GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 81: Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Một buổi tối, lúc ăn cơm, Trần Khác đem những tin tức hắn nghe được kể lại cho Ngũ Lang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Tống Đoan Bình nghe. Về phần tiểu hòa thượng Huyền Ngọc kia người nghiêm khắc tuân thủ quá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ngọ thì sẽ không ăn gì, càng không chịu được bọn họ ăn uống với toàn thịt, cá, do đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cứ ngồi mãi dưới gốc cây trong vườn, Hạnh thứ mười trong mười hai Hạnh Đầu Đà, gọi“Ngồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nơi gốc cây”, rằng nếu ở trong mộ không đắc đạo thì hãy giống như Phật đi đến dưới tàng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cây chiêm niệm cầu đạo. Nghe những lời nói của Trần Khác, Tống Đoan Bình cũng rất kinh ngạc:

- Haiz, Trần thúc thúc chẳng phảilàm quan Hành Châu, cách Quảng Nam Tây lộ không xa.

Lại nói Trần Hi Lượng vào đầu năm Hoàng Hữu đậu Tam giáp đồng tiến sĩ, theo lệ thường, được trao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho chức Chính cửu phẩm đại lý bình sự, quyền biết chính sự của huyện Sầm Mi. Năm ngoái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108khảo sát công cáng trước hai năm, được thăng chức thành Chính bát phẩm điện Trung thừa, làm Tri © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huyện Hành Dương. Tuy rằng vẫn là Tri huyện, nhưng được bỏ đi chữ “quyền”thực sự được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quyền hành.

Ý nghĩa của “quyền” “tạm thời”, lần đầu được trao cho chức quan, trừ năm người của khoa thi trước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì tất cả đều phải trải qua giai đoạn thế này. Trong tay không nắm được quan ấn, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quyền tên. Chỉ khi mất đi chữ “quyền” này thì mới nghĩa trở thành quan viên chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thức, chính thứcquyền tên tương ứng.

Ai ngờ vui mừng chưa được bao lâu thì cơn phiến loạn bỗng xảy đến, Trần Khác liền lo lắng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 yên:

- Hừ.

Trần Khác gật đầu nói:

- Ta nghe nói, Hành Châunơi xung yếu của Lưỡng Quảng dưới phía Nam. Cha ta nơi đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chắc rất bận rộn. sao bây giờ cũng đã đến Kinh Hồ Nam lộ, do đó ta muốn đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tới đó xem xem liệu có thể giúp được không.

Nói rồi, hắn nghiêm sắc mặt nói tiếp:

- Nhưng nếu chiến sự nổ ra, con đường này e không còn yên bình, vậy ta hy vọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngươithể đem theo hai người bọn họ đi Toánh Châu trước tìm Công.

- Haiz…

Tống Đoan Bình dáng người cao gầy, sinh ra với khuôn mặt luôn tươi cười, cười mắng:

- Câu nói này là, không ba người bảo tiêu bọn ta, e các ngươi chưa đến Hành Dương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì đã bị bọn sơn tặc thổ phỉ xử mất rồi.

Ngũ Lang cũng nói chắc như đinh đóng cột:

- Muốn đi thì cùng đi, không thì đừng đi nữa.

- Đúng vậy, trong số bốn người chúng ta, ngươi thể đánh được ai?

Tống Đoan Bình lại châm chọc nói:

- Sính anh hùng cũng không đến lượt ngươi.

- Dựa vào…

Trần Khác hoàn toàn không nghiêm nghị, bất đắcnói:

- Các ngươi đi thì đi, nhưng phải hỏi qua tiểu hòa thượng Huyền Ngọc. Người xuất gia có thể không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 muốn thấy việc binh qua.

Tống Đoan Bình nhảy dựng lên, nói:

- Ta đi hỏi.

Không lâu sau, anh ta trở về với một vẻ mặt không đáng tin cậy, nói:

- Hừ, tiểu hòa thượng này thật đúng cực phẩm, mọi người đoán xem cậu ta nói gì?

- Nói thế nào?

- Cậu ta nói, Hạnh thứ chín trong mười hai Hạnh đầu đà, nói “Hạnh nghĩa địa phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nơi luôn luôn có tử thi thối mục hoặc thiêu đốt…

Tống Đoan Bình không thể tin nổi, nói tiếp:

- Nhìn thế đó thì vẻ như chúng ta không đi thì cậu ta cũng muốn đi.

- Ha ha, cái này gọithành kính.

Trần Khác cười rộ lên rồi nói:

- Chúng ta trên đường đi phải cẩn thận một chút, sẽ không chuyện cả.

Ngày thứ hai, lúc Trần Khác đang hỏi thăm người chủ quán về đường đi, không khỏi chút phát hiện, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bởi từ Nhạc Châu lên thuyền đều thể từ Động Đình vào Tương Giang, đi thẳng tới Hành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Châu. Hơn nữa chỉ cần chi tiền, còn thể được lên thuyền quan, an toàn mau lẹ, thoải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mái thư giãn, không có nguy hiểm đáng nói.

Tuy rằng đã bày Ô long, nhưng được an toàn đều quan trọng hơn bất cứ cái gì. Đoàn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liền trả phòng, cực kỳ hứng thú đi về phía bến để lên thuyền.

Nhưng đi đến bến tàu hỏi ra thì mới biết những điềungười chủ quán đó nói là đã lỗi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thời rồi. Ban đầu quang cảnh thanh bình, đám quan sai kiếm thêm chút thu nhập bên ngoài,vậy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ cần tiền thì đều thể lên những chiếc thuyền quan qua lại trên sông. Nếu may mắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một khoang trống, thậm chí cònthể hẳn một phòng đơn.

Nhưng hiện giờ chiến tranh căng thẳng, một lượng lớn lương thực, khí giới phải vận chuyển đi Lĩnh Nam, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất nhiều thuyền quan vừa đến đã phải chịu trách nhiệm vận chuyển nặng nề, hai cũng phải phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngừa gian tế làm loạn, vậy đều không dám kéo về phía mình làm của riêng.

- Không cách nào, chúng ta chỉ thể ngồi thuyền của dân.

Tống Đoan Bìnhchút buồn bực nói.

- Ừ.

Trần Khác đột nhiên nhớ tới một vật, lấy từ trong ngực ra một chuỗi tiền vàng, lấy ra một đồng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói:

- Thử cái này xem, nếu vẫn không được, chúng ta chỉ còn cách ngồi thuyền dân thôi.

- Đây cái gì?

Tống Đoan Bình hiếu kỳ nói.

- Một ông thầy bói đưa cho ta, nói rất đáng nể.

Trần Khác sờ vào đồng tiền vàng, nói:

- Chỉ điều không biết thật hay giả?

- Thử xem sao.

Sau một nén nhang, bốn người không chỉ lên thuyền quan, lại còn được đến một khoang tàu.

Ngồi xếp bằng trên giường, Tống Đoan Bình chậc chậc một cách kỳ lạ nói:

- Thật thần kỳ.

Trần Khác cũng rất ngạc nhiên, sờ trong túi ngực còn sót lại sáu miếng tiền vàng, nói;

- Đúng vậy, không ngờ rằng người làm quan đó, thật đã nhận ra thứ đồ này.

Lúc này hắn dám khẳng định, người hôm qua cùng uống rượu chínhThiệu Ung không thể sai được.

Xem ra người của thời đại nào cũng đều được đoán số là mặt mũi của đại sư.

Chỉ điều tuy được cho phép lên thuyền, nhưng để tránh những phiền toái không cần thiết, bốn người Trần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Khác không được đi lại tự do, mà phài nín lặng như thế này đến khi trời tối. Cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Trần Khác không nhịn được, nói:

- Ta phải ra ngoài hít thở không khí đây.

Chỗ bọn họ chính khoang thuyền của thủy thủ ở tầng dưới, không khí ngột ngạt không chịu nổi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Ngươi nhanh lên một chút, chờ ngươi quay về thì ta cũng đi rồi.

Tống Đoan Bình nói.

- Hừ”

Trần Khác đáp một tiếng, rồi đẩy cửa bước ra, đi lên sàn thuyền, từng ngụm từng ngụm hít thở không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khí trong lành.

Vừa vận động gân cốt, hắn vừa nhìn bốn xung quanh, chỉ thấy một cái bóng trắng trắng, cũng làm động © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tác tương tự.

Người đó hình như cũng cảm giác được, quay lại nhìn Trần Khác, cười cười. Trời tối nhìn không mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ thấy hàm răng trắng tinh.

- Ngươi cũng ra hít thở không khí đi.

Lo lắng sẽ bị lộ tẩy, Trần Khác liền nói như tiếng còi:

- Trăng đêm nay thật tròn.

Người đó ràng rất sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lên trời. Đêm nay lại chính đêm ba mươi, làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ánh trăng nào.

- Ta tên Trần Khác, người vùng Tứ Xuyên. Còn ngươi họ gì vậy? ngườiđâu?

Trần Khác đã nhânhội để gần gũi hơn, thầm nghĩ trong lòng, hai chúng ta quen thuộc rồi, ngươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ không nỡ mách lẻo nữa.

- Ta sao..

Nghe tiếng người đó, thì người đó dường như một thanh niên tuổi cũng xấp xỉ.

- Chính hai chúng ta, không phải ngươi thì ai nữa?

- Ta họ Triệu, người Biện Lương, Đông Kinh.

Người đó suy nghĩ một lúc rồi trả lời theo tình hình thực tế.

- A, quốc tánh à.

Trong thiên hạ, họ Triệu thực sự quá nhiều rồi, triều đình sẽ không chuyện ngươi cùng họ với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quan triều đình thưởng tiền cho ngươi. Nhưng Trần Khác vẫn giả bộ tán dương nói:

- Thật tốt.

- Họ Triệu thì tốt chứ?

Người đó cất tiếng thở dài, dường như rất cảm xúc, nói:

- Sao lại không tốt? xếp hạng thứ nhất trong số hàng trăm họ trong dân chúng, cònthể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giả mạo hoàng thân quốc thích nữa.

- Ta không cần giả mạo.

Người đó cười khổ một tiếng, rồi không nói nữa.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Nhất Phẩm Giang Sơn, Nhất Phẩm Giang Sơn Kiếm Hiệp, truyện Kiếm Hiệp hay, Nhất Phẩm Giang Sơn Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Nhất Phẩm Giang Sơn full, Nhất Phẩm Giang Sơn online, read Nhất Phẩm Giang Sơn, Tam Giới Đại Sư Nhất Phẩm Giang Sơn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 81 — Nhất Phẩm Giang Sơn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc