GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 184: Song Tinh (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

- Bận đi gặp Phạm đại nhân sao?

Chủng Thế Hành giảo hoạt hỏi.

Địch Thanh lại ngạc nhiên, mãi sau mới nói:

- Sao ngươi lại biết?

Chủng Thế Hành cười ha hả:

- Chuyện này nói toạc ra chẳng lạ. Phạm đại nhân tìm ngươi khắp Bảo An Quân, ta tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cờ biết được liền tìm người thay người đưa tin chuyển lời đến, nếu không người đưa tin đó làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao tìm được Cao Kế Long, sao biết được ngươi đang ở trại Hậu Kiều chứ? Ta biết nếu ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không chết, nhất định sẽ không giải quyết chuyện muối xanh trước sẽ vội quay về Diên Châu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế liền vượt lên trước đợi ngươi ở con đường phải đi qua.

Địch Thanh giật mình, buồn cười nói:

- Đống muối xanh đó mặc bán được ít tiền, nhưng đáng để ngươi phí công vậy không?

Chủng Thế Hành vỗ đùi, nhe răng đáp:

- Ngươi còn chút thông minh, biết lão đợi ngươi còn chuyện khác.

Địch Thanh nhìn lên trời xanh, dắt ngựa bước đi:

- Vừa đi vừa nói chuyện.

Hắn sớm đã nhìn ra Chủng Thế Hành mặc nhìn như con buôn nhưng lại người tâm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế không từ chối tán gẫu với gã.

Chủng Thế Hành gót giầy đi theo Địch Thanh, nói ngay vào vấn đề:

- Tiểu tử… ta thấy ngươi rất đầu óc, thực ra khiếu buôn bán.

Địch Thanh cười nói:

- Lẽ nào ngươi thật sự muốn cùng làm ăn với ta sao? Ngươi không sợ phải đền bù chết ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ư?

Chủng Thế Hành ‘phì’ một tiếng, nói tiếp;

- Ngươi không thể nói điều may mắn sao?

hơi trầm ngâm:

- Lão đầu óc, tiểu tử ngươi dũng lực, chúng ta hợp tác với nhau sẽ có cả dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lẫn mưu, làm ăn còn chẳng phải là một bữa ăn sáng sao? Độ tinh khiết của muối xanh Tây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bắc tốt hơn rất nhiều so với muối phân giải của chúng ta đây… Lão bôn ba đã lâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhận ra chỉ buôn bán mới kiếm được nhiều tiền.

Địch Thanh cũng biết chút ít về chuyện muốn xanhmuối phân giải.

Đại Tống đều có hạn chế đối với việc buôn bán muối trà, muối biển chuyển vào đất liền, do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chi phí vận chuyển làm cho giá cả cực kỳ cao. Muối phân giải một loại muối tự sản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuất nơi biên thùy, họ khai khẩn đất đai, dẫn nước ao vào, tự nhiên sẽ phong hóa thành muối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng tạp chất rất nhiều, mùi vị cũng kém hơn nhiều so với muối biển, giá cả cũng không hề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rẻ.

Muối xanh được người Khương đặc biệt bán Diêm ChâuLinh Châu, chất lượng rất tốt giá cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải chăng, thế người Tống nơi biên thùy thường mua muối xanh dùng hàng ngày. Người Khương thiếu thốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vật phẩm nên cũng dựa vào việc bán muối xanh để đổi lấy những đồ dùng hàng ngày như lương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thực, tiền, đồng sắt thư tịch của Đại Tống.

Chủng Thế Hành nóinước miếng bay tứ tung, khoa tay múa chân:

- Nói thật với ngươi, hiện giờ người Đảng Hạng đột nhiên xuất binh, các cuộc chiến ở Tây Bắc dừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại hoàn toàn, làm ăn gián đoạn. Người Tống vội, người Khương cũng vội nên cần chỗ làm ăn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Chúng ta chỉ cần cung cấp nơi buôn bán, lấy tiền hoa hồngthuế thì ngân lượng kia chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phải ào ào tới sao?

Địch Thanh nói:

- Việc này triều đình không cho phép.

Chủng Thế Hành xảo quyệt nói:

- Lệnh của triều đình luôn luôn thay đổi, khi lệnh cấm, chúng ta đương nhiên phải kiềm chế lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng nếu hủy bỏ lệnh cấm, hội này chẳng phải đã tới rồi sao? Mọi việc dự trù trước, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta sớm chuẩn bị thì sẽ sớm ngày kiếm được bộn tiền.

Địch Thanh nghĩ thầm:

“Những thứ ngươi nói này quan hệđến ta?”

Lão đầu này mỗi lần nói chuyện đều không phải không mục đích.”

Trong lúc suy nghĩ, Địch Thanh buột miệng hỏi:

- Kiếm tiền ích lợi gì?

Chủng Thế Hành nhìn Địch Thanh như nhìn quái vật:

- Ngươi nói gì? Cả đời lão đây là lần đầu tiên nghe người hỏi như vậy, thật không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trả lời thế nào.

Địch Thanh thở dài, chân thành nói:

- Chủng lão trượng, tiền đối với ta không có tác dụng lớn lắm… Chuyện này, thể ta không giúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được ngươi rồi! Ta còn phải đi gặp Tri Châu đại nhân…

- Đợi một chút.

Chủng Thế Hành vội vàng nói:

- Chẳng lẽ ngươi không biết,tiền sẽ thể mua trang bị sao? Trại Tân của chúng ta đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ vẫn còn cực kỳ rách nát, tại sao, chẳng phảitriều đình không cấp tiền sao! Ngươi muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tăng cường cho biên phòng thì nhất định phải tiền.

Địch Thanh tim đập thình thịch, ít nhiều đã hiểu được dụng tâm của Chủng Thế Hành, liền gật đầu nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

- Ngươi nói cũng đúng. Nhưng ta thể làmđây?

Chủng Thế Hành thấy Địch Thanh đã thả lỏng, liền gian xảo nói:

- Việc ngươi làm được nhiều lắm, lần này chẳng phải ngươi muốn đi gặp Phạm tri châu sao?

Thấy Địch Thanh gật đầu, Chủng Thế Hành nói:

- Vùng Diên Châu nàythiên hạ của Phạm tri châu, ngươithể nói việc này với lão ta… © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Địch Thanh hờ hững trả lời:

- Đề nghị lão ta buôn lậu muối xanh ư? Ngươi có bệnh chứ ta thì không.

Chủng Thế Hành thở dài:

- Đầu óc ngươi bịngựa đá sao? Những lời chúng ta nói hôm nay đương nhiên không thể nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y như thế với Phạm tri châu, chúng ta thể nói cách khác…

xoa cái đầu hói, lạimấy sợi tóc, rành mạch nói:

- Ngươi thể nói như vậy… Ngươi nói người Đảng Hạng tâm như sói, lần này tấn công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bảo An Quân, lần sau không biết sẽ tiến công nơi nào. Diên Châu này nếu có suất, Phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tri châu chắc chắn phải gánh trách nhiệm không thể đùn đẩy, trại Kim Minh mặckhông kém nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93sao cũng quá lẻ loi, nếuthể xây thêm một chỗ để bảo vệ cho phía bắc của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diên Châu, đó chuyện ổn thỏa nhất.

Địch Thanh hứng thú lắng nghe:

- Sau đó nếu thành trì thật sự được xây xong, chúng ta thể chống lại người Đảng Hạng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài sáng, ngấm ngầm buôn lậu muối xanh kiếm tiền sao?

Thấy ánh mắt Chủng Thế Hành sáng lên hưng phấn, Địch Thanh hỏi:

- Vậy chọn địa điểm đâu mới được?

Chủng Thế Hành nói:

- Nơi này đương nhiên phải không được tu sửa đã nhiều năm, còn cánh sườn của trại Kim Minh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tốt nhất gần phía trước để tránh việc làm ăn bị trại Kim Minh cướp mất…

Địch Thanh tiếp lời:

- Tốt nhất còn thể xây thành men theo đường dây cung đã vẽ ra lần trước, tới khi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng tathể tìm cớ xây thànhđể giành lấy Tuy châu của người Đảng Hạng? Thực ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chúng ta ngấm ngầm khống chế sợi dây đó, không để cho người khác can thiệp vào chuyện làm ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của chúng ta.

Chủng Thế Hành thở dài nói:

- Nếu ngươi thật lòng muốn làm ăn thì sẽ không đường sống cho người khác… Đáng tiếc… tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ngươi không nằm đây. Nếu theo ý của lão thì xây thành Khoan Châu tốt nhất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoan Châu cáchĐông cũng gần, chúng ta còn có thể chuyển lương thực đó tới Diên Châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bán.

Khoan Châu vốn là vùng đất cổ, nằm cách hơn trăm dặm về phía Đông Bắc giữa trại Kim Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Diên Châu, hiện đã hoang vu từ lâu.

Địch Thanh nghĩ một lúc lâu, lẩm bẩm nói:

- Nghe ngươi nói như vậy thì xây thành ở đó quả thực không tồi. Mộtxây thành thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 củng cố phòng thủ của Diên Châu, hai là có thể giành lấy Tuy Châu, tấn công qua Hoành Sơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để chuẩn bị. Baviệc trung chuyển lương thực chuẩn bị chiến đấu cũng thuận tiện.

Chủng Thế Hành thấy Địch Thanh nói như thế bèn phấn khích xoa tay tiếp lời:

- Nói hay lắm, ta không nghĩ nhiều như tiểu tử nhà ngươi. Nghe nói Phạm đại nhân đối xử với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngươi rất tốt, tới khi đó ngươi hãy nói những chuyện này với lão ta xem…

- Tại sao ta phải nói?

Địch Thanh đột nhiên phản ứng:

- Thật ra ta cũng là người làm ăn, việc không lợi sẽ không làm. Chuyện này đối với ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nói là rất hay, nhưng ta lại không có chút lợi lộc gì.

Chủng Thế Hành nghẹn họng nhìn trân trân, mãi sau mới cất giọng:

- Ngươi muốn lợi ích thế nào?

Địch Thanh đảo con ngươi, nhớ ra một việc liền nói:

- Ta nhớ ngươi từng nói, người họ Tào đang bán bản đồ của Hương Ba Lạp, ngươi mua tấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bản đồ đó tặng ta, ta sẽ giúp ngươi nói chuyện này.

Hắn không tin thật sự có cái bản đồ của Hương Ba Lạp, mất bao lâu tìm kiếm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế, chỉ ôm ý muốn được xem một chút.

Chủng Thế Hành đỏ mặt, gào lên như giết lợn:

- Chi bằng ngươi giết ta đi còn hơn. Tên họ Tào đó đã ra giá hai mươi lượng vàng liền. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Địch Thanh xoay mình lên ngựa, ung dung nói:

- Tùy ngươi thôi, sao chuyện này với ta cũng được, không cũng chẳng sao.

Nói xong hắn liền rời đi, Chủng Thế Hành la ầm lên như bị cắt thịt:

- Được lắm, coi như ta sợ ngươi rồi, ta đi tìm tên họ Tào, ngươi đi tìm Phạm đại nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi.

Địch Thanh bật cười, thúc ngựa tiến vào thành Diên Châu.

Men theo con phố dài của cổ đạo tới trước phủ Tri Châu, không đợi Địch Thanh thông báo danh tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thì Cảnh Phó đã bước ra, thấy Địch Thanh liền kéo hắn lại, vui vẻ nói:

- Ngươi đã về rồi sao, Tri châu đại nhân đang chờ ngươi.

Địch Thanh hạ giọng hỏi:

- Cảnh tòng quân, Phạm đại nhân tìm tachuyện vậy?

Cảnh Phó thì thầm đáp lại:

- Không phải Phạm đại nhân tìm ngươi, là Thánh thượng chỉ, lệnh cho ngươi lập tức hồi kinh! Phạm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại nhân không dám chậm trễ mới phát công văn khẩn tìm ngươi.

Địch Thanh giật mìnhhơi kinh ngạc:

- Thánh thượng tìm ta làm gì?

Cảnh Phó gượng cười nói:

- Điều đó chúng ta làm sao biết được? điều ý chỉ của Triều đình, kể cả Phạm đại nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không dám chậm trễ.

Trong khi nói chuyện, hai người đã bước ào phòng, Phạm Ung đang thưởng thức ca múa, thấy Địch Thanh tới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 liền lệnh cho ca múa tạm dừng, đứng dậy ra đón Địch Thanh:

- Địch Thanh, đi đường vất vả rồi.

Phạm Ung bước tới, đưa bàn tay mập mập trắng trắng nắm lấy tay Địch Thanh, nhẹ nhàng như tình nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp nhau. Lão nhìn Địch Thanh từ trên xuống dưới, thấy hắn không thiếu tay thiếu chân mới thở phào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong lòng, thầm nghĩ:

“Tên Địch Thanh này thật không đơn giản, thánh thượng đã hạ chỉ bảo hắn hồi kinh, không biết sẽ cắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cử trọng trách đây? Ta vốn không nên sai Địch Thanh đến Bảo An Quân, nếu thật sự xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra chuyện ắt chọc giận thiên tử, lão phu chỉ sợ phải cắm rễ Tây Bắc rồi. Lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hắn hồi kinh, mong hắn nhân tiện giúp lão phu nói mấy lời hay.”

Địch Thanh chắp tay thi lễ, cuối cùng rụt tay về nói:

- Phạm đại nhân, ta Cao… đám ngườiAnh vừa phá xong trại Hậu Kiều đã nghe đại nhân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điều lệnh, không biết có dặn bảo?

Cảnh Phó mừng rỡ hỏi:

- Các ngươi đã công phá được trại Hậu Kiều sao? Đúng là một tin tốt lành.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 184 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc