GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 70

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Từ Vân Khoát vòng qua ghế lái, lên xe rồi đóng cửa lại. Anh quay đầu định véo má Văn Vũ Lạc một cái thì phát hiện cô đang cầm điện thoại xem rất chăm chú.

Anh vẫn cúi qua, giữ lấy mặt cô rồi hôn lênmột cái. Văn Vũ Lạc đưa điện thoại qua: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Anh xem đi.”
Tin tức đó quá đỗi kinh ngạc, lại không giống như tin đồn thất thiệt, bởi cánh săn ảnh đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chụp được ảnh hai người đi cùng nhau, một tấm cả hai lộ mặt, chính là Tôn Diệp Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu Vân không sai.

Điều đó cũngnghĩa là, lần đó khi Từ Vân Khoát gặp họtrung tâm thương mại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không phải hiểu lầm, cũng không phải nhìn nhầm.

Hôm đó tuy hai người che chắn rất kỹ, nhưng không hề nhận sai người.

Ánh mắt Từ Vân Khoát lướt thấy cái tên “Tôn Diệp Văn”, trong lòng chút hụt hẫng: “Sao lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta?”

“Anh ta làm sao?”

Anh không hứng thú xem, bây giờ chỉ muốn hôn Văn Lạc thôi. “Tôn Diệp VănTiêu Vân…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Vũ Lạc thuật lại cho anh nghe.
Nghe xong lời của Văn Vũ Lạc, Từ Vân Khoát mới xem lại tin tức đưa cho anh một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lần nữa. Anh dẹp đi vẻ không đứng đắnchút ghen tuông với Tôn Diệp Văn, cũng cảm thấy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khá kinh ngạc.

“Có đáng không? Tôn Diệp Văn này có tốt, ẻo lả như đàn bà,” Từ Vân Khoát buột miệng phán. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Hôm đó sau khi xem phim xong về nhà, anh đã không nhịn được tìm kiếm về Tôn Diệp Văn. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đối với Văn Vũ Lạc, anh thừa nhận mình vẫn khá hẹp hòi. Chỉ anh đơn thuần xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người đàn ông này sức hút khiếngái nhỏ của anh thể nhớ rõ mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mũi như vậy, đến mức gặp trung tâm thương mại dù người ta đeo cả kính râm và khẩu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trang vẫn nhận ra được.

Tôn Diệp Văn ban đầu nổi lênnhờ “ké fame” của Vạn Đều. Vạn Đều từng thiên vương nhạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rock nổi tiếng của đại lục, rất nổi vào những năm 80-90, nhưng lại qua đời trong một vụ tai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nạn máy bay, khiến số người hâm mộ lúc bấy giờ đau đớn tiếc nuối. Tôn Diệp Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất giống Vạn Đều, gương mặt đến sáu phần giống, lại chơi nhạc. Lúc ra mắt còn hát lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một bài của Vạn Đều, vừa hát đã nổi tiếng, mọi người gọi anh ta “tiểu Vạn Đều”. Sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, nhờ vào gương mặt giống Vạn Đều và giọng hát cũng không tệ, anh ta đã sống như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gặp nước trong giới âm nhạc.

Nhưng Từ Vân Khoát đã nghe qua một hai bài của anh ta, cảm thấy cũng chỉ thường thôi.

Nhạc của Vạn Đều anh cũng đã từng nghe, xét về giọng hát thì Tôn Diệp Văn này căn bản không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể so sánh được với Vạn Đều. Hơn nữa Vạn Đều chơi nhạc rock, còn Tôn Diệp Văn chủ yếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hát ballad, tình ca chính.

“Anh ta… đẹp trai? tài hoa,” Văn Lạc nói. Thực ra cũng không hiểu tại sao Tiêu Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại quan hệ với Tôn Diệp Văn, cô cảm thấy họ
người của hai thế giới khác nhau. Hơn nữa, Tôn Diệp Văn năm nay mới ngoài 30, chắc nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn Tiêu Vân đến mười mấy tuổi. Nếu tin tức này không hình ảnh làm bằng chứng, chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chắn sẽ nghĩ đây do truyền thông bịa đặt.

Hôm đó gặp họ trung tâm thương mại, cô cũng cảm thấy phần lớn mình đã nhìn nhầm.

“Đẹp trai,tài hoa?” Từ Vân Khoát lặp lại lời Văn Vũ Lạc, nâng cằm lên, “Em chắc chứ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Tôn Diệp Văn này có tài hoa cái quái gì. Anh cũng có quen biết vài người bạn trong giới giải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trí, nghe nói bài hit thành danh của anh ta thực ra đạo nhạc của một ca mới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng đối phương kiện không thắng nổi, hơn nữa Tôn Diệp Văn hậu thuẫn, nên nhiều người cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết anh ta một quá khứ bẩn như vậy.”

“…”

Văn Lạc nhìn Từ Vân Khoát, cảm thấy dường như anh còn hiểu Tôn Diệp Văn hơn cả cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

không phải người hóng hớt, trên mạng chắc chắn tồn tại một số “phốt” hoặc lịch sử đen của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tôn Diệp Văn, nhưng không đi tìm hiểu làm gì. Chỉ nghe bọn Chung Tuyết bàn tán, đơn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuần cảm thấy bài
hát nào đó hay thì sẽ nghe thêm vài lần, sau đó sẽ xem bài hát đó là do ai hát. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Phát hiện ra mấy bài thích nghe do Tôn Diệp Văn hát, nên mới ấn tượng với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta.

“Nếu thật sựchuyện này, vậy thì anh ta quá đê tiện,” Văn Lạc nói. Người camới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị đạo nhạc đó, chắc phải tiếc nuối biết bao.

Kẻ đạo nhạc thì nổi đình nổi đám, còn người sáng tác thật sự lại không ai biết đến, chìm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quên lãng, quả một bi kịch hoang đường.

“Ừm, cho nên loại người này không gì đáng để thích, hiểu chưa?” Từ Vân Khoát véo cằm cô.

“…Em không thích anh ta.” Văn Vũ Lạc nói.

“Vậy em còn khen người ta có tài hoa, còn khen người ta đẹp trai?” “…”
chỉ thuận miệng nói thôi, anh cứ nhắc đi nhắc lại.

“Ý em là, chắc Tiêu Vân thấy anh ta như vậy, nên mới quan hệ với anh ta,” Văn© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc giải thích, cô biết Từ Vân Khoát rất hay ghen.

Nói xong, còn không nhịn được đưa tay kéo nhẹ tai Từ Vân Khoát.

“Không được khen người đàn ông khác trước mặt anh,” Từ Vân Khoát nhìn nói.

A…

Cảm thấy yêu cầu này chút đạo, nhưng Văn Lạc lại không thể không đồng ý, khẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đáp: “Vâng…”

“Em nói, em biết rồi,” Từ Vân Khoát véo cằm cô, lòng bàn tay thô ráp vuốt v/e một chút.

VănLạc mím môi dưới, chiều theo ý anh: “Em biết rồi.” Lúc này Từ Vân Khoát mới hài lòng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cúi đầu hôn cô.
Văn Lạc bị Từ Vân Khoát hôn đến ngây ngất, cũng không còn sức để để ý đến tin tức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên mạng nữa.

Đó chuyện của Tiêu Vân, dường như không cần phải quan tâm nhiều như vậy.

Hơn nữa, hình ảnh cũng thểghép.

Sự thật thế nào,lẽ chỉ người trong cuộc mới biết.

Tin đồn trên mạng thật thật giả giả, họ cũng không thân với Tiêu Vân, chỉ xem cho vui thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cửa sổ xe đã được kéo lên, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong.

Từ Vân Khoát hôn rất nồng nàn, VănLạc quay đầu đi, nhưng nụ hôn của anh vẫn không kết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thúc, anh di chuyển dọc theo vành tai cô. Qua cửa kính xe, từ gương chiếu hậu bên ngoài Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc thấy gia đình ba người của Ninh Minh Quyết cũng từ bệnh viện đi ra, xe của họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đỗ cách đó không xa.

lẽ họ vẫn chưa biết chuyện đã xảy ra trên mạng, cả ba người vẫn còn rất bình tĩnh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Họ lần lượt lên xe.

Để ý thấy đang nhìn đó, Từ Vân Khoát nén lại không hôn nữa. Anh cho rằng Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc nhìn họ không phải vừa thấy tin đồn của Tiêu Vân, anh véo véo đốt ngón tay trỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mềm mại của cô, hỏi: “Bé cưng, nghĩ gì thế?”

“Không có gì ạ.” Văn Vũ Lạc thu lại ánh mắt. Từ Vân Khoát nói: “Vậy anh đưa em về nhà.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Vâng,” Văn Lạc khẽ đáp.
Mặc thực ra là về căn hộ của Từ Vân Khoát, nhưng hai chữ “về nhà” lại khiến lòng Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vũ Lạc dâng lên một cảm giác kỳ diệu.

———

Chuyện của Tiêu VânTôn Diệp Văn quả thực đã gây bão trên mạng. Đặc biệt trên Weibo, liên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếp mấy hot search đều liên quan đến chuyện này. tin tức này, các “phốt” của Tôn Diệp Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng bị đối thủ của anh ta tung ra, cùng nhau leo lên hot search. Bản thân Tiêu Vân ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thân phận phu nhân của chủ tịch tập đoàn Ninh thị, còn một nhà thiết kế trang sức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nổi tiếng, tác phẩm của bà từng đoạt giải thưởng lớn quốc tế. Có cư dân mạng đã vào Weibo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 củađể tìm manh mối, phát hiện ra Tôn Diệp Văn thể đã quen Tiêu Vân từ lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới ra mắt, khi đó hai người có thể đã tình nhân. Bởi 6 năm trước, cả hai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng khoe trên Weibo cùng một kiểu lưỡi trai của một thương hiệu lớn,
chữ trên cũng giống nhau. Chẳng qua khi đó thân phận của hai người cách biệt một trời một vực, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên không ai liên hệ họ với nhau.

Đến khoảng chập tối, cơn bão này mới lắng xuống. Chắc hẳn tập đoàn Ninh thị đã ra tay, yêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cầu phía Sina gỡ bỏ toàn bộ các hot search liên quan đến hai người. Rất nhiều tài khoản lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã đăng tin này cũng bị

khóa. Cứ như thể quả dưa chấn động này chưa từng tồn tại. dân mạng chỉ thể dựa vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các công cụ tìm kiếm mạnh mẽ để tìm hiểu, độ chú ý không còn leo thang nữa.

Sáng hôm sau, chuyện bài hát thành danh của Tôn Diệp Văn đạo nhạc bị phanh phui, treo ở top 1 © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hot search. Dưới phần bình luận toàn lời mắng chửi anh ta. Bao gồm cả người ca mới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từng bị anh ta đạo nhạc cũng lập tài khoản Weibo lên tiếng. Nhất thời, khi bức tường đổ thì © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người cùng đẩy. Tôn Diệp Văn chìm trong biển lời mắng chửi. Ngoài vụ đạo nhạc, rất nhiều lịch © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sử đen cũng bị cư dân mạng đào lại. Tuy nhiên, chỉ rất ít người nhắc đến mối quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hệ của anh ta với Tiêu Vân, vì hễ ai nhắc đến, bình luận sẽ nhanh chóng bị xóa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tài khoản liên quan cũng sẽ bị khóa.

Bởi vì Ninh thị một trong những cổ đông lớn của Sina.

Scandal của Tiêu Vân sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của tập đoàn Ninh thị. dân mạng chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dùng biệt danh để ngấm ngầm bàn tán.
Những chuyện này VănLạc cũng chỉ biết qua mạng. cũng từng đoán, không biết Ninh Minh Quyết khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy những tin tức này sẽphản ứng gì.

Bị cắm sừng, chắc chắn cảm giác đó không dễ chịu.

Ông ta không dễ chịu,đáng lẽ phải vui mừng mới đúng.

Bao nhiêu năm qua, Ninh Minh Quyết chán ghétbao nhiêu,cũng chán ghét ông ta bấy nhiêu.

Nhưng, trong lòng cũng không quá nhiều gợn sóng.

Bây giờ bản thân Ninh Minh Quyết đã rất khó thể ảnh hưởng đến cảm xúc của cô, huống chi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những chuyện liên quan đến ông ta.

Phần lớn thời gian vẫn bận rộn với việc của mình, những hỗn loạn đó không liên quan đến cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

VănLạc không biết rằng, trong khi thấy gió yên biển lặng, thì tin tức này đối với nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Ninh lạimột quả bom nổ chậm kinh thiên động địa hơn cả dự đoán.

———–

Thoắt cái đã đến tháng sáu. Ánh nắng đầu tràn đầy sức sống, xuyên qua tầng mây rắc lên mặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đất một lớp vàng óng.

Sen trong hồ nở rộ, lá sen xanh mướt, tươi tốt.

Vòng chung kết của cuộc thi hùng biện Xuân Hoa được tổ chức vào mùa này. Năm nay, địa điểm chung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kết được định Đại học Nam Dương tại thành phố Giang Thành. Văn Vũ Lạc cùng các thành viên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trong nhóm đã vượt qua mọi đối thủ để tiến vào trận chung kết.

Thực ra, trong nhóm ngoài Văn Lạc ra, những người khác không tâm phải thắng. Tâm thái của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mọi người rất tốt, quan trọng tham gia. Nếu vào được chung kết thì nhiên tốt, không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào được thì thi đến đâu hay đến đó. Nhưng không ngờ cuối cùng lại vào được chung kết.

Ngày chung kếtthứ bảy, Từ Vân Khoát cùng Văn Lạc đến Giang Thành.

Trận chung kết diễn ra rất thuận lợi. Ngày thường Văn Lạc không phải là người thích nói chuyện, người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không hiểu đều cảm thấy

cao ngạo, lạnh lùng trầm lặng. Nhưng trên sân khấu hùng biện, hoàn toàn một con người khác, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sắc bén nhạy bén, lời lẽ tuôn ra như châu như ngọc. Dường như bất kể đối thủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mạnh đến đâu, bao nhiêu danh hiệu, cũng cùng bình tĩnh, điềm đạm ứng đối. Hơn nữa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên ngườicòn một phong thái của bậc vương giả. Lại thêm gương mặt lạnh lùng, kiêu sa, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một ánh mắt dường nhưthể khiến lòng người phải run sợ. đã vượt qua mọi vòng đấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy, trận chung kết cũng không ngoại lệ. Đối thủ cuối cùng của họ đội hùng biện của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại học Yến Thành, trong đó hai tuyển thủ đã từng tham gia hiệp hội hùng biện quốc tế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng không nói đến thực lực mạnh đến đâu, họ đã gặp phải Văn Lạc.

Trong suốt cuộc thi này, cũng không chỉmột mình Văn Lạc tiến bộ, Mộc Tử Nhiên, Triệu Tiễn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đan Tiêu Tiêu cũng học hỏi được những ưu điểm của cô. Thậm chí sau nhiều lần hùng biện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cùng cô, họ cũng chút bị ảnh hưởng bởi phong cách của cô. Bốn người đã hình thành được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự ăn ý rất tốt trong nhiều trận đấu.

Quán quân cuối cùng của cuộc thi hùng biện Xuân Hoa đã thuộc về đội của Đại học Minh Thành. Ngoài © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra, Văn Lạc còn được bình chọn người hùng biện xuất sắc nhất.

Cô nhận được 5000 tệ tiền thưởng mình mong muốn, cộng thêm tiền thưởng quán quân của cả đội, tổng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cộng15.000 tệ.

Thi xong, mọi người vô cùng phấn khích, tụ tập ăn mừng tại một quán KTV gần Đại học Nam Dương. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Văn Lạc vừa nhận lấy ly rượu đầyĐan Tiêu Tiêu rót cho mình thì nhận được một cuộc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gọi đến.

một số lạ, thuộc dãy số Minh Thành.

Văn Lạc đã chút quen với việc này. Gần đây Ninh Minh Quyết thường xuyên liên lạc với cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói muốn gặp mặt, nhưngluôn từ chối.

Ngoài Ninh Minh Quyết, Ninh Minh Duệ cũng đã gọi cho cô, cũng nói hy vọng đừng tuyệt tình như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vậy, nên gặp Ninh Minh Quyết một lần. Lần đó thái độ của cô không tốt lắm, nói chuyện cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không dễ nghe, Ninh Minh Duệ không gọi nữa.

Lần này, không biết có phải lạihai người họ không.

Văn Vũ Lạc cau mày, từ chối cuộc gọi, đặt điện thoại lại trên bàn.

Nhưng không lâu sau, nhận được một tin nhắn,từ số lạ vừa gọi cho cô.

[Là Văn Lạc đúng không? Tôi Ninh Uyển Quân, hy vọng nghe điện thoại, chuyện rất quan © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trọng.]

Ninh Uyển Quân…

ta tìm cô chuyện gì?

Tin nhắn này nhận được chưa bao lâu, số điện thoại đó lại gọi đến. Văn Lạc do dự một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lúc rồi quyết định nghe máy, đưa điện thoại lên tai, giọng điệu nhàn nhạt: “Nói đi, chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tìm tôi.”

Ninh Uyển Quân còn chưa kịp mở miệng, mũi đã nghẹn lại, vừa chua xót vừa cay đắng. Cô sụt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sịt mũi, nói: “Ba… ông ấy bị bệnh rồi.”

“Văn Lạc, thể đến thăm ông ấy được không?” “Người ông ấy muốn gặp nhất bây giờ, chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.”
Văn Lạc không đi sâu vào do tại saota lại nói một câu như vậy, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Ông ấy bị bệnh thì liên quan đến tôi?”

“Không biết mời bác sĩ đến xem cho ông ấy à?”

“Văn Lạc,” Ninh Uyển Quân nghẹn ngào, “Tôi cầu xin cô, đến thăm ông ấy đi,”

“Xem như tôi cầu xin cô.”

Nghe thấy Ninh Uyển Quân nói trong tiếng nấc, VănLạc cảm thấy không thể tin được, không hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đang khóc cái gì, chẳng lẽ Ninh Minh Quyết bị bệnh nan y sao.

“Ông ấy bị bệnh gì?” thế Văn Lạc hỏi.

Mũi của Ninh Uyển Quân đặc biệt nghẹt, khịt mũi một cái rồi nói: “Gần đây ông ấy không ăn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 uống mấy, cả người gầy đi rõ, hôm nay còn ngất xỉu…”

“Văn Lạc,đến thăm ông ấy đi, lẽ ông ấy sẽ khỏe lại.” “…”
Không ngờ khả năng chịu đựng áp lực của Ninh Minh Quyết lại yếu như vậy. Văn Lạc nghĩ đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện lần trước của Tiêu Vân Tôn Diệp Văn, Ninh Minh Quyết kiêu ngạo cả đời, cao quý cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời, xảy ra chuyện xấu trong nhà như vậy, lẽ ông ta không thể chấp nhận được, nhưng cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đến mức như thế chứ.

“Tôi không năng lực lớn như vậy đâu, trước đây người ông ấy ghét nhất chính là nhìn thấy tôi,” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc đáp lại câu này.

Bởi vì Ninh Uyển Quân nói đến thăm Ninh Minh Quyết, lẽ ông ta sẽ khỏe lại.

Sao thể.

“Đó trước đây,” không biết sao, giọng của Ninh Uyển Quân đầu dây bên kia lại trở nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngập ngừng, dường như đã khóc nấc lên, còn
khóc đến run rẩy, “Văn Lạc, cầu xin cô, đến thăm ông ấy đi.” “Tôi chưa bao giờ cầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xin ai, đây lần đầu tiên.”
“Làm ơn đi, được không?”

VănLạc cau mày, vẫn không muốn quá nhiều liên quan đến Ninh Minh Quyết,nói: “Cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể đừng khóc được không,”

“Cô mới con gái cưng của ông ấy, bên cạnh ông ấy không phải tốt hơn sao?”

“Tôi không biết nhà đã xảy ra chuyện gì, nhưng bất kể nhà các xảy ra chuyện gì, đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không liên quan đến tôi. Ông ấy bị bệnh, tôi cũng không có trách nhiệm và nghĩa vụ phải đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm.”

“Được rồi, nói đến đây thôi, đừng khóc nữa, tôi cúp máy đây.”

Văn Lạc vừa chuẩn bị cúp máy thì nghe thấy giọng Ninh Uyển Quân gần như khản đặc, nghẹn ngào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 run rẩy: “Tôi không phải, tôi không phải… hu hu.”

“Văn Lạc, cô mới con gái duy nhất của ông ấy.” “…”

———

Trên chuyến bay từ Giang Thành trở về Minh Thành, Văn Lạc vẫn đang tiêu hóa những Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Uyển Quân đã nói.

Thế giới này dường như một vở hài kịch hoang đường.

Hay nói đúng hơn, thế giới này, những chuyện hoang đường không chỉmột.

Phải bắt đầu từ mười chín năm trước.

Khi đó, mẹ của Ninh Uyển Quân, Tiêu Vân, khi biết mình phải kết hôn liên hôn với con trai trưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà họ Ninh, Ninh Minh Quyết, đã cùng phản kháng. căn bản không muốn kết hôn với Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Quyết,lúc đó, đang một mối tình mật với siêu sao ca nhạc Vạn Đều. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Vạn Đều quá nổi tiếng, mỗi khi tin đồn tình cảm sẽ bị chú ý rất nhiều. Để bảo vệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả hai, họ đã giữ kín mối tình này. Khi đó gần như không ai biết về chuyện tình của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu Vân Vạn Đều. Nhưng để từ chối cuộc hôn nhân, đã nói chuyện mình yêu Vạn Đều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với cha mẹ, nhưng cha mẹ bà vẫn kiên quyết muốn bà kết hôn với Ninh Minh Quyết. Bởi© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vạn Đều là siêu sao ca nhạc, nhưng tuổi tác lớn hơn Tiêu Vân quá nhiều, đã từng một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đời vợ. Hơn nữa, thân phận ngôi sao của ông không hề lợi cho nhà họ Tiêu. Cha mẹ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Tiêu Vân coi thường thân phận ca sĩ của Vạn Đều, người họ nhắm đến chính Ninh Minh Quyết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tiêu Vân gấp gáp bỏ trốn ra nước ngoài, bằng mọi giá muốn trốn tránh cuộc hôn nhân này.

Nhưng không ai ngờ được,chân trước vừa đến New Zealand, chân sau Vạn Đều đã lên máy bay đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 New Zealand. Trên đường đi, chiếc máy bay ông ngồi đã gặp tai nạn. Khi đó máy bay gặp bão © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn, cuối cùng không chống chọi được với thời tiết khắc nghiệt, rơi thẳng xuống Thái Bình Dương.

Cuối cùng đến thi thể cũng không tìm thấy.

Nhưng một tháng sau, Tiêu Vân phát hiệnđã mang thai.

không tiếp tục chán nản nữa, cảm thấy đứa trẻ trong bụng món quàông trời ban tặng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho mình, cũng tín hiệu tình yêuVạn Đều để lại.

quyết định về nước hoàn thành hôn ước với Ninh Minh Quyết, sinh ra đứa trẻ trong bụng, để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 conđược bình an, thuận lợi lo vô nghĩ lớn lên.

Cho nên, Ninh Uyển Quân cũng không phải máu mủ của Ninh Minh Quyết, con của thiên vương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhạc rock Vạn Đều, người đã từng nổi tiếng một thời đã qua đời…

“Có phải rất kinh ngạc không? Rất cẩu huyết, rất hoang đường đúng không?” Trong điện thoại, Ninh Uyển Quân hỏi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc.

Kể xong chuyện của mẹ mình, cảm xúc của Ninh Uyển Quânchút muốn sụp đổ.

Câu chuyện này liên quan đếnta, nhưng ta càng kể, càng hy vọng đây chỉ một cuốn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiểu thuyết nào đó.

Chuyện cẩu huyết như vậy, không thể nào xảy ra trên người ta được.

Nhưng Ninh Minh Quyết đã đi làm xét nghiệm ADN, kết quả xét nghiệm ADN không thể lừa dối được ai. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

ta cũng nhớ hình ảnh Ninh Minh Quyết siết cổ Tiêu Vân ngày hôm đó.

lẽ cả đời này cũng không thể quên được.

Khoảnh khắc đó ta cảm thấy mẹ mình thật giỏi ngụy trang. Trong mắt ta, luôn người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao quý, tao nhã, tài hoa, lại dịu dàng, hiểu biết lễ nghĩa. Nhưng ngày hôm đó, lại xấu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xí, lại bất kham đến vậy.

Hóa ra đã lừa dối Ninh Minh Quyết lâu như vậy, cũng lừa dối ta lâu như vậy.

Nhưng Ninh Minh Quyết cách hận bà, còn ta thì không.

Nếu không phải Tiêu Vân lừa dối Ninh Minh Quyết, mười mấy năm nay, ta sẽ không được một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc sống tốt đẹp như vậy.

Cơm ăn áo mặc không lo, lại không thiếu sự cưng chiều của ba mẹ.

“Nhưng mà, Văn Vũ Lạc, nhiều năm như vậy, chắc cảm thấy tôi rất hạnh phúc đúng không?” Ninh Uyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quân mặc cho nước mắt rơi xuống, ngây ngốc cười một tiếng,

“Chẳng phải vậy sao?”

“Tôi cũng đã cảm thấy mình hạnh phúc và may mắn hơnrất nhiều. Tôi còn từng thương hại cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm thấy thật thảm hại, một người mẹ như vậy, ba lại ghét bỏ, chán ghétnhư © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế.”

“Nhưng mà, biết không? Tôi cũng đã từng ghen tị với cô,” “Thực ra, làm con gái của ba, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không hoàn toàn hạnh phúc,”

“Bởi lúc sinh tôi mẹ tôi suýt nữa thì khó sinh, năm tôi ba tuổi, lại ngã sảy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thai một đứa trẻ nữa, lần đó mất đi khả năng sinh sản. Ba và mẹ tôi không thêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con. Tôi đứa con duy nhất của ba, ông rất yêu thương tôi đồng thời, yêu cầu đối với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi lại rất cao. Tôi thích ca hát, ông không cho tôi học. Tôi muốn giống như mẹ trở thành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà thiết kế, ông cũng không cho. Ông chỉ cho phép tôi học tài chính, nói sau này gia nghiệp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà họ Ninh phải giao vào tay tôi. Sau này đối tượng kết hôn, ông cũng đã định sẵn cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tôi.”

“Nói như vậy, bây giờ, phải tôi đã thể được giải thoát rồi không…”

Ninh Uyển Quân nói rồi lại khóc lên, “Hu hu, Văn Vũ Lạc, bây giờ mớingười con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 duy nhất của ông ấy, tôi không phải,”

“Tôi không phải…”

Ngày hôm đó Ninh Uyển Quân đã khóc rất lâu rất lâu. Hai người họ ngoài đời thực chưa từng nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chuyện với nhau nhiều, vậy mà ngày hôm đó đã gọi điện thoại gần hai tiếng đồng hồ.

Phần lớn thời gian Văn Lạc chỉ làm một người lắng nghe, căn bản không biết phải đáp lại thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào.

Cuộc điện thoại đó kết thúc, cảm xúc trong lòng cũng chỉ gói gọn trong hai chữ “hoang đường”.

Không cách nào dùng lời nói để hình dung.

Trước khi cúp máy, Ninh Uyển Quân lại cầu xin đi gặp Ninh Minh Quyết.

Giọng ta khàn đặc, cầu xin rất nhiều lần.

chỉ thể đồng ý.

Khi máy bay hạ cánh, Văn Lạc nhận được một cuộc gọi từ số lạ mới. nhấc máy, lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này người gọi đến là Ninh Minh Quyết.

“Tiểu Lạc, con sẽ đến chứ? Quân Quân đã nói với ba rồi.” Ninh Minh Quyết nói trong điện thoại.

Giọng ông ta còn khàn hơn cả Ninh Uyển Quân, lại yếu ớt, lực. Giọng nói này khiến Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc không thể hình dung ra được hình ảnh nào trong đầu.

Trong mắt cô, Ninh Minh Quyết trước nay luôn dáng vẻ cao ngạo, lạnh lùng.

Trước đây ông ta đến nhìn cũng thấy chán ghét, bây giờ lại tha thiết muốn gặp cô.

Văn Lạc rất không thích cảm giác này, cau mày, thà rằng Ninh Minh Quyết cứ mãi cao ngạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy.

Như vậy cũng thể tiếp tục đối đầu với ông ta, hoặccố ý chọc giận ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến dậm chân.

“Ừ.” Văn Lạc nhàn nhạt đáp một tiếng.

Đã đồng ý với Ninh Uyển Quân, sẽ giữ lời hứa.

Ninh Minh Quyết nhận được câu trả lời của cô, lòng nhẹ nhõm hẳn, nói: “Được, ba đợi con đến, Tiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc.”

Cúp điện thoại với Ninh Minh Quyết, Văn Lạc giơ tay xoa xoa giữa hai hàng lông mày.

Từ Vân Khoát nhìn cô, xoa đầu cô, giọng nói ấm áp: “Anh đi cùng em.”

———–

Chiều hôm đó, lần đầu tiên Văn Vũ Lạc đến nhà họ Ninh.

Chưa từng nghĩ sẽ đến đây. Khi còn nhỏ khao khát một người ba, hy vọng Ninh Minh Quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thể nhận cô, nhưng cũng không dám hy vọng xa vời sẽ được đến nhà họ Ninh.

Đúng, hy vọng xa vời.

Lúc đó, được nói thêm với Ninh Minh Quyết một lời cũng hy vọng xa vời.

Bây giờ lớn rồi, rất nhiều suy nghĩ đã trở thành quá khứ.

Ninh Minh Quyết quả thực bị bệnh, mấy ngày không đến công ty, vẫn luôn nhà tĩnh dưỡng.

Giờ phút này ông ta đang trong phòng ngủ của mình.

Sau khi Văn Vũ Lạc Từ Vân Khoát đến, ông ta ngồi trên xe lăn, được giúp việc nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Ninh đẩy ra.

Trong nhà dường như chỉ Ninh Minh Quyết, những người khácngười làm ông ta thuê, Tiêu Vân© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh Uyển Quân cũng không đây.

Thấy Văn Lạc, ánh mắt Ninh Minh Quyết chút ngơ ngẩn, ông ta nhìn chằm chằm rất lâu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không biết cảm xúc trong lòng đang trào dâng như thế nào. Ông ta đột nhiên nắm chặt tay vịn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe lăn,mặt hơi hơi run rẩy.

“Ông chủ…” giúp việc đứng bên cạnh thấy ông ta khác thường, theo bản năng cúi người định hỏi.

Bị Ninh Minh Quyết ngắt lời, ông ta nói: “Tôi không sao.” “Mọi người ra ngoài hết đi, tôi chuyện © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn nói với con bé.”
“Vâng, ông chủ.” Đám người làm không dám nói nhiều, xoay người rời khỏi phòng khách tầng một.

Người làm đã đi, chỉ còn lại ba người.

Ninh Minh Quyết nhìn Từ Vân Khoát, dường như cảm thấy anh người ngoài, cũng muốn anh ra ngoài.

Từ Vân Khoát nhận ra cảm xúc của Ninh Minh Quyết, lần này anh không chọn tiếp tục ở lại cùng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc. Anh ôm vai cô, nói: “Hai người nói chuyện riêng đi, anh bên ngoài đợi em, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cưng.”

Mặc VănLạc đã kể hết mọi chuyện cho anh nghe, anh cũng cảm thấy mình không cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tránh mặt. Nhưng Ninh Minh Quyết sao cũng trưởng bối, cần một chút thể diện.

Anh đây, Ninh Minh Quyết lẽ cũng không tiện nói những lời trong lòng với VănLạc.

Văn Lạc định nói không cần, nhưng Từ Vân Khoát đã véocô, nhấc chân đi ra ngoài rồi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không cản anh nữa.

Đợi Từ Vân Khoát cũng ra ngoài, Ninh Minh Quyết mới từ từ mở miệng: “Lạc Lạc, đã lâu không gặp.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đúng là rất lâu, từ lần trước xuất viện.

Nhưng, muốn nói rằng họ không cần thiết phải gặp nhau. “Là Ninh Uyển Quân bảo tôi đến.” Văn Vũ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc nói.
Nhắc đến “Ninh Uyển Quân”, gân xanh trên thái dương Ninh Minh Quyết nổi lên, ông ta lại một lần nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nắm chặt tay vịn xe lăn.

Ngực ông ta dường như không thoải mái, ông ta giơ tay ôm lấy ngực. Văn Lạc cau mày, khó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chịu hỏi: “Ông không sao chứ?”
“Có thể lại đây được không? Lạc Lạc.” Ninh Minh Quyết như đang cầu xin cô, giọng nói chút run © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rẩy.

Văn Lạc thật sự rất không quen với dáng vẻ yếu đuối này của ông ta. Do dự một chút, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới đi đến trước mặt ông, Ninh Minh Quyết đột nhiên nắm lấy tay cô: “Lạc Lạc ——”

“Con, con,” ông ta dường như chút không thở nổi, lại như khó thở, “Con mớicon gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của ba.”

Đôi mắt ông ta đỏ hoe, mặt run rẩy.

Văn Lạc cùng khó chịu, véo đầu ngón tay mình.

“Tôi không phải.” nói.

Ninh Minh Quyết ngẩng đầu nhìn cô, bàn tay nắm lấy tay đang run rẩy.

“Con là.”

“Quân, Quân Quân con bé…” Ninh Minh Quyết nghiến chặt răng, một lúc lâu mới tìm lại được sức lực để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói tiếp, “Nó thực ra không phải là máu mủ của ta.”

“Là của người khác.”

Câu nói sau cùng nghe thật thê lương. Mười chín năm.
Suốt mười chín năm.

Tiêu Vân đã lừa dối ông ta mười chín năm.

Mấy năm nay, ông ta đối xử tốt với người phụ nữ đó như vậy. Năm đó ta sảy thai, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mất đi khả năng sinh sản, ông ta chấp nhận, ông ta vẫn không tìm người phụ nữ khác bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngoài để sinh con cho mình. Bởi vì từ trước đến nay, điều ông ta căm ghét nhất chính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con riêng, con của ông ta phải danh chính ngôn thuận.

Nhưng Tiêu Vân lại cho ông ta một nhát dao đau đớn nhất. Còn đáng hận hơn cả Văn Trúc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Mấy ngày nay hễ nhắm mắt lại, cảnh tượng Ninh Uyển Quân sinh ra lại như một cơn ác mộng.

“Là một công chúa nhỏ bụ bẫm ông chủ ạ, tuy sinh non hai tháng nhưng thể rất khỏe mạnh.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Trông giống phu nhân, đôi mắt long lanh, sau này chắc chắn rất thông minh.”

Đến cả bácbệnh viện cũng bị mua chuộc, cùng nhau lừa dối ông ta. Sự độc ác của Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân, thậm chí còn hơn Văn Tú Trúc gấp trăm lần.
“Tôi biết, Ninh Uyển Quân đã kể hết cho tôi rồi,” VănLạc nhàn nhạt nói. thể dường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như theo bản năng không thể chấp nhận sự đụng chạm của Ninh Minh Quyết, bóng ma năm tám tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn còn đó. nhíu mày nói: “Ông buông tôi ra.”

Ninh Minh Quyết cau mày, cười khổ một tiếng: “Chán ghét ba đến vậy sao? Lạc Lạc.”

“Tha thứ cho ba được không?”

“Mấy năm nay, ba đã lỗi với con. Con cho ba hội đắp được không?”

Những lời này làm Văn Lạc rất bực bội. nói: “Ông buông ra.”
Ninh Minh Quyết chỉ thể buông ra trước.

Ánh mắt Văn Lạc hướng về phía Ninh Minh Quyết, lần đầu tiên cô nhìn ông ta một cách nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túckhoảng cách gần.

Ông ta bây giờ một người bệnh, cũng không muốn nói lời kích động ông ta.

Cố gắng bình ổn tâm trạng, bình tĩnh nói: “Ông không lỗi gì cả.”

nhìn Ninh Minh Quyết, tiếp tục nói: “Năm đó mẹ tôi sinh tôi ra, đã nhận được tiền trợ cấp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 từ ông, một khoản tiền rất lớn. Mặc số tiền đó dùng cho tôi không được bao nhiêu, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đúng là ông đã đưa cho mẹ tôi. Nếu nói có lỗi, đáng lẽ mẹ tôi mới người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lỗi với tôi nhiều hơn, ấy sinh tôi ra nhưng lại không tận tâm nuôi dưỡng.”

“Còn tôi chán ghét ông, chẳng qua là vì ông đã chán ghét tôi trước.” “Không một ai thích một người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chán ghét hay khinh bỉ mình cả.” “Tôi cũng vậy.”
“Tôi căm ghét thành kiến của ông, cũng chán ghét ánh mắt ông nhìn tôi.”

Văn Lạc nhìn thẳng vào Ninh Minh Quyết, nói ra những lời trong lòng mình.

Môi Ninh Minh Quyết mấp máy, ngây người một lúc lâu. “Ba sai rồi, Lạc Lạc.”
“Xin lỗi con, tha thứ cho ba nhé, được không?”

Văn Lạc im lặng.

Ninh Minh Quyết nói: “Bây giờ ba đã phải chịu sự trừng phạt, ông trời đã giáng cho ba một đòn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như vậy.”

Ngực người đàn ông lại bắt đầu đau như dao cắt, ông ta giơ tay ôm lấy, giọng nói nghẹn ngào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khàn đặc: “Quân Quânkhông phải huyết mạch của ba.”

“Sau này, Ninh thị không thể giao vào tayđược.” “Bây giờ, con người thừa kế duy nhất.”
“Tôi không hiếm lạ gì,” Văn Vũ Lạc lạnh lùng nói, còn đưa ra một gợi ý cho Ninh Minh Quyết: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Ngài bây giờ vẫn chưa già, hoàn toàn thể ly hôn với Tiêu Vân rồi tái hôn, để người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vợ thứ hai sinh cho ngài một người thừa kế.”

Ninh Minh Quyết lặng lẽ nhìn người trước mắt, kinh ngạc trước những lờinói.

Đứa trẻ Văn Lạc này, rốt cuộc biết Ninh thị bao nhiêu sản nghiệp, gia nghiệp nhà họ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh huy hoàng đến mức nào không.

Đây nghiệp do tổ tiên để lại,ông ta đã phải mất mười mấy năm mới nắm chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được trong tay.

Vậy lại không thèm đoái hoài. Đúng khí phách.
“Một ngày nào đó con sẽ chấp nhận,” Ninh Minh Quyết trầm giọng nói.

Văn Lạc không muốn nói nhiều với ông ta, quả thực không hềhứng thú với tài sản © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của Ninh thị. xoay người chuẩn bị rời đi, Ninh Minh Quyết nói: “Nhẫn tâm đến vậy sao? Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc.”

“Có thể gọi ba một tiếng ba rồi hãy đi được không?” “Không làm được.” Văn Lạc đáp.
Ninh Minh Quyết suýt nữa thì thổ huyết, ông ta nắm chặt tay vịn xe lăn, gân xanh trên mu bàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay nổi lên từng đường.

“Được rồi.” Chỉ thể đáp lại như vậy.

Ông ta nhìn Văn Lạc rời đi, không một lần quay đầu lại. Trong lòng lại cười khổ thành tiếng. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Xét về tính cách, Văn Lạc thật sự rất giống ông ta. sự kiêu ngạo.
Hay sự lạnh nhạt.

Lúc đó, ông ta đã đuổi tám tuổi đi. Dường như cũng tuyệt tình như vậy.
Sau đó một thời gian rất dài, Ninh Minh Quyết luôn ngẩn ngơ suy nghĩ.

Nếu lúc trước khi chiếc thùng carton được đưa đến văn phòng ông, ông mở ra thấy bên trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một gái trắng trẻo, bụ bẫm.

Nếu thể mềm lòng hơn một chút, giữ đứa bé này lại bên mình nuôi nấng.
Bây giờ mọi chuyện có phải sẽ không hoang đường như vậy không. Cũng sẽ không như vậy, nước đổ khó hốt.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 70 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc