GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 151: Yến Yến (2)

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Quách Tuân trông thấy thì thở phào một cái, quay về Quách phủ với tâm trạng nặng nề. Vừa mới đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cửa thì thấy Quách Quỳ đi ra hỏi:

- Đại ca, nhị ca ra sao rồi?

Quách Tuân nói:

- Hắn đã khá hơn rồi. Khi nào đệ nhìn thấy hắn thì tốt nhất không cần phải nói thêm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa.

Quách Quỳ thở dài nói:

- Vâng, đệ hiểu rồi. Sự việc như vậy càng nói ít càng tốt. Đúng rồi. Diệp bộ đầu tìm huynh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Quách Tuân phần ngạc nhiên, thầm nghĩ có hẹn với Diệp Tri Thu buổi tối mà bây giờ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn sớm. Với tính tình của Diệp Tri Thu thì sao hôm nay lại tới sớm như vậy? Tuy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong lòng chút hoang mang nhưng khi Quách Tuân nhìn thấy Diệp Tri Thu đang ngồi trong đại sảnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sắc mặt vẫn không biến đổi.

Diệp Tri Thu dường như đang suy nghĩ gì. Hắn nghe được tiếng bước chân thì ngẩng đầu lên, thiếu chút © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa làm đổ chén trà.

Quách Tuân đi đến ngồi đối diện với Diệp Tri Thu. Thấy chén trà trước mặt Diệp Tri Thu trống không, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Quách Tuân cầm ấm trà trên bàn rót đầy cho hắn rồi hỏi:

- Ngươi tâm sự gì?

Từ lúc Quách Tuân đi vào, Diệp Tri Thu vẫn chú ý cử động của Quách Tuân, nghe thấy hỏi vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 liền cười:

- Ngươi đương nhiên cũng tâm sự, nếu không cũng sẽ không mượn việc rót trà để ổn định lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suy nghĩ.

Trong mắt Quách Tuân có phần lo lắng, nâng tách trà lên:

- Tri Thu, ngươi đã giúp ta rất nhiều. Ta lấy trà thay rượu, mời ngươi một ly.

Diệp Tri Thu nhìn Quách Tuân chằm chằm:

- điều thì hãy nói đi. Ta không còn nhiều thời gian nữa.

Quách Tuân kinh ngạc hỏi:

- Ý ngươi gì?

Diệp Tri Thu nói:

- Ta phải rời khỏi kinh thành. Ta không điều tra nổi vụ án giết người trong cung nữa. Lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta rời kinh thành, sợ rằng phải rất lâu sau không trở lại.

Hắn cầm chén trà uống một hơi cạn sạch, khóe miệng lộ ra vẻ đắng cay:

- Hóa ra… trà này thật đắng.

Quách Tuân lẩm bẩm lại lời Diệp Tri Thu nói “tra không nổi nữa” rồi đột nhiên cười nói:

- Tri Thu, chắc ngươi hiểu được. Nếu như ngươi đi thì ta xin tặng ngươi một câu.

- Câu gì?

Diệp Tri Thu liếc nhìn Quách Tuân như thoángsuy nghĩ.

- đôi khi làm người hồ đồ tốt hơn. Ít nhất thể không cần quá buồn rầu.

Quách Tuân nhấp một ngụm trà, cố tươi cười nhưng vẻ đầy chua xót.

Ánh mắt Diệp Tri Thu chút ngơ ngẩn, đột nhiên tỉnh ngộ nói:

- Quách huynh, cuộc đời này ta chỉ phục một mình ngươi. Thật ra ngươi biết rất nhiều sự việc nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngươi không hề nói gì. Thật chẳng trách mấy năm gần đây ngươi thể làm thị vệ trong cung. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Quách Tuân buồn bã nói:

- Biết nhiều thì cũng không lợi gì. Ngươi biết càng nhiều thì phiền não càng nhiều.

Ánh mắt Diệp Tri Thu lóe chớp, đột nhiên nói:

- Quách huynh biết nhiều, vậy biết một loại độc dược tên Khiên Cơ không?

Quách Tuân hơi giật mình, giây lát sau bình tĩnh lại nói:

- Cũng nghe qua. sao đột nhiên ngươi lại đề cập đến loại thuốc độc này?

Diệp Tri Thu đãng nghịch chén trà trong tay, cảm khái nói:

- Loại thuốc độc Khiên này vốn thuốc cấm trong cung. Nghe kể lại năm đó khi Thái Tông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ban chết cho Nam Đường hậu chủ Dục đã dùng loại thuốc độc này. Nếu trúng phải Khiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì từ đầu đến chân đều đau đớn cùng, thân mình co rút lại, cùng tàn nhẫn.

Quách Tuân chỉ gật đầu, không nói nhiều.

Diệp Tri Thu nói:

- Nhâm Thức Cốt đã chết rồi.

Quách Tuân nhíu mày, sau một lúc lâu mới nói:

- Hắn đang tốt lành, làm sao lại chết chứ?

Diệp Tri Thu cười quỷ dị:

- Hắn chính trúng Khiên chết.

Quách Tuân ho khan một tiếng, từ từ uống trà, không nói nữa. Diệp Tri Thu nhìn chằm chằm cử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 động của Quách Tuân, hạ giọng nói:

- Nhưng khi hắn trúng Khiên thì không đau đớn như vậy. lẽ chất độc đã được cải biến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi. vậy khi hắn chết, hắn đã mỉm cười mà ra đi. Không phải hắn cười cái chết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mà là độc dược đã khống chế thể của hắn khiến hắn không thể không cười. Chất này cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giống như Khiên Cơ. Ta nghĩ những người cười khi chết trong cung kia, trong mắt ta, rất khả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năngđã trúng một chất độc giống như Khiên Cơ. Nhưng ta cảm thấy kỳ lạ. Khiên luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một loại thuốc mật trong hoàng cung. Ai bản lãnh có thể dễ dàng sử dụng chứ? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Quách Tuân cũng nói:

- Đúng vậy, ai bản lĩnhthể sử dụng chứ?

Diệp Tri Thu mỉm cười:

- Quách huynh, đương nhiên ngươi cũng biết sự thay đổi trong cung không đơn giản như vẻ bề ngoài như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy.

Quách Tuân nhìn chén trà, trầm ngâm nói:

- Nhưng ngươi có thể xem xét chuyện này đơn giản một chút. Kẻ khác sẽ không lật tẩy sự© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồ của ngươi, thậm chí còn cảm thấy ngươi thông minh. Hoàng thượng cũng sẽ không thế trách © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cứ ngươi.

Diệp Tri Thu đập bàn, đột nhiên cười nói:

- Nói rất hay. Nói rất hay! Nhưng Diệp Tri Thu ta đây tính tình cố chấp, có những lời ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không thể kìm được. Tuy nhiên như vậy cũng tốt. Tuy nhiên như vậy cũng tốt. Ít ra sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ta rời khỏi kinh thành cũng trời cao biển rộng cho ta làm việc. Không biết Biện Kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ thế nào. Với khả năng của Diệp Tri Thu ta thì thể làm được không ít việc.

Mặt mày hắn vừa cau nói chuyện với Quách Tuân, sau vài câu đã trở lại hăng hái. Hắn vốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người như vậy: cầm lên được thì bỏ xuống được! Tuy hắn kiên trì nhưng không cố chấp.

Quách Tuân cười, khen Diệp Tri Thu:

- Ngươi đã trời cao biển rộng rồi, vậy lúc nào rảnh thuận tiện giúp ta điều tra một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 việc không?

Diệp Tri Thu nháy mắt mấy cái, ra vẻ đau đầu:

- Lần trước việc ngươi nhờ ta vẫn còn chưa báo đáp ta. Lần này lại yêu cầu ta nữa à? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111

Trên mặt Quách Tuân thoáng hiện ra vẻ ảm đạm, nhưng giây lát sau lại mỉm cười nói:

- Thêm một con rận cũng không ngứa hơn. Nợ thêm một khoản cũng không lo. Sau khi ta nhờ ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một lần rồi thì thấy ngươi không phải người khó tính như vậy.

Diệp Tri Thu không kìm nổi, cười sảng khoái:

- Nói đi. Ta thể làm được thì nhất định sẽ giúp ngươi. Vì những việc Quách Tuân nhờ đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 những việc rất thú vị.

Quách Tuân hơi chút trầm ngâm rồi cuối cùng nói:

- Ngươi đã đến Thổ Phiên hai lần, chắc quen thuộc chỗ đó. Ta muốn nhờ ngươi hỗ trợ điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tra về mật của Hương Ba Lạp. ta biết truyền thuyết Hương Ba Lạp xuất phát từ nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó. Ta nghe nói… người đã từng thấy qua Hương Ba Lạp

Lúc Địch Thanh tới Dương phủ thì Dương Niệm Ân không đó. Chỉ Tiểu Nguyệt lúc đi ra thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai mắt sưng đỏ, rõ ràng đã khóc. Địch Thanh nhìn thấy Tiểu Nguyệt thì nhớ tới Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Thường. Tuy trong lòng hắn đau đớn nhưng thể bình tĩnh hỏi:

- Tiểu Nguyệt, lão gia nhà ngươi đâu?

Tiểu Nguyệt chợt khóc không ra tiếng:

- Lão gia đã đi vào cung rồi. Nghe nói là Bát vương gia cho gọi lão gia đi. Địch Thanh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiểu thư, nàng ấy…. thật sự đã mất rồi?

Trong lòng Địch Thanh chua xót, thấy bộ dạng khổ sở của Tiểu Nguyệt thì đành phải kìm nỗi đau thương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kể lại vắn tắt sự việc cho Tiểu Nguyệt.

Tiểu Nguyệt vốn đang đau lòng như muốn chết đi, nghe vậy thì ngạc nhiên mở to hai mắt, cười ha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ha:

- Huynh nói tiểu thư còn thể cứu?

Khi nàng nghe nói Dương Thường con gái của Bát vương gia thì con mắt trầm xuống, nhưng khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghe nói Dương Thường còn có thể cứu sống thì lại mừng rỡ như điên.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sáp Huyết, Sáp Huyết Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Sáp Huyết full, Sáp Huyết online, read Sáp Huyết, Mặc Vũ Sáp Huyết

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 151 — Sáp Huyết

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc