GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 14

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Một đêm trôi qua, Ngô Tổ thức dậy, ngồi trên giường một lúc lâu vẫn không tỉnh táo lại được. Đồng hồ báo thức đặt ở đầu giường đã reo ba lần, thế nhưng cậu chẳng có chút sức lực nào để mà rời giường.
ràng chỉ muốn ngủ một giấc thôi mà, tại sao, tại sao trong mộng toàn tam hoàng ngũ đế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 văn hoá phục hưng?
Cậu lấy tay xốc gối lên, bên dưới trừ tóc ra thì chẳng gì cả.
Dưới này không sách lịch sử hả?
Ngô Tổ nghi hoặc đầu, chẳng lẽ mình đã giác ngộ chân lý học tập, thể học trong lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngủ, sắp sửa thành học thần phi thăng?
Cậu vén chăn rời giường, vừa đánh răng vừa nhìn gương hồi tưởng lại giấctối qua, tiện thể ngẫm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại chút kiến thức đã học thuộc trong mơ, nghĩ tới nghĩ lui chỉ cảm thấy cái anh trong mộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thật đẹp quá đi.
Anh đẹp trai trong mộng không cần thi đại học hiện tại chỉ cảm thấy vừa mệt vừa buồn ngủ, đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vào giấc một việc rất mất công tốn sức, mặc có pháp lực của Tỳ Hưu chống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đỡ, nhưng hồn phách của Văn Hi vẫn chưa khôi phục hoàn toàn, tinh lực còn kém hơn cả quỷ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bình thường, y báo cáo lại cụ thể tình huống tối qua cho Tu rồi liền nghiêng đầu đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 gặp Chu công.
Tu thấy vẻ uể oải của y thì cũng không hỏi nhiều, giơ tay đắp kín chăn cho y, lòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghĩ hồn thể của nhóc con yếu ớt như thế, buổi tối lại phải lên lớp, nên chuẩn bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ít đồ bồi bổ không nhỉ?
Hắn tăng nhiệt độ điều hòa lên hai độ, cầm tờ kết quả của Ngô Tổ tối qua đi xuống lầu. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Vừa xuống dưới liền nhìn thấy Giả Tố Trân cầm khăn lau đứng cửa trông về phương xa, dõi theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bóng mặt trời, vừa lạnh nhạt vừa phiền muộn.
Tuy vẻ mặt cô nàng si ngốc, thế nhưng động tác tay thì vẫn không ngừng lại, giẻ lau mới mua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bị nàng thành sợi, từng sợi từng sợi ấy cực kỳ giống như tiền của Tu bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nát.,
u ám nói: “Ngày hôm nay Ngô Lang sẽ đến….. Sẽ không đến….. Sẽ đến…..”
Tu nghe căng thẳng thần kinh, nhiệt độ tăng lên, không Văn Hi ở bên người hắn thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sự khóchịu đựng nổi.
Một cái giẻ lau năm đồng tiền, nhìn mớ vải trên đất thì xem ra đã đi tong ít nhất bốn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 năm cái giẻ, vị chi hai mươi lăm đồng tiền, làm tròn lên thì đi tong mất một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nửa doanh thu hôm nay, làm tròn nữa thì đi tong cả gia sản của mình.
Bì Tu hít sâu một hơi, đè nén nỗi lo âu trong lòng, sinh sống nhân thế nhiều năm như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 vậy, từng vinh dự đọc qua bao nhiêu kinh nghiệm gây dựngnghiệp của các trùm tài chính, hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 học được một đạo lý sâu sắc.
Không thả săn sắt thì sao bắt được rô, trước bất kỳ khoản đầu tư lợi nhuận cao nào đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ phải bỏ tiền vốn.
Để tóm cổ con bạch nhãn lang Thao Thiết kia, lúc chi phiếu mua ngọc phật cho Văn Hi mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn không thèm chớp mắt mà, giờ chẳng qua mấy cái giẻ lau thôi, thìđi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Bì Tu, tin tưởng chính mình, mày nhịn được, mày thể làm được mà.
Ông chủ Bì siết chặt tay, khuyến khích cổ bản thân, tự nói với mình rằng cuộc đời giống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 một vở kịch, tức đổ bệnh ra đấy thì không ai lên thay. Mấy cái giẻ lau thôi, xé một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trăm cái cũng không sao hết, chỉ cần có công đức, cứ để ta xé thỏa thích, một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cách sảng khoái một cách hiên ngang một cách phong thái!
Đứngđầu cầu thang cả buổi trời, Tu cuối cùng cũng bình tĩnh lại, hắn đi về phía Giả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tố Trân, định bảo cô ra chỗ khác khăn, đừng làm ảnh hưởng đến việc mở cửa kinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 doanh.
Hắn vừa cất bước thì chợt nghe một tiếng thét chói tai, một bóng đen xẹt qua người như tia chớp, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lao thẳng về phía ma nữ phiền muộn cửa.
Chổi Nhỏ đẩy Giả Tố Trân ra, cầm chổi quét sạch giẻ lau trên đất, miệng lắp bắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xồ không biết đang nói cái gì.
Nhậm Kiêu từ sau đi ra, than thở: “Nhóc nói lắp vừa mới dọn sạch ta liền đứng đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111vải, dạo này sức thẳng nhỏ lớn quá, em không ngăn được.”
Tu ấn huyệt thái dương, hỏi: “Không ngăn được Chổi Nhỏ, chẳng lẽ chú không thể bảo Giả Tố Trân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đừng xé hả?”
Nhậm Kiêu cười bảo: “Anh không cảm thấy bộ dáng thằng tức giận rất đáng yêu sao?”
Giao nhân đang nói đoạn thì Chổi Nhỏ bên kia bỗng hét lên một tiếng, chỉ vào cái giẻ trên tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Giả Tố Trân nói: “Không, không được nữa! Cô, cô, cái đồ ma, ma nữ!”
Nhậm Kiêu cười nghiêng ngả, Bì Tu tức đến trắng mắt, hắn không hiểu chuyện này rốt cuộc đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cười, phải Nhậm Kiêu ngâm trong biển lâu nên đầu úng nước rồi không?
Chổi Nhỏ tức tối giậm chân, cầm chổi muốn đánh người,Tu bắt lấy cái chổi, bảo với nó: “Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quét chỗ khác đi, chỗ này lát nữa để ấy tự dọn.”
“Nhưng mà, nhưng mà…”
Tu trừng mắt: “Nhưng cái gì?”
Chổi Nhỏ không dám nói tiếp nữa, Nhậm Kiêu thấy thế bèn kéo tay Chổi Nhỏ đi ra sau: “Đừng sợ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nha, anh ở đây, đừng để ý đến ổng, bọn mình đi quét bếp đi.”
Tu mặt lạnh thể nóng, cảm thấy đáng lẽ mình nên trên đầu ôm Văn Hi ngủ một giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mới đúng, không nên xuống dưới rước bực vào người làm gì.
Hắn gọi Nhậm Kiêu lại: “Xách con trống chuẩn bị hai hôm trước ra đi, để buổi chiều giết nấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 canh cho Văn Hi.”
Nhậm Kiêu vẫy vẫy tay, ý bảo mình nghe rồi.
Giả Tố Trân thấy tiểu quỷ kia đi rồi, bèn giẻ lau lắp bắp hỏiTu: “Bì công tử, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngài nghĩ hôm nay Ngô Lang có quay lại không?”
Mẹ nó, làm sao mình biết được tối nay đến hay không? Ông đây phải con chó điên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nhà Nhị Lang Thần, cách hai dặm vẫn đánh hơi thấy mùi thịt trên người người khác đâu.
Ham muốn mắng người của Bì Tu tăng cao chưa từng có, song hắn vẫn giữ vẻ từ tốn hiền lành, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nghiến răng nói một câu: “Không biết, chắc là có đến đấy.”
“Thật không?” Giả Tố Trân lẩm bẩm: “Tôi cũng không cần chàng ấy tiến vào, chỉ cần chàng đi ngang qua © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 để tôi nhìn một cái là được rồi.”
“Nhìn một cái thôi đủ rồi.” nàng vừa nói vừa ngó Tu một cái, thở dài bảo: “Công © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tử từng có người trong lòng không? Nếuthì ngài nhất định sẽ hiểu được tâm trạng của tôi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Tu độc thân ngàn năm từ lúc đẻ ra cất tiếng cười lạnh: “Có hiểu hay không căn bản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 quan trọng, cậu ta người còn quỷ, kiếp này cô không có duyên phận với cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đâu.”
“Nhưng chẳng phải Văn công tử cũng quỷ sao?” Giả Tố Trân hỏi.
Tu hơi nhướn mày: “Tôi cậu ta không có quan hệ gì hết.”
“Nhưng hôm đó ràng tôi thấy anh ôm công tử ngồi ở…..” Giả Tố Trân nhướn mày nhìnTu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 với ánh mắt khiển trách, oán hận nói: “Thì ra anh là loại người như thế!”
** móa tôi loại ngườicơ?
Người ưunhư tôi, không nên sống phú quý một đời sao? Còn phải chịu ma nữ nhà chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trỏ hả?
Giả Tố Trân vung tay áo cất tiếng hát: “Nhìn thấy hạng cường đạo khiến ta giận nghiến nát răng…..”
tiến lên vài bước: “Đi tiến lên nhổ bãi nước miếng, mắng một tiếng đồ tình không biết xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 hổ không biết liêm sỉ……”
Tu: ……
Tu xoay người rời đi, hắn không thể ở lại đây thêm nữa, nếu còn chỗ này thì hắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 sẽ thật sự đập cho Giả Tố Trân hồn phi phách tán mất, trước tết trung thu lại vào cục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 công an ăn bánh trung thu nhà nước phát cho.
An thấy ông chủ hằm hằm đi tới, bèn để sổ sách trong tay sang bên, nói: “Tiền điền tháng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này hơi cao đó.”
“Cao thì cao đi.” Bì Tu thở dài.
Hắn đã sống khó khăn lắm rồi, không cần cướp đoạt quyền mở điều hóa mười sáu độ của mình nữa. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
An đẩy kính mắt: “Thế nhưng trong phòng anh đã một con……” Bàn tính tinh ngừng lại, không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phải xưng với Văn Hi như thế nào,thế liền bỏ qua luôn: “Nếu ôm anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể hạ nhiệt độ thì em kiến nghị anh ôm nhiều vào, tiết kiệm tiền điện.”
Tu lau mặt, nhìn kế toán của mìnhnghĩ, lúc trước lượm từ ngân hàng về đúng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không sai, lĩnh hội sâu sắc chân truyền của mình trên phương diện tiết kiệm tiền gia tăng lợi ích © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kinh tế.
“Hàng năm tiền điện cứ đến lại tăng cao, đừng xoắn xuýt cái này làm gì.” Tu đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 bảng thành tích của Ngô Tổ tới, nhấc cằm nói: “Tính coi, tài nghệ cỡ này thìbao nhiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khả năng thi đỗ trạng nguyên tỉnh?”
Bàn tính tinh hiếm khí đổi sắc mặt, đôi mắt thoáng nhìn Tu, nghĩ thầm tên bản chủ nghĩa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 áp bức giai cấp công nông này cố ý hay cố ý hay là cố ý đây? (Không phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lỗi edit nha, trong mắt ẻm ông chủ chỉduy nhất một khả năng “cố ý” thôi ???? © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 )
Một câu đệt mợ cái này thì tính kiểuđược sắp sửa bật thốt ra, thế nhưng nể tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ác nhân cao to tráng kiện, mười thằng như mình cũng đánh không lại, An chỉ đành bảo: “Chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chút để em xem xem.”
Tu gật đầu: “Mày xem cho anh, không cần chính xác quá đâu, chính xác đến hai đơn vị sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 dấu phẩy được rồi.”
Mắt An tối sầm, bàn tay nắm bút khẽ run, từ kẽ răng rít ra một câu vâng ạ.
Tu thấy cậu ta vươn tay đi lấy máy tính, liền thắc mắc: “Chú mày không phải bàn tính tinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 à? Sao còn dùng máy tính?”
An: ……
An: “Ông chủ, anh đang quấy rầy em suy nghĩ đấy.”
Tu: “À, thế anh không nói nữa.”
An cầm máy tính bấm lách cách, nháp hết một trang giấy, tổng hợp thứ hạng thi thử cấp thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 phố, cấp tỉnh của Ngô Tổ và cả phạm vi dao động của thành tích lúc bình thường, cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tính ra kết quả 30%.
Tu nhìn kết quả phát sầu: “30% thì cũng thấp quá rồi.”
An giữ nụ cười mỉm trên mặt: “Kết quả này em không thể can thiệp thay đổi được. Đương nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 nếu ông chủ ăn hết người xếp hạng trên cậu ta thì kết quả sẽ leo vùn vụt. Tuy nhiên……” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Tu nhíu mày, ra hiệu cho cậu ta tiếp tục nói.
“Tuy nhiên, anh thể sẽ tiêu hóa không tốt.” An đẩy kính hờ hững nói: “Đồng thời xét đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 thể chất đặc biệt của anh, em kiến nghị đừng nên làm thế, ngộ nhỡ chuyện gì, mang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh đến khoa dạ dày bệnh viện, khả năng sẽ không tìm được bác và cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tìm được trường hợp bệnh tương tự.”
Tu: ……
Tô An quan sát vẻ mặt hắn, nói tiếp: “Giả Tố Trân làm phục vụ trong quán kéo thêm được kha © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 khá khách, với cả hôm quaấy hát mấy câu trước mặt khách, vài vị khách vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 rất hứng thú, nói tối nay sẽ đến nữa. Em nghĩ nên dựng một cái bục trong quán, để cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ấy hát mấy câu, sao cũng tốt hơn đứng đó đánh đổ đĩa với xé giẻ lau.”
Tu gật đầu: “Cũng được, làm thêm một cái danh mục bài hát, viết bài ta biết hát lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đó cho khách hứng chọn, không cần phải hát hết toàn bộ, hát một đoạn là được rồi, tiền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 kiếm được ghi vào tiền mua giẻ lau.”
An nghesinh lòng kính nể, nghĩ thầm đúng núi cao còn núi cao hơn, yêu quái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lại còn tay già đời, Bì Tu quả heo nái già đeo nịt vú, một cái lại một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 cái.
(Heo nái nhiều cặp zú, nên nếu đeo nịtthì phải đeo hết cái này đến cái khác. Câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 này để chỉ làm việc tính hệ thống, logic mạch lạc, rất học thức. Còn một nghĩa nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 chỉ người đối nhân xử thế không chân thành, để đạt được mục đích bất chấp thủ đoạn.) © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Ông chủsắp xếp xong công việc làm ăn thì liền ra sân sau, nhìn con gà trống sắp lìa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 đời nhưng tạm thời đang nhảy nhót tưng bừng, bấy giờ mới lên lầu tiếp tục phát sầu thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tích của bạn học Ngô.
Nhìn Văn Hi say ngủ, hắn nhủ thầm tối nay phải gia tăng cường độ học tập của Ngô Tổ mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được, bằng không thi không đỗ trạng nguyên tỉnh thì mình lỗ cả vố lớn.
Tỳ Hưu quyết không làm ăn lỗ vốn.
Buổi tối Văn Hi cuối cùng cũng tỉnh, y ngồi trên giường ngẩn người một hồi thì được Tu dẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 xuống lầu ăn cơm, thực khách trong quán vừa mới tới một tốp, cũng không phải bận lắm.
“Xây bục cho ấy hát hí khúc từ lúc nào thế?” Văn Hi liếc nhìn.
Tu: “Xế chiều hôm nay.”
Văn Hi đáp ừm, còn chưa kịp quay đầu, liền trông thấy Nhậm Kiêu xách một con trống gãy cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tới, trên tay còn máu nhỏ tách, một luồng dương khí dày đặc táp thẳng vào mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 y.
“Đệt!” Văn Hi nhảy cao ba thước, trốn ra sau lưng Tu, la lên: “Họ anh làm đó! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trống! Để xa tôi ra!! Để xa ra chút!”
Máu trống nặng dương khí, một bát máu trống hắt xuống đất, trong phạm vi 500 mét không thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 được tiểu quỷ, còn hữu hiệu hơn cả máy đuổi muỗi.
Nhậm Kiêu nghe y la đứng chết trân tại chỗ, không biết phải làm sao.
Văn Hi ngửi thấy mùi máu tanh, đầu choáng như thể say xe, y nắm vai Tu kêu to: “Mỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 ngày tôi để cho anh táy máy tay chân không nói lời nào, rốt cuộc tôi chọc anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 anh lại làm thế với tôi? Anh thật sự không muốn để tôi sống hả!”
Huyệt thái dương của Tu giật mạnh, hắn nhỏ giọng nói: “Kêu la cái gì, cậu vốn đã chết rồi!! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Sống cái sống?”
mấy tiểu quỷ tới dùng cơm nghe được đoạn này, cũng không nhịn được ló đầu ra hóng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mấy đứa còn nhanh tay móc di động ra bắt đầu mở topic.
Đại yêu ngàn năm giết tình nhân bằng thuốc độc? Ái tình hôm qua chẳng thể theo đuổi, lão yêu đa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 tình tàn nhẫn như Phan Kim Liên.
Tu không hơi đâu để tâm tới bọn nó, Văn Hi sau lưng bị máu bắn đến phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 run, ấy thế miệng vẫn thao thao chửi đổng, hắn dịu giọng bảo: “Chớ ồn ào, máu trống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không hề hấn với cậu đâu, chỉ khiến cậu thấy hơi khó ngửi chút thôi.”
Văn Hi: “Anh nói dối! Anh cố ý chứ gì! phải vẫn ghim vụ hôm đó tôi tát anh không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111
Nhậm Kiêu đứng bên cạnh sửng sốt, nghĩ thầm vờ lờ tiểu quỷ này quả anh hùng, còn tát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Tu nữa chứ, hai tên này mà không với nhau thì hắn sẽ bỏ tiền túi ra đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 Cừu Phục đi phẫu thuật sửa mặt, làm da nâu quyến rũ.
Tu oan không để đâu cho hết, hắn hiếm khi muốn làm người tốt một lần lại không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 báo đáp, tức giận đến nỗi nhiệt độ tăng vọt, túm Văn Hi đến trước mặt mình, khẽ nói: “Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 giờ cậu không phải quỷ bình thường, tôi chỉ muốn làm canh tẩm bổ cho cậu thôi, cậu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 còn ồn ào nữa thì tôi sẽ…..”
“Sẽ làm sao?” Văn Hi nhíu mày, trên gương mặt trắng nõn bỗng xuất hiện rất nhiều hoa văn màu đỏ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 trông giống như hoa văn cắt giấy trang trí trên cửa số, trên người y tỏa ra từng luồng từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 luồng yêu lực của Thao Thiết.
Tu sững sờ, lập tức biến sắc bế y lên lầu.
Đám tiểu yêu quái ngó theo, ngón tay tung bay điên cuồng giao lưu thông tin với bạn, lớn mật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 suy đoán chuyện sẽ xảy ra trên lầu tiếp theo đây.
Trong diễn đàn yêu quái, độ hot của một topic bỗng tăng vùn vụt, leo lên hẳn trang nhất.
“Thảo luận, yêu quái ai cũng biếtai đấy hôm nay cãi nhau động thủ với vị kia nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 mình, xin hỏi bọn họ rốt cuộc thể kiên trì được bao lâu? Chủ thớt suy đoán đứa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 không giữ được nữa rồi.”
Phùng Đô ngồi văn phòng xem ảnh trong topic, tầm mắt dừng bức ảnh Tu bế Văn Hi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 lên lầu, hắn im lặng hồi lâu rồi lấy điện thoại ra. Tu không nghe máy, hắn tắt di © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.111 động rồi dùng điện thoại bàn văn phòng gọi vào một dãy số dài.
“A lô, đây có phải Hội liên hiệp bảo vệ phụ nữ trẻ em yêu quái không ạ, tôi muốn…..”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Đam Mỹ, truyện Đam Mỹ hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Linh dị, truyện Linh dị hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra Truyện Cười, truyện Truyện Cười hay, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra full, Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra online, read Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra, Hải Kinh Lạc Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 14 — Quán Cơm Tỳ Hưu, Chỉ Có Vào Không Có Ra

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc