GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 192: Nước Mắt Đế Vương (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Sắc mặt Triệu Trinh đã thay đổi, âm trầm nói:

-Hoàng thúc, ngươi biết mình đang nói không?

Bát vương gia vươn ngực dậy, nói rành rọt từng chữ:

-Đương nhiên thần biết. Điều thần muốn nói là, Lưu Thái hậu không phải mẹ đẻ của Thánh thượng! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mẹ đẻ của Thánh thượng người khác!

Triệu Trinh đột nhiên đứng bật dậy, sắc mặt lại thay đổi, thất thanh nói:

-Ngươi nói cái gì? Ngươi nói nhảm cái vậy!

Địch Thanh đứng bên nghe được, trong lòng lấy làm kinh hãi, cũng nhớ lại lời của Thuận Dung, nhất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời tâm trí bất định. Lời Bát vương gia nói không sai, nhưng làm sao mà Bát vương gia lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết được chuyện này? Chuyện này nên nói ra hay không? Tại sao Bát vương gia lại muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện này ra?

Bát vương gia trở nên trấn tĩnh lạ thường, trầm giọng nói:

-Thánh thượng, việc này hoàn toàn thật. Năm xưa Thái hậu sinh hạ được một người con gái, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thánh thượng do cung nữ sinh ra. Thái hậu muốn giữ ngôi vị Hoàng hậu nên mới nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dối tiên đế mình sinh hạ được Thánh thượng. Khi đó thần trong cung, nên mới biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được chuyện này, nếu Thánh thượng không tin lời thần nói,thể tìm Địch đến hỏi. Chuyện này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên đế biết rõ, năm đó Lý Địch cũngtrong cung, cũng biết.

Những lời Bát vương gia nói, giống như sấm nổ bên tai, khiến cho Triệu Trinh lảo đảo muốn ngã. Triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trinh vịn tay vào hương án, hồi lâu mới nói:

-Tuyên Địch vào.

Địch vốn chưa rời khỏi cung, nghe Thánh thượng tuyên triệu, vội run rẩy đi tới. Vào khoảnh khắc ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta nhìn thấy Bát vương gia, dường như đã hiểu ra mọi chuyện, trong mắt ẩn chứa một nỗi bi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai sâu xa.

Triệu Trinh nhìn Lý Địch, nghiến răng nói:

-Ân sư, Bát vương gia nói… Thái hậu vốn không phải mẹ đẻ của trẫm, chuyện này thật không? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Trên gương mặt già nua của Địch, lộ vẻ sợ hãi đau thương. Ông ta chầm chậm quỳ xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lúc lâu sau mới nói:

-Chuyện này đúng sự thật.

Triệu Trinh bật cười, một nụ cười thể thảm, hồi lâu sau, giận giữ đập bàn quát lớn:

-Ăn nói sằng bậy! Ngươi sớm đã biết trẫm không phải là con đẻ của Thái hậu, tại sao không nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra từ sớm? Chẳng lẽ ngươi không biết khi quân tội lớn?

Địch quỳ đó, nước mắt tuôn rơi, nói:

-Thánh thượng, thần tội đáng muôn chết!

-Lôi Địch ra…

Triệu Trinh chẳng đợi phán quyết, Địch Thanh bừng tỉnh, thầm nghĩ, nếu Địch phải chết thì Bát vương gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chẳng phải cũng tội chết hay sao? Lúc đó hắn cũng chẳng kịp nghĩ đến bản thân mình, dứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoát tiến lên nói:

-Thánh thượng,đại nhân cũng không cố ý lừa dối, xin Thánh thượng xem xét lại.

Mọi người lấy làm lạ, không ngờ Địch Thanh lại đứng ra cầu xin cho Địch vào lúc này.

Càng lạ hơn nữaTriệu Trinh lại bĩnh tĩnh lại, hỏi:

-Địch Thanh, sao ngươi lại biết Địch không cố ý lừa dối?

Một lời của Địch Thanh đã nói ra, không cách thu lại được nữa, chỉ thể phóng lao theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lao nói:

-Thánh thượng, thần nghĩ việcđại nhân không nói ra sự thật, muốn bảo vệ cho Thánh thượng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ông ấy sợ nói ra rồi, ngược lại sẽ bất lợi cho Thánh thượng!

Địch nhìn Địch Thanh với ánh mắt đầy kinh ngạc, biểu cảm trong ánh mắt vào thời điểm đó hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sức phức tạp.

Triệu Trinh không hỏi tiếp nữa, hắn đương nhiên nghe ra ẩn ý đằng sau lời nói của Địch Thanh.

Thái hậu giật dây, ai dám nói ra chuyện này, dồn ép Thái hậu, chẳng những thần tử chuyện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 e rằng ngay cả thiên tử cũng khó giữ được tính mạng.

Một lúc lâu sau, Triệu Trinh thở dài nói:

-Địch Thanh, ngươi nói phải lắm, suýt nữa thì trẫm đã trách lầm ân sư.

Nói đoạn tiến tới đỡĐịch dậy, áy náy nói:

-Ân sư, trẫm nhất thời hồ đồ, hiểu sai ý tốt của người, người đừng trách trẫm.

Địch kích động nước mắt chảy dài, lẩm bẩm nói:

-Thánh thượng… lão thần không dám. Thánh thượng anh minh, tiên đế trên trời linh thiêng cũngthể yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm rồi. Năm xưa tiên đế dặn dò lão thần chăm sóc Thánh thượng, nhưng lão thần bất tài, đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phụ thánh ân rồi.

Vừa nói vừa nghẹn ngào nức nở, khóc đến thương tâm.

Triệu Trinh thấy Địch bộc lộ tình cảm chân thành như vậy, khóe mắt cũng ướt nhòe, hồi lâu sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới nói:

-Nhưng chỉ dựa vào lời nói của Bát vương gia ân sư, trẫm vẫn cảm thấy chuyện này thật khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tin…

Địch nức nở nói:

-Thánh thượng, năm đó tướng cũng trong cung, cũng biết chuyện này. Không chỉ tướng biết, mà bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cạnh Thánh thượng còn một người khác nữa cũng biết.

Tim Địch Thanh giật thót, thầm nghĩ chắc không phải Địch biết ta biết đấy chứ? Chẳng ngờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Địch nói:

-Điện tiền thị vệ Lý Dụng Hòa cũng biết chuyện này.

Triệu Trinh nhíu mày, kinh ngạc nói:

-Lý Dụng Hòa? Chuyện mật lớn như thế này, làm sao ông ta lại biết? TriệuDụng Hòa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Di Giản vào cung kiến giá.

Rồi như đột nhiên nghĩ ra chuyện gì, sắc mặt Triệu Trinh tái nhợt, nhìn chằm chằm vào Địch, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

-Mẹ đẻ của trẫm không phải Thái hậu, vậy ai?

Một hồi lâu Địch mới nói:

-Thần chỉ biết, người đó họ Lý, vốn một Thuận Dung.

Thân hình Triệu Trinh lảo đảo, vịn lấy hương án, đưa mắt nhìn Địch Thanh, trong ánh nhìn đó có một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mối thương cảm không thể diễn tả bằng lời.

Khi nghe thấy ba chữThuận Dung, hắn lại nhớ lại chuyện lăng Vĩnh Định. Nghe thấy ba chữ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thuận Dung, hắn bèn hiểu ra tại sao Dụng Hòa lại biết chuyện này.

Mắt hắn đã nguồn sáng.

Hóa ra cái người phụ nữ nhìn hắn với ánh mắt tuyệt vọng và nồng hậu đó chính mẹ đẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn! Hóa ra cái người phụ nữ bất chấp tính mạng để cứu hắn, che chắn cho hắn lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nguy nan đó chính mẹ đẻ hắn! Hóa cái người bao nhiêu năm nay cô đơn một mình trông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 coi lăng Vĩnh Định, ngước nhìn ngưỡng mộ sự huy hoàng biên của hắn chính mẹ đẻ hắn! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Triệu Trinh không nghi vấn, không hoài nghi nữa. Mọi sự nghi hoặc ban đầu đều đã được giải đáp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu mủ tình thâm, chỉ mẹ đẻ mới đối xử với hắn như thế, còn cần lý do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa?

Hóa ra hắn đã từng gặp mẹ đẻ của mình, nhưng lại coi như người xa lạ…

Khoảnh khắc đó, nước mắt Triệu Trinh tuôn chảy như mưa.

Địch Thanh thấy Triệu Trinh nhìn hắn rơi lệ, thì chỉ biết cúi đầu, không biết nói hơn.

-Địch Thanh, ngươi cũng biết việc này, đúng không?

Giọng nói của Triệu Trinh mờ ảo khó dò:

-Bằng không lúc nãy ngươi sẽ không mở lời biện bạch cho Lý Địch. Trẫm còn chưa tin, thế ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại tin vào chuyện này, căn bản không hề hoài nghi.

Trong lòng Địch Thanh khẽ run, nhớ tới người phụ nữ mong manh như bông hoa trong mưa đó. Nhớ tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời từng nói: “Địch Thanh, ta chỉ muốn cầu xin ngươi, nếu sau này thể thì hãy cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ích Nhi đến lăng Vĩnh Định một lần nữa, mời Ích Nhi đến trước mộ ta nói vài câu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta cảm tạ ơn đức lắm rồi”.

-Sao ngươi không nói gì? Có phải ngươi đã sớm biết rồi không?

Triệu Trinh xông đến, túm lấy cổ áo Địch Thanh, gào lên khản đặc:

-Tại sao ngươi không nói cho ta biết sớm? Tại sao? Tại sao mọi người đều biết chuyện này, duy chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trẫm là không biết? Tại sao?

Hai mắt Triệu Trinh vằn đỏ, đau buồn quá thành phẫn nộ, đau lòng quá ra oán trách.

Địch Thanh để mặc Triệu Trinh túm lấy cổ áo mình, đột nhiên ngẩng đầu lên, nói:

-Không sai, ta biết, ta vốn định sẽ nói cho người biết, nhưng lệnh đường không cho.

Triệu Trinh ngơ ngẩn, hai lưng bàn tay nổi đầy gân xanh, gằn từng chữ:

-Ngươi nói cái gì, mẹ ta không cho ngươi nói?

Địch Thanh trấn tĩnh lại, thận trọng nói:

-Đúng vậy, lệnh đường không cho. ấy từng nói với ta, chỉ cần Thánh thượng khỏe, thì ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế nào cũng không sao. Để cầu mong cho sự bình an của Thánh thượng, thậm chí bà ấy còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói, kể cả sau khi Thái hậu băng hà, cũng không cần nói chuyện này với Thánh thượng. ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói hết mọi chuyện với ta, chẳng qua muốn ta nếu như thể, thì một ngày nào đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sẽ đưa Thánh thượng đến trước mộ ấy nói vài lời, ấy mãn nguyện rồi. ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũngmuốn tốt cho người, ta làm sao lại thể đi ngược lại tâm ý của lệnh đường? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Triệu Trinh buông tay ra, hồn siêu phách lạc thối lui vài bước, trong ánh mắt vừa có vẻ xin lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa vẻ bi thương, rồi đột nhiên dựa vào hương án khóc lớn, nước mắt như mưa.

Mọi người đều yên lặng không nói năng gì, muốn khuyên nhưng không biết nói gì.

Tiếng bước chân vang lên, một người theo cung nhân bước vào, đầu cúi gằm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 192 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc