GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 155: Ly Biệt! (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lúc Địch Thanh từ Dương phủ ra ngoài, vệt nước mắt chưa khô nơi khóe mắt.. Hắn trút toàn bộ bầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tâm sự. Hiện nay việc hắn phải làm, xem ra đã rấtrồi. Đi tây bắc tìm kiếm Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ba Lạp, cứu Dương Thường trở về.

Hắn phải rời xa Thường. Nhưng ly biệt để hội ngộ!

Lúc đi qua một con phố dài, quán rượu bên đường đang huyên náo, dường như người nào đang tụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hội. Nhưng náo nhiệt của người khác, không liên quan với hắn.

Thậm chí Địch Thanh cũng chẳng nhìn, cô đơn bước đi trên con phố dài. Hắn cần ngủ một giấc thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngon, sau đó suy nghĩ đi tây bắc thế nào, bắt đầu tìm kiếm ra sao.

Đúng lúc này, trên tầng hai tửu lầu, đột nhiên một người bay xuống đứng trước mặt Địch Thanh. Địch Thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngẩng đầu nhìn, có chút kinh ngạc nói:

- Anh, sao lại ngươi?

Ngươi ngăn hắn lại Anh, đóđiện tiền thị vệ cùng chung hoạn nạn với hắn. Vũ Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người trầm tính, nhưng lúc này lại đang bốc đồng.

Anh nhìn Địch Thanhphần thông cảm. Nhưng trong chốc lát y lại hưng phấn nói:

- Ta trên lầu nói huynh ở dưới lầu. Bọn họ vẫn không tin. Địch Thanh! Mọi người đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên lầu, huynh lên uống một chén rượuđược không?

Địch Thanh đang định từ chối khéo thì Anh đã nói:

- Ngày mai chúng ta chuẩn bị đi tây bắc rồi…

Địch Thanh nghe thấy hai chữ Tây Bắc” thì kinh ngạc nói:

- Tây bắc? Các người đi tây bắc làm gì?

Anh cười nói:

- Nghe nói, trong thời gian qua, người Khiết Đan vẫn rất ngang ngược liên tục quấy rối vùng biên thùy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tây bắc của Đại Tống. Mấy ngày này chúng tôi cảm thấy bực mình, bàn bạc phải cho Nguyên Hạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 biết tay. Hôm nay chúng tôi chờ lệnh đi tây bắc cứu trợ, không ngờ binh bộ Tam nha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong ngày đã phê chuẩn.

Địch Thanh thầm nghĩ, “Lúc đầu Triệu Trinh giữ mọi người trong cấm cung, tuy nói sau này chỉ hộ giá, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không làm gì, nhưng Vũ Anh, Vương Khuê hơn nửa đều biết tham dự cung biến, sẽ làm cho triều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đình nghi kỵ. vậy bọn họ mới chủ động trốn tránh xin đi biên thùy. Ngẫm nghĩ lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chừng người ta thật sự muốn bảo vệ quốc gia. Địch Thanh à, Địch Thanh! Bản thân ngươi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ôm chí lớn, thì cũng đừng nghĩ người khác đều như thế.

Vũ Anh lại nói:

- Địch Thanh, lần này đi, không chừng chính là sinh ly tử biệt, sau này cũng không còn gặp nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa. Chúng tôi biết huynh cũng không thoải mái. Nhưng không thể giúp huynh. Hay chúng ta vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 uống một chầu. Từ nay mỗi người một phương, ân oán phân minh được không?

Trên tửu lầu cũngmấy người thò đầu ra kêu:

- Địch Thanh, lên đi chứ!

Địch Thanh nghe Anh nói vậy, thấy các huynh đệ vẫy gọi, trong lòng không kìm được cũng có chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiệt huyết sôi trào, quát:

- Được, hôm nay vui vẻ uống say một trận!

Hắn Anh cùng sóng vai lên lầu, phát hiện trên lầu chỉ có một bàn, xung quanh đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người quen. Vương Khuê bình tĩnh, Giản lão luyện, Chu Quan uy mãnh, còn Tang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dịch đầy nhuệ khí.

Hai người Trương Ngọc, Hanh cũng đều ngồi bên bàn. Những người này đều từng thị vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cùng kề vai chiến đấu với Địch Thanh. Chuyện đi tây bắc, bọn họ chỉ không bàn bạc với duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhất một mình Địch Thanh. Hoàn toàn không phải bọn họ coi thường Địch Thanh, chỉ là bọn họ nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hắn không dời khỏi kinh thành được.

Mọi người thấy Địch Thanh lên lầu, đều dừng chén lại, nhìn hắn. Bọn họ đều biết sự việc của hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhưng lại không thể an ủi, càng biết an ủi lúc này, chỉ càng làm cho hắn đau lòng. Địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thanh đã nói:

- Hôm nay uống một trận say, không say không về, đổi bát to nào!

Mọi người thở phào một cái, đổi bát rượu cười nói:

- Được, không say không về! Địch Thanh! Chúng tôi kính huynh một bát rượu.

Những người này đều biết, lần này đi rất nguy hiểm, vất vả hơn sốngkinh thành nhiều. Nhưng tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả mọi người chung nhiệt huyết, không hề sợ hãi.

Địch Thanh bưng bát rượu lên. Nhìn mọi người kích động, hắn đột nhiên nghĩ đến Dương Thường trước khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôn mê từng nói:

- Địch Thanh! trong lòng thiếp, huynh là một anh hung cái thế thiên hạ vô song.

Những lời này hắn gần như quên mất. Nhưng một bát rượu hôm nay nhiệt huyết hào hùng của các huynh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đệ khiến hắn bỗng dưng như đến việc này. Hai mắt ươn ướt, hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ, hiểu ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111saoThường lại nói vậy.

Thường nói câu này, vốn thâm ý. Chính nàng biết tính cách của Địch Thanh. Nàng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Địch Thanh muốn cùng chết với nàng. Nàng muốn để Địch Thanh kiên cường sống tiếp, làm anh hùng cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế thiên hạ vô song, để nàng trên trời chứng kiến.

Nhưng tới lúc này hắn mới thể hiểu được thâm tình của Thường mênh mông như biển cả. Cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới lúc chết Thường cũng vẫn suy nghĩ Địch Thanh.

Nghĩ đến điều đó, mũi Địch Thanh chua xót, trong ngực như nghìn tên đâm, rất lâu mới nói:

- Các huynh đệ, hôm nay ta mọi người cùng uống một ly, hẹn gặp mọi người tây bắc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Mọi người có chút giật mình. Trương Ngọc vội vàng nói:

- Địch Thanh! Huynh cũng phải đi tây bắc sao?

Cuối cùng Địch Thanh hạ quyết tâm, thầm nghĩ sao cũng đi tây bắc, thế nào cũng phải dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 duyên phận. sao không làm như các huynh đệ của mình sống cho thật oanh liệt?

Thường lmuốn thấy hắn trở thành anh hùng cái thế thiên hạ song. Cho tìm được Hương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Ba Lạp, hắn cũng không muốn sau khi Thường tỉnh, thấy hắn biến thành một kẻ giống như bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giờ. Quách đại ca nói không sai, một người phải bản lĩnh có mình, học được thái bảo đao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 pháp, tung hoành thiên hạ. Năng lực càng lớn, nói không chừng còn được duyên.

Nghĩ đến điều đó, Địch Thanh gật mạnh đầu nói:

- Các người cùng đi tây bắc kiến công lập nghiệp,thể thiếu ta sao?

Trương Ngọc cười ha ha, quay đầu nói với Hanh:

- Ta sớm nói rồi, Địch Thanh một nam tử hán, cầm lên được thì cũng buông xuống được. Ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói Địch Thanh sẽ không đi.

Hanh vâng vâng nói:

- Nhưng hắn…. sẽ không đi như vậy chứ?

Trong lòng Địch Thanh tuy cũng không nỡ, nhưng nghĩ lại, mình sớm đi tây bắc một ngày, cũng thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một phần hội cứu được Dương Vũ Thường, liền nói:

- Hảo nam tử sao thể nhu nhược? Ngày mai ta đi xin thánh thượng phê chuẩn cho ta đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tây bắc. Đến lúc đó ta sẽ lại cùng với các huynh đệ tác chiến!

Mọi người cùng vui vẻ kêu lên:

- Được! Đến lúc đó các huynh đệ lại cùng sánh vai tác chiến!

Đúng vậy, mọi người dứt bỏ tất cả, uống thật thoải mái.

Nam tử phải thành danh, rượu uống phải say, sau khi uống rượu thổ lộ chân tình. Vũ Anh uống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thỏa chí, đột nhiên lấy đũa đâm vào bát rượu nhân cảm giác say ngâm nga:

- Thiên uy quyển địa quá hoàng hà, vạn khương nhân tận hán ca. Mạc yển hoành sơn đảo lưu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thủy, tòng giáo tây khứ tác ân ba.

Hắn ta hát âm vang hết sức hùng dũng.

Mọi người nghe thấy vậy thì nhiệt huyết sôi trào, lập tức hát theo. Tất cả đều cảm thấy tiếng ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tục tằn nhưng lộ lòng hăng hái.

Chu Quan bên nói:

- Anh, không ngờ công phu của ngươi giỏi, làm được thơ hay. Ta không được rồi. Ngoài đánh nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra, chữ lại không biết mấy.

Những người này tuy quen biết không lâu, nhưng trải qua chuyện ở lăng Vĩnh Định, cung biến, thì sớm coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhau như huynh đệ.

Anh cười ha ha nói:

- Ta làm có tài tình. Bài thơ này nghe nói vốndo Tắc hạ Tào tướng quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm, vẫn lưu truyền đến ngày nay. Nghĩ Tào tướng quân tung hoành mấy chục năm tây bắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến người Khương không dám xâm chiếm đất Tống nửa bước. Hôm nay huynh đệ chúng ta tuy không© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 uy danh như Tào tướng quân, nhưng nếu luận lòng anh hùng, không hẳn thua Tào tướng quân. Hôm nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tạm biệt Biện Kinh, không biết khi nào thể trở về. Cũng không biết thể trở về hay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không, nhưng nam nhi thành danh. Rượu đã tận hứng, lúc này đi thôi.

Hắn ta lảo đảo đứng dậy, cười to xuống lầu, còn không quên hát to:

- Thiên uy cuốn qua Hoàng hà….

Tiếng ca hào hùng, bao hàm hùng tâm nhiệt huyết của nam nhi. Tiếng ca đó nhanh chóng truyền đi xa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khiến Biện Kinh nhiều năm yên tĩnh đột nhiênmột sự bi tráng.

Mọi người đứng dậy, cùng theo xuống lầu, vừa đi vừa cười to.

Địch Thanh nhìn sự khẳng khái hiên ngang của mọi người. Nghe tiếng ca vang xa, đột nhiên nghĩ đến qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiều năm, gió khắc đá mài, bụi sinh khói ngưng, không biết cần bao nhiêu nhiệt huyết bi tráng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rớt trên đất vàng núi xanh của biên cương.

Đó từng bằng hữu, từng thân nhân, từng huynh đệ, không chừng thiên cổ lưu danh, không chừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vùi xương nơi núi hoang, nhưng chết cũng tốt, sống cũng vậy, cuối cùngvui vẻ chiến một trận. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Nghĩ đến điều đó, hắn không kìm nổi sự chua xót, không kìm nổi sục sôi, không kìm nổi nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tràn mi.

Trong lòng Địch Thanh tuy còn đau buồn, nhưng lòng nhiệt huyết đã hòa tan đau thương.

Ta phải đi tây bắc! Một tiếng gọi vang lên trong lòng. Địch Thanh ưỡn ngực, nhìn ánh trăng sáng, giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như thấy khuôn mặt tươi cười duyên dáng, đôi mắt ẩn tình, từng chữ nói với hắn:

- Địch Thanh! Ở trong lòng muội, huynh vốn là anh hùng cái thế, thiên hạ song!

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 155 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc