GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 156: Quan Ải! (1)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Giờ khắc này, trăng sáng vằng vặc, nhiệt huyết trào dâng, ý chí của Địch Thanh hết sức vững vàng, thầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhủ:

- Ta phải đi tây bắc.

Hắn phải đi tây bắc không chỉtình cảm chân thành những lời hứa sống chết khắc ghi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong lòng, đều thể hiện chí khí hào hùng của nam nhi.

- Thần muốn đi tây bắc!

Địch Thanh đứng trước mặt Triệu Trinh quả quyết nói ra tâm ý của mình.

Triệu Trinh hơi kinh ngạc cũng hơi uể oải, thậm chí còn chút đó thương cảm. Mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay, nghe nói tây bắc gặp loạn, hầu hết thị vệ trong cấm cung đều xin đi tây bắc, Triệu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Trinh cũng đồng ý.

lẽ Triệu Trinh cũng sớm nghĩ phái người đến tây bắc một chuyến. Tuy y chưa gặp Nguyên Hạo, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từ các dấu vết thể thấy, Nguyên Hạo vẫn nghĩ đến mình, thậm chí không tiếc phái người gây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 loạn biên giới nhà Tống, ám sát y.

Thù này không báo, y ăn ngủ không yên. Nhưng nghe thấy Địch Thanh muốn đi tây bắc, Triệu Trinh lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cảm thấy buồn bã. Gần đây đám thị vệ hộ giá cung biến, đều đề nghị đi tây bắc. Làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 saoTriệu trinh thể không hiểu suy nghĩ của những họ. Đám thị vệ chỉ sợ cuốn vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự tranh giành trong cung, bị người nghi kỵ. Chỉ điều y thật sự muốn dạy dỗ Nguyên Hạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nên khi đám cấm quân tinh anh này muốn đi, y cũng liền phê chuẩn. Ông còn chuẩn bị đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quân đi tây bắc, hy vọngthể để Nguyên Hạo biết, những chuyện này sớm hay muộn cũng đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải trả. Nhưng chẳng lẽ Địch Thanh cũng suy nghĩ như đám thị vệ kia? Trong khi Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vốn không nên sợ như vậy.

Triệu Trinh trầm ngâm hồi lâu mới nói:

- Địch Thanh! Khanh không cần phải đi Tây Bắc. Thật sự những người đó cũng không cần thiết phải đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây Bắc,. Ta chỉ tin được vào các ngươi.

Địch Thanh thấy Triệu Trinh do dự, lại nhìn thấy nét mặt đơn, nghĩ đến thánh công tử lúc đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yếu đuối, hắn lại cảm thấy mềm lòng. Tuy nhiên nghĩ đến Thường, hắn đảnh phải vứt bỏ tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả. Địch Thanh trầm mặc rất lâu mới nói:

- Chúng thần đi Tây Bắc, không phải sợ thánh thượng, Thái hậu nghi kỵ. là thật sự muốn đi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nam nhi tập võ, gặp lúc đất nước nguy cấp làm sao lại không đứng lên?

- Bọn Vương Khuê những thị vệ trẫm tín nhiệm nhất. Nhưng khanh bọn họ lại khác nhau. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Triệu Trinh cảm khái nói:

- Địch Thanh! Bọn họthần tử của ta nhưng ngươi lại huynh đệ. Thật sự, ta luôn coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khanh là huynh đệ từ tận đáy lòng. Từ khi khanh đêm trăng bay lên trời, bất chấp tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mạng để giúp ta thì ta đã tự nhủ với chính mình, sau này… Ta cũng vì Địch Thanh làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tất cả.

Ánh mắt của Triệu Trinh hết sức thành khẩn, thậm chí cũng không hề xưng Trẫm.

Thấy Địch Thanh không nói, Triệu Trinh hỏi:

- Khanh còn nhớ khicung Hiếu Nghĩa, ta và khanh đã nói chuyện không?

Đương nhiên Địch Thanh nhớ rõ, hắn nhớ lúc đó sắc mặt Triệu Trinh tái nhợt nói với hắn:

- Địch Thanh! Khanh nhất định phải giúp trẫm, trẫm cầu xin khanh. Nếu việc này thành, trẫm ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 huynh đệ sống chết, mãi mãi không chia lìa.

Đến tận bây giờ hắn cũng không biết Triệu Trinh muốn đi Huyền cung để lấy cái gì. Nhưng xem ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ một quyển thiên thư đã cứu vớt được Triệu Trinh. Hắn còn nhớ, Triệu Trinh giơ tay vạch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái, nói với hắn:

- Nếu trẫm chấp chính, phải làm một minh quân thiên cổ! Nếu trẫm nắm quyền, nhất định phải dùng khanh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nếu trẫm Hán Đế, khanh chính là Hoắc Khứ Bệnh đánh hung nô. Nếu trẫm Đường thái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tông, khanh chính Tĩnh diệt Đột Quyết!

Đây vốn ước định giữa hắnTriệu Trinh, không người thứ ba biết. Nhưng nếu hắn biết kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quả cuối cùng như thế này, thì hắn thà không làm tất cả, hắn thà mãi mãi rời xa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh thành, thậm chí thà rằng chưa gặp DươngThường. Hắn không muốn làm Hoắc Khứ Bệnh, không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm Lý Tĩnh, hắn chỉ muốn được cùng với Dương Thường.

Địch Thanh suy nghĩ rất nhiều rất nhiều, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì. Nhìn đôi mắt cảm thán của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Triệu Trinh, nghĩ Dương Thường còn đang hôn mê, Địch Thanh chỉ nói:

- Thánh thượng, thần không nhớ nữa. Thầnbọn Vương Khuê vốn không khác nhau.

Triệu Trinh hơi ngạc nhiên, nhưng y nhanh chóng nhìn thấy sự bi thương trong ánh mắt của Địch Thanh© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiểu được liền nói một cách buồn bã:

- Khanh không nhớ nhưng trẫm nhớ. Lời trẫm đã nói, việc trẫm đã hứa cho đến bây giờ sẽ không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quên!

Đi xuống long ỷ, đi đến bên Địch Thanh, ánh mắt Triệu Trinh chỉ có một sự chân thành, nói:

- Khanh cố ý đến biên thùy, trẫm sẽ không cản khanh. Nhưng mấy năm nay, trẫm rất đơn, chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 từng huynh đệ thật lòng. Thấy các thị vệ gọi nhauhuynh đệ, trẫm rất ngưỡng mộ. Trẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật sự hy vọng khanh thể ở bên cạnh trẫm.

Triệu Trinh vẫn cố gắng níu kéo.

Địch Thanh khéo léo từ chối:

- Xin Thánh thượng thành toàn cho.

Triệu Trinh thấy sắc mặt u buồn của Địch Thanh, thì thầm nghĩ Địch Thanh đau lòng nên nhất thời kích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 động. Ta cứ để cho hắn bớt buồn rồi sau đó tìm cách điều hắn quay lại được rồi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nghĩ đến điều đó, Triệu Trinh gật đầu nói:

- Được rồi. Khanh muốn đi Tây Bắc, trẫm đồng ý. Khanh muốn làm quan gì?

Địch Thanh nói:

- Thần chỉ muốn như bọn Vương Khuê được rồi.

Triệu Trinh nhìn Địch Thanh một lúc lâu, nói:

- Được, hôm nay trẫm nói với binh bộ, khanhthể đi Diên Châu.

Địch Thanh mới xin cáo lui. Triệu Trinh lại nói:

- Địch Thanh! Khanh nhớ rõ, lời trẫm nói không bao giờ quên. Nếu khanh thật sự việc cần làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biên thùy, trẫm nhất định trọng dụng khanh. trẫm lấy lại biên giới đã mất! Còn nữa…. Khanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhớ lấy, nếu thời gian phải về thăm trẫm. Trẫm rất thích nói chuyện với khanh. Còn các việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khác, khanh không cần suy nghĩ quá nhiều. Tự trẫm làm chủ. Khanh còn mang lệnh kim bài của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trẫm chứ?

Thấy Địch Thanh gật đầu, Triệu Trinh nghiêm nghị nói:

- Khanh kim bài đó, pthì nhớ rõ luôn có trẫm sau khanh.

Địch Thanh gật gật đầu, lẳng lặng xoay người rời đi.

Triệu Trinh nặng nề thở dài, thầm nghĩ “Ta đã nói đến mức này, nếu Địch Thanh thật sự muốn thăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chức, chỉ cần nói một câu thì chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng cuối cùng Địch Thanh vẫn không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói.”

Địch Thanh người thông minh hay kẻ ngu? Hắn vì một người con gáilàm như vậy, rốt cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đáng hay không? Triệu Trinh nghĩ đi nghĩ lại, lúc trước khi Vương mỹ nhân rời khỏi, mình cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không tới mức như vậy. Qua một thời gian, Địch Thanhchuyển biến tốt, đến lúc điều hắn về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh cũng không muộn.

Từ từ ngồi xuống long ỷ, sắc mặt của Triệu Trinh đầy mỏi mệt. Nhìn Địch Thanh khuất bóng, y cau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mày lại mà lẩm bẩm:

- Tiếp theo, ta phải làm thế nào đây?

Cung điện san sát khiến cho ánh mặt trời chiếu xuống như không chiếu đến được người Triệu Trinh.

Địch Thanh ra đến cửa, không kìm nổi quay đầu lại nhìn. Trong ánh mắt của hắn, cái người đang ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên long ỷ, chút đó vừa cao vừa xa.

Địch Thanh không còn nhìn nữa. Vừa đi được một đoạn thìcó người đi tới. Địch Thanh dừng bước chân, nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người đó nói:

- phụ…

Người đó chính là Bát vương gia. Khuôn mặt của Bát vương gia hết sức tiều tụy. Khi trông thấy Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh, lão cố tỏ ra tươi cười. Nhìn xung quanh, thấy không ai để ý, lão nói khẽ:

- Địch Thanh! Trong bất hạnh còn sự may mắn. Thái hậu nhận lời ta rồi. Tiếp theo, con… con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chuẩn bị làm như thế nào?

Địch Thanh kinh ngạc, khó tin được thái hậu lại đồng ý với một yêu cầu điên cuồng như vậy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Hắn hoàn toàn không biết tới sự thỏa thuận giữa Bát vương gia thái hậu. Nhưng hắn biết Bát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vương gia không cần phải lừa mình. Do dự một chút, Địch Thanh lên tiếng:

- phụ! Con mới biết được tin rằng Hương Ba Lạp khả năng Tây Bắc. Con đã xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thánh thượng đi Tây Bắc vừa bảo vệ biên cương đồng thời thăm tin tức của Hương Ba Lạp. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Vốn tưởng rằng Bát vương gia bất đồng ý kiến. không ngờ Bát vương gia gật gật đầu, buồn nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

- Địch Thanh, nói thực lòng, đối với việc tìm được Hương Ba Lạp hay không, ta không hề chắc chắn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Trong lòng Địch Thanh trầm xuống. nghe Bát vương gia nói tiếp:

- Nhưng rất nhiều việc trên thế gian này cũng không một ai nắm chắc làm được đúng không? Ôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta chỉ tin trời xanh sẽ không tình như vậy. Cũng tin lão phu khổ tâm không uổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phí. Càng tin tình cảm của Địch Thanh con đối với Thường. Việc còn lại của Thường cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để ta xử lý được.

- Con còn muốn nhìn Thường một chút.

Địch Thanh do dự rất lâu, cuối cùng mới lên tiếng

Đễn cuối cùng hắn vẫn không nỡ.

Bát vương gia lắc đầu nói:

- Địch Thanh, không thể được. Thực không dám giấu, việc này cực kỳ trọng đại. Tối qua ta đã chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thường vào Huyền cung rồi.

Địch Thanh không kìm nổi đau xót. Nghĩ rất lâu cũng không gặp được Thường, hắn lẩm bẩm:

- Cũng tốt, cũng tốt…

Chẳng biết hắn đã nói bao nhiêu từ cũng tốt, nhưng cũng không xóa khỏi sự đau lòng lúc ly biệt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cuối cùng hắn cũng chầm chậm quay người. Mới đi ra ngoài cung, đột nhiên Địch Thanh lại dừng bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại.

- phụ, con muốn hỏi thêm một câu.

- Con muốn hỏi gì?

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 156 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc