GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 38

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...

Chiều muộn. Trời lúc mưa lúc tạnh. Những hạt mưa bay xiên qua các đụn khói vẫn đang còn vẩn lên, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bay xiên qua ráng chiều bầm tím, thấm rơi xuống các chiến hào chật ních tử sĩ, thương binh, thấm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rơi vào mặt sông tám mươi mốt ngày đêm chưa hề có một khoảnh khắc trở lại màu xanh. Một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bầu không khí nặng nề đến thê lương bao trùm toàn khu thành.

Mặc những bộ quân phục còn lành lặn vừa lôi trong ba ra, Cường, Tấn đứng cúi đầu trước mông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lung. Họ lặng lẽ quỳ xuống, chắp hai tay lên ngực. Tiếng Cường trộn vào mưa gió:

- Hải ơi, Bình ơi, ơi, Sen ơi, các đồng chí ơi... Anh Tạ ơi! Chúng tôi đi đây, sắp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến giờ sang sông rồi... Sau này nếu còn sống, anh em tôi nhất định sẽ trở lại đưa anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đưa các đồng chí về với gia đình. Tạm biệt!

Tấn cọ cọ mỏ chú chim non vào mình rồi thả tay ra: “Bay đi!” Chú chim lảo đảo một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút rồi vút bay vào bầu trời xám ngoét.

Hai người, cả đại đội lúc này chỉ còn có hai người, đi nhanh xuống bờ sông. Tại đó, những tốp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thương binh đang nằm ngồi ngổn ngang chờ đến lượt qua sông. Dưới ánh pháo sáng, những con thuyền, những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mảng, những bọc ni lông đan qua đan lại, trôi ngược trôi xuôi lượng thương binh trên bờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn gần như không vơi đi chút nào.

Trong cáibồ tanh nồng mùi máudiêm sinh ấy, thấp thoáng bóng của người bác sĩ, người chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huy trưởng và bóng những du kích làm nhiệm vụ vận tải, trong đó cả cái dáng đôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đáo của Xã đội trưởng Hồng lúc ẩn lúc hiện trong sự hối hả đốc thúc, điều hành đã trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành gần như bất lực. Thỉnh thoảng lại một trái pháo dựng cột nước ở giữa dòng, bờ bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kia ngay cả bờ bên này.

Tiếng Trung đoàn trưởng vang lên:

- Bộ đội bám dây cáp phao, thuyền, bè mảng dành cho thương binh! Khẩn trương!

Trong chiến tranh, vị trí người chỉ huy bao giờ cũng đóng một vai trò quan trọng nếu không muốn nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều khi tất cả, nhưng vào những tình huống chênh vênh như tình huống vượt sông này, các © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khái niệm về chỉ huy bị chỉ huy dường như hoàn toàn biến mất, để thay vào đó, tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả cùng đều làm một công việc như nhau. Như người Chính ủy rất nguyên tắc lúc nào cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mực thước kia, lúc này không chỉ thấy cái dáng tầm thước của ông đi lại nói năng, khích lệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 động viên an ủi đơn thuần nữa,với một cánh tay còn lại, ông thật sự đã trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một người lính cứu thương tận tụy, thậm chí đôi khi còn văng tục với những chiến chen lấn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm rối loạn trật tự.

Thuyền đã cập bến nhưng Cường vẫn ngần ngừ chưa muốn bước xuống, mặc cho Tấn đã trên hai lần lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thì cáu kỉnh lúc lại nằn nhắc anh bước lên không đủ người lại quay đầu đi mất. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cường vẫn dùng dằng đưa cái nhìn hun hút sục sạo vào từng người, từng nhóm người rối rắm mờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhòa trước mặt... Chợt mắt anh sáng lên như đốm lân tinh nào bay vào. Trước anh, lẫn trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bông băng cái dáng mảnh khảnh, mềm mại quá đỗi quen thuộc của Hồng đang lui cui mép © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước với một vệt thẫm màu không hiểumáu hay mồ hôi chạy dọc tấm lưng con gái.

Anh quay qua Tấn:

- Anh có chút việc, em cứ qua trước đi!

Tấn nhướng mắt:

- Việc gì anh?

- Việc liên quan đến cả cuộc đời.

Tấn lắc đầu quầy quậy:

- Không! Cả đại đội còn hai người, giờ sao lại có chuyện sau trước? Anh không được bỏ em... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Cường cúi xuống hôn phớt vào cái đang phịu ra của Tấn một cái rồi quay người bước đi.

Anh đi nhanh tới cái bóng người kia. Nhưng không phải! Hồng ơi... Tiếng gọi thảng thốt chực bật ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cửa miệng lập tức bị chặn cứng khigái kia quay lại với một khuôn mặt hoàn toàn khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một cái nhìn hoàn toàn khác. Chưng hửng toàn thân nhưng trót rồi, anh lại đi tiếp, lại sục sạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ánh mắt vào tất cả những gợi lên cái bóng dáng vừa gần vừa xa, vừa hồ vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất cụ thể của em. Nhưng rồi vẫn không phải, vẫn những khuôn mặt khác. Anh vẫn đi, cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đầu lúc nóng lúc lạnh dường như không còn làm chủ được đôi chân của mình. Tôi phải gặp được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 em, trong tình huống chao chênh chưa biết điều sẽ xảy ra này, tôi không thể không gặp. Suy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩ cháy bỏng ấy đẩy nhanh đôi chân anh đến với những cái bóng con gái khác nhưng mọi sự © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn thế, trật lất! “Vậy em đi đâu? Lúc này em đang đâu? Liệu cái không may © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã đến với em? Hồng ơi...”

Chỉtiếng pháo gầm rít lộng óc tiếng rên la đau đớn của thương binh dội lại. Thất vọng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh định quay trở về với Tấn thì giọng Trung đoàn trưởng Thành bỗng vang lên một đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cao:

- Các đồng chí! ba tiểu đoàn biệt động kết hợp với lực lượng Hắc Báo đang vận động đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây để ngăn chặn việc chuyển quân của chúng ta. Tôi cần ba mươi người còn sức chiến đấu theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tôi đánh chặn chúng lại!

Im lặng một lát rồi tức thì một người... hai người... mười người... rất nhiều người chứ không phải chỉ ba © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mươi tách ra từ những tấm thân rách nát tiến lại phía ông, trong đó cả Cường Tấn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Ông quay qua Chính ủy:

- Anh Tân lại phụ trách cho bộ đội qua sông, tôi dẫn anh em đi nện trận cuối cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này.

- Cẩn thận nhé! Hẹn gặp lại bên kia sông!

Hai người chỉ huy rách rưới siết chặt tay nhau rồi mỗi người lao về vị trí của mình.

Cường cũng định lao đi thì vừa lúc, ngay phía sau Cường khẽ vang lên một tiếng gọi thật khẽ: “Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cường!” Như một cáiđó ngọt lịm buốt sắc từ đâu đó xa xôi lắm xuyên thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào ngực, anh rùng mình nhìn lại... và không tin mắt mình nữa khi Hồng đang đứng trước mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh, sắc nét nhập nhòa như từ thinh không hạ xuống.

Giọng anh rung lên:

- Trời, anh tìm em mãi.

- Em cũng tìm anh. Em sợ không còn được gặp anh nữa. - Tiếng nói cũng như từ trên thinh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không vọng xuống.

Họ ôm chặt lấy nhau, ôm chặt trước bao con mắt của đồng đội nhìn vào.

- Em đi đâu đây? - Cường hỏi sau khi họ đã buông nhau ra.

- Đi theo anh, đi chặn địch theo các anh.

- Không được. Chỗ em dưới kia cơ.

- Ơ! - Vẫn cái nét bướng bỉnh hiện lên trên đôi môi hơi cong. - Anh quên em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đội trưởng rồi à?

- Thủ trưởng Thành không cho em đi đâu.

- Em xin rồi, Thủ trưởng bảo cứ ra hỏi anh.

- Nhưng nguy hiểm lắm!

- Em muốn được một lần bên anh, chiến đấu cạnh anh, sống chết cùng anh, nguy hiểm thế nào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cũng được. - Nói đến đây,nhìn thẳng vào mắt Cường, hạ giọng. - Anh Cường, anh còn nhớ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lời em nói hôm ấy không? Giờ đây, chồng đâu vợ ở đấy.

- Hồng...

Một nỗi xúc động bất chợt dâng lên không kìm được, Cường lại ghì nhẹ cái thân hình thân thiết kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào lòng mình rồi cả hai chạy nhanh theo đội hình.

Trời vẫn mưa pháo mỗi lúc mỗi nổ dày đặc hơn, như thể đối phương biết làm cuộc tiễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đưa bằng bữa tiệc âm thanh cuối cùng.

Đang chạy, bỗng tổ trinh sát đi đầu bất chợt dừng lại khoát tay. Tất cả cũng chợt dừng rồi nhanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chóng tản ra những vị trí che khuất trên triền sông, nằm xuống, súng găm thẳng về phía trước. Tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỗ đó, cách không đầy trăm thước, trong bóng tối nhập nhòa, những chiếc bóng lính chật chội, nón sắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tùm hụp cũng đang dàn hàng ngang hàng dọc đen kịt tiến lại lầm như một đàn thủy quái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vừa từ dưới sông lên nhe nanh múa vuốt. Cục diện thật chênh lệch. Hơn ba mươi chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải đọ với số lượng biệt động quân thiện chiến gấp hàng chục lần hơn. Nhưng hơn tám mươi ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đêm họ đã quá quen với sự chênh lệch này, chênh lệch đến ngoài sức hình dung nên không một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ai tỏ ra bối rối, choáng ngợp, thậm chí còn tỏ ra phấn khích đâylần đầu họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được tác chiến thảnh thơi, rộng dài giữa thiên nhiên khoáng đạt chứ không phải trong những căn hầm ngột © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngạt, tanh khẳm và dẫu chẳng may ngã xuống thì cũng ngã vào dòng sông ăm ắp nước.

Ông Thành quay sang Cường, nói khẽ như nói với một chỉ huy đồng cấp:

- Nói anh em tản rộng ra để tránh sát thương và hết sức tiết kiệm đạn.

- Rõ!

Cường định trườn người đi thì chợt ông giữ lại, tiếng nói ân cần như của một người cha nói với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con:

- Cường! Đáng hy sinh thì hy sinh, đừng quá liều mạng. Chú biết thời gian qua cháu đã trưởng thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhiều lắm, mẹ cháu ở bên kia chắc cũng sẽ rất vui, sau chiến dịch này cháu phải về đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 học lại, không do lại trong này nữa.

Cường cũng nói như nói với một người cha:

- Chú cứ tin cháu. Bọn cháu sẽ hành xử như những người lính có tự trọng của Trung đoàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quang Sơn.

Nói xong anh băng người đi, để lại trong mắt người chỉ huy hình ảnh rực sáng của một dũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 “tử đạo” rất mặc nhiên.

Trận đánh tuy không cân sức nhưng lại tạo được thế bất ngờ khi chủ động nổ súng trước. Ngay từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 loạt đạn đầu họ đã hất được khá nhiều địch quân xuống sông, xuống mép nước, đã phá vỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bản được cái đám đông ken đặc nhiều tầng nhiều lớp trước mặt. Nhưng rồi khi biết đối phương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ một nhúm người lèo tèo tan ra rồi lại hợp vào theo đúng chiến thuật nghi binh truyền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thông, chúng đã xốc lại đội hình và ào ào lao xuống. thế, một trận tao ngộ chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhỡn tiền phải xảy ra nhưđã từng xảy ra theo đúng quy luật đánh gần bên ít © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người muốn hay không cũng buộc phải rơi vào tình thế co cụm cùng bất lợi.

Một lần nữa, ranh giới giữa người chỉ huy và người bị chỉ huy bị đốt cháy. Dưới lửa đạn, dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ánh pháo sáng, Hồng nhìn người chỉ huy trưởng Thành cổ của mình đang tả xung hữu đột như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một chàng trai trẻ còn nguyên sức vóc, dẫu rằng cái bóng gầy guộc xiêu vẹo của ông chốc chốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lại bật lên ngã xuống đến khổ. Ông đang thể hiện thật sinh động sự lợm, tài hoa của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một tay súng dạn dày chứ không chỉbàn tay vung lên hạ xuống vạch những phương án tác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiến lớn nhỏchỉ huy sở. Tất cả những súng ngắn, súng trường, tiểu liên, phóng lựu, tạc đạn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 kể cả hỏa lực B40, B41... lọt vào tay ông đều trở thành những điểm nổ chính xác phát © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lộ hết công năng.

Hình ảnh ấy đã lọt vào con mắt độc địa của tên toán phó Hắc Báo. Hắn không cần biết ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ai, chỉ huy hay lính thường, cán bộ hay chiến sĩ chỉ cần cái hình ảnh thù địch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khó chịu ấy phải bị tan biến đi, tan càng nhanh càng tốt. Hắn đặt cây M16 lên chạc cây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như một kẻ đi săn thiện nghệ rồi nhẹ nòng súng theo bóng ông, miệng nở nụ cười khoái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trá như theo một con mồi béo bở... Đến khi toàn bộ thân hình méo mó, tướp của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ông ăn vào tầm ngắm, hắn mới nghiến răng siết cò. Cả một băng đạn găm lút vào ngực, hất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân thể ông nhảy dựng lên rồi đổ vật xuống. “Thủ trưởng Thành!” Từ phía sau, Hồng kêu lên một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tiếng lòng rồi chạy ào đến chỗ ông.

Cường Tấn đã trở lại. Nấp sau một gờ đá, anh đã chứng kiến tất cả, chứng kiến luôn cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vị trí đường đạn đã bay ra hạ sát người chỉ huy của mình. Đau đớn chết lặng đi giây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lát, cố nén, anh vẫy Tân luồn qua một rặng cây rậm rạp tiến đến sát chỗ kẻ sát thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đang đứng. Gần đến nơi, anh ra hiệu cho Tấn ngồi lại rồi một mình lên. Toàn thân tên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Hắc Báo đã hiện ra, vằn vện, gớm guốc. Anh đưa nòng AK lên. Ngón tay siết mạnh nhưng... hết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đạn, súng không nổ, chỉ nghe tạch một tiếng khô khan. Tên toán phó thấy động giật mình quay lại. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Như chỉ chờ thế, với tất cả sự hận thù, anh bật dậy, giáng xuống giữa ngực hắn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 báng súng cực mạnh. Rắc... Cùng với âm thanh gãy vỡ ấy, hắn ngã bổ chửng ra phía sau, đập © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mạnh lưng xuống đất, nhưng, như một con sâu đo đã được thục luyện càng, lại lồm cồm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dậy hướng thẳng nòng súng về anh. Cường nhào đến, định giáng vào cái thân hình quằn quèo kia một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đá quyết định nữa để kết liễu luôn thì bất thần nòng súng ngắn từ trên tay một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cao lớn không biết từ đâu nhảy ra đã sát vào ngực anh. Đó Quang. Ánh hỏa châu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phực lên soi khuôn mặt hốc hác nhưng vẫn đẹp như bức tượng khắc gỗ của Cường, Quang tròn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mắt:

- Trời! Lại anh bạn? Tưởng anh bạn đã đi tìm tiên tổ ở dưới suối vàng trong lần cắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cờ ấy rồi vậy mà... Đúng đất đai chật hẹp.

Rồi, với một nét mặt cố tỏ ra thượng không đúng lúc, hắn nhét trở lại cây súng vào bao, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cất một tiếng cười khinh bạc cố hữu nhưng đôi mắt lại buồn buồn:

- Rất hân hạnh được gặp lại cựu thù! Nhưng chiến tranh chiến tranh, nếu phải làm một cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đó thì cũng chỉ buộc phải làm thôi, anh bạn cảm phiền. - Hắn quay sang đám lính đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứng gườm gườm đằng sau như bầy thú hoang sẵn sàng lao lên nhai sống con mồi. - Nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn thời gian, tụi bay, vứt hết khí xuống, chỉ được bắt sống chứ không được hạ sát!

Hắn bật ngón tay đánh tách, giật lấy cây AK hết đạn từ tay anh vứt ra sông rồi đứng lui © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra như thể chỉ đóng vai trò chứng kiến. Cường cũng thoáng giật mình khi mang máng nhận ra khuôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt ít nhất đã trên hai lần chạm trán kialặng lẽ thu người về trong thế phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thủ.

Sau lưng anh, dưới một bụi cây xác là khuôn mặt của Tấn Hồng. Hồng cũng đã nhận ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Quang.hốt hoảng định nhao ra như một động thái tự thân muốn che chở cho người đàn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thân yêu của mình, nhưng bàn tay Tấn kịp ghì chặt lấy: “Chị Hai... Chưa phải lúc. Ra bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chết!” đành cắn chặt môi ngồi lại, mắt nhìn trừng trừng về phía Cường.

Chỗ đó, theo lệnh của Quang, hai Hắc Báo to con, thân hình dềnh dàng, đen mun, tóc tai cượp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gáy như hai con báo đen hùng hổ nhảy vào như muốn cắnanh ra làm trăm mảnh.

Chúng tung ra những đòn hóc hiểm nhằm hạ gục anh ngay từ đầu nhưng anh,dính đòn khá mạnh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vẫn lần lượt hóa giải tung đòn trở lại cũng hóc hiểm không kém khiến cho cả hai thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bỗng chốc trở thành hai cái xác quằn quại không thể gượng dậy nổi...

Lại hai tên nữa xông vào, vẻ hầm hố dữ dội hơn. Biết rằng chơi tay không với tay Việt Cộng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cái dáng mảnh khảnh thư sinh tưởng chỉ đấm thì thiếu đạp thì thừa kia là một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điều sai lầm, chúng quyết định dùng dao găm. Những đường dao loang loáng xẹt qua xẹt lại vào da © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thịt anh, cứa sâu, tưởng chừng anh sẽ lãnh đủ nhưng người sinh viên cựu địch đai đen © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thành ngày nào, đã kiệt sức, mặt mày tay chân không còn chỗ nào nguyên vẹn nhưng bằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhữngtránh mềm mại, những ra chân sắc lẻm đã tiếp tục cho cả hai tên ôm mặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ôm bụng bật ra. Toàn thân nhòe máu, anh cũng loạng choạng muốn quỵ xuống.

Đến lúc này Quang mới quyết định nhập cuộc. Hắn bước lên, nói vừa đủ nghe, đôi mắt vẫn thật buồn: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Có một đối phương như anh thật cũng đáng mặt để lâm trận, đáng để cho tụi này khốn khổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khốn nạn bao ngày qua. Đáng ra lúc này được ngồi bù khú với nhau bên chai đế là thú © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhất nhưng thôi, đây là tử chiến chứ không phải đài, tụi này đang vội, đành chia tay người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hùng Việt Cộng vậy, xin lỗi!

Với đế giày đinh sần sùi, nặng trịch, như đã được chuẩn bị càng từ trước, hắn bất thần tung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một đá ngược cực mạnh vào giữa ngực anh, đá chỉ để dành cho những tình huống cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bách. Không chịu nổi đòn đánh hủy diệt cho chết ngay này, anh ôm ngực quặn người gục xuống. Bật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên một tiếng cười như xương gãy, hắn nhào đến, định tung một đá bồi quyết định nữa thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 anh bắt được, ghì cứng lại. Mất đà, hắn chúi tới, siết cả hai cánh tay cứng như hai thanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thép vào cổ anh định bẻ. Anh cũng siết cứng trở lại... cả hai ôm nhau lăn tròn xuống bờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ta-luy nhầy nhụa đất cát...

“Anh Cường ơi...” Sau khóm lá, tới lúc này thì chính Tấn cũng đã không còn kìm nổi nữa, cậu cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 với Hồng quyết định xông ra thì bất thần hai bàn chân họ bỗng sựng lại... Từ trong vũng tối, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên bờ cách đó không xa, một loạt tiểu liên cực nhanh rất căng phóng xuống mép sông, phóng chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 xác vào chỗ hai thân hình kia đang vật lộn, vẫy vùng, tung tóe nước... Trong thoáng chốc, hai thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hình đó bật rời nhau ra, ngơ ngác rồi cùng nằm vật xuống, bất động.

Tấn và Hồng nhào tới, quỳ gối lia hàng loạt đạn về phía vũng tối ấy về cả những điểm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đen nghi ngờ khác. Những đường đạn đã trúng đích. Những tiếng kêu la vang lên, những thân xác đổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vật, có cả những tiếng chân dận giày đinh bỏ chạy thục mạng về phía sau.

Khoảnh khắc đó, họ không biết rằng, tại cái vũng tối vừa bay ra loạt đạn quái ác xuống mép nước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đủ để hạ gục hai con người đang ôm cứng lấy nhau kia, người línhnét mặt sắt nguội © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đã tha cho Hồng đêm nào đangtrái da láng lạnh buốt vào sát mặt tên toán phó, gằn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giọng:

- Đ. má! Hèn hạ đến thế thì mày chỉ đáng chết như chó!

Anh ta rút dây lưng trói giật hai taylại phía sau rồi rút trái tạc đạn, mở chốt, nhét © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sâu vào trong cạp quần gã, thứ quần lính buộc túm cổ chân rồi khinh bỉ bỏ đi xuống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mép nước, nơithân xác của Quang, người chỉ huy thân thiết đang nằm im lịm bên đối thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của mình.

Đằng sau anh ta, với trái tạc đạn trong quần,toán phó ác ôn đang điên loạn nhảy dựng lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như nhập đồng rồi đứng đờ ra, ngây dại, hai mắt lộn tròng... Một tiếng nổ vỡ toác kèm theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quầng lửa bùng lên bao trùm lấy toàn thân gã...

Dưới mép nước, Hồng đang ôm chặt lấy tấm thân rách nát của Cường, đặt đầu anh vào lòng mình, nấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên:

- Em đây anh Cường ơi!... Anh đừng bỏ em, đừng bỏ em...

Cường khẽ mở mắt tỉnh lại, mỉm cười khô xác:

- Hồng... Tập giấy để trong người... em gửi về cho mẹ... Anh... anh yêu em... Mẹ ơi!

Anh gọi mẹ tiếng cuối cùng rồi ngật đầu, tắt thở.

“Mẹ ơi...” Tiếng gọi ấy lan ra mặt sông, bay lên không trung, bay qua bầu trời đêm Thạch Hãn, bay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào cõi mênh mông hư ảo...

vượt qua ngàn trùng mây trắng, tiếng gọi ấy đã bay đến trái tim người mẹ.

Đó cũng lúc bà vừa kết thúc Bản dự thảo Nghị định thư về hòa bình Việt Nam gồm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 9 chương, 23 đề mục, dày 42 trang thì nhưmột thúc mạnh vào ngực,xây xẩm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mặt mày ngồi xuống. Trước bà, những chữ ký của bốn bên lòa nhòa hiện ra. Những chữtừ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 màu xanh chuyển sang màu đỏ, nhểu máu...

“Con ơi!...” Trên đôi môi tái nhợt của bật lên hai tiếng lòng ruột...

Ngoài kia, trên bầu trời Paris yên bình, con chim câu nào đậu bên cửa sổ cất tiếng gáy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gù.

ẩn trong gió dường nhưmột thanh âm hồ nào đó như âm hưởng bản giao hưởng Cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Thành nhè nhẹ nhen lên, chảy sâu vào tấm lòng người mẹ. Bản giao hưởng thao thiết hào hùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Bản giao hưởng máu.

Người mẹ ngồi như hóa đá, nước mắt lặng lẽ chảy ra.

 

Đoạn kết

Bầu trời Quảng Trị sáng mai nay đã không còn tím bầm màu lửa máu chiến tranh, nhưng mảnh đất nơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đây vẫn lỗ loác, tan hoang, thậm chí còn gợi vẻ tan hoang hơn khi được đặt trong thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đối lập với khung cảnh yên hàn, tĩnh lặng của những ngày hòa bình đầu tiên hiện diện xung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quanh. Thảng hoặc mới nhác thấy một vài ba bóng người dân lầm lũi trở về, đứng lặng rồi lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngập ngừng rời đi như thể cái không khí thanh bình, yên này khôngthật, chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một khoảnh khắc tạm dừng rồi mọi sự lại trở về kinh hoàng như cũ.

Ám ảnh. Trong mọi sự ám ảnh thì cái ám ảnh về chiến tranh lẽ sự ám ảnh ghê © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gớm nhất. Một nỗi ám ảnh màu xám, hút hoẳm, khắc khoải, giày vò, giằng xé, vỡ vụn chắc còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lâu lắm mới có thể nguôi ngoai, vơi nhẹ đi được phần nào trên mảnh đất này, trong tâm hồn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người dân nơi đây.

Dòng Thạch Hãn dưới kia đang êm đềm trôi chảy trong sắc nước trong xanh đến cùngcảm. Như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thể ngàn năm nay vẫn trong xanh, êm đềm như thế chưa hề những ngày phải trải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua sự quặn mình rớm máu khi phải vật vã, tức tưởi thu nhận vào lòng mình hàng chục ngàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trăm ngàn những thân thể sinh linh bầm nát.

Giữa khung cảnh trái chiều bảng lảng ấy, một chiếc xe u oát lầm bụi đỏ nổ máy phành phạch từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngoài mặt lộ rẽ vào, từ từ bon qua cây cầu sắt gãy nát bắc qua sông vừa được dựng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tạm rồi dừng lại ở bờ nam.

Từ trên xe ba con người bước xuống, một đàn ông, hai đàn bà. Trong nắng sớm, người ta nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra người đàn ông mặc quân phục đeo hàm thiếu úy còn rất trẻ ấy Tấn, cậu đội viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sống sót duy nhất của đại đội bảo vệ Thành cổ hôm nào. hai người phụ nữ một© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ của Cường, một đội trưởng Hồng. sinh viên đội lúc này nhìn đẹp ra, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rắn rỏi hơn nhưng mẹ lại phất phơ những ngọn tóc bạc thật nhiều.

Cả ba lặng lẽ chậm bước về phía Thành cổ lúc này vẫn chưa một ngọn cỏ nào nhú lên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giữa đống hoang tàn gạch đá. Họ thả cái nhìn của mình vào mặt sông ánh bạc.

- Nó hy sinh tại khúc sông này phải không...

Tiếng người mẹ buồn như tiếng gió thổi trong mưa.

gái không trả lời, chỉ khẽ gật đầu.

- được nhắm mắt trong vòng tay của cháu... vậy cũng đỡ quạnh.

gái mím chặt cặp môi nhợt nhạt nhưng một tiếng nấc nhẹ vẫn bật ra:

- Dạ... Trước khi nhắm mắt... anh gọi bác.

Toàn thân người mẹ chợt chênh chao như vấp phải cơn gió lạnh.ngồi xuống, gầy guộc, nhỏ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 già nua. Trong tâm tưởng lúc này, cùng với cảnh sắc xôn xao, không hiểu sao lại bất chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vang lên khúc giao hưởng thân yêu trong không gian Nhà hát Lớn Nội hôm nào. Khúc giao hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ấy đang quẫy lộng làm dòng nước dưới kia biến dạng, chuyển sang màu đỏ ngầu, sôi sủi...

Mắt người mẹ nhòa đi nhưng những giọt nước mắt vẫn khô quánh không chảy ra nổi, hay đã chảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra đến cạn kiệt suốt những ngày qua rồi. Bà sẽ cứ ngồi như thế, ngồi như một bức tượng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đài mất mát thiên thu nếu cô gái không nhẹ đỡ đứng dậy, dìu bà đi chầm chậm từng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bước vào khu Thành cổ.

Khu thành đã được trung tâm bảo tàng chiến tranh tỉnh khẩn trương cho thu dọn, vun vén lại những đường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nét kiến trúc bản để du khách đến đây sẽ có khái niệm về cái hình hài ban đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của nó, nhưng cũng mới chỉ tạm vỡ vạc xong cái đài tưởng niệm và gian bảo tàng kỷ vật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đặttrung tâm để kịp thời đón khách từ khắp mọi nơi đến thăm viếng, thắp hương chứ tất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả vẫn còn ngổn ngang, xác lắm. Đến nỗi trong mỗi bước đi, gan bàn chân củavẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm giác nhờn nhợn khi giẫm phải những mảnh kim loại giá lạnh, nhọn sắc như vẫn còn nóng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bỏng trộn sâu vào đất cát.

giây phút này đây, nhỏ nhoi xiêu xiêu giữa Thành cổ, mẹ cũng cảm thấy đang đặt chân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên chính xương thịt của đứa con mình. Một thoáng rùng mình nhen lên, thảng thốt:

- Các con ơi... chỉ cho bác chỗ thằng Cườngđồng đội của chiến đấu...

Tấn bước lên, dìu đi về phía khu hầm tiểu đội năm xưa của mình. Nơi này không còn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dấu vết nữa. Tất cả những vui buồn, khát vọng, giận hờn, chết chóc... năm xưa giờ đây chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 còn một khoảng trũng hút hoẳm những vạt cỏ non đang lay động tình trước gió.

đứng ngẩn ngơ, đôi mắt mở to như muốn hỏi vào đất: “Đâu, con tôi đâu... Cường ơi, con © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đâu?... Mẹ đang ở bên cạnh con đây...”

Tiếng Tấn vang khẽ bên tai bà: “Những lúc không đánh nhau, anh Cường lại nhìn lên trời lâu lắm bác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ạ!... Về sau chúng cháu mới biết anh ấy đang viết thầm những nốt nhạc trong đầu...”

Hai người trẻ tuổi dìu người mẹ đi về phía khu đài tưởng niệm liệt sĩ lúc này đang chói chang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nắng sớm. Khu đài mới dạng phác họa còn sài nhưng cái hồn cái cốt vẫn rờ rỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hiện lên. Trong bàn tay run run của mẹ, những nén nhang được thắp lên. Khói nhang bay bảng lảng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lên cao rồi nhòa tan vào cảnh vật xa dần như những linh hồn tử nhòa tan vào trời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đất, bay sang cả bức phù điêu tưởng niệm các liệt sinh viên nằm cạnh đó rồi dừng lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 quẩn quanh như không muốn bay tiếp đi đâu nữa.

Thành kính lặng lẽ, họ đến thắp hương trên đài tưởng niệm. Thắp trên những nấm mồ liệthữu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 danh danh xung quanh... Họ đi quanh bức tường thành, lặng nghe Tấn vừa đưa tay chỉ vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nói cái gì, chỉ thấy đôi mắt người mẹ mờ dần đi trong giai điệu bài hát Cỏ non Thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cổ thoảng buồn đang vang lên chiếc loa treo nơi đầu cổng...

Họ đi vào phòng bảo tàng hai gian lợp mái ngói cũng sài như ở dạng phác thảo dựng tạm. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Nắng chiếu qua khung cửa soi tỏ những tấm ảnh sống động của người nhiếp ảnh gia quân đội, soi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tỏ cả những bức họa màu đen nhưng lại như ánh lên màu máu của Bình được treo vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 những chỗ trang trọng nhất trên tường. Trong đó nổi những khuôn mặt trẻ trung sáng láng, những miệng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cười rất tươi của tiểu đội anh hùng: Tạ, Sen, Tú, Hải, Bình, Tấn và... Cường. Người mẹ nhìn sâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vào khuôn mặt bụi bặm, phong trần rất đẹp của đứa con, nước mắt không chảy ra được nữa, trống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trải, tan hoang... ngồi sụp xuống, kiệt sức... Những ngón taygái nắm chặt lấy bàn tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mẹ...

Trời đã về chiều.

Chiều Quảng Trị như vẫn còn lưu dấu cái ngột ngạt, nhờn nhợn cái mùi tử thi như những buổi chiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bom đạn năm nào. Hơi hướng chiến tranh không biết đến bao giờ mới tan loãng hẳn trên mảnh đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 này đây? Hồng ngước nhìn lên như muốn hỏi vào trời xanh câu hỏi nhức nhối đó.

Họ chầm chậm đi trở lại phía bờ sông. Dòng Thạch Hãn vẫn trôi chảy lành hiền, trễ nải dẫu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cố hình dung thì vẫn không thể nào sống lại được cái ức về một khúc sông khốc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 liệt, đẫm máu nhất trong cả cuộc chiến tranh dặc dài của dân tộc. Xa xa cây cầu sắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gầy guộc vắt qua sông, vắt qua nấm mồ khổng lồ đang chìm sâu trong lòng nước im lặng.

Đến cái bến nước những người lính hôm qua thường kêu Bến Vượt, người mẹ nhận từ tay© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gái mấy nhánh hoa, cúi xuống khẽ thả vào mặt nước. Mặt nước nhẹ êm đón lấy khẽ cuộn mình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm nên những con sóng như đưa như ru đẩyra xa. Những nhánh hoa trôi đi... trôi đi... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trôi mãi ra cửa biển như trôi về một miền định. Tại đó, dáng một gái chèo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đò xuôi dòng vận ba đen, quấn khăn rằn nổi lên thật mềm dưới ráng chiều trong tiếng bai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chèo mơn man khoét sâu vào lòng nước, đẹp siêu thực như một bức tranh lụa tạc vào không gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thật. Những câu thơ được hình thành bằng máu của một chiếnThành cổ lại bất chợt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bay lên thoảng nghe như tiếng sóng tiếng gió, như lời ru à ơi của mẹ lại không phi thực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chút nào... “Đò xuôi Thạch Hãn ơi chèo nhẹ / Đáy sông còn đó bạn tôi nằm...”

Bên tai vang lên tiếng nói của Tấn:

- Bác ơi... Đáy sông không phải chỉ đồng đội bọn con nằm đâucòn cả lính phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên kia nữa, nhiều lắm!

mẹ im lặng không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Bóng chiều đang chùng chình trườn lên phía cửa biển. Không còn thời gian nữa, chiếc u oát bon nhanh đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 họ đến một nghĩa trang khuất lẻ nằm giữa cánh đồng, sau một rặng phi lao chưa kịp lấy lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 màu xanh. Nghĩa trang, nơi nằm nghỉ vĩnh hằng của thế giới người âm nao buồn như mọi nghĩa trang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khác, nhưng sao đâycứ như lẻ loi, độc, tồi tội thế nào! Như một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nghĩa địa bị bỏ rơi.

mẹ đi tới phía góc trong cùng của nghĩa địa rồi dừng lại trước một nấm mồ phủ cỏ© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ghi một hàng chữ nhập nhòa trên bia mộ:

“Nguyễn Văn Quang. Quê quán Quảng Trị. Sinh ngày... Mất ngày 16 tháng 9 năm 1972.”

Cạnh bia mộ một người đànđang âm thầm nhổ cỏ, tỉa hoa. Thấy người lạ, người đàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 giật mình nhìn lên. Đó khuôn mặt buồn buồn đã nhăn nheo do thời gian, do cả khổ đau, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mất mát của người mẹ một thời quyền quý của Đại úy Quang.

Haimẹ nhìn nhau giây lát như thấu hiểu cũng như chưa kịp hiểu gì, rồi người mẹ của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Cường đi đến, cầm trên tay ba nén nhanggái đưa cho, lặng lẽ ngồi xuống:

- Chị cho phép tôi thắp một nén hương lên mộ cháu...

Câu nói ấy khiến người mẹ của Quang khẽ rùng mình đứng dậy, run run chắp hai bàn tay trước ngực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơi cúi xuống như một động thái biết ơn, một động thái cảm kích rồi chỉ đứng lặng, rưng rưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nước mắt...

Dưới kia, dòng Thạch Hãn vẫn êm đềm trôi chảy như một khúc hát ru đưa con người vào những miền © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cảm xúc thánh thiện, đơn sơ, thuần phác, tinh khiết bất tận...

Viết tại các nhà sáng tác:

Nha Trang - Đà Lạt - Tam Đảo

Lập thu 2015

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mưa Đỏ, Mưa Đỏ Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Mưa Đỏ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mưa Đỏ full, Mưa Đỏ online, read Mưa Đỏ, Chu Lai Mưa Đỏ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 38 — Mưa Đỏ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc