GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 63

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Vài ngày trước khi Từ Vân Khoát đưa Văn Vũ Lạc về ăn Tết, bà cụ
Khúc Mộ Lệ đã dặn giúp việc trong nhà dọn dẹp một phòng ngủ cho cô. Chăn nệm© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả rèm cửa được thay mới tinh, bà còn cho người mua mấy chậu cây cảnh đặt trong phòng để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tăng thêm sinh khí. Tối hôm giao thừa, Văn Vũ Lạc đã lại căn phòng này.

Trong phòngphòng tắm riêng, đồ dùng vệ sinh nhân cũng được chuẩn bị đầy đủ. Văn Lạc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắm nước ấm một cách thoải mái, gội cả đầu. Vốn hai ngày mới gội đầu một lần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chứ không gội mỗi ngày, nhưng vì mai là mùng một, theo tục lệ thì mùng một không được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắm gội, nên tối nay cô làm sạch sẽ luôn.

Sấy tóc xong, mới thấy tin nhắn mà Ninh Minh Quyết gửi cho mình. [Tiểu Lạc, hôm nay giao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thừa, muốn về Yến Thành ăn Tết không?]
chưa bao giờ lưu số của ông ta, nên đó là một dãy số lạ, chỉ tin nhắn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ghi tên ông ta.

Hôm nay quá bận rộncũng quá đủ đầy. Sau khi cùng Từ Vân Khoát về nhà anh, dành © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phần lớn thời gian nói chuyện với các bậc trưởng bối. Bạn chúc Tết cũng đều gửi qua WeChat, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nên không để ý đến tin nhắn SMS.

Nhìn lại thời gian, tin nhắn này được gửi lúc hơn bốn giờ chiều. Bây giờ đã khuya, gần một rưỡi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sáng rồi, giờ này không trả lời cũng coi như một câu trả lời rồi.

Nhưng đã thấy rồi, vẫn nên hồi âm lại.

[Giờ tôi mới thấy tin nhắn. Không cần đâu ạ, Ninh tiên sinh.]

Ngày hôm nay được lấp đầy bởi quá nhiều tình yêu thương không khí náo nhiệt. Đây là lần đầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiên Văn Lạc được đón một cái Tết đông vui như vậy, do đóthấy tin nhắn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh Minh Quyết, cũng không gợn lên trong lòng quá nhiều sóng gió. Đặt điện thoại xuống, trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đầu hiện lên toànnhững hình ảnh vui vẻ bên gia đình Từ Vân Khoát hôm nay.

Dường như khi những điều hạnh phúc trở nên nhiều hơn, người ta sẽ không còn bận tâm đến những thiếu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sót và khổ đau trong quá khứ nữa.

Những thiếu sót khổ đau đó, một mức độ nào đó, cũng đã tôi luyện nên cô.

Một lọn tóc không được suôn cho lắm, Văn Vũ Lạc đang dùng lược chải lại thì nghe điện thoại rung © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lên một tiếng. cầm lên xem, tin nhắn
của Từ Vân Khoát.

[Bé cưng, đón giao thừa cùng anh không?] [Anh đang phòng khách dưới lầu.]
Văn Lạc hỏi: [Có một mình anh thôi ạ?] [Ừm.]
Trước kia khi cònvớingoại, cũng có thói quen đón giao thừa. Văn Lạc vui vẻ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồng ý: [Được ạ, em xuống ngay.]

[Không vội, em sấy tóc xong chưa?]

Trước khi đi tắm, Văn Vũ Lạc và Từ Vân Khoát đã nhắn cho nhau. Bất kể làm việc nhỏ gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cả hai sẽ nói với nhau một tiếng trên WeChat, từ khi yêu nhau đến giờ, điều đó đã trở © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thành một thói quen.

[Xong rồi ạ, em vừa sấy xong.] [Được, vậy em xuống đi.]
[Nhớ khoác thêm áo.]

Mùa đông Yến Thành hệ thống sưởi chung, trong nhà rất ấm, thực ra mặc áo cộc tay cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không sao. Nhưng Văn Lạc vẫn nghe lời Từ Vân Khoát, lấy một chiếc áo khoác mỏng từ vali © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ra. Nghĩ ngợi một lát, còn cầm theo cả mấy phong bao dày cộm, dùng áo khoác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bọc lại rồi cùng nhau ra khỏi phòng.

Đúng vậy, mấy phong bao.

Tối nay ngoài bà nội của Từ Vân Khoát ra, ông nội, bố, mẹ, bác cả, útdượng út © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh, mỗi người đều cho cô một phong bao xì.

Nhận nhiều đến mức thấy rất ngại, nhưng lại không thể từ chối.

Xuống tầng một, phòng khách quả thực chỉ một mình Từ Vân Khoát. Người đàn ông với dáng người cao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thẳng, đường nét gương mặt góc cạnh nam tính đang đứng trước bàn cúng thắp nến. Trên bàn cúng bày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biện điểm tâm, trái cây, hoa tươi kẹo.

Văn Lạc rón rén bước đến bên cạnh anh.

Không khí trong phòng khách tĩnh lặng, Từ Vân Khoát nhanh chóng nhận ra cô đã xuống. Anh quay đầu lại, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ánh mắt dừng trên người Văn Lạc.

Nói ra thật kỳ diệu.

Anh chưa bao giờ nghĩ rằng Tết năm nay mình thể dắt một gái nhỏ về nhà ăn Tết. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Cái Tết này trôi qua ý nghĩa hơn mọi năm rất nhiều.

Con người anh thực ra không quá coi trọng nghi thức, anh cảm thấy nhiều ngày lễ cũng chỉngày © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lễ thôi, ăn mừng thì chỉ thêm hoa trên gấm, không ăn mừng cũng chẳng sao. Nhưng hôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay, cùnggái nhỏ xem màn pháo hoa kia đến giờ vẫn còn khắc sâu trong tâm trí anh. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Thật thú vị.

Sau khi yêu đương, dường như rất nhiều chuyện trở nên cùng thú vị.

Thấygái nhỏ trong lòng còn đang ôm đồ, Từ Vân Khoát đặt cây tăm bạc trong tay xuống, bước © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tới véo cô: “Giấu cái trong áo thế?”

Đôi mắt màu hổ phách xinh đẹp của VănLạc đảo một vòng, hỏi anh trước: “Bà mọi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 người ngủ hết rồi ạ?”

“Ngủ rồi,” Từ Vân Khoát nói, “Trước kia thực ra toàn anh đón giao thừa, rất coi trọng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 những tục lệ cũ này, năm nào cũng phải thức. Từ khi anh lên cấp ba, nghĩ bà cũng lớn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tuổi rồi nên việc này do anh đảm nhận,cũng yên tâm giao cho anh. Giờ này chắc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ngủ say rồi.”

Càng đừng nói đến những người khác.

Sau khi Gala Chào Xuân kết thúc, người lớn tuổi đi ngủ trước. Đám trẻ con được anh dẫn đi xem © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 pháo hoa về cũng đã ngủ từ sớm.

Văn Lạc gật đầu: “Vâng.”

ôm chiếc áo trong lòng lại gần Từ Vân Khoát hơn một chút, nhỏ giọng nói: “Toàn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của mọi người cho em.”

“Nhiều lắm.”

Từ Vân Khoát nhếch môi cười: “Sao em lại mang xuống đây? Sợ để trong phòng bị người ta trộm à?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Mọi người cũng thiên vị quá, anh đến một phong cũng không có.” Thật sự một phong bao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng không có.
Từ sau khi tốt nghiệp cấp ba, Từ Vân Khoát chưa từng nhận được một phong bao nào từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trưởng bối nữa.

VănLạc cong môi: “Có thể chia cho anh một ít.”

“Thật không?” Từ Vân Khoát cảm thấy lúc này thật đáng yêu, véo một cái thật mạnh.

Da mặt Văn Vũ Lạc quá mịn màng, bị véo như vậy, trên má lập tức hằn lên một vệt đỏ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Nhưng cô không hề để tâm, đôi mắt sáng long lanh. kéo anh đến sofa ngồi xuống, lôi ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một phong bao dày nhất.

“Cái nàycủacho em,5000 tệ…”

Thật sựquá nhiều, Văn Lạc thực ra rất do dự không biết nên trả lại không.

đó là tiền mừng tuổi năm mới.

Ánh mắt Từ Vân Khoát lướt trên khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh đẹp của cô, khóe môi cong lên: “Em đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khoe khoang với anh đấy à?”

“…?”

đâu ý đó. “Khôngạ, em là…”
“Nhưng mà, em đúng đã nhắc nhở anh.” Từ Vân Khoát nhướng mày, tay anh thò vào túi quần mình, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng lấy ra một phong baoxì.

Anh cúi xuống hôn lên môi VănLạc một cái, giọng nói trầm khàn: “Người khác cho hết rồi, sao © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể thiếu người chồng tương lai này
được.” “Đây.” “…”
Văn Lạc mím môi dưới, đưa tay nhận lấy.

Phong bao của Từ Vân Khoát không dày cộm như củanội, phải nói là rất mỏng, nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời chúc trên bao lại không giống.

Những phong bao nhận được tối nay, lời chúc trên đó về cơ bản “Cát tường như ý”, “Vạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự thắng ý” hoặc “Phúc khí tràn đầy”. Còn bốn chữ trên phong bao của Từ Vân Khoát lại là: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Bách Niên Hảo Hợp.

Dòng chữ thếp vàng cùng bắt mắt.

Văn Vũ Lạc không nhịn được, rướn người hôn anh một cái: “Cảm ơn anh.”

còn chưa chuẩn bị cho anh cả!

Mai phải nhớ lại cho anh một cái mới được.

“Gọi một tiếng ‘ông xã’ anh nghe xem nào,” Từ Vân Khoát cưng chiều véo mũi cô.

Nói ra chút ma xui quỷ khiến, lúc này VănLạc không còn ngại ngùng bao nhiêu, cất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tiếng gọi: “Ông xã.”

Từ Vân Khoát nhìn cô chăm chú, khóe môi giãn ra: “Ơi, bà xã.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 63 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc