GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 152: Yến Yến (3)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Địch Thanh nặng nề gật đầu, nói từng chữ một:

- Đúng vậy,Thường còn thể cứu. Tiểu Nguyệt, ngươi phải tin ta. Ta nhất định sẽ cứu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thường sống lại.

Cuối cùng giờ hắn đã hiểu được vì sao Bát vương gia luôn không ngừng nói người khác phải tin.© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mỗi lần nói lời này, chính hắn cũng tin tưởng thêm một lần nữa.

Mắt Tiểu Nguyệt ngân ngấn nước mắt, hỏi:

- Ngươi đã quyết định đi tìm Hương Ba Lạp rồi à?

Thấy Địch thanh gật đầu, Tiểu Nguyệt lại hỏi:

- Vậy sau này ngươi còn đến đây nữa không?

Địch Thanh hơi ngạc nhiên, phần lúng túng. Trong lúc nhất thời hắn không biết trả lời thế nào.

Tiểu Nguyệt gạt nước mắt nói:

- Ngươi không đến cũng không sao,ngươi đã muốn đi tìm Hương Ba Lạp.

Trên vẻ mặt của nàng vẻ không hề tin nhưng cũng không nghi ngờ gì, chỉ nói:

- Nhưng trước khi ngươi đi, thể thăm qua thư phòng tiểu thư được không?

Nàng thấy mối quan hệ của Địch Thanh và DươngThường thân thiết như vậy, trong lòng chỉ muốn chúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phúc cho đôi tình nhân. Mặcnàng xảo hoạt tai quái một chút, nhưng khi thấy vẻ đau thương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Địch Thanh cố giấu bên trong thì không còn oán hận gì, chỉ còn lại sự thông cảm.

Địch Thanh gật đầu, thấp giọng nói:

- Vậy cám ơn ngươi.

Hắn cũng biết, nếu đi Tây Bắc thì sẽ gặp nhiều khó khăn. Nếu thể nhìn lại chỗ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Dương Thường thì cũng tốt.

Khuê phòng còn thoảng mùi thơm, nhưng người đã không còn. Địch Thanh vừa bước vào phòng thì không kìm lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được, nước mắt tràn mi.

Trên bàn gần cửa sổ bày một chậu hoa. Đó chậu phượng cầu hoàng hắn đã tặng cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 DươngThường. Hoa phượng cầu hoàng đã rơi, hương đã tàn, nhưng cây đã cao lên nhiều.

Lại nhớ về khi xưa, huynh trai lỗ mãng đặt chậu hoa trắng như tuyết dưới chân người con gái, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nói lời nào, vẻ bối rối rồi xoay người đi. Tiếng người con gái thở nhẹ vẫn còn bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tai.

Tiểu Nguyệt vẫn đi theo bên cạnh Địch Thanh, thấy thế nói:

- Tiểu thư vẫn luôn rất yêu quý chậu hoa này, chăm sóc rất tốt. Nàng còn không cho ta chăm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sóc nó nữa.

Rồi lại nức nở nói:

- Vậy lâu rồi nàng không chăm sóc chậu hoa này nữa… Chúng ta đều đang đợi nàng, chậu hoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng đang đợi nàng…

Địch Thanh ngước đầu lên, bất ngờ rơi lệ, ánh mắt đãng dừng lại nhìn một món đồ treo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên bàn. Món đồ cực kỳ tinh xảo, màu sắc ửng đỏ, khi gió nhẹ thổi qua thìphát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ra tiếng trầm ấm ô ô nghe rất êm tai.

Tiểu Nguyệt thấp giọng nói:

- Đó là chuông gió vỏ cua. Chắchuynh biết.

Kia là chuông gió vỏ cua ư? Chẳng lẽ đây chính là vỏ cua lần đó hắn đưa cho Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Vũ Thường. Tay nghề của nàng làm thật khéo léo đã biến trở thành một món đồ tinh xảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể ngắm nhìn hàng ngày.

Thân mình Địch Thanh run lên, không kìm nổi hai hàng nước mắt chảy xuống, phải lấy tay lau nhẹ, dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như rất xúc động. Chuông gió vỏ cua nhẹ nhàng lay động giống như lời nói nhỏ nhẹ của tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhân.

Hắn vẫn còn nhớ người con gái thẹn thùng, nhẹ nhàng rúc vào trong lồng ngực hắn, mỉm cười nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

- Mẫu thân, người yên tâm đi. Cuối cùng con cũng tìm được một người yêu thương con như mẹ đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 yêu thương con. Người đó Địch Thanh!

Rồi Địch Thanh quay đầu, nước mắt vẫn chưa thôi rơi xuống. Hắn đã thầm thề rằng sẽ không rơi lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa, hắn phải kiên cường. Ánh mắt hắn lại dừng lại trên tấm trướng màu trắng, trên đó treo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thứ, đó một miếng ngọc. Miếng ngọc tuy chỉ hai mươi hai lạng bạc, không thể gọi quý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 báu. Nhưng người chủ nhân để miếng ngọc bên gối để mỗi ngày thể nhìn thấy. Ngọc bội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giá nhưng tình ý thì giá. Cho đó tảng đá thì khi chủ nhân nhìn thấy© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cũng sẽ cười.

Hoa văn trên miếng ngọc kia xanh biếc như sóng, vàng như hoa, vết ngấn như lệ. Miếng ngọc đó© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tên là Nhãn Nhi Mị. Còn nhớ khi nàng nhìn thấy khối ngọc đã vui vẻ nói:

- Hoa văn trên miếng ngọc này rất giống Diêu Hoàng. Địch Thanh, huynh thật tốt.

Rồi mặt nàng đỏ ửng như áng mây, quay lại nhà trước, nhưng không kìm nổi lại quay đầu liếc mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái. Cái nhìn kia thật dịu dàng quyến đầy thâm tình, so với vẻ đẹp của tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cả hoa nở trong thiên hạ cũng không bằng.

Chuyện như khói như sương. Địch Thanh chống tay lên án thư, hai giọt nước mắt lặng lẽ chảy xuống, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhỏ lên một quyển sách trên bàn.

Quyển sách chính cuốn “Kinh Thi”. Người con gái đọc sách như thơ như họa, cười tươi nhìn xung quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 như như nghê.

Địch Thanh nhẹ nhàng cầm quyển sách lên như cầm cái bình sứ tinh xảo nhất thiên hạ. Hắn tùy tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lật thì thấy bài thơ “Thảo trùng”, bên cạnh viết thêm một câu. “Huynh đã nhiều ngày ngược gió ngược © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mưa, nhưng vẫn chờ đợi ta? Tối nay không thấy huynh, rốt cuộc huynh thế nào. Ta rất nhớ mong.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

“Không thấy quân tử, lòng đầy lo lắng.”

Chỉ mấy câu đơn giản đã vẽ nên hình ảnhngười con gái mặc đồ trắng dưới gốc mai trong đêm tuyết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngóng trông chờ đợi.

Địch Thanh lại giở tiếp thì thấy bài thơ “Bạc chu”

“Phiếm phỉ bạc chu

Diệc phiếm kỳ lưu.”

(Chiếc thuyền gỗ bách chơi vơi,

Xuôi theo sông nước nổi trôi mặc lòng.)

Trên trang sách vết nước như nước mắt thương tâm, bên cạnhdòng chữ nhỏ viết mấy chữ: “Mẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thân, con nghĩ về huynh! Huynh sẽ không sao!”

Chỉ vài dòng chữ, nàng một mình khóc dưới ánh đèn: “Mẫu thân, huynh đi rồi, đi thật không bao giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quay lại nữa. Người cũng biếttrái tim con tan nát rồi không. Mẫu thân, con không cầu xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người, con chỉ xin người trên trờilinh thiêng phù hộ cho huynh được bình an.”

Nước mắt Địch Thanh đã không còn ngại ngần gì mà không rơi xuống, hắn lại tiếp tục lật một trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa.

« Thanh thanh tử khâm, du du ngã tâm »

(Xanh xanh bâu áo của huynh. Lòng em man mác mênh mang nhớ người)

Tập tập cốc phong, duy phong cập (Gió từ khe núi phất phơ, chỉ gió hòa cùng với mưa)

Đại xa hạm hạm, thuế y như viêm.

Khởi bất nhĩ tư, úy tử bất cảm

(Nhớ anh lòng dạ vấn vương,

Sao anh chẳng chịu tìm đường đến em.)

Nước mắt làm ướt cả trang sách, làm phai cả lời thề không rơi lệ. Khi Địch Thanh lật đến một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trang thì không thể lật tiếp được nữa, môi run run, nước mắt ràn rụa.

Đó bài thơ « Yến Yến »

Yến Yên vu phi

Soa trì kỳ

Chi tử vu quy

Viễn tống vu

Chiêm vọng phất cập

Khấp thế như vũ.

(Kìa trông con én bay

sa cành này nọ liệng cành kia

kia bước chân ra về

Ta tiễn mình về đến quãng đồng không

Trông theo nào thấy trông

Nước mắt ta khóc ròng ròng như mư

(Tản Đà dịch)

"Mẫu thân, huynh nói rằng lần này trở về sẽ cưới con. Con gái phải gả đi rồi, xin người đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khóc không thể giữ con lại. hì, con nghĩ tìm được người nào tốt như đầu gỗ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại ca thì con không thể bỏ được.

« Làm sao con bỏ được!” Địch Thanh đọc thấy những chữ cuối thì tim như bị dao cắt, không thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiềm chế được. Hắn vốn đã quên lời thề không rơi lệ, liền dựa vào bàn khóc rống lên, nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt như mưa.

Nàng đang đau đớn, làm sao hắn bỏ được?

Cặp song yến bay loạn lên chiêm chiếp không ngớt trong lồng. Con chim nhỏ ý làm lông chim rơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhẹ nhàng xuống bên cửa sổ rồi nhẹ nhàng bám lên vai nam tử đang giàn giụa nước mắt.

Ánh mặt trời tươi sáng chiếu lên trên lông hiện ra bảy màu như cầu vồng.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 152 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc