GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 193: Nước Mắt Đế Vương (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh nhìn qua bèn nhận ra người đó Dụng Hòa, nhưng suýt chút nữa lại nghĩ rằng mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận lầm.

Dụng Hòa vốn điện tiền thị vệ, thân hình cường tráng, nhưng người bước vào đó dáng dấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độc, gầy gò.

Dụng Hòa tiều tụy cùng, trên người hắn còn mùi rượu nồng nặc. Địch Thanh thấy vậy, lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi chùng xuống, cảm thấychút không ổn, hắn quay đầu nhìn sang Bát vương gia, thấy ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông ta nhìn Dụng Hòa cũng tràn đầy thương cảm, không khỏi nhớ lại lời Thuận Dung từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói trước kia: “khi ta còn sống tuyệt đối không được nóimật này với nó. Lần này Ích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhi về kinh, chắc chắn là sẽ không quay lại nữa, ta cũng chẳng còn sống được mấy ngày nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi…”

Địch Thanh hiểu ra vấn đề, trong lòng run lên.

Diêm Văn Ứng thấp giọng nói:

-Thánh thượng, Lý… thị vệ đến rồi.

Ông ta biết thân phận của Lý Dụng Hòa không phải bình thường, giọng điệu cũng tỏ ra khách khí vài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần.

Triệu Trinh đột nhiên xoay người, xông tới ôm lấy Dụng Hòa, khan giọng gọi:

-Cậu!

Suốt cả đời này của hắn cũng chưa từng rơi lệ nhiều đến thế. Hắn ôm lấy Dụng Hòa, khắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người run rẩy như chiếc khô trong gió lạnh.

Đây một người thân hiếm hoi của hắn trên cõi đời này.

Dụng Hòa đứng đờ ra như một khúc gỗ, dường như bị sợ hãi đến sựng người, lại dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn còn đang hồ, một lúc lâu sau mới vỗ vỗ lên lưng của Triệu Trinh, thấp giọng nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

-Thánh thượng… người… đừng khóc nữa.

Ông ta nói như vậy, nhưng ngược lại, bản thân lại rơi nước mắt.

Những người chứng kiến cảnh đó ai nấy đều thương tâm, Di Giản cũng đã đến, thấy cảnh tượng trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt, sắc mặt chút biến đổi.

Triệu Trinh nức nở nói:

-Cậu, người bảo trẫm làm sao không đau lòng cho được? Hai mươi mấy năm nay, trẫm chỉ gặp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẫu thân một lần!

Dường như hắn đột nhiên nghĩ ra chuyện gì, nắm chặt lấy hai vai Dụng Hòa, gấp gáp nói:

-Mẹ ta đâu? Có phải người vẫn cònlăng Vĩnh Định không? Trẫm phải đi đón người về.

Dụng Hòa giàn giụa nước mắt, trong mắt có một nỗi bi thương sâu xa, ông ta thối lui một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bước, thấp giọng nói:

-Mẹ của người… ấy đã đi rồi.

Triệu Trinh nghe như sấm nổ bên tai, run giọng nói:

-Đi rồi? Đi…rồi?

Hắn đột nhiên như hiểu ra, khản giọng nói:

-Không đâu, cậu, người gạt ta! Mẫu thân vẫn còn trẻ, còn trẻ hơn Thái hậu nhiều. Thái hậu mới ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi, sao lại ra đi trước được?

Dụng Hòa nhìn Triệu Trinh hồi lâu, đoạn mới nói:

-Thánh thượng, ta không gạt người.

Ông ta cúi đầu, thần sắc ảm đạm, dường như không muốn để cho những người xung quanh nhìn thấy gương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mặt rơi lệ của mình nữa.

Địch Thanh đứng một bên thấy vậy, trong lòng đột nhiên cảm thấy chút kỳ lạ. Theo nói, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 việcDụng Hòa Triệu Trinh nhận ra nhau vốn chuyện vui, nhưng tại sao Lý Dụng Hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại tỏ ra xa cách với Triệu Trinh đến vậy? Rồi hắn lại nghĩ, chắc Lý Dụng Hòa đang đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương cái chết của chị gái, nên mới như vậy, cũng không nghĩ tiếp nữa.

Bát vương gia bên cạnh đau thương nói:

-Thánh thượng, lệnh đường quả thựcđã ra đi từ nửa năm trước. Cho nên thần mới liều chết nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chân tướng, chỉ mong trong lúc Thánh thượng lo việc hậu sự cho Thái hậu, cũng nhớ để tang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho mẹ đẻ mình.

Triệu Trinh cả giận nói:

-Ngươi nói láo, sao mẹ ta lại duyên vô cớra đi như thế?

Bát vương gia trả lời:

-Nếu Thánh thượng không tin, thể hỏitướng.

Di Giản vẫn giữ vẻ trầm lạnh thường ngày, nhưng trong mắt đã chút thận trọng. Thấy ánh mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Triệu Trinh dồn đến, Di Giản cẩn thận nói:

-Hồi bẩm Thánh thượng, Bát vương gia nói không sai. Lý… nương nương, bà ấy… đã từ trần từ nửa năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước. Hiện giờ di thể đang để Hồng Phúc Viện.

Triệu Trinh bước tới trước một bước, nhìn Di Giản bằng ánh mắt giận dữ, nói:

-Vậy tại sao hôm nay ngươi mới nói?

Trong lòng Di Giản lấy làm kinh hãi, nhưng vẫn trầm tĩnh đáp:

-Thánh thượng bớt giận, thần chẳng qua cũng chỉphụng chỉ làm thôi.

-Hay cho câu “phụng chỉlàm”!

Triệu Trinh ngửa cổ lên trời cười bi thương, hai hàng lệ tuôn dài, tiếng cười vừa ngớt, Triệu Trinh quát: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

-Bãi giá Hồng Phúc Viện, trẫm muốn nhìn thấy di dung của mẫu thân. Sao mẫu thân lại chết như vậy? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diêm Văn Ứng!

Diêm Văn Ứng lao tới, nói:

-Có thần!

Triệu Trinh nghiến răng nói:

-Truyền chỉ ý của trẫm, lệnh cho Cát Hoài Mẫn đem quân bao vây phủ đệ của Lưu Mỹ. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trẫm phải đi thăm mẫu thân, nếu như người bị hạichết, thì lập tức truyền lệnh, chém © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu cả nhà họ Lưu!

NếuThuận Dung chết không được yên, thì chắc chắndo Lưu Thái hậu hãm hại. Ẩn ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lời nói của Triệu Trinh là, hắn sẽ không làm gì Thái hậu, nhưng người nhà của Thái hậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ không ai kết cục tốt đẹp.

Mọi người sợ hãi, nhưng thấy hai mắt Triệu Trinh đằng đằng sát khí, không ai dám khuyên can.

Diêm Văn Ứng vội vàng lui ra, Triệu Trinh cũng xuất cung, không quên dặn dò:

-Địch Thanh, ngươi theo ta!

Địch Thanh ớn lạnh, không ngờ Thái hậu vừa mới chết, trong cung chớp mắt lại phải đối mặt với một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trận gió tanh mưa máu.

Triệu Trinh xuất cung lên xe Ngọc Lộ, dưới sự hộ vệ của cấm quân, đi thẳng đến Hồng Phúc Viện. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thiên tử tức giận, quần thần sợ hãi. Tin tức này vừa mới được truyền đi, khiến các quần thần vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới rời đi nhao nhao quay lại, nhắm thẳng hướng Hồng Phúc Viện đến.

Khi gần đến Hồng Phúc Viện, Triệu Trinh đột nhiên nói:

-Dừng xe.

Mọi người còn chưa hiểu chuyện gì, thì Triệu Trinh đã xuống xe, đi bộ đến Hồng Phúc Viện, trong lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn nghĩ: “mẫu thân, con bất hiếu, con đến đây”.

Đến giờ quần thần mới hiểu, Triệu Trinh muốn lấy thân phận con đẻ chứ không phải thiên tử để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi bái kiến mẹ mình, mọi người vừa dưng dưng vừa kinh hãi. Ai nấy đều nghĩ, Thiên tử thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhớ mẹ đẻ mình đến vậy, nếu quả thật Lý Thuận Dung chết không được yên, chỉ e rằng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cơn giận của Thiên tử giáng xuống, không chỉ sẽ cho chu di cửu tộc nhà họ Lưu, thậm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chí sẽ đại khai sát giới với ngay cả những quần từng thần từngqua lại lấy lòng Thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hậu năm xưa.

Thái hậu buông rèm nhiếp chính bao nhiêu năm nay, trong triều ngoại trừ vài người ít ỏi như bọn Phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trọng Yểm ra, cònai không từng qua lại lấy lòng Thái hậu?

Trong lúc các quần thần đang hết sức lo sợ, Triệu Trinh đã đến Hồng Phúc Viện.

Cung nhân nghe Thánh thượng đến, sớm đã chạy ra dẫn đường, đưa Triệu Trinh đến một gian đại điện. Đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện độc như phần mộ, không lấy gì làm xa hoa. Ngay giữa điện đặt một cỗ quan tài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 độc, độc như Lý Thuận Dung lúc còn sống.

Triệu Trinh không kìm nén nổi nỗi đau thương, quỳ gốilết tới, đến bên quan tài của mẫu thân, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm lấy kêu khóc thất thanh.

Quần thần không dám khuyên nhủ, chỉ có thể quỳ lạy theo. Một lúc lâu sau, cuối cùng Triệu Trinh cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứng dậy, nhìn cỗ quan tài đó nói:

-Mở quan tài, trẫm muốn nhìn thấy mặt mẫu thân.

Di Giảnbên cạnh nói:

-Thánh thượng… kinh động vong linh của Thần phi e không nên.

Thì ra sau khi Thuận Dung chết đi, Lưu Thái hậu đã sắc phong choThuận Dung làm Thần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phi.

Triệu Trinh nghe thấy hai chữ Thần phi, thầm nghĩ, đến trước khi chết mẫu thân ta cũng chẳng qua chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân phận một Thần phi, cơn giận lại càng bốc lên:

-Có người mẹ nào lại không muốn gặp con sao?

Di Giản khẽ cau mày, nhưng thấy Triệu Trinh lửa giận bừng bừng nên cũng không nói thêm, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 im lặng.

Triệu Trinh lại thầm nghĩ “năm xưaDi Giản cũng giúp cho trẫm rất nhiều, nhưng Thái hậu ra đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi, ông ta ngược lại lại trở nên rụt do dự, khiến trẫm ngứa mắt”. Hắn chẳng buồn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiều với Di Giản, khoát tay một cái đã các cung nhân bước lên, hiệp lực mở nắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quan tài.

Một tiếng “kẹt” vang lên, trái tim của mọi người đều muốn nhảy cả lên.

Nắp quan tài mở ra, Triệu Trinh đưa mắt nhìn vào, sắc mặtchút khác thường.

Người nằm trong quan tài chính Thuận Dung, nhưng sắc mặt của Lý Thuận dung nhìn sống động như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc sinh thời, bình tĩnh nằm trong quan tài. Các vật phầm tùy táng đều được xử theo quy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách giành cho Thái hậu, ngay cả trên người Thuận Dung cũng mặc phục sức giành cho Thái hậu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bất luận ainhìn thấy di dung của Thuận Dung, đều cảm thấy cái chết của bà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hề phải chịu một chút tổn hại nào nhỏ nhất.

Triệu Trinh đứng đờ ra như khúc gỗ hồi lâu, quay đầu đưa mắt nhìn Diêm Văn Ứng.

Diêm Văn Ứng luôn đi theo bên cạnh Triệu Trinh, thần sắc lúc nào cũng tỏ ra bất an, thấy Triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trinh nhìn qua, nơm nớp lo sợ nói:

-Thánh thượng, xem ra Thái hậu cũng không bạc đãi nương nương.

Trong lòng Triệu Trinh cảm khái muôn phần, cơn giận bừng bừng cũng tiêu tan, bao ưukhó nói dồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả lên đầu. Chuyện cuồn cuộn hiện về, từng hình ảnh nối nhau không ngớt.

Các quần thần thấy sắc mặt Triệu Trinh lúc sáng lúc tối, lòng dạ cũng thấp thỏm theo không ngớt. Chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết bao lâu sau, Triệu Trinh mới thở dài một tiếng, nhìn Bát vương gia một cái như điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn nói, lẩm bẩm nói:

-Lời người làm sao tin cả được? Đại nương nương không bạc đãi mẫu thân ta.

Quay đầu sang phía Diêm Văn Ứng nói:

-Diêm Văn Ứng, truyền ý chỉ của trẫm, lệnh những binh sỹphủ đệ Lưu Mỹ rút lui… về cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi. Địch Thanh, ngươi lại.

Các quần thần không khỏi trút được tiếng thở phào, tuy cảm thấy Triệu Trinh đối với Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơi quá thân thiết, nhưng lúc này không tiện làm trái ý Thiên tử, ai nấy lòng đầy nghi hoặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mà lui ra.

Địch Thanh cũng không hiểusao Triệu Trinh giữ lại một mình hắn, tuy hắn cũng thương cảm cho cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chết của Thuận Dung, nhưng hắn còn nóng lòng đi tìm Bát vương gia để hỏi về di ngôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Lưu Thái hậu hơn. Nhưng nhìn thấy Triệu Trinh một mình đơn đứng bên quan tài của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thuận Dung, hết sức thê lương, rốt cục Địch Thanh cũng cố nén được cơn sốt ruột, lại bầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn bên cạnh Triệu Trinh.

Rất lâu sau, Triệu Trinh không quay người lại, chỉ lầm bầm nói:

-Địch Thanh, năm xưa trẫm gặp nạn, bên cạnh trẫm có mẫu thân, còn cả ngươi… ngươitrẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bất chấp sống chết, nhưng ngược lại lại do trẫmmất đi người phụ nữ ngươi yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thương nhất. Lúc đó nhìn thấy hành động điên cuồng của ngươi, trẫm rất bất an, trẫm thật không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với ngươi.

Địch Thanh nghe Triệu Trinh nhắc lại chuyện cũ, trong lòng cảm thấy chua xót, thấp giọng nói:

-Thánh thượng…lẽ đó số mệnh của thần.

Đột nhiên hắn lại nghĩ, nếu không làm thị vệ cho Triệu Trinh, hắn chẳng qua chỉ một cấm quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình thường, lẽ đời này sẽ không phải khổ não như vậy. Rồi lại nghĩ, nếu căn bản hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không tòng quân, Dương Thường không gặp hắn, thì cũng sẽ không gặp phải kiếp nạn này.

Nghĩ đến đây, Địch Thanh lại không khỏi đau lòng.

Triệu Trinh không nhìn Địch Thanh, chỉ tự nói một mình:

-Có lúc trẫm nghĩ, nếu trẫm chỉ là một người bình thường, thì có lẽ… sẽ vui vẻ hơn nhiều.

Địch Thanhngười, không ngờ Triệu Trinh lại cùng suy nghĩ với hắn.

Triệu Trinh nhìn Thuận Dung đang nằm trong quan tài kia, mi mắt lại hoen ướt, thấp giọng nói:

-Nhưng ta Thiên tử, ta không có lựa chọn nào khác, ta xin người tha thứ cho… ta biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người nhất định sẽ tha thứ cho ta, đúng không?

Địch Thanh chút kinh ngạc, không biếtTriệu Trinh đang nói với ai? Nói với Địch Thanh hắn sao? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vụ việc cung biến xảy ra đột ngột, Triệu Trinh đâu cần phải tự trách như vậy.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 193 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc