Chỉ vài câu nói phác họa sài của Trương Nguyên, vậy đã định hướng tư tưởng chủ đạo cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 cuộc chinh chiến của người Đảng Hạng sau này, từ đây Tây Bắc sẽ phủ đầy khói lửa, khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 yên bình.

Mưu kế của con người Trương Nguyên này, sao lại thâm độc đến thế?

Đám người trong điện ai nấy ngẫm nghĩ tâm riêng, Nguyên Hạo lại mở miệng lần nữa:

-Người Khiết Đan an nhàn đã lâu, đã chẳng còn lòng dạ lang sói, khó mà thuyết phục họ cùng xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 binh.

Trương Nguyên lập tức nói:

-Nhưng nếu ta tiếp tục thắng trận, bọn họ khó tránh khỏi sẽ sự dao động.

Nguyên Hạo khẽ gật đầu, nói từng chữ một:

-Vì vậy điều quan trọng trước mắt không phải xưng đế, mà bước tiếp theo phải dùng binh như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 thế nào! Hạ đại nhân, trận chiến Tam Xuyên Khẩu, ta đây đã cậy vào sức ngươi khá nhiều, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 biết tiếp theo đây, ngươi cảm thấy phải dùng binh đâu thì tốt hơn đây?

Hạ Thủ Vân được sủng ái bất ngờ, vội nói:

-Những ngày gần đây, thần đã dốc hết trí lực, phác thảo địa hình Quan Lũng, đã định ra được kế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 sách tác chiến cho bước tiếp theo, kính xin Ngột Tốt xem qua.

rút ra tấu chương từ trong ống tay áo, trình lên bằng hai tay.

thị vệ nhận lấy tấu chương, Nguyên Hạo đón lấy rồi xem qua hồi lâu, tán thưởng nói:

-Hạ đại nhân vất vả rồi.

Lúc nào nói chuyện cũng đều ôn hòa vui vẻ, Địch Thanh trên nhà nghe thấy, khótưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 tượng một Nguyên Hạo mưu ma chước quỷ, gian trá xảo huyệt lại loại người như vậy.

Nhưng Địch Thanh không thể không khâm phục kế sách dùng người của Nguyên Hạo, chỉ cần người hữu dụng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Nguyên Hạo chẳng tiếc lời ngon tiếng ngọt để lấy lòng, nhưng đối với người dụng thì….

Hạ Thủ Vân nghe Nguyên Hạo khen ngợi, gương mặt già nua rạng rỡ hẳn lên, vui không kể xiết.

Nguyên Hạo chuyển chủ đề nói:

-Dã Lợi Vương, ta nghe nói…đêm qua ngươi đã dẫn binh vào phủ đệ Lưu Bình, bắt giữ Lưu Bình, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 biết nguyên cớ do đâu?

Người tóc râu bạc phơ bước lên trước một bước, đáp lời rằng:

-Khởi bẩm Ngột Tốt, Lưu Bình muốn phản!

Trái tim Địch Thanh thót lên một cái, không phải nghe thấy tin tức Lưu Bình muốn tạo phản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 do nghe được giọng nói của người đó. Người đó chính trong kiệu!

Lợi Vương, đó chính Lợi Vượng Vinh, người quảnMinh Đường Sương Quân, cũng chính một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 trong Cửu Vương Long Bộ?

Chẳng trách Lợi Vượng Vinh lại ngông cuồng như vậy, hứa hẹn nếu Địch Thanh làm được việc, muốn cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 thì sẽ cái đó; Chẳng trách người kiêu ngạo như Phi Ưng cũng phải hợp tác với Dã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Lợi Vượng Vinh, bởi Lợi Vượng Vinh đủcách; Chẳng trách Địch Thanh vào được trong cung, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 tuy rằng việc vào cung như đi guốc trên băng, nhưng vẫn thể vào được trong Thiên Hòa điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 một cách dễ dàng thuận lợi.

Chỉ bởi người chủ mưu của tất cả chuyện này chính Lợi Vượng Vinh!

Nhưng tại sao Dã Lợi Vượng Vinh lại muốn giết Nguyên Hạo, y chẳng phảitrợ thủ đắc lực của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Nguyên Hạo sao? Địch Thanh nghĩ không thông, chỉ đành im lặng xem nốt màn kịch này.

Lúc Nguyên Hạo nghe thấy nghe thấy bốn chữ “Lưu Bình muốn phản”, ngón tay lên bàn không hề dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 lại,ôn tồn nói:

-Gã không cách để phản đâu?

Tuy rằng Địch Thanh tít trên cao, nhưng mãi vẫn chưa nhìn mặt của Nguyên Hạo. Hắn chỉ thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 được sau lưng, y phục, cung tiễn của Nguyên Hạo. Nhưng hắn nghe ra được, tuy khẩu khí của Nguyên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Hạo thanh đạm, nhưng tựcốt cách, đây chẳng cần nghi ngờ một cùng tự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 tin, Nguyên Hạo căn bản chẳng hề lo lắng về Lưu Bình.

Lưu Bình phản cũng được, không phản cũng được, hà tất Nguyên Hạo phải ra tay chứ? Nhưng nếu đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 vậy, tại sao Nguyên Hạo lại không hỏi về chuyện của Lưu Bình? Địch Thanh nghĩ đến đây, ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 mắt dời lên người củaLợi Vượng Vinh. Thần sắc của Lợi Vượng Vinh thận trọng, chậm rãi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 nói:

-Ta chỉ sợ…y bị Địch Thanh đầu độc.

Khi nghe thấy hai chữ Địch Thanh”, ngón taynhư đánh trống của Nguyên Hạo cuối cùng cũng dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 lại giây lát, rồi lại nhanh chóng đánh nhịp như thường

-Địch Thanh giết Hạ Tùy, chạy khỏi phủ Hưng Khánh, lại giết vài tên Phó thống quân Giám quân sứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 của ta, chạy trốn thẳng theo hướng hướng tới Ngọc Môn quan, các ngươi vẫn chưa bắt được hắn ư? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103

Hạ Thủ Vân hận đến ngón tay đã bấm vào trong thịt, giọng run lên nói:

-Ngột Tốt, thần xin đích thân dẫn binh đi truy bắt Địch Thanh!

Địch Thanh giết chết con trai ruột của gã, Hạ Thủ Vân hận không thể lột da ăn thịt Địch Thanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 nhưng không được Ngột Tốt ra lệnh, ai cũng không thể tự ý lĩnh binh.

Nguyên Hạo thản nhiên nói:

-Ta không hỏi ngươi.

nhìn Lợi Vượng Vinh, người phụ trách truy bắt Địch Thanh Lợi Vương.

Địch Thanh nghe thấy Nguyên Hạo đang nói đến hắn, trong lòng hồi hộp lo sợ.

Lợi Vượng Vinh thở dài nói:

-Địch Thanh quỷ kế đa đoan, thân thủ cao cường, sẽ một ngày… trở thành đại họa của ta. Lão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 thần bất lực, đến nay vẫn chưa bắt được Địch Thanh, vẫn xin Ngột Tốt thứ tội.

Nguyên Hạo nói:

-Nếu người chạy về phía Ngọc Môn quan Địch Thanh, trái lại cũng thật khiến ta thất vọng.

Địch Thanh giật mình trong lòng, Lợi Vượng Vinh mặt không biến sắc nói:

-Ngột Tốt sao lại nói vậy?

Nguyên Hạo hạ giọng nói:

-Nghe về Địch Thanh mấy năm gần đây quả thực là không đơn giản, hắn ra sức chống lại Thiết Diều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Tử, phá hỏng trại Hậu Kiều của ta, làm La Hầu Vương bị thương, lúc xây dựng thành Thanh Giản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 đã giết lùi không ít tộc trưởng đến quấy rối, thậm chí còn giết cả Bồ Đề VươngBình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Viễn….nếu đem so sánh thì hắn ngông cuồng hơn nhiều so với Thiết Bích Tướng Công, cũng xem như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 một đối thủ của ta.

-Nhưng “thượng binh phạt mưu, kỳ thứ phạt giao, kỳ thứ phạt binh, kỳ hạ công thành” (Đánh giặc giỏi nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 dùng mưu, thứ đến là dùng ngoại giao, thứ nữa dùng binh, hạ sách đánh phá thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 lũy), hắntài lĩnh binh, lại đi hành nghề thích khách, thật khiến ta thất vọng. Nếu chỉ dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 giết những hạng như Tthống quân, Giám quân sứ, càng kẻ thất phu chi dũng (người vô học, kém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 mưu trí, dựa vào chút dũng khí làm bừa). Loại người như vậy, tất chúng ta phải nhọc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 tâm?

Trương Nguyên nói:

-Địch Thanh tuyệt đối không phải chỉkẻ thất phu chi dũng, chẳng qua đang thiếu Bá Nhạc (Bá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Nhạc: người thời xuân thu,tài xem tướng ngựa quý). Hắn gặp trở ngại bởi gia pháp tổ tông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 của Đại Tống, với thân phận một kẻ hành ngũ hắn thể được vị trí như ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 hôm nay, như vậy đã khiến người ta khó tưởng tượng nổi.

Liếc nhìn Hạ Thủ Vân một cái, Trương Nguyên nói:

-Phạm Ung năng, hơn nữa Hạ đại nhân lại nhìn ra thằng nhóc này sẽmối uy hiếp đối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 với ta, vẫn luôn áp chế hắn, như vậy mới hạn chế sự phát huy của hắn, người này chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 cần được sự đề bạt của năng thần nhà Tống, e rằng sớm muộn cũng sẽ ngày thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 rồng.

Nguyên Hạo không chút quan tâm nói:

-Thế ư? Triều đình nhà Tống năng thần sao?

Trương Nguyên cẩn trọng nói:

-Sau trận chiến Tam Xuyên Khẩu, triều Tống đã phái Hạ Tủng trấn thủ biên cương…

-Người này háo sắc tham tài, không hiểu binh pháp, phải lo lắng?

Nguyên Hạo nhạt nhẽo nói.

Địch Thanh nghe thấy Nguyên Hạo nắm chuyện biên cương Đại Tống như vậy, ngay cả đối với Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 hắn cũng hiểu mồn một, hắn không khỏi lạnh cả sống lưng.

Trương Nguyên nói:

-Hạ Tủng đích thật chẳng đáng sợ, nhưng trước mắt ngoài trừ Hạ Tủng ra, triều đình nhà Tống còn phái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 thêm đám người hỗ trợ phòng thủ biên cương như Phạm Trọng Yêm, Bàng Tịch, Hàn Kỳ vân vân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 ba người này trấn giữ phía Tây Bắc, quân ta nếu muốn giành thắng lợi như trận Tam Xuyên Khẩu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 chỉ sợ không còn dễ dàng nữa.

Ngón tay của Nguyên Hạo lại lần nữa dừng lại giây lát, lúc này mới nói:

-Bàng Tịch vững vàng giỏi giang, Phạm Trọng Yêm…không ngờ cũng được đề bạt ư?

Y không đánh giá Phạm Trọng Yêm, dường như cũng cảm thấy con người Phạm Trọng Yêm này khó mà đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 giá một cách bình thường được.

Trương Nguyên thở dài nói:

-Không sai…người này lúc lên lúc xuống, không sợ quyền quý, đắc tội Thái hậu, đắc tội cả Triệu Trinh, đắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 tội Di Giản, chỉ cần trọng thần trong triều, nếu cảm thấy không đúng, liền dám thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 thắng nói ra, không chút kiêng dè….

Nguyên Hạo trầm ngâm nói:

-Tính cách của con người này, nếu qua bên chỗ ta, thể giữ được chức quan tương đương chức Trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.103 Thư Lệnh.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 240 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc