GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 15

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Rời xa máu gà trống rồi, Văn Hi dần bình tĩnh lại, song màu đỏ trên mặt vẫn mãi chưa rút đi, Bì Tu bế y lên lầu, đặt y ngồi trên sô pha, đầu ngón tay hơi động, một tấm thủy kính chậm rãi hiện ra trước mặt Văn Hi.
“Anh làm thế?” Văn Hi nhìn vào thủy kính thì ngây ngẩn cả người, y sờ hoa văn trên mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lẩm bẩm hỏi: “Đây cái gì?”
Tu lạnh mặt nói: “Đây yêu văn của Thao Thiết.”
Văn Hi nghiêng mặt soi gương mấy lần, cau mày hỏi: “Anh thấy được hả? Hay vậy.”
“Không thấy được, nhưng tôi ngửi được mùi của Thao Thiết trên người cậu.” Tu nắm chặt xương tay y, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 theo tay áo sờ từng chút từng chút lên trên, cảm nhận được yêu lực chầm chậm lưu động dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làn da, chuyển từ dao động ràng đến khôi phục yên lặng.
Tay Tu sờ đến vai Văn Hi, yêu văn trên mặt người trong lòng đã rút đi, Tu ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 y kề sát ngực, sờ lên phần xương hơi nhô ra sau gáy y.
Nhóc con toàn thân lạnh lẽo, chỉ có nơi này ấm nóng, Tu buông y ra: “Thao Thiết để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại yêu cốt trên cơ thể cậu để bảo vệ cậu, vừa rồi tâm tình cậu kích động, cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bản thân bị uy hiếp, cho nên yêu văn mới hiện ra.”
Văn Hi vui vẻ: “Vậy phải yêu lực của tôi bây giờ rất lợi hại không?”
“Chắc đủ sức đánh thắng năm con khỉ dưới lầu cộng thêm một cái chổi.” Bì Tu thản nhiên nói.
Văn Hi nghẹn lời, nghĩ bụng thế thì cũng như không.
Tu xoa cằm, lòng nghĩ nên đem con dưới lầu lên dọa Văn Hi một phen nữa để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình quan sát cho kỹ không. Thế nhưng nhóc con vừa rồi bị dọa đến tái mét cả mặt, tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chân còn run run, thôi vậy.
Tu: “Hiện tại cậu không việcphải sợ máu gà trống hết, đó chỉthứ đối phó với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hồn quỷ không có tu vi thôi, không thể làm tổn thương được cậu. Lát nữa tôi bảo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy đứa bưng canh lên cho cậu uống.”
Văn Hi thắc mắc: “Bình thường người ta tẩm bổ thân thể thì đều dùng mái mà, sao lại dùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trống,trống nặng dương khí, tôi uống vào thì làm sao không?”
Tu xua tay: “Cậu thì biết cái gì, đây gọi lấy độc trị độc, vả lại dương khí trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người tôi còn nặng hơn trống nhiều, cậu gần tôi mà còn chẳng sao thì lo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hai con trống.”
Ít nhất cũng phải một vạn contrống mới so được với mình.
Văn Hi bật cười, nhớ lại bộ dáng mình dưới lầu vừa nãy thì liền cảm thấy chút mất mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 y sờ soạng mặt mình, hỏi: “Lúc nãy yêu văn bị thấy thì không sao chứ.”
“Không việc đâu, yêu văn kia loằng ngoằng như bới, ai nhận ra được chứ? Nhận ra thì cứ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bảo của tôi.”Tu không nghĩ sẽ yêu quái dám đến gây sự, trừ phi chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nợ của Thao Thiết.
Rèm che lay động, Hầu Nhị đứng bên ngoài nói vọng vào: “Ông chủ ơi, dưới lầu người tìm, nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111hội liên hiệp phụ nữ đến điều tra tình huống!”
Tu ngớ người: “Điều tra cái gì cơ, quán nhà mình làm phụ nữ.”
Người của hội liên hiệp phụ nữ đến, mang theo điện báo tố cáo.
Bọn họ ban đầu rất khách sáo, trước tiên tự giới thiệu, sau đó biểu đạt sự sùng bái đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đại yêu Tu, còn thăm hỏi phu nhân hắn mới cưới nữa.
Văn Hi ngồi bên cạnh Tu cứng ngắc cả mặt, nghĩ thầm yêu quái cũng đúng tưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tiến bộ, trai hay gái chỉ cần thể chịch thì đều như nhau, khôngphân biệt chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hết.
Cán bộ hội phụ nữ nở nụ cười với Bì Tu: “Tôi thấy ông chủ đây rất hiểu phong nhã, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Lão của nhân loại “Quán trà”, còn ngài thì mở quán cơm.”
(Lão một tác giả văn học hiện đại nổi tiếng của Trung Quốc. “Quán trà” một vở kịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của ông. Thông qua một quán trà tên Dụ Thái mà vạch trần sự hủ bại đen tối của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hội Trung Qua trong hơn nửa thế kỷ, cùng với muôn nghìn chúng sinh trong cái hội ấy.)
Tu ngoài cười nhưng trong không cười: “Đúng vậy, tôi Lão của yêu giới.”
Văn Hi: …….
Không cần phải thế đâu ông ơi.
Cán bộ của hội liên hiệp phụ nữmột đóa sen thành tinh, đệ tử dòng chính của Hòa Hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Nhị Tiên[1], mấy năm nay vào Nam ra Bắc, chứng kiến bao cảnh mâu thuẫn gia đình rồi, song vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không chịu nổi lão già Tu chẳng biết xấu hổ này, bèn nói thắng: “Có người tố cáo với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng tôi là ngài hành vi bạo lực gia đình.”
Tu Văn Hi đều ngây ra như phỗng.
Hoa sen tinh nhìn về phía Văn Hi: “Xin hỏi chuyện này phải thật không? Không cần phải sợ, nếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật thì hội chúng tôi nhất định sẽ bảo vệ ngài.”
Văn Hi đang chuẩn bị lắc đầu thì mắt bỗng nhác thấy Ngô Tổ đi vào cửa, y giật mình vùi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đầu vào ngực Tu, không để cho Ngô Tổ trông thấy mặt mình.
Tu ôm y, cúi đầu hỏi: “Sao vậy?”
“Ngô Tổ đi vào rồi.” Văn Hi nhỏ giọng chỉ chỉ cửa.
Hoa sen tinh nhìn hai người ôm chặt nhau, ho nhẹ một tiếng: “Xem ra báo cáo chúng tôi nhận được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có điều lầm lẫn rồi.”
Tu lập tức gật đầu: “Tình cảm của chúng tôi rất tốt, tố cáo đấy đều giả hết, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ hôm nay em ấy kén ăn nên cáu kỉnh với tôi thôi.”
Hoa sen tinh cười càng xán lạn: “Nếu như vậy thì xin ngài giúp chúng tôi chụp một tấm hình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chúng tôi phải đăng lên cho công chúng xem để chứng minh sự trong sạch của ngài chứ.”
Tu: ……
Văn Hi: ……
Ngô Tổ tan học liền cùng bạn đi tìm quán ăn, tìm tới tìm lui cuối cùng vẫn quyết định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đi đến quán cơm tối qua, canh ngân nhĩ hạt sen vừa ngon vừa rẻ, cậu đẩy cửa ra, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phát hiện Văn Hi,ánh mắt đầu tiên liền thấy ngay Giả Tố Trân đang đứng trên bục hát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khúc.
Hai người đối diện nhau, Giả Tố Trân nở nụ cười, tay áo phủ lên, cất tiếng hát: “Ta từng tham © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dự tiệc tân khoa, ta từng đánh ngựa qua phố xa……”
Đào kép trên đài ca hát tay áo lả lướt, thư sinh dưới đài nghe hát chăm chú say, thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gian tựa như trùng lặp trong một chớp mắt, nhưng rồi rất nhanh lại tách ra.
Hôm nay quán vẻ đông người, bạn học bên cạnh đẩy Ngô Tổ: “Đứng ngây ra đó làm gì, tìm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỗ ngồi đi chứ.”
Ngô Tổ hoàn hồn, lại nhìn Giả Tố Trân thêm cái nữa.
Cậu nghĩ bụng,phải mình từng gặp chị ấy đâu không nhỉ, sao cứ thấy quen quen?
Ngô Tổ trở về trường học bắt đầu tiết tự học buổi tối vẫn không nhớ được mình từng gặp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chị gái phục vụđâu, cậu càng nghĩ càng thấy nhìn quen mắt, không tập trung chú ý, quyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vở bài tập trước mặt mới viết được một nửa thì đã đến giờ tan học.
Cậu đeo cặp sách về đến nhà, lòng cứ nghĩ tới Giả Tố Trân nhìn quen mắt rồi không sao làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bài tiếp được nữa, rửa mặt xong xuôi bèn lên giường nghỉ sớm, đầu tựa vào gối rồi lại nghĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới giấcđáng sợ đêm qua.
Ngô Tổ trợn trừng hai mắt không dám ngủ.
Không chuyện hai ngày đều giống nhau đâu nhỉ? Ngô Tổ an ủi chính mình, chậm rãi nhắm hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mắt lại, hi vọng trong giấc hôm nay không có lịch sử chính trị.
Cậu an tâm ngủ một lúc, Văn Hi có thể sẽ đến muộn, nhưng chắc chắn sẽ không vắng mặt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Ngô Tổ ngơ ngác nhìn Văn Hitrước mặt mình đếm bài thi, ngạc nhiên hỏi: “Sao anh lại đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nữa?”
“Tôi ấy hả?” Văn Hi ngừng tay, lập tức hỏi ngược lại: “Tôi còn muốn hỏi cậu sao hôm nay ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sớm thế, báo hại tôi đến muộn, lãng phí thời gian một tiết học.”
Ngô Tổ sắp điên rồi: “Một tiết học gì chứ, tối qua anh đâu tan học.”
“Thành tích của cậu như thế mà còn đòi tan học à?” Văn Hi rút bảng điểm ra đọc, công khai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kết tội môn toán của Ngô Tổ chỉ 80 điểm.
Ngô Tổ nhảy cao ba thước, giành lấy bảng điểm trong tay y: “Sao anh lại bảng điểm của tôi?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Hỏi xong cậu liền cảm thấy mình ngu xuẩn, đây là giấc của mình mà, nó phản ánh tiềm thức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sâu trong vỏ đại não, sao có thể không biết bảng điểm của mình chứ.
Chẳng lẽ trong nội tâm mình thật ra một cậu cùng ham học tập? Nhưng bình thường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cậu suốt ngày chơi bời, mười phần tâm thì chỉ dành ba phần cho việc học, thành tích quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quẩn hạng giữa của lớp, lẽ nàotrongmới thể nhìn thấy bản ngã chân thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 của mình?
Cậu nhìn sang Văn Hi với đôi mắt sáng quắc, nghĩ thầm thì ra bản ngã chân thực lại đẹp đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thế, hời rồi!
“Cậu nhìn chằm chằm tôi làm gì?” Văn Hi hỏi.
Ánh mắt nóng bỏng kiểu này thật khiến người ta ớn lạnh sống lưng.
Ngô Tổ hoàn hồn, cười ngây ngô: “Thấy anh đẹp đó mà!”
“Đúng rồi đấy.” Văn Hi tự tin gật đầu: “Tôi cũng thấy tôi rất đẹp.”
Y vừa dứt lời thì chợt cảm giác eo bị vỗ một cái,Tu viết chữ trên lưng y, nhắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhở y đừng có nói linh tinh nữa, nhanh giảng bài đi.
Ngô Tổ nhìn bài thi trên tay, hỏi: “Hôm nay vẫn phải học lịch sử sao?”
Văn Hi ho nhẹ một tiếng, vòng ra sau lưng gạt tay Tu ra: “Không, hôm nay làm toán.”
“Toán á?” Ngô Tổ lập tức cau mày che đầu, bắt đầu lẩm bẩm: “Đừng làm toán đừng làm toán đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm toán……”
Văn Hi: ……
Văn Hi: “Cậu đang làm đấy?”
“Đang thôi miên chính mình, đây giấc của tôi mà, chỉ cần tôi thể thôi miên chính mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh sẽ không bắt tôi làm toán được.” Vẻ mặt Ngô Tổ bình tĩnh: “Làm cũng được, nhưng đừng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 làm toán mà!”
Văn Hi cười lạnh: “Dù cậutự đánh ngất mình thì tỉnh lại vẫn phải làm bộ đề thi này.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Y trải bài thi ra trước mặt Ngô Tổ, dúi bút vào tay nhóc học sinh, ý bảo cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể bắt đầu làm bài.
Ngô Tổ cầu xin nhìn y: “Có thể không làm được không.”
Dáng vẻ đáng thương nếu đổi thành khuôn mặt đẹp trai của Ngô Ngạn thì khi còn lực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sát thương, chứ cậu học sinh Ngô Tổ bốn mắt đây thì chỉ khiến Văn Hi nhìn cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 da đầu.
Văn Hi hỏi: “Cậu biết bộ dáng cậu làm nũng trông giống cái không?”
Ngô Tổ hồ chờ mong: “Giống cái gì?”
Văn Hi: “Chả giống cái cả, xấu.”
Ngô Tổ: …….
Móa, sao trong mơ mà mình còn tự chửi mình? Chẳng lẽ đây phê phán bản thân trong chính trị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ư? Đáng ghét!
Cậu đặt bút xuống, thử cách khác: “Hay thế này đi, chúng ta không làm bài thi, chúng ta nói chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phiếm nhé. Hôm nay tôi gặp một nhân viên ở quán cơm, hẳn anh biết là ai.”
Văn Hi không dám tiếp lời, sao thằng nhóc này biết mình biết Giả Tố Trân là ai? Lẽ nào hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nay nhìn thấy mình?
“Dù sao anh chínhtôi mà, tôi từng gặp thì anh nhất định cũng từng gặp.” Ngô Tổ vỗ bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một cái: “Đây không phải là trọng điểm, trọng điểm chị ấy hát hoàng mai hí hay quá đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mất, rõ ràng lần đầu gặp tôi không thấy chị ấy đẹp lắm, thế nhưng hôm nay chị ấy đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trên bục hát khúc, trông khác hoàn toàn luôn.” (Hoàng mai là một thể loại khúc, nằm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trong Trung Hoa ngũ đạikhúc.)
Văn Hi ngớ ra, không khỏi bật cười: “Cho nên cậu yêu từ cái nhìn đầu tiên rồi hả?”
“Không phải, chỉ là thấy chị ấy trông rất quen thôi, cứcảm giác đã gặp chị ấy đâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rồi.” Ngô Tổ ngước mặt khổ não: “Anh nghĩ ngày mai tôi nên chủ động đi hỏi chị ấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không, thể chị ấy nhớ bọn tôi từng gặp nhau đâu.”
Cậu học trò vừa nói vừa cười khổ: “Hơn nữa hôm nay tôi vừa vào quán chị ấy liền cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với tôi, nhất định biết tôi.”
Văn Hi thích nhìn tình tiết trong thoại bản diễn ra ở đời thật như thế này, song vẫn không quên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhiệm vụ của mình, y phá vỡ mộng đẹp của Ngô Tổ: “Muốn hỏi thì cũng phải để ngày mai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hôm nay làm cho xong bài thi đi đã.”
Ngô Tổ vẫn bướng bỉnh phản kháng: “Nếu tối nào cũng học trong mơ, hôm sau dậy tôi không nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được đâu!”
Văn Hi hốt hoảng, vội vàng hỏi: “Hôm nay cậu tỉnh dậy liền không nhớ những học thuộc hôm qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sao?”
Nếu không nhớ thì chẳng phải công sức mình vất vả cả tối qua thành nước đổ đầu vịt sao?
“Cũng không phải thế……” Ngô Tổ yếu ớt trả lời, “Đều nhớ, hơn nữa lên lớp giáo viên hỏi bài tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đều đọc thuộc được.”
Văn Hi yên tâm, vẻ mặt lạnh xuống: “Thế thì còn phí lời nữa, mau làm bài đi, tối nay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 có ba đề toán đấy.”
Ngô Tổ nghẹn họng, hồi lâu sau mới nói: “Thứ sáu tôi phải thi tháng rồi, anh không thể làm vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được, tôi sẽ suy nhược thần……”
Lời còn chưa nói hết, đầu đã bị đánh một cái.
Đầu nhóc học sinh nổi u cao ba thước, cậu chàng điên tiết quay phắt đầu lại: “Đứa nào đánh ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đấy?”
Tu lại đập thêm nữa ấn thằng nhỏ lên ghế, Văn Hi thấy Ngô Tổ sợ run người thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phát lòng từ bi, lên tiếng bảo: “Cậu không cố gắng làm bài thì tôi sẽ dạy dỗ cậu.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
“Không được đánh vào đầu, sẽ…….”
Văn Hi xua tay: “Yên tâm, sẽ không đánh thành xấuđâu, chỉ khai thông linh khiếu cho cậu thôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Toàn bộ bất mãn đều bị Tu dùng bạo lực trấn áp, lớp học của thầy chính thức khai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giảng, đứa nhóc nào thành tích học tập mãi không khá lên thì nhất định thiếu đánh, đánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một trận khôn ngay.
Bắt Ngô Tổ làm đề cả một buổi tối, Văn Hi hiểu ra, cu cậu này không phải không biết gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lười biếng, lười động não để nghĩ, lười động tay để tính.
May Tu bên cạnh giám sát, không thì một mình mình nhất định chẳng làm gì được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nó.
Rốt cuộc cũng đến hừng đông, Văn Hi kết thúc công tác giáo dục khổ cực, nằm lỳ trên giường thở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dài, Tu cũng thở dài theo.
Văn Hi nhìn hắn: “Toàn tôi giảng, anh ngồi nhìn bên cạnh mà, anh thở dài làm gì?”
“Sao tôi không thở dài được chứ? Bọn con nít thời nay đúng khó dạy, may tôi không muốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con, nếu con tôi học bài cũng phải nhắc tới nhắc lui như này, vậy khỏi cần Thiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Đạo giảm thọ tôi cũng tức đến nỗi chết sớm luôn.”
Văn Hi cười: “Nếu con anh thì khi anh lại không xuống tay được ấy chứ.”
Tu dựa vào y quạt gió: “Hừ, tôi cũng sẽ không lấy vợ sinh con, đề tài này chẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đểnói cả.”
Nói đoạn, hai lão già không phải người nằm trên cùng một cái giường đều im lặng một hồi, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hiện tại hai người còn đang nối nhau bằng một sợi hồng, nói thế nào cũng coi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đối tượng trời định, huống hồ hôm qua hội liên hiệp phụ nữ còn đến một chuyến, Tu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 coi nhưcho Văn Hi một thân phận trước mặt mọi người.
Thế giờ Tu lại phủ định hoàn toàn, Văn Hi cũng không biết nên nói cho phải.
Tu đằng hắng phá vỡ sự lúng túng: “Cậu nghỉ ngơi cho tốt, tôi xuống dưới một lát.”
“Xuống làm gì, cả buổi tối anh cũng không nghỉ ngơi mà, không chợp mắt một lát à?” Văn Hi nghiêng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 người dịch sang bên giường, ý bảo Bì Tu nằm xuống nghỉ ngơi, cả buổi chẳng thấy động tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gì, y bèn quay đầu nhìn hắn, phát hiện lão yêu quái này đang bày vẻ mặt phức tạp.
Tu nhìn chằm chằm làn da Văn Hi trắng nõn nổi bật trên nền ga giường sẫm màu, mà y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì chẳng có chút phòng bị gì, hắn cầm lòng không đặng muốn vươn tay, thế nhưng hắn nhịn được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Nhóc con này đang mời gọi mình sao? Chẳng lẽ lời mình nói hôm qua đã cho cậu ta hi vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không nên có?
Đây phải chăngbẫy? Không, cho không phải thì mình cũng không thể mắc câu được, mình thật sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất cao quý, phàm nhân không xứng, quỷ phàm nhân cũng không xứng!
Văn Hi cau mày: “Anh đang nghĩđấy?”
Tu còn đang đắm chìm trong thế giới của riêng mình, nhất định mình nghĩ nhiều quá rồi. Nhóc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 con này mới từ trong bình đi ra, mặc biết xem ti vi, thế nhưng vẫn chưa biết lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mạng, còn chưa biết thế gian này lòng người hiểm ác, chưa biết một thứ gọibiết trai thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên. (Biết trai thì lên: nghĩa biết đối phương con trai thì càng hứng hơn, càng muốn ch!ch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ???? nguyên gốc “tri nam nhi thượng”, nhái từ câu “tri nan nhi thượng” “biết khó thì lên”.) © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Hắn đắp chăn cho Văn Hi, giọng điệu nghiêm trọng: “Đàn ông con trai thì cũng phải bảo vệ chính mình.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Văn Hi:???
“Anh đang nói linh ta linh tinh gì thế hả?” Văn Hi ngáp một cái: “Anh có ngủ hay không, ngủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thì tắt đèn, không ngủ thì cũng tắt đèn rồi nhanh xuống lầu đi.”
Y nói xong rồi bèn sờ tay Tu một cái, thấy không toả nhiệt liền biết hắn không giận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lời mình nói, thếgiọng điệu cũng to gan hơn chút: “Yêu quái cũng không thể thức mãi được, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tôi xem thời sự người ta bảo là sẽ đột tử đấy.”
Bì Tu đáp ừm, thấy y vùi đầu vào chăn, trong đầu hắn chợt lóe linh quang, vỗ đùi nói: “Tôi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đang nghĩ cậu dạy học giỏi như thế, chúng ta thể mở lớp bổ túc, chuyên giúp đỡ những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 học sinh nghèo như Ngô Tổ. Xác định cường độ chương trình học, lệ phí cũng phải tăng cao…..”
Hắn đang nói thì Văn Hi chợt duỗi một ngón tay từ trong chăn ra chỉ về phía cửa.
“Cút!”
******
★Chú thích:
[1]Hòa Hợp Nhị Tiên: là hai vị tiên Hàn San và Thập Đắc trong hình hài trẻ thơ, được xem là biểu tượng của “gia đình hòa hợp, hôn nhân mỹ mãn”. Sau này, Hòa Hợp Nhị Tiên còn được xem là tượng trưng cho xã hội hòa hợp, văn hóa hài hòa, thế giới hòa bình.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 15 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc