GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 69

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trong ý thức hỗn loạn, Văn Vũ Lạc cảm thấy cô đang trải qua một giấc mơ thật dài.

Trong một gái bị nhốt trong một thùng carton, sắp không thở nổi. Cô được đưa đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt một người đàn ông mặc vest đi giày da, chiếc cổ non nớt bị ông ta siết chặt, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đứa bé dường như sắp chết.

Sau đó, lớn lên, năm tám tuổi, lại một lần nữa nhìn thấy người đàn ông đó. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ôm chặt lấy chân ông ta, gọi ông ta ba, nhưng lại bị mấy người lôi ra trong ánh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mắt chán ghét, ghê tởm của ông.

“Tao không phải ba của mày.”

“Nhớ kỹ, tao vĩnh viễn không thểba của mày.” “Từ đâu đến thì cút về đó cho tao.”
Như thể bị một chậu nước lạnh dội từ đầu xuống chân, toàn thân lạnh ngắt. ràng rất nóng, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất nhiều ngọn lửa vây quanh cô, sắp thiêu rụi chiếc váy của cô, nhưng tại sao lại lạnh đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thế.

Văn Lạc bị mắc kẹt trong giấc mơ, mãi không thể kéo ý thức của mình trở về. Cho đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi cuối cùng tỉnh lại, toàn thânướt đẫm mồ hôi. Mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay thế mùi khói ám ảnhtrong mơ.

Cả hai mùi đều không dễ chịu, nhưng mùi thuốc sát trùng lại mang đến cảm giác an toàn.

Khi mở mắt ra, trên đầu một bóng đèn huỳnh quang, khiến người ta cảm thấy choáng váng, đầu hơi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ong ong. Mũimiệng đang đeo mặt nạ oxy. Tầm mắt di chuyển, thấy một bóng người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang ngồi canh bên giường.

Người đàn ông vóc dáng cao lớn, ngồi trên một chiếc ghế bên giường. Đường nét xương hàm của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ràng, yết hầu trên cổ nhô ra. Khi tỉnh lại, khuôn mặt trầm lặng của anh mới© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thêm chút thần sắc, anh cúi đầu xuống nhìn cô.

Văn Lạc đảo mắt, bắt gặp ánh nhìn đen láy của Từ Vân Khoát.

“Tỉnh rồi à, cưng.” Giọng người đàn ông vô cùng khàn, anh siết chặt năm ngón tay thon dài đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nắm trong lòng bàn tay mình.

gái nhỏ cuối cùng cũng đã tỉnh.

Nếu cô cứ tiếp tục hônnhư vậy, không khác gì lấy mạng anh.

Văn Lạc nắm lại tay anh một chút, hỏi: “Đây bệnh viện ạ?” Giọng chút yếu ớt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Từ Vân Khoát đáp: “Ừm.”

Văn Lạc chút muốn ngồi dậy. Thấy vậy, Từ Vân Khoát đứng lên đỡngồi dậy, cũng nhìn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một cách kỹ lưỡng rồi nhấn chuông gọi đầu giường.

Không lâu sau, một bácnam lớn tuổi cùng hai y bước vào phòng bệnh. Vị bác này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 họ Chu. Bác Chu lật mắt của Văn Lạc lên xem, cũng để hai y đo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 huyết áp nhịp tim cho cô. Sau khi kiểm tra, các chỉ số bình thường, nhưng vẫn cần phải © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy máu xét nghiệm lại một lần nữa.

Trước đó Văn Vũ Lạc đã hít phải một lượng lớn khí carbon monoxide, dẫn đến tình trạng thiếu oxy trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 các gây ra một số tổn thương não, cần phải chú ý theo dõi sức khỏe trong thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian tới.

Lúc lấy máu, đầu VănLạc dựa vào lòng Từ Vân Khoát, cổ tay phải của cô bị buộc garo, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 y lấy máu từ mu bàn tay cô.

Bàn tay này bảy tiếng trước đã bị lấy máu một lần, tay kia của cách đây không lâu lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vừa truyền dịch. Bây giờ lại là tay phải bị chích, mu bàn tay vốn mềm mại, trắng nõn, lúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này lạithêm một vết kim, trong khi vết kim trước đó còn chưa lành hẳn.

Khi garo được tháo ra, cổ tay mềm mại của cô cũng có thêm một vệt hằn.

Từ Vân Khoát cúi mắt nhìn, trong lòng đau xót không nói nên lời, hai hàng lông mày nhíu chặt.

Lông mi Văn Lạc khẽ chớp, liếc thấy cánh tay phải của Từ Vân Khoát đang quấn băng gạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trắng thì sững người, rời khỏi lòng anh.

Trước đó đầu vẫn còn hơi choáng, lại vừa mới tỉnh lại, mọi phản ứng chút chậm chạp. Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờmới phát hiện ra cánh tay Từ Vân Khoát bị thương.

giơ tay nhẹ nhàng nắm lấy một đốt ngón tay phải của anh, nhíu mày nói: “Anh bị thương rồi.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

nhớ người lao vào biển lửa cứu mình chính là Từ Vân Khoát. Mặclúc đó thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rất khó chịu, hấp không thông, đầu óc cứ không ngừng chìm xuống, như sắp rơi vào một vực © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳm tối tăm, nhưng vòng tay của anh quá đỗi quen thuộc.

Cũng chưa ai từng ôm như vậy.

Hơn nữa lúc đócòn nghe thấy anh nói với mình. “Anh đây rồi, đừng sợ.”
Người không màng tính mạng mà lao vào biển lửa cứu cô, cũng chỉ có Từ Vân Khoát mới làm được. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Không sao,” Từ Vân Khoát thấy gương mặt đầy lo lắng, anh xoa xoa sau gáy cô, “Vết thương nhỏ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thôi.”

So với việc cô gái nhỏ suýt nữa bị biển lửa nuốt chửng, chút vết thương này của anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gì. cánh tay bị bỏng đến tàn phế, lúc đó anh cũng sẽ lao vào.

“Những chỗ khác thì sao? bị thương không?” Bây giờ trạng thái của Văn Lạc đã tốt hơn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút, cô ngồi thẳng dậy, nhìn Từ Vân Khoát từ trên xuống dưới, không thể nào không lo lắng.

Lúc này bác sĩ Chu hai y đã ra ngoài. Từ Vân Khoát cúi đầu xuống: “Thật sự không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao,”

“Nhưng mà, nếu em không yên tâm, thể kiểm tra kỹ càng một lần.” Văn Lạc nhìn anh: “Thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự chỉtay bị thương thôi ạ?”
Lửa lúc đó lớn như vậy, bây giờ nghĩ lại, Văn Lạc vẫn còn cảm thấy sợ hãi. Rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể Từ Vân Khoát còn bị bỏng những chỗ khác, chỉ sợ lo lắng nên không cho © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết. sao quần áo che giấu, những chỗ khác có bị bỏng hay không cũng không biết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được.

“Không, còn một chỗ nữa bị bỏng.” Từ Vân Khoát véo cô, nhìn chằm chằm vào đôi môi vẫn chưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hoàn toàn hồng hào trở lại của cô.

Nhưng vẫn đẹp như vậy.

“Chỗ nào ạ?” Văn Lạc hỏi.

Từ Vân Khoát nắm tayđặt xuống vùng bụng dưới, nhướng mày: “Chỗ này.”

“…”

VănLạc ngây ra, lông mi cũng run rẩy.

Từ Vân Khoát còn định trêu thêm một lúc nữa, nhưng lại không nỡ, căn bản không đành lòng. Anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vội nói: “Không, anh đùa với em thôi.”

“Chỗ này không sao đâu.” “…”
“Sao anh còn tâm trạng đùa giỡn vậy?” Văn Lạc c.ắn môi d.ưới, không kìm được đưa tay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đánh anh một cái. Từ Vân Khoát bắt lấy tay cô, áp lên mình: “Anh sai rồi, bé cưng.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Đừng đánh, việc này tốn sức lắm, em vừa mới tỉnh lại, đừng kích
động.” Từ Vân Khoát cũng cảm thấy trò đùa này của mình hơi quá, rất khốn nạn, anh liền dỗ dành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc.

Lông mi Văn Lạc vẫn còn hơi run rẩy, suy nghĩ một chút rồi nói: “Hay là, em vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên xem một chút đi, lỡ như anh không phải nói đùa…”

“…”

Đến lượt Từ Vân Khoát không biết phải đối phó với cô thế nào. Anh cúi đầu hôn một cái: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Thật sự là nói đùa, lừa em anh cún con.”

“Em muốn kiểm tra.” Văn Vũ Lạc kiên trì. “…”
Thấy gương mặt vẫn còn trắng bệch, dường như nếu không tự mình kiểm tra một lần sẽ không yên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tâm. Từ Vân Khoát thật sự đã tự đào cho

mình một cái hố lớn.

Một bầu không gian tĩnh lặng.

“Được rồi, vậy thì,” Từ Vân Khoát nhìn cô, “Anh cởi ra cho em kiểm tra nhé?”

Gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp của Văn Lạc trông rất nghiêm túc, gật đầu.

Yết hầu của Từ Vân Khoát khẽ trượt xuống. Anh chỉ thể chiều theo ý cô, xoa mặt rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói: “Đợi anh đi khóa trái cửa phòng bệnh trước đã.”

Phòng của Văn Lạc phòng đơn, không bệnh nhân khác, yêu cầu này cũng không khó để đáp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ứng.

Chủ yếu là, bây giờ nếu không xem,sẽ nghi ngờ lo sợ.

Sau khi khóa trái cửa phòng, Từ Vân Khoát quay lại bên giường bệnh, vẻ mặt góc cạnh không thể nói © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự nhiên cho lắm. Hoàn toànđang chiều theo yêu cầu của Văn Lạc, anh c.ởi qu.ần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước mặt cô.

Chỗ đó VănLạc sớm đã xem qua rất nhiều lần, bây giờ xem cũng không phảiý đồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không đứng đắn, mà là thật sự sợ anh bị bỏng đó. Đợi Từ Vân Khoát c.ởi qu.ần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xuống,cúi đầu kiểm tra một cách nghiêm túc.

“…”

Từ Vân Khoát thật sự đã lừa cô… Chỗ đó của anh căn bản không vấn đề gì, vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dáng vẻ bình thường…

Trong lòng vừa thở phào nhẹ nhõm, gương mặt vành tai mới bắt đầu đỏ ửng lên. Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc mím môi quay mặt đi: “Kiểm tra xong rồi, anh mặc lại đi.”

Từ Vân Khoát nhìn chằm chằm vào gương mặt đỏ bừng của cô, khẽ
“ừm” một tiếng. Nói thật, lúc này anh cũng không dễ chịu cho lắm. Ai ngờ quần còn chưa kịp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kéo lên hẳn, cửa phòng bệnh đã bị người từ bên ngoài đẩy ra.

Tình huống sau đó cùng xấu hổ và lúng túng. Từ Vân Khoát vội vàng kéo quần lên, y © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bên ngoài cũng chết sững, nhưng rồi lại tỏ ra khá bình tĩnh, làm như không thấy gì, điềm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhiên nói: “Xin lỗi, quên
cửa.”

“Đúng rồi, còn nữa, cửa phòng bệnh này… hỏng rồi, không khóa trái được.”

“…”

“…”

Cả Từ Vân Khoát VănLạc im lặng, sắc mặt không thể dùng lời nào để miêu tả.

Y vào để lấy bệnh án của Văn Lạc, lúc nãy vào kiểm tra đã để quên đây. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Sau khi lấy xong, trước khi ra ngoài, ấy không kìm được nhắc nhở Từ Vân Khoát: “Cái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đó, nghe nói bệnh nhân vừa mới tỉnh lại sau hôn mê, có nhu cầu thì vẫn nên cố © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gắng nhịn một chút. Phải nói là, trong vòng 3 ngày đều phải nhịn, bệnh nhân cần thời gian © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hồi phục.”

“…”

Sắc mặt Từ Vân Khoát cùng đen tối, nhưng không thể cãi lại y tá. Anh khẽ “à” một tiếng: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Tôi biết rồi.”

y tá không nhịn được liếc anh một cái, rồi lại liếc Văn Vũ Lạc một cái, dường như © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 muốn nói thêm đó nhưng lại nuốt lời vào bụng, im lặng rời khỏi phòng bệnh. Lúc rời đi, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh mắt y còn dừng lại trên người Văn Vũ Lạc.

Đúng một thật xinh đẹp, dáng người lại còn rất đẹp nữa.lúc này đang ốm yếu, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẫn xinh đẹp như vậy. Nhưng người ta vừa mới tỉnh lại đã không kiểm soát được nửa người dưới © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mình, đúng là cầm thú.

Mấy cô y tá thực ra đã bàn tán riêng về Từ Vân Khoát. lúc Văn Lạc được đưa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đến bệnh viện, cánh tay phải của người đàn ông bị bỏng nặng, nhưng anh lại không tỏ ra đau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đớn một chút nào, trong mắt chỉ có người bạn gái đang hôn mê. Đợi bác cho câu trả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời chắc chắn rằng bạn gái anh sẽ không sao, anh mới đi xửvết bỏng. Hơn nữa,© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái hôn liền mấy tiếng đồng hồ, anh đãbên cạnh suốt, không rời giường bệnh một khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào, đến nhà vệ sinh cũng không đi,bản thân anh cũng bị thương.

Các vốn khen anh, cho rằng anh một người bạn trai tuyệt vời, kết quả…

Nhưng nghĩ lại, độ tuổi sung sức này, có lẽ cũng có thể hiểu được? y nghĩ ngợi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi đóng cửa phòng bệnh lại cho hai người.
“…”

Văn Lạc c.ắn môi d.ưới, cảm thấy Từ Vân Khoát thật oan uổng, cô nằng nặc đòi anh c.ởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 qu.ần ra chokiểm tra…

Từ Vân Khoát đã bước tới, ôm vào lòng: “Nghĩ thế?” “Cảm thấy anh bị oan,” Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên tiếng.
Từ Vân Khoát cười một tiếng. Đúngrất oan, nhưngdo anh đùa trước nên mới gây ra hiểu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lầm lớn như vậy. Nhưng chuyện này cũng không đáng để bận tâm, y tá nghĩ thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nào căn bản anh thấy không quan trọng. Anh véo véoVăn Lạc: “Không sao đâu.”

“Thế nào, bây giờ yên tâm rồi chứ?”

“Người đàn ông của em không sao cả, chỗ nào cũng không sao, chỉ cánh tay phải bị thương một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chút thôi.” Anh vỗ về lưng cô, cằm tựa lên đ.ỉnh đầu Văn Lạc, dường như đang tận hưởng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cảm giác được ôm cô.

Chỉ trải qua sinh tử, lẽ mới hiểu được khoảnh khắc này quý giá đến nhường nào đáng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để biết ơn ra sao.

Trận hỏa hoạn đó thật kinh hoàng, nhưng gái của anh vẫn bình an vô sự.

Anh suýt nữa thì đã đến muộn.

“Vâng, em yên tâm rồi.” Văn Lạc cong môi dưới, “Nhưng mà, cánh tay anh không nghiêm trọng chứ? Bây © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 giờ đau không?”

Từ Vân Khoát nhếch môi: “Khôngcảm giác gì.” Lời này không giả, anh chỉ mải lo cho cô © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gái nhỏ.
Lúc này dù sao cũng đã băng bó, càng không cảm giác gì.

Văn Lạc đưa tay lên ôm lấy eo anh, không kìm được lời trong lòng, lẩm bẩm một câu: “May © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh.”

nghĩ ông trời đã đưa Từ Vân Khoát đến cho cô, hoặc do bà ngoại đã cầu xin © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ông trời phái đến cho cô.

Hôm nay nếu không phải anh lao vào, bây giờ lẽ cô đã chết trong biển lửa.

Từ Vân Khoát không nói gì, anh nâng mặt cô lên khỏi lồng ngực mình, cúi đầu hôn xuống. Khoảnh khắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 này anh chỉ muốn hôn cô, đặc biệt muốn hôn cô.

Lông mi Văn Lạc run rẩy, ngẩng đầu đáp lại nụ hôn của anh.

Nhưng lúc này thể vẫn còn rất yếu, bị Từ Vân Khoát hôn một lúc hấp đã không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn thông suốt. Từ Vân Khoát vội dừng lại, véo cô: “Có biết bây giờ mấy giờ không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Hửm?” Văn Lạc thực ra vẫn chưa biết mình đã hôn mê bao lâu, hỏi: “Mấy giờ rồi ạ?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Bốn rưỡi sáng.” Từ Vân Khoát hôn lên ch.óp m.ũi tròn xinh của cô, “Em hôn mê bảy tiếng đồng hồ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 mới tỉnh lại.”

“…”

Lâu như vậy.

Vậy bảy tiếng đồng hồ đó, Từ Vân Khoát chắc chắn đã rất lo lắng cho cô. Văn Lạc nắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấy tay áo của Từ Vân Khoát, dường như vẫn muốn hôn anh, Từ Vân Khoát xoa đầu cô: “Nghỉ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngơi đi, cưng.”

“Em vừa mới tỉnh lại, chúng ta tiết chế một chút.” Văn Lạc mím môi, nói: “Vâng ạ…”
Bản thân Từ Vân Khoát cũng đang cố nhịn, anh chỉ cúi đầu khẽ chạm lên má gái nhỏ, nói: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Nằm xuống đi, cưng.”

“Vâng.” Văn Vũ Lạc khẽ đáp, nắm lấy tay áo của Từ Vân Khoát, “Anh cũng mau đi ngủ đi.”

Từ Vân Khoát chắc chắn đã thức cả đêm để trông cô. “Được.” Từ Vân Khoát đồng ý, véo véo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cô.
Trong phòng bệnh này giường cho người nhà, quả thực thể ngủ thêm được một người. Nhưng Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát chỉ đi sắp xếp lại giường nệm chứ không ngủ thật, anh muốn đợi kết quả xét nghiệm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máu của Văn Lạc ra rồi mới ngủ, hai tiếng nữa sẽ kết quả.

Mặc đã hôn bảy tiếng đồng hồ, nhưngthể Văn Lạc vẫn còn rất yếu. Sau khi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm lại lên gối không lâu, cơn buồn ngủ ập đến, nhanh chóng thiếp đi.

Từ Vân Khoát tắt đèn huỳnh quang trong phòng bệnh, căn phòng chìm vào bóng tối, nhưng ngoài cửa sổ vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh trăng, anh vẫn thể nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say của Văn Lạc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Gương mặt nhỏ nhắn đó vẫn còn rất trắng bệch, anh cau mày.

Anh cứ ngồi như vậy cho đến 6 giờ 15 phút sáng, kết quả xét nghiệm máu rồi.

Từ Vân Khoát vừa nhận được kết quả thì nhận được cuộc gọi từ Ninh Minh Quyết.

“Lạc Lạc thế nào rồi?” Ninh Minh Quyết hỏi trong điện thoại.

Ninh Uyển Quân cũng đang điều trị bệnh viện này, nhưng suốt cả đêm, Ninh Minh Quyết không hề đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thăm Văn Lạc một lần nào.

“Chuyện này không phiền chú Ninh quan tâm, cháu sẽ chăm sóc ấy.” Từ Vân Khoát không nói nhiều, cúp © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 máy.

——-

Trưa hôm sau tỉnh lại, Văn Lạc mới nhớ ra để hỏi về nguyên nhân vụ cháy. Sau một giấc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngủ yên ổn, gương mặt không còn trắng bệch như trước, đã lại chút huyết sắc.

Nguyên nhân vụ cháy do một nam sinh dự thi sau khi hút thuốc trong phòng thay đồ đã vứt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tàn thuốc bừa bãi, làm cháy quần áo trong phòng. Lúc đó gió bên ngoài lại rất lớn, thời tiết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khô hanh nên đã bùng lên thành đám cháy lớn. Khi xe cứu hỏa đến nơi, phòng thay đồ và © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phòng hóa trang gần như đã bị thiêu rụi, chỉ còn lại những bức tường mái nhà trơ trọi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Chung Tuyết, Mộc Tử Nhiên và Hướng Lan Lan, cùng với hai cô giáo trung tâm nghệ thuật của trường © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đều đã đến bệnh viện thăm Văn Lạc. Thực ra tối hôm trước họ đã đến, nhưng Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc vẫn hôn mê bất tỉnh, đến rạng sáng vẫn chưa tỉnh lại, Từ Vân Khoát đã bảo họ về © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trường trước.

Vụ hỏa hoạn lần này xảy ra đột ngột, nói là tai nạn nhưng cũngdo con người gây ra. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 May mắn lúc đó trong phòng thay đồ không ai, còn Văn Lạc và Ninh Uyển Quân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị nhốt trong phòng hóa trang đã được

cứu ra, không thương vong về người, chỉ thiệt hại một ít tài sản, xem như may mắn lắm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 rồi.

Hơn nữa, kết quả xét nghiệm máu của Văn Lạc đã có, chỉ số carbon monoxide trong máumức © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bình thường, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó VănLạc ở lại bệnh viện quan sát ba ngày, tĩnh dưỡng ba ngày mới xuất viện. Trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thời gian này luôn Từ Vân Khoát bên cạnh chăm sóc.

Ninh Uyển Quân cũng bệnh viện này ba ngày. Ngày xuất viện, hai bên không hẹngặp.

Bên cạnh Văn Lạc Từ Vân Khoát, còn bên cạnh Ninh Uyển Quân có Ninh Minh Quyết Tiêu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân.

Dường như Ninh Minh Quyết muốn đi tới chào hỏi, nhưng con gái cưng lại đang ở bên cạnh, ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đành nhịn xuống, cũng cảm nhận được Ninh Uyển Quân đang ôm lấy cánh tay mình, không muốn ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đi qua.

Còn Văn Lạc thì không hề để tâm đến họ, được Từ Vân Khoát
khoác vai, đi thẳng ra cổng bệnh viện, đến bên chiếc xe việt màu đen của anh.

Từ Vân Khoát mặc một chiếc áo thun sẫm màu, vóc dáng cao lớn, hiên ngang. Anh mở cửa ghế phụ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho cô, Văn Lạc chui vào trong xe.

Vừa mới ngồi vào xe, một trang tin tức đã đẩy cho Văn Lạc một thông báo.

[Nam ca sĩ hàng đầu giới âm nhạc Tôn Diệp Văn bị nghi ngờ được phu nhân chủ tịch tập đoàn Ninh thị bao dưỡng.]

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 69 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc