GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 82: Kinh Biến

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hai người đang nói chuyện, đột nhiên nghe tiếng bước chân đi tới thì cùng đột ngột im lặng.

Người thanh niên họ Triệu đó nhìn xung quanh, thấy Trần Khác lui về trong khoang thuyền thì cũng phi như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bay đuổi theo. Hai người cùng tựa vào sau cửa, đợi cho đám binh lính tuần tra đi qua, rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đều phì cười các động tác ban nãy.

được lúc ban nãy, đợi lên quay lại trên sàn thuyền, hai người càng cảm thấy thân thiết hơn. Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khác cười nói:

- Vị tiểu ca này, ngươi cũng người cọ thuyền nhỉ.

- Cọ thuyền?

Thanh niên họ Triệuchút ngây thơ hỏi lại:

- Cọ thuyền gì?

- Giả vờ, thật biết giả vờ.

Trần Khác lặng lẽ cười nói:

- Chiếc thuyền này là thuyền chở lương thực, không chở người. Ngươi xuất hiện trên chiếc thuyền này, chẳng phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cọ thuyền sao?

- Nói như vậy cũng đúng.

Thanh niên họ Triệu gật gật đầu, nói:

- Ta thật sựcọ thuyền.

Trần Khác đứng tựa mình vào lan can, vươn vai, hít thở làn gió sông trong lành, nói:

- Ngươi chắc là con cháu gia đình giàu nhỉ.

- sao ngươi biết?

- Ha ha, về điểm này chẳng chút liên quan nào, cũng không thể lên cọ được thuyền quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được.

- Nếu thật sự con cháu gia đình giàu có.

Thanh niên họ Triệu rất nhạy bén, đáp:

- Ta đâu cần phải giấu diếm đâu?

- Nhiều thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện.

Trần Khác vừa vận động gân cốt vừa nói:

- Bớt đi một chuyện không bằng không chuyện gì.

- Ha ha ha…

Người thanh niên họ Triệu khẽ cười. Tứ lúc được sinh ra tới giờ chưa từng người nào nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 y như vậy.

Hai người lại vui vẻ nói chuyện với nhau vài câu, Trần Khác ước chừng thời gian, nói:

- Ta phải quay về rồi.

- Vội chứ? vẫn còn sớm mà.

- Ta còn người bạn đang chờ được ra hóng gió nữa.

Trần Khác cười nói tiếp:

- Nếu ngươi muốn nói chuyện phiếm thì tìm cậu ta cũng được đấy.

- Thôi.

Thanh niên họ Triệu lắc lắc đầu đáp:

- Ta cũng nên về rồi.

Trần Khác bĩu môi thầm nhủ, tiểu tử quý tộc bệnh nghiêm trọng rồi.

Buổi tối ngày thứ hai, lúc ra ngoài hóng gió, Trần Khác lại gặp thanh niên họ Triệu đó.

- Thật khéo nhỉ.

Người thanh niên hướng về phía hắn cười nói.

- Ha ha.

Trần Khác cũng cười nói:

- Không khéo. Trên cùng một chiếc thuyền, thời gian hóng gióhạn, gặp lại cũng điều tất nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thôi.

- Cũng đúng.

Người thanh niên cười nói:

- Tiếc là ngay mai phải rời thuyền rồi.

- Chậc,

Trần Khác không khỏi sởn gai ốc, hắn thực sự muốn lấy một chiếc đèn lồng soi vào gương mặt của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tên tiểu tử, xem xem liệu phải hoa mỹ nam như Trình đại lang kia không.

Hai người nói chuyện câu được câu chăng, rồi tự nhiên nói đến chuyện chiến sự trước mắt, người thanh niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lắc đầu thở dài nói:

- Thật sự nghĩ không ra, hai đường Quảng Nam hai mươi vạn binh mã, sao lại bị một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Chí Thư tẹo giết đến mức quân lính tan tành, thật là quá mất mặt.

- Ồ, góc nhìn này của ngươi rất ưu thế chiến lược.

Trần Khác cười nói:

- Tuy nhiênsao lại không thể bị giết đến mức quân lính tan tành?

- Số người của chúng ta chiềm ưu thế tuyệt đối, vả lại không phải chiến thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành. Với phương thức nghênh chiến tốt nhất, sao thể thất bại thảm hại như vậy?

Mặc trời tối nhìn không sắc mặt, nhưng thầm nghĩ chắc là thanh niên đó vẻ mặt đầy tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giận.

- Đánh giặc không phải đánh bài. Bài của ngươi tốt cũng chưa chắc đã thắng.

Trần Khác lắc đầu nói:

- Chí Thư tuy chỉnăm ngàn người, nhưng đêm trước hôm tạo phản, nghe nói hỏa hoạn đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thiêu rụi sào huyệt của y thành bãi đất trống. Y liền nói với các bộ hạ của mình, toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bộ tiền tích góp của bộ tộc đều bị lửa thiêu rụi. Số lương thực cuớp được cả tộc người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ăn không được mười ngày. Nếu muốn sống tiếp thì chỉ còn cách đánh Ung Châu thành, chiếm lĩnh Quảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Châu, tự lập nên một quốc gia riêng, nếu không mọi người đều sẽ chết chắc.

Những điều này đềuhôm trước nghe Thiệu Ung giảng, hắn đem ra dạy lại những mình đã được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 học.

- Điều này ta cũng nghe nói rồi.

Người thanh niên cất tiếng thở dài.

- Có giống với chuyện Tây sở vương đập nồi dìm thuyền không?

- Ngươi nói là…

Người thanh niên trợn trừng mắt hỏi:

- Trận hỏa kia, là do chính Chí Thư đốt hả?

- Ngươi còn cần hỏi lại sao?

Trần Khác ngồi lên lan can, lắc đầu cười nói:

- Cho cưới vợ thì cũng phải chuẩn bị trước cả một tháng, huống chi đây tạo phản, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lão huynh, khôngvài năm chuẩn bị kỹ càng, ai dámlên một tiếng “phản”?

- Ngươi nói rất đúng, ngay ngày thứ hai của vụ hỏa hoạn đã thể xuất binh đi đánh Ung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Châu.

Người thanh niên tin tưởng, gật đầu nói:

- Tuyệt đối không phải do tình, do con người làm ra.

- Hừ,dựa vào sức mạnh của “đập nồi dìm thuyền”

Trần Khác gật đầu nói:

- Ít nhất phương diện quyết tâm, y đã vượt lên trên tuyệt đại đa số người triều Tống.

- Ngươi đây nuôi chí khí người khác mà diệt uy phong của chính mình.

Người thanh niên lắc đầu nói tiếp:

- Người phía nam từ trước đến nay yếu đuối vô lực, Triều đình đã điều động đội quân tinh anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của phương Bắc xuống phía Nam, đến lúc đó, Chí Thư tự nhiên sẽ lộ nguyên hình.

- Ha ha, tinh anh…

Những đánh giá của Trần Khác về sức chiến đấu của quân Tống, đều lấy từ sách giáo khoa của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày trước, liền khinh thường lắc đầu nói:

- Trên đời này không anh hùng, khiến cho Triệu Nguyên Hạo thành danh. Ta thấy lúc đó trư vị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tướng công huyết chiến Tây Bắc cũng đều thường thường cả thôi.

Nghe hắn nhắc đến chiến trường Tây bắc, quân Tống quyết chiến với binh lực gấp mười lần, tài lực gấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trăm lần, nhưng lại bị thế lực yếu ớt của Triệu Nguyên Hạo đánh tan tành. Điều đó thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công nhận quân phía Tây hùng mạnh nhất. Người thanh niên liền hết chỗ nói, hồi lâu sau mới buồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

-Nguyên Hạo đó ba đời vất vả xây dựng, thực lực rất mạnh, vượt xa sự tưởng tượng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những người trong nước,Chí Thư làm sao thể so được với gã? Không tin thì ngươi xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đi, Thống soái do Triều đình phái đến bình định vừa đến thì cũng lúc thế sự sẽ khác. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Triều đình phái người nào đến phía Nam?

Trần Khác mò hỏi lại.

- Cái này, triều đình dân chúng đều sớm đã biết, nói cho ngươi cũng hại.

Người thanh niên trầm ngâm một lúc rồi nói:

- Một vị Tri châu của Đàm Châu tên Khê, một vị Tam ti Phán quan Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nhạc Đạo…Chậc, ngươi từng nghe qua đại danh của hai vị này chưa?

- Người đầu tiên là một người trong “Khánh Lịch tứ gian” nhỉ.

Trần Khác không chắc chắn hỏi:

- Còn người sau thì chưa từng nghe nói qua.

Khê tên gọi Tĩnh, Khê hiệu của ông ta, chức vụ là Ngôn quan. Năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó trong cuộc đấu tranh của đảng Khánh Lịch, Thái Tương làm bài thơ “Tứ hiền nhất bất tiếu” ca © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngợi Phạm, Âu Dương, Doãn, “Tứ hiền”, lấy cao làm “Bất tiếu”. Trong đó câu thơ: “Trảm nhiên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 an đạo sinh đầu giác, khí hồng vạn trượng hoành thiên cù, Thần Tĩnh hung trung hữu khuất ngữ, cử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ách bất tị tiêu phủ tru” chính ca ngợi Tĩnh.

Bài thơ này về sau được mọi người thi nhau sao chép, nổi tiếng gần xa, thậm chí sứ giả Khiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Đan nghe thấy cũng mua một bản sao, dán U Châu quán. Tĩnh vậy mà nổi danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khắp trong ngoài.

Sau khi nổi danh, Dư Tĩnh không ngừng cố gắng….hoặc là nói nặng nề hơn, không chút lưu tình đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạt ý kiến với Hoàng đế. Nghe nói lúc cảm xúc bị kích động còn phun cả nước miếng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào mặt Hoàng đế cũng không biết. Một vị đại tướng tiên phong cải cách chính sách mới năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khánh Lịch như vậy. Sau khi cải cách chính sách mới thất bại, tự nhiên bị liên lụy, phải đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sang một bên rất nhiều năm. Bây giờ lúc đất nước khó khăn thì lại được khởi dụng.

Trần Khác tự nhiên không dám hoài nghi nhân cách tiếng tăm của vị lão tiên sinh Tĩnh đó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉđiều hiện giờ đang chiến tranh, cử một Ngôn quan đi làm gì? Chẳng lẽ trông chờ vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc lấy lẽ để thu phục lòng người, haylại thi thố trình độ lời nói ác độc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để nói Chí Thư?

Cũng may người thanh niên đó rất nhanh chóng giải thích những hoài nghi của hắn. Đáp án ngay trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người phó soái Dương Điền Dương Nhạc Đạo, Dương Dương trong Dương gia tướng.

Người thanh niên đó bảo Trần Khác, Dương Điền cháu của em trai Dương Ngiệp - Dương Trọng Huân, cháu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 họ của đại tướng Dương Văn Quảng. Bởi tầng quan hệ này, tuy rằng Dương Điền vẫn xuất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân tiến chính quy, nhưng cũng không làm tốt nhiệm vụ…không phải anh ta không chuyên tâm làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 việc, hễ ở đâu phản loạn triều đình liền điều anh ta đi đến đó bình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 định.

Chín năm trước, chính là người Di đường Kinh Hồ Nam tạo phản, tuy rằng quy không lớn như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lần này, nhưng độ khó thì tương đương, vừa nổ ra thì người tộc Di liền giết tới trước mắt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bởi vì quân Tống trong nháy mắt đã chạy hết, đem đường đường chủ soái đại nhân phơiđó, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 để tránh uy danh tổ tông bị nhục, Dương Điền đành nhảy xuống sườn núi, maysướn núi không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sâu, cỏ lại dày nên mới thoát chết.

Dương Điền không hổ là thế hệ sau của Dương Gia tướng, ngay trong tình hình tuyệt vọng này, hai năm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sau y lại cứng rắn dẹp yên quân nổi loạn. vậy lần này lại xuất hiện tình huống tương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tự, người đầu tiêntriều đình nghĩ đến chính y.

Trần Khác đã hiểu rõ, Dư Tĩnh - một người trình độ chính trị vững vàng - làm chính ủy. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Dương Điền mới người chịu trách nhiệm chỉ huy quân sự. Nghe ra sự kết hợp này rất hợp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lý, kiêm cả kinh nghiệm uy tín. Nhưng hắn vẫn còn nghi vấn, hỏi:

- Saolại phải phức tạp như vậy? Ta nghe nói Minh tướng công, Văn tướng công vừa mới dẹp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạn Bối Châu rồi. Đừng nói năm đó Hàn tướng công lãnh binh Tây Bắc. Đám người Doãn đại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhân, Trương đại nhân, sao lại không cử bọn họ đi?

- Haiz…

Người thanh niên đóchút xấu hổ, cười nói:

- Có thể giết không cần dao mổ trâu.

Thực ra bởi vì, thời kỳ này, triều đình có thể một khu thống trị hịệu quả, chỉ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bắc Trường Giang, nam Trường Giang, đặc biệt khu vực Lĩnh Nam, giống như Tứ Xuyên bên ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Kiếm môn quannơi quá xa để triều Tống thể trợ giúp. Triều đìnhthể không dám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cử một nhân vật hùng mạnh đi tới, nếu chẳng may lộ ra Nam Hán thì thậtvui. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Câu chuyện càng ngày càng trầm trọng, thời gian cũng không còn sớm nữa, hai người lại không tiếp tục nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắp tay từ biệt trở về phòng của mình, không ai hỏi đối phương tên gì.

Buổi sáng ngày thứ hai, thuyền quan đến bến Hành Dương. Đám người Trần Khác vội vàng muốn ra khỏi khoang, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhưng bị viên quan sai đã đưa bọn họ lên thuyền ngăn lại, nói:

- Có quý nhân muốn xuống thuyền, các ngươi chờ chút đã.

- Quý nhân, quý nhân gì?

Trong lòng Trần Khác khẽ động, vào vóc dáng cao lớn, hắn nhìn ra xung quanh, chỉ thấy mấy chục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người to cao vạm vỡ hộ tống một người trung niên ăn mặc kiểu Nho sĩ. Phía sau người trung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 niên có một người nam, một người nữ theo sát. Người nữ đội khăn trùm mặt bằng lụa trắng, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nam với thân hình cân xứng, cao lớn, tám phần người mà hai đêm liền hắn nói chuyện cùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Người nam thanh niên đó hình như cảm giác thấy, quay đầu lại nhìn, hiện ra một gương mặt vuông, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tướng mạo đường đường. Y cũng nhìn Trần Khác, nhe răng cười với hắn rồi đi theo người trung niên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia, nâng chiếc kiệu bọn họ mang theo bên người lên.

- Đám người này phô trương đủ lớn rồi…

Tống Đoan Bình nói:

- Làm buôn bán nhỉ.

- Không giống.

Trần Khác lắc đầu nói:

- Ngược lại lại thấy giống con cháu đại quan.

Qua một khắc, cuối cùng họ cũng được xuống thuyền.

Vừa vào thành Hành Dương mới phát hiện nơi đây đã biến thành một tòa thành binh. Trọng trấn từ đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái quan thông Nam bắc này, tập trung lượng lớn bộ đội từ Lưỡng Quảng lộ lui tới, lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quân đội từ các nơi mới lập chạy đến. Lân cận các lộ Chuyển Vận Ti cũng đều đang dốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 toàn lực vận chuyển quân đến thành thị này.

vậy binh toàn bộ thành phố nhốn nháo cũng thể nghĩ ra được. Trên phố đâu đâu cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 là xe ngựa, nhét đầy ắp, chật như nêm cối. Mùi gia súc khiến người ta phải bịt mũi. Dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mái hiên, trong cửa hàng chật ních những quan quân quần áo xộc xệch đang uống rượu, đánh bạc, ầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ầm, lộn xộn, những câu nói tục tĩu văng khắp nơi.

Nếu không người ta nói “lúc tổ chức thìbinh, khi không có tổ chức thì phỉ”. Câu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói này không sai chút nào. Bốn người Trần Khác cùng đi tới, thấy bao nhiêu sự việc cướp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bóc của dân, ẩu đả với bách tính. Cũng may bốn người bọn họ vừa nhìn đã thấyđám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người vừa nghèo vừa không dễ đối phó, chỉ một mạch hỏi đường đi nha huyện Hành Dương, nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng không gặp phiền phức gì.

- Rốt cuộc cũng về đến nhà rồi.

Mọi người không kìm được thở phào nhẹ nhõm. Trần Khác tiến đến trước lão sai nhân đang đứng canh cửa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

- Vị lão trượng, xin hỏi đây nha huyện Hành Dương phải không?

- Ngày trước thì đúng, còn bây giờ tạm thời không phải nữa.

Thấy hắn thân hình cao lớn, lão sai nhân cũng thành thật trả lời:

- Bây giờ nơi đóng quân của Kinh Hồ Nam lộ Chuyển Vận Sứ Ti.

- Nha huyện đó bây giờ chuyển đi đâu rồi?

Trần Khác vội hỏi.

- Cũng bên trong, ngươi làm gì?

Lão sai nhân cảnh giác đứng lên nói.

- Ta muốn tìm Trần đại lệnh.

- Trần đại lệnh?

Lão sai nhân trừng to mắt hỏi:

- Các ngươi là…?

- Ta con trai ông ấy.

- Hả...

Lão sai nhân mặt biến sắc, vừa định nói thì lúc này, trong nha môn có viên quan bước ra, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta lập tức căng thẳng cùng, liên tục nháy mắt với Trần Khác, sau đó giơ chiếc gậy trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tay lên, một mặt đuổi bọn họ đi, một mặt lớn tiếng nói:

- Mau tránh ra, mau tránh ra, hiện tại lúc này ai còn quản mấy chuyện nhỏ nhặt của các ngươi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Trần Khác cảm thấy kỳ lạ, Ngũ Lang thì muốn xông lên nhưng đều bị hắn đè xuốnglôi ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Bọn họ đang làm cáivậy?

Viên quan đó dừng bước hỏi tên sai nhân.

- Mấy cậu bé, bị mất lộ phí nên muốn báo quan.

Sai nhân trợn mắt nói dối.

- Haiz, các ngươi cũng không xem xem, quan phủ làm còn ai sức giúp các ngươi bắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trộm?

Viên quan lắc lắc đầu nói:

- Dẫn bọn họ vào trong làm án đi.

Nói xong liền vội vàng bước đi.

- Hừ, nguy hiểm thật..

Đợi cho viên quan đó đi khỏi, tên sai nhân thở nhẹ ra, hướng về phái Trần Khác nói gấp gáp: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Đi nhanh đi, nếu người ta biết các ngươi đến tìm Trần đại lệnh là toi đời đấy.

- sao?

Mấy người Trần Khác bỗng chẳng hiểu gì.

- Đừng chọc phá chỗ này nữa, nhà ta hộ số năm cách một con phố, trên cửa dán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “môn thần” thì đó chính nhà ta, chìa khóatrên mép cửa, các ngươi đến nhà ta trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đợi ta.

Tên sai nhân không ngớt chỉ bảo, vội vàng thúc giục nói:

- Đi nhanh đi.

- Ngươi nói trước cha ta thế nào thì ta sẽ đi.

Trần Khác chau mày nói.

- Xảy ra chuyện rồi, bỏ rồi.

Tên sai nhân như sắp điên lên, nói:

- Nếu như các ngươi vẫn không đi, người pháp ti tới thì sẽ bị bỏcùng với cha ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đấy.

Trần Khác rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, đem theo ba người rời khỏi nha môn. Theo những tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sai nhân đó chỉ thì cũng tìm được nhà lão, lấy chìa khóa mở cửa.

Vào trong phòng, Tống Đoan Bình lo sợ nói:

- Trần sẽ không chuyện gì chứ?

Ngũ Lang tuy không hỏi nhưng vẻ mặt cũng rất lo lắng.

- A di đà phật.

Tiểu hòa thượng Huyền Ngọc chắp hai tay trước ngực.

- Đợi người đó đến đây rồi hỏi lại.

Trần Khác lắc lắc đầu, thở hắt ra nói:

- Không ngờ tới đúng rồi.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 82 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc