GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 183: Song Tinh (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Bỗng dưng nhớ ra, trước đây trên trang bìa trong của đao phổ lộng hành từng trông thấy bốn câu do © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tồn Hiếu viết:

"Vị xuất sơn trung tiện uy danh,

thiên quân bách chiến ngã hoành hành.

Đả biến thiên hạ vô địch thủ,

bất phụ như lai chích phụ khanh!"

(Chưa rời núi trung ao ước uy danh,

Ngàn quân bách chiến ta hoành hành.

Đánh khắp thiên hạ không đối thủ,

Không phụ Như Lai chỉ phụ khanh!)

Địch Thanh hơi chua xót trong lòng, trước đây khi hắn nhận lấy đao phổ, ý chí rất hăng hái, còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chưa hiểu được hàm ý sâu sa của câu nói đó, thế nhưng giờ hắn mang máng hiểu ra tâm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tình của Lý Tồn Hiếu khi viết ra bốn câu này.

Lẽ nào Tôn Hiếu cũng tâm trạng giống như hắn hiện giờ.

ngàn quân bách chiến thì sao? Kể cả đánh khắp thiên hạ không địch thù thì sao chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

đôi khi, đã bỏ lỡ cả cuộc đời!

Địch Thanh hắn không cầu uy danh, không cần hoành hành, không cầu bễ nghễ thiên hạ, chỉ mong người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mộng liếc mắt một cái với mình thì cuộc đời này đã trọn vẹn rồi.

Năm tháng trôi đi quá nhanh, có nhớ được chuyện xưa thì cũng sao thể quay về được khoảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian đó?

Khóe mắt ươn ướt, gương mặt tuấn cứng đơ lại, Địch Thanh nhìn tượng Phật kia, Phật chủ cũng như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang nhìn hắn. Mãi sau, Địch Thanh mới nói tiếp:

- Địch Thanh biết sát nghiệt nặng nề, bản thân không mặt mũi nào cầu xin nhiều thứ. Tuy nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nếu Phật tổ thương ta đã làm một số việc cỏn con cho dân chúng Tây Bắc thì xin ngài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một ngày nào đó hãy chỉ đường cho Địch Thanh tới Hương Ba Lạp, đời này Địch Thanh sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bao giờ quên ân tình đó.

Dứt lời, Địch Thanh dập đầu sát đất lạy tạ. Một lúc lâu sau mới đứng dậy nghiêng người dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hương án, chìm sâu vào giấc ngủ.

Trời mờ mờ sáng, gió rét đã ngừng thổi, chim chóc cũng thôi không hót nữa, chúng đang lặng lẽ nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chàng trai mệt mỏi ngủ trước hương án kia.

Một tia nắng nhẹ chiếu lên người chàng trai tóc mai đã hoa dâm kia, đôi mắt nhắm chặt lại, bất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngờ chảy ra hai giọt nước mắt.

Nước mắt trong suốt lăn xuống gương mặt cương nghị, tạo nên đường cong mềm mại.

Địch Thanh mở mắt ra, quay đầu lại nhìn Phật tổ lần nữa, rồi đứng dậy và ra khỏi miếu.

Tuấn dài, như đang kể chuyện cũng như muốn an ủi. Địch Thanh chỉ vỗ vỗ đầu ngựa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhẹ nhàng nói:

- Ngựa à, vất vả cho ngươi rồi. Chúng ta đi thôi.

Hắn xoay người lên ngựa, không cần giơ roi, tuấn đã bốnlao thẳng về hướng Đông Bắc.

Ngựa phi nhanh như gió, chưa đến giờ Ngọ đã tới địa giới của Diên Châu. Đi thêm nửa canh giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữa, thành Diên Châu đã ở trong tầm mắt.

Địch Thanh ghìm ngựa đi chậm, hắn lại suy nghĩ không biết Phạm Ung tìm hắn việc gì, đúng lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này, bên đường bỗng lao ra một bóng người, chặn lại trước ngựa!

Địch Thanh kinh ngạc, tuấn đột ngột dựng đứng lên, hắn quát:

- Ngươi… ấy, sao lại ngươi?

Người chặn ngựa lại đó vẫn đi một đôi giày cỏ hở đầu ngón chân trong khi thời tiết sắp vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đông thế này, ngoài Chủng Thế Hành ra thì còn ai nữa?

Địch Thanh thật sự rất ngạc nhiên, thầm nghĩ Chủng Thế Hành này đúng âm hồn không tan, vừa mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đây Diên Châu, tối qua đã chạy tới Bảo An Quân, hôm nay sao lại chặn hắn Diên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Châu?

Người này thần tiên hay là con giun trong bụng hắn vậy? Nếu không sao lại biết hành tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của hắn như thế?

Chủng Thế Hành như đã nhìn ra suy nghĩ của Địch Thanh, vừa cười vừa nói:

- Địch chỉ huy, ta không phải thần tiên, ta cố ý chờ ngươi đây.

Nói xong miệng ngáp một cái.

Địch Thanh xuống ngựa, đứng trước mặt Chủng Thế Hành, ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi chờ ta làm gì? Sao ngươi biết ta sẽ đi đường này?

Hắn càng nghĩ càng khó giải nổi, lông mày nhíu chặt lại.

Chủng Thế Hành tỏ vẻ rất oan uổng liền nói:

- Ngươi không phải là vợ của ta, ngươi nói xem ta đợi người làm gì!

Địch Thanh hỏi vặn lại:

- Ngươi cũngvợ sao?

Hắn thầm nghĩ nếu ngươi có vợ trời sáng mới quay về, ngươi thật sự phải đợi. Loại người keo kiệt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như thế, sao lại ai chịu lấy gã chứ?

Chủng Thế Hành khẽ mỉm cười:

- Thật hổ thẹn, ta không những vợ còn ba con trai.

thở dài nói tiếp:

- Ôi, nuôi con thật khó. Vất vả mới buôn được chút muối xanh, còn bị sung quân.

Nói rồi nhìn Địch Thanh đầy kỳ vọng.

Địch Thanh mới nhớ ra tên Chủng Thế Hành này đúngkhông việc sẽ không tìm tới, dứt khoát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 yêu cầu chuyện muối xanh kia. Hắn cau mày nói:

- Ta đồng ý việc của ngươi thì sẽ làm cho ngươi, điều hiện giờ ta khá bận…

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 183 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc