GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 37

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Cuộc phòng thủ Thành cổ đã bước sang ngày thứ tám mươi mốt. Tám mươi mốt ngày đêm tám mươi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mốt sự tan hoang ghê rợn, nhưng sự tan hoang đó chưa bao giờ lại hiện rõ như mấy ngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 gần đây. Tan hoang trên bầu trời, tan hoang trong cảnh vật, tan hoang trong mắt người.

Xế chiều. Ngoài kia, những tiếng nổ kinh thiên đã tạm lắng, khói bụi đã tạm tan ra. Nhưng trong hầm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chỉ huy, nơi chất chứa thương binh lại cùng ngột ngạt.

Mật độ thương binh vốn đã quá tải ngay từ những ngày đầu bây giờ sự quá tải đó đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không còn nằm trong hai chữ “quá tải” đó nữa phải được thay vào bằng mấy chữ “không còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chịu nổi”. Quần áo mỗi người một kiểu, hầu hết cởi trần, quần cộc, khá hơn thì quần dài, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 áo lót nhưng hết thảy đều rách bươm, bẩn thỉu. Họ nằm ngồi chật ních, nằm xếp lớp, nửa trên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đen nửa dưới trắng, đè lên nhau, ngồi lan ra các ngăn hầm khác, lan cả vào khu vực chỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 huy, gầy xọp, hốc hác, râu tóc rùm ròa, miên man những vòng băng trắng, nhức nhối những tiếng rên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 la, khăm khẳm những mùi vị của thịt thối, xương rò, sinh hơi hoại tử... Vậy ngoài cửa hầm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thương binh nặng nhẹ các loại vẫn nối đuôi nhau kìn kìn kéo đến. Người tự đi, người phải dìu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người nằm trên cáng, người được cõng trên lưng, cả người buộc toòng teng chân và đầu vào đòn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tre khênh đi không còn võng...

Bác Lê đan như con thoi giữa những bông băng, máu me bừa bộn rồi chạy ra ngoài cửa hầm, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hai tay đầy máu dang rộng, hét the thé:

- Không vào nữa! Không được chuyển vào nữa! Hết mẹ chỗ rồi!

Nhưng vẫn những bóng người lệch lạc, xiêu vẹo cố sức len vào. Anh lại cố sức đẩy ra. Không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 được, cuối cùng anh giật cây AK của một chiến sĩ đứng cạnh đó, chĩa nòng về một tốp người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 len mạnh nhất:

- Ai bị nặng được vào, ai còn đi được, ra cả ngoài kia, nói không nghe tôi bắn!

Nhưng làm sao thể bắn khi lời đe dọa của anh trở thành thừa thãi, khôngmột chút sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nặng nào và dòng người vẫn chen đẩy nhau vào, dồn ứ. Bác thả xuôi nòng súng, đứng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đờ ra một lúc, bất lực tuyệt vọng, anh ngồi thệp xuống đất, để mặc cho nước mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chảy ra, những giọt nước mắt cũng màu đỏ...

Đứng cạnh anh, Trung đoàn trưởng Thành đã chứng kiến tất cả. Với chỉ độc một chiếc áo quân phục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trên người, phía dưới là chiếc quần cộc đã rách te tua, khuôn mặt hốc hõm, đen cháy, ông bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đến đặt tay lên vai người bác sĩ, vỗ vỗ vài cái như ngầm sẻ chia rồi ngoắt người len © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhanh vào căn hầm chỉ huy của mình, trong mắt thoáng ánh lên một cái đó bất thường.

Tại đây, ông đụng ngay người Chính ủy cũng chỉ một chiếc áo may ô bẩn thỉu phía trên nhưng phía © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 dưới khá hơn một chút chiếc quần dài bị cắt ống quá nửa. Ông đang cầm ống điện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thoại áp vào miệng, một cái miệng với những cọng râu đã bắt đầu bạctay bên kia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 một vòng băng trắng đeo nơi cổ. Giọng Chính ủy đã yếu lắm nhưng vẫn cố gồng lên như đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đứng trong một hội nghị quân chính ngàn người:

- Không được! Lúc này hơn lúc nào hết Đảng viên phải đi đầu, tuyệt đối giữ vững lập trường quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 điểm, kiên quyết chống mọi tưởng dao động, mọi phát ngôn không lợi cho tinh thần tiến công! © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Thành đi đến đỡ lấy ống điện thoại, khẽ lắc đầu:

- Anh Tân, với những con người đã trụ vững được cho đến giờ phút này,lẽ ta không cần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phải nói những câu như thế, bởi họ đã chứng minh bằng máu, bằng sinh mạng mình rằng họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ai, họ cầm súng mục đích nếu không muốn nói tất cả họ đều anh hùng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

Rồi để mặc Chính ủy hơi sững lại, ông đưa ống nói lên miệng:

- D18 đâu, hãy báo cáo thật đi! Hiện các cậu còn bao nhiêu người thể tiếp tục chiến đấu?... © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 Ba mươi à!... Còn D3, thế nào?... Hai sáu ư? Vậy tỉnh đội?... Thông tin?... Trinh sát?... Công binh?... Đặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 công?... Hả? Chỉ còn thế thôi ư?

Ông gần như để rơi thõng máy xuống, thẫn thờ nhìn ra khoảng trời bé bằng bàn tay trên khung cửa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi quay lại, nhìn thẳng, nhìn sâu, nhìn rất lâu vào người đồng cấp:

- Anh Tân! Cả trận địa lúc này tính hết cũng chỉ còn không tới bảy chục tay súng kể luôn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả anh em trợ lý, văn phòng, thông tin... Số thương vong cũng tương đương. Đạn dược lại chưa chuyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 qua được. Cứ đà này, với những trái bom hủy diệt lần đầu tiên chúng đem ra sử dụng kia, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thêm một ngày nữa hoàn toàn kiệt sức. Anh nghĩ sao, anh Tân?

Chính ủy từ nãy đã nghe trọn được điện thoại của chỉ huy trưởng,mặt ông thỉnh thoảng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 co giật trong sự kìm nén vất vả nhưng chính ủy, chỗ dựa tinh thần quan trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 của bộ đội, của trận đánh nên ông không cho phép mình được một phút sao nhãng, thả rơi vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sự mềm lòng tất yếu vẫn ráng làm ra vẻ trầm ngâm, chỉ thể thả rơi được những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngôn từ chắc nịch:

- Tiếp tục chiến đấu theo tinh thần của Mặt trận, theo đúng nghị quyết Đảng ủy chứ làm sao!

Thành sa sầm mặt:

- Kể cả hy sinh đến người cuối cùng?

- Đó truyền thống của quân đội cách mạng.

- cái cuối cùng đó rút cục vẫn phải chấp nhận một cái kết nhỡn tiền chắc chắn sẽ xảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ra: chỉ ngày một ngày hai chúng sẽ tràn vào được khu Thành cổ này?

- Thà như thế.

- Anh Tân, chúng ta đều là người Cộng sản, đều chỉ huy, đã từng sát cánh bên nhau từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hồi Điện Biên, đã quá hiểu nhau nhưng cũng đã đến lúc phải nhìn nhận lại mình quá duy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ý chí không? Duy ý chí vừa độ một động lực chiến đấu, nhưng khi quá độ sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trở thành cuồng tín. Với một tương quan chênh lệch như thếta đã giữ được đến trên tám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mươi ngày đêm, không phải chỉ chúng ta ngay cả báo chí thế giới, các nhà lãnh đạo chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lược của đối phương cũng coi đây một kỳ tích huyền thoại. Hơn thế, nếu những ta đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 làm Hiệp định Hòa bình thì có lẽ ta đã làm hết, làm xong, làm đủ làm quá mức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi. Theo tôi,người chỉ huy, ta không nên để xảy ra một cái kết trắng tay dễ tạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nên sự ảnh hưởng ngược lại.

- Thế nào trắng tay?

-mất sạch, mất cả sinh mạng lẫn danh dự. Sẽ không còn một người nào sống sót, sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cả người trở thành binh. Cái đau cái nhục ấy sẽ đi vào lịch sử như một vết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nhơ đám binh Pháp mặt trận Điện Biên Phủ đã một bài học còn nguyên giá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 trị.

Người Chính ủy quay mặt lại, đến lượt ông nhìn thẳng vào Thành:

- Không còn cách nào thể liên lạc được với Mặt trận à?

Thành lắc đầu:

- Tất cả các phương tiện liên lạc đều bị đứt hết, bây giờ chỉ còn chúng ta.

- Chờ thêm một chút nữa xem!

- Lúc này mọi sự chờ đợi đều trở thànhvọng.

- Tức là anh muốn ta rút lui? Tự động rút lui khi chưa lệnh trên?

- Anh Tân ạ, trong chiến tranh, một khi đã hoàn thành nhiệm vụ chính trị, đã thực hiện được mục © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đích chiến đấu thì sự rút lui đúng lúc để bảo toàn lực lượng và giữ gìn được thanh danh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rất ít ỏi thì không bao giờ gọi là tự động cả.

Chính ủy hơi trầm ngâm nhìn xuống rồi lát sau ngẩng lên, ràng tiếng nói đã chiều bớt căng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Chiều qua tôi điện lên Đảng ủy Mặt trận, các anh ấy bảo cứ cố giữ, chỉ ngày một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày hai sẽ chi viện đặc biệtđối phương cũng nhiều dấu hiệu thối chí.

- Ngày một ngày hai à? Tôi sợ lúc đó nơi đây không còn một bóng người. Như vậy từ chiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thắng ta sẽ trở thành chiến bại thảm hại trước con mắt công luận.

- Anh vẫn bảo lưu ý định cho rút?

- Rút! Đằng nào cũng phải rút, rút lúc này còn bảo toàn được danh dự.

- Chưalệnh, tôi e rằng chúng ta, tôi anh sẽ lãnh đủ hậu quả, ít nhất ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 tòa án binh.

- Cònmột hậu quả ghê gớm hơn, đó sinh mệnh của gần trăm con người đang trông chờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ở chúng ta. Bốn cây số vuông thị xã, hai trăm năm mươi ngàn mét vuông Thành cổ, hơn tám © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mươi ngày đêm tử thủ, hơn mười ngàn người hy sinh, mật độ bom đạn dày nhất trong lịch sử © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 chiến tranh thế giới, tương đương với bảy trái bom nguyên tử giội xuống Hiroshima, trên đầu mỗi chiến sĩ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ít nhất đã hứng chịu một trăm trái bom, hai trăm trái pháo, không một phân đất nào không trộn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đặc kim loại, như vậy bộ đội đã hoàn thành nhiệm vụ vẻ vang của họ không thể làm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 hơn được nữa. Còn ra tòa án binh ư? Tôi sẵn sàng ra, cáinhân của mình trong tình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thế này không còn giá trị hết.

- Từ từ... Việc này lớn quá!

- Lớn hay nhỏ tùy ở quan niệm mỗi người. Bảo lớn lớn, bảo nhỏ nhỏ, miễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lương tâm ta không đau đớn.

- Khoan, để tôi suy nghĩ chút đã.

- Mọi suy nghĩ lúc này đều đã muộn. Tôi, Trung Thành, chỉ huy trưởng bảo vệ Thành cổ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sẽ hoàn toàn đứng ra chịu trách nhiệm, chỉ một mình tôi.

Người Chính ủy sầm mặt:

- Anh đừng nghĩ tôi thấp kém như thế! Hơn hai tháng sống chết bên nhau, đã quá hiểu nhau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 sao lại thể nghĩ về nhau những điều cắc cớ như thế? cương vị chính ủy kiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thư Đảng ủy Bộ chỉ huy, nếu cần quy vào trách nhiệm thì tôi sẽ là người chịu trách nhiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 nặng nhất chứ không phải anh.

- Chính thế anh chần chừ?

- Chần chừ không phải cho riêng tôi, những điều sâu xa thuộc về bản chất điều lệnh, về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phẩm chất người lính cách mạng.

- Tôi lại chỉ nghĩ đến sinh mệnh của họ, những sinh mệnh gia đình, vợ con họ gửi gắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 cho chúng ta. Sự hy sinh này đã quá đủ, đã tới ngưỡng hơn hết là đã đạt được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 mục tiêu chính trị đề ra, ta không cho phép xương máu của họ để xuống thêm nữa.

- Tôi cũng đã từng nghĩ những điều như vậy, nghĩ như anh, thậm chí còn đau đớn hơn anh. Bởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 vì... - Nói đến đây, giọng ông chợt nghẹn lại. - Cách đây ba ngày, tôi nhận được tin thằng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 con trai duy nhất của tôi đã hy sinh Mặt trận Đường 9, nhưng tôi không nói với anh, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 không thể nói, không muốn nói, nhấttrong hoàn cảnh mỏng manh sống chết này.

Thành khẽ rung người lên. Anh bước đến ôm chặt lấy đôi vai gầy guộc của người cha đã nén © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 khổ đau vào sâu trong lòng để không ảnh hưởng đến đồng đội.

- Tôi hiểu anh tôi xin lỗi câu nói vừa rồi. Cũng do quá nóng vội. Thực lòng những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 ngày qua, nếu không anh bên cạnh thì chưa biết tôi sẽ điều hành trận đánh thế nào. Vậy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 thưa đồng chí Chính ủy, lúc nước sôi lửa bỏng này đây, tôi chờ đợi quyết định cuối cùng của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 đồng chí!

Sau một chút im lặng nhọc nhằn, người Chính ủy bộ đội bảo vệ Thành cổ nói như rặn từng lời: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108

- Cả cuộc đời binh nghiệp tôi chưa một lần vi phạm kỷ luật chiến đấu, nhưng lần này, trước những © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 người còn sống những người đã mất, tôi chấp nhận.

Thành bước đến bắt chặt tay người đồng cấp gầy guộc, lúc này nhìn đã già đi tới chục tuổi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 rồi ông quay sang người quan liên lạc, giọng chìm xuống, tắc nghẹn nhọc nhằn đưa ra một mệnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 lệnh lẽ cả cuộc đời binh nghiệp ông chưa từng đưa ra.

- Đồng chí xuống các đơn vị truyền đạt lệnh của bộ chỉ huy: đêm nay, tất cả sẽ rút sang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 bên kia sông! Thương binh rút trước, bộ đội rút sau. Rút nhưng không phải bỏ chạy, cuộc chiến đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 phòng thủ chưa kết thúc sẽ được tiếp tục bờ bên kia!

Người sĩ quan đưa mắt nhìn ông như chưa tin, không tin, nhưng thấy nét mặt Trung đoàn trưởng nghiêm lạnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.216.108 như nét mặt của người đưa đám nên vội chạy đi...

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mưa Đỏ, Mưa Đỏ Lịch sử, truyện Lịch sử hay, Mưa Đỏ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mưa Đỏ full, Mưa Đỏ online, read Mưa Đỏ, Chu Lai Mưa Đỏ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 37 — Mưa Đỏ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc