GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tại một sân bay tư nhân ở Minh Thành, không gian tĩnh lặng, trống trải, một chiếc chuyên cơ tư nhân in logo của tập đoàn Ninh thị đang đỗ sẵn.

Gió lạnh quét qua trong đêm, bốn bề một khoảng không rộng lớn. Một chiếc Cayenne màu đen chạy thẳng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vào dừng lại bên cạnh chiếc máy bay.

Hiền Nguyên liếc nhìn ra ngoài, xuống khỏi ghế phụ, đi đến ghế saumở cửa xe cho Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Quyết.

Mỗi dịp cuối năm luôn là thời điểm bận rộn nhất của công ty. Đặc biệt mấy năm gần đây, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh Minh Quyết còn dời trụ sở chính của tập đoàn
về Minh Thành. Chỉ riêng trong ngày giao thừa này, ông ta đã phải họp ba cuộc. Vốn ông ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không định về Yến Thành ăn Tết, nhưng Ninh Minh Quyết đã hứa với vợ con gái rằng sẽ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trở về đoàn tụ với họ trong đêm giao thừa. Ông cụ vẫn cònđó, ông đã quen với © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cuộc sống Yến Thành, nên vào những ngày như giao thừa, con cháu phải tụ tập về nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Yến Thành để ăn Tết cùng ông. Vợ anh, Tiêu Vân, con gái Ninh Uyển Quân và cả em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trai Ninh Minh Duệ đã đến Yến Thành từ mấy hôm trước. Bây giờ Ninh Minh Quyết mới thời © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 gian để qua đó.

Hiền Nguyên đã mở cửa xe, nhưng Ninh Minh Quyết ngồi trong xe mãi vẫn chưa ra, dường như đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 suy nghĩ điều đó.

Ngũ quan của ông ta sâu sắc, mày rậm mắt to, sống mũi cao thẳng. Khi không biểu cảm gì, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trông ông ta cùng lạnh lùng, khó gần.

Người đàn ông cau mày, tay cầm điện thoại nhìn chăm chú. Dường như ông ta đang đợi tin nhắn của © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ai đó.
Hiền Nguyên không dám lên tiếng thúc giục, chỉ đứng yên bên cửa xe chờ đợi.

Ninh Minh Quyết thật sự đang chờ tin nhắn. Ánh mắt ông ta dừng lại trên khung chat của màn hình © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 điện thoại.

Ba tiếng trước, ông đã gửi một tin nhắn cho Văn Lạc.

[Tiểu Lạc, hôm nay giao thừa, có muốn về Yến Thành ăn Tết không?] Đến bây giờ, bên kia vẫn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không bất kỳ hồi âm nào.
Nhưng đối phương cũng không gửi tin nhắn từ chối.

Sau khi ngồi yên trong xe một lúc lâu, cộng thêm những suy nghĩ vẩntrên đường đến sân bay, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh Minh Quyết dường như đã đưa ra một quyết định. Ông ta nói với Hiền Nguyên: “Đến khu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà Nhã Trúc một chuyến.”

“Hả?”Hiền Nguyên gần như nghĩ rằng tai mình vấn đề.

“Ninh tổng, là… khu nhà Nhã Trúc Văn đang ạ?” Ông ta hỏi lại.

Ninh Minh Quyết khẽ “ừ” một tiếng, như sợ giây tiếp theo ông ta sẽ đổi ý, ông ta nói: “Đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhanh lên. Cậu báo cho trưởng Tôn một tiếng, chuyến bay hoãn lại.”

“Vâng.” cảm thấy khó tin, Hiền Nguyên cũng không hỏi nhiều, ông ta xoay người vẫy tay với một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nữ tiếp viên đang đứng chờ ở cửa cabin.

Đúng lúc này, điện thoại của Ninh Minh Quyết rung lên một tiếng. Là tin nhắn WeChat từ Ninh Minh Duệ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đó một tấm ảnh.

Ninh Minh Quyết nhấn mở, sắc mặt lập tức thay đổi, ánh mắt bình tĩnh dừng lại trên tấm ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta gửi tới.

Ninh Minh Duệ gửi một tấm ảnh chụp chung.

Trong ảnh là cả gia đình Từ Vân Khoát, ngồi chật một bàn lớn, đang ăn bữa cơm tất niên. Ông © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bà, bố mẹ anh cũng mặt, những người này nhiên ông ta biết, phải nói Yến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thành không aikhông biết họ. Và trong số đó, còn có cả Văn Lạc…

Gương mặt gáicùng nổi bật, dù ngồi cùng với gia đình Từ Vân Khoát, vẻ ngoài rực rỡ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiêu sa củakhông ai thể lấn át được. Trong ảnh, khóe miệng cong cong, nụ cười © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tươi tắn rạng ngời.

Nụ cười như vậy hiện trên mặt cô, khiến người ta cảm thấy xa lạ, thậm chí còn tự hỏi, tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sao cô lại thể cười như thế.

nhóc này, hóa ra khi cười lên lại dáng vẻ như vậy. Ninh Minh Quyết nhìn chằm chằm vào © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tấm ảnh rất lâu.

Điện thoại lại kêu một tiếng. Sau khi gửi tấm ảnh, Ninh Minh Duệ không nhịn được nói thêm: [Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát đỉnh thật, tốc độ này, mới yêu nhau nửa học kỳ đã dắt về nhà ăn Tết rồi.] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

[Vòng bạncủa cậu ấy nổ tung rồi.]

[Hôm nay cậu ấy còn đăng liền hai bài trên trang nhân đấy.]

Ninh Minh Duệ lại gửi thêm một tấm ảnh nữa, như để chứng minh mình không nói khoác. Lần này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ảnh chụp màn hình trang cá nhân của Từ Vân Khoát. Bài đăng trước đó được Từ Vân Khoát đăng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hôm nay cũng
một tấm ảnh.

Đó ảnh chụp nghiêng của một gái đang ngủ gục trên ghế máy bay, vài sợi tóc mai che © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi một phần đường nét gương mặt xinh đẹp, nhưng vẫn dễ dàng nhận ra đó là ai.

Ninh Minh DuệTừ Vân Khoát không ít bạn chung, vậy trong tấm ảnh chụp màn hình này, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bài đăng của Từ Vân Khoát đến ba hàng dài lượt thích.

Còn rất nhiều bình luận “đẩy thuyền”.

Thái dương của Ninh Minh Quyết không biết sao lại giật nhẹ. Khung chat lại hiện lên tin nhắn mới. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Tiểu Duệ: [Anh, xem ra gái này cũng bản lĩnh thật.]

Tiểu Duệ: [Anh thì ghét bỏấy như thế, nhưng Từ Vân Khoát lại cưngấy như báu vật.] © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Tin nhắn sau vừa gửi đến đã bị đối phương thu hồi, lẽ anh ta cảm thấy lời nói này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không quá thỏa đáng.

Nhưng những lời này đã khắc sâu vào tâm trí Ninh Minh Quyết. Ông ta cau mày, lướt về tấm ảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trước đó.
Trong tấm ảnh chụp chung, ngoài Văn Lạc đang cười, nội của Từ Vân Khoát còn cười rạng rỡ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hơn, cùng hiền từ. Hầu hết người nhà Từ Vân Khoát ai cũng đang cười, cả gia đình hòa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thuận vui vẻ, trông thật viên mãn. Chỉ nhìn qua tấm ảnh này, từ sắc mặt của mọi người trong © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhà Từ Vân Khoát, dường như họ đã chấp nhận VănLạc.

Nếu không, với tính cách củanhóc đó, sẽ không bao giờ nở nụ cười như vậy.

trước mặt ông ta, chỉ một vẻ mặt lạnh lùng.

Thái dương vừa giật xong, giữa hai hàng lông mày lại bắt đầu nhói lên. Ninh Minh Quyết giơ tay xoa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xoa.

Trong lòng ngoài sự khó hiểu ra còn rất nhiều kinh ngạc. cả một cảm giác không nói nên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lời.
Thấy tài xế đã khởi động xe, dường như chuẩn bị quay đầu, ông ta lên tiếng: “Không đến khu Nhã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Trúc nữa.”

“Bay thẳng đến Yến Thành đi.”

——

Sau khi ăn xong bữa cơm tất niên cùng gia đình Từ Vân Khoát, đúng 8 giờ tối, cũnglúc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chương trình Gala Chào Xuân của đài CCTV bắt đầu
phát sóng. Các ông bà đã có thói quen ngồi trước TV xem Gala, năm nào cũng không bỏ sót. Nhưng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đám trẻ con thì không mấy hứng thú, hai đứa con của anh họ Từ Vân Khoát cứ nằng nặc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đòi đến công viên Nhân Dân xem bắn pháo hoa lễ hội đèn lồng. Bởitrong khu nhà © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 quân đội, đêm giao thừa không được phép đốt pháo hoa, một que cũng không. Từ Vân Khoát cũng vừa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hay muốn đưa Văn Lạc ra ngoài chơi, anh lấy một chiếc xe MPV từ gara của gia đình. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Anh không nhờ tài xế Trương Đức chở đi. Tối nay Từ Vân Khoát không uống rượu nên tự mình lái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xe.

Hầu như tất cả trẻ con muốn đi xem pháo hoa. Cậu bé mập Gia Hạo còn gọi thêm ba người © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bạn nhỏ của mình đến, vừa vặn ngồi chật kín chiếc xe MPV chín chỗ.

Văn Vũ Lạc ngồi ghế phụ, không nhịn được quay đầu lại nhìn bọn trẻ.

Đám trẻ này gần như toàn con trai, chỉ một con gái út của bác cả © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Từ Vân Khoát, tên Lộc Cẩn. chỉ nhỏ hơn Văn Vũ Lạc hai tuổi, nhưng vóc dáng lại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cao gần bằng cô, trông rất xinh xắn.

Lên xe, ngồi góc trong cùng, đeo tai nghe, hoàn toàn không để ý đến đám con trai © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đang ríu rít xung quanh.

Trước khi lái xe, Từ Vân Khoát quay đầu lại nói với đám nhóc phía sau: “Chú nói trước nhé, tối © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nay quảng trường Nhân Dân chắc chắn sẽ rất đông người, đến lúc đó không ai được tự ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hành động, biết chưa? Phải đi sát theo chú mợ của các em, hoặc Cẩn, hiểu không?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Bạn của cậu mập cũng tự động được Từ Vân Khoát xếp vào cùng một vai vế. đây còn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93một cậu con của út, phải gọi anh anh họ

gọi Văn Lạcchị dâu. vậy, Từ Vân Khoát nói riêng với cậu bé đó: “Khiêm Dương, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 em cũng không được chạy lung tung, biết không?”

“Vâng ạ!” Cậu tên Khiêm Dương rất ngoan, da dẻ trắng nhất trong đám con trai, rất dễ phân biệt. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Vũ Lạc thấy cậu ngoan ngoãn gật đầu.

Khiêm Dương chắc hẳn đã thừa hưởng sự trầm tĩnh của mẹ, ngoài làn da trắng, cậu trông văn tĩnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 và ngoan ngoãn nhất trong đám trẻ.

Dặn dò xong đám “củ cải nhỏ”, Từ Vân Khoát mới khởi động xe, đi về phía cổng số 5 gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhất, ra khỏi khu nhà quân đội rồi hướng về phía quảng trường Nhân Dân.

Trên đường người đi lại khá ít, giờ này hầu hết mọi người hoặc nhà xem Gala cùng gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đình, hoặc đang ăn mừng giao thừa ở các nơi như quán bar, KTV, nhà hàng. Người đi dạo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 trên phố không nhiều.

Văn Vũ Lạc quay đầu nhìn những con phố lướt qua ngoài cửa sổ, trong lòng dâng lên bao cảm xúc. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Nồng nhiệt, vui sướng, mãn nguyện. Không thể diễn tả thành lời.
Giống như một giấc mơ.

Mấy cậu nhóc trong xe còn nhỏ tuổi nhưng năng lượng tràn trề, nói chuyện oang oang, một đứathể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói liền mấy câu. Nhưng Văn Lạc không hề cảm thấy ồn ào, ngược lại còn rất thích bầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không khí này,
khóe môi không kìm được cong lên.

Mười mấy phút sau, xe đến quảng trường Nhân Dân. Người và xe rất đông, Từ Vân Khoát phải lượn một © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vòng khá lâu mới tìm được chỗ đỗ xe.

Sau khi từng đứa trẻ nhảy ra khỏi xe, chúng vẫn rất ngoan trật tự. Cậu mập Gia © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Hạo tuy còn nhỏ nhưng đã tố chất lãnh đạo. Khuôn mặt nhỏ của cậu chút nghiêm túc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 to với mọi người: “Lát nữa không được chạy lung tung nghe chưa!! Tất cả phải đi sát theo © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh, nghe không?! A Nam, đặc biệt em đấy!”

A Namem trai ruột của cậu, tuổi còn nhỏ, mới năm tuổi, đầu cạo trọc, tay vẫn đang ôm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một chai sữa AD Canxi chưa uống hết.

“Em biết rồi!” Cậu giòn giã đáp.

Cảm giác không cần Từ Vân Khoát phải nói nhiều, cậu mập thể quản được hết bọn họ.

Đầu Văn Lạc được Từ Vân Khoát xoa nhẹ, anh nói: “Đi thôi.” Văn Lạc gật đầu: “Chúng ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi cuối cùng nhé.”
“Ừm.”

Từ Vân Khoát nắm tay cô, thong thả đi phía sau cùng.

để ý thấy em họ của Từ Vân Khoát, Lộc Cẩn, quay đầu lại liếc nhìn họ một cái rồi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lại quay đi.

trông vẻ hơi lẻ loi. Văn Lạc do dự một chút rồi nhỏ giọng hỏi Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát: “Em thể ra nói chuyện với em họ của anh một lát được không?”

Từ Vân Khoát nhìn cô, nhếch môi cười: “Đương nhiên được, đi đi.” “Hay là, anh đi cùng em nhé?” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
“Không cần đâu,” Văn Vũ Lạc nói, “Để em thử xem.”

Nói ra thì, ngày thường VănLạc rất ít khi chủ động giao tiếp. Về cơ bản, những người có © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thể chơi thân với kiểu người chủ động nhiệt tình, như babạn cùng phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đại học.

Như thời cấp ba, Văn Vũ Lạc thực ra cũng ở nội trú, nhưng lúc đó áp lực học hành rất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lớn, trong ký túc chỉ một cô bạn hơi hoạt bát một chút, hai người còn lại cũng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tính cách trầm lặng.vậy, lúc đó không thân với họ lắm, tốt nghiệp xong cũng không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 còn liên lạc. Tiểu
họctrung học không nội trú, không có môi trường bắt buộc phải ở cùng nhau để tạo điều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kiện giao tiếp mạnh mẽ, Văn Lạc càng quen với việc đi một mình. Đến tuổi này, gần © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 như chưa người bạn nào thể gọithân thiết.

lẽ Từ Vân Khoát gia đình anh đối xử với quá tốt, nên Văn Lạc thật © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lòng muốn đến nói chuyện với Lộc Cẩn.

“Chào em, Tiểu Cẩn.” đi đến bên cạnh cô bé, chào hỏi.

Lộc Cẩn ngẩn ra một chút, quay đầu nhìn cô, tháo chiếc tai nghe bên phải ra nói: “Chào chị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dâu.”

Ánh mắt bé dán vào gương mặt Văn Lạc, rồi lập tức trở nên không tự nhiên, đảo mắt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi chỗ khác, hai cũng ửng hồng.

Khoan đã, con gái, sao lại phải đỏ mặt chứ!

Chắc chắn do chị dâu đẹp quá, chết tiệt.

VănLạc cười: “Em không cần gọi chịchị dâu đâu, ừm… gọichị là được rồi.”

Đám “củ cải nhỏ” kia cũng gọi như vậy, bị gọi nhiều, Văn Lạc thấy ngại ngùng.

Từ Vân Khoát vẫn chỉ đang trong mối quan hệ yêu đương.

“Như nhau cả mà,” Lộc Cẩn nghịch nghịch chiếc tai nghe không dây trong tay.

Sau câu nói đó, không khíchút im lặng. Văn Lạc chủ động tìm đề tài: “Em vẫn đang © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học cấp ba đúng không?”

“Vâng, đúng ạ, lớp 11.”

“Sau này em định thi vào trường đại học nào?”

“Ừm, cái này em chưa nghĩ đến. Chắcem cũng muốn học Đại học Minh Thành, hoặc đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 du học. Thi đỗ thì học Minh Thành, không đỗ thì đi du học thôi ạ,” Lộc Cẩn nói. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Tại sao lại muốn đến Minh Thành?” VănLạc bắt đầu trò chuyện với bé.

“Xa nhà ạ, không bị mẹ quản, tự do,” Lộc Cẩn nói.

Văn Lạc cười, thầm nghĩlẽ lúc trước Từ Vân Khoát đến Minh Thành không học ngay tại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Đại học Yến Thành cũng do này.

Bởi vì xét về thực lực tổng hợp và danh tiếng, Đại học Yến Thành vẫn nhỉnh hơn Đại học Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Thành một chút.

“Vậy em cố gắng lên nhé, nhất định sẽ thi đỗ vào Minh Thành. Đến lúc đó thể làm bạn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 học cùng trường với anh họ em rồi,” Văn Vũ Lạc nói.

Lộc Cẩn không nhịn được liếc nhìn cô, phát hiện ra chị dâu xinh đẹp này của mình tính © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cách không giống với vẻ ngoài cho lắm. Vẻ ngoài thì lạnh lùng kiêu sa, nhưng hình như lại khá © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dễ gần.

Thực ra chiều nay cô bé đã muốn đến gần Văn Lạc rồi, nhưng lúc đó người lớn vây quanh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hỏi chuyện cô, trông cô lại vẻ thanh cao, quá rực rỡ, nên đã từ bỏ ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 định.

“Haiz, học lực của em không tốt bằng anh họ em đâu, môn Toán của em dở tệ. Nhưng mẹ em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói, nếu em không vào được top 10 trường đại học danh tiếng trong nước thì sẽ cho em đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 du học, phiền chết đi được,” Lộc Cẩn nói.

Văn Lạc nói: “Toán thực ra không khó, chịu khó sửa lỗi sai hoặc dùng chiến thuật luyện đề © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được.”

“Các môn tự nhiên chủ yếu làm nhiều bài tập. Làm nhiều đề thì thành tích rất dễ đi lên.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Ngày thường Lộc Cẩn ghét nhất ai nói chuyện học hành với mình, cứ
nhắc đếnđầu óc lại quay cuồng. Nhưng gương mặt của Văn Lạc quá đẹp, khiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93nghe vào tai một cách lạ thường, thậm chí còn mong nói thêm nữa,thực tế© gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bé chỉ mải ngắm mặt người ta không để ý nhiều đến nội dung.

“Còn Vật thì, trước tiên phải nâng cao hứng thú với môn học này. Tức là em đừng coi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một môn học. dụ như em có thể tìm hiểu về bối cảnh ra đời của một định © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 luật nào đó, tìm hiểu sâu hơn. Sách giáo khoa

chỉ bản tóm lược. Nhìn từ góc độ lịch sử, khi hứng thú rồi thì sẽ rất dễ học…” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc tiếp tục nói, vì cô không biết nên nói với Lộc Cẩn, đâymột chủ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đề khá hay nên nói hơi sâu một chút. Bỗng nhiên cô nghe Lộc Cẩn ngắt lời.

“Chị dâu, em thấy chị đúng ‘bẻ cong’ được cả con gái luôn đó!” Lộc Cẩn như không nhịn được © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93thốt lên câu này.

“Hửm?” VănLạc không hiểu ý lắm.

“Chính là, chính là,” thấy Từ Vân Khoát đang đi ngay sau họ và dường như còn đang thong thả lắng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghe cuộc trò chuyện, Lộc Cẩn không tiện giải thích cặn kẽ với Văn Lạc, chỉ cười ha ha: © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Chính chị siêu cấp siêu cấp đẹp! Kiểu đẹp đến mức con gái cũng phải đổ rầm rầm ấy.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“…”

Văn Lạc cảm thấy đó không ổn lắm.

———-

Vừa đi vừa trò chuyện, họ đã đến trung tâm quảng trường Nhân Dân. Xung quanh đâu đâu cũng người, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhưng không quá chen chúc vì có rất nhiều cảnh sát tuần tra giữ gìn trật tự.

Ánh mắt của Từ Vân Khoát và Văn Lạc tập trung nhiều hơn vào đám trẻ con, sợ chúng chạy © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lung tung.

Lúc này màn trình diễn pháo hoa vẫn chưa bắt đầu, Từ Vân Khoát dẫn mọi người đi dạo hội đèn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lồng trước, chụp rất nhiều ảnh.

Đám trẻ con tranh nhau chụp ảnh chung với Văn Lạc, quá xinh đẹp.

9 giờ tối, màn trình diễn pháo hoa bắt đầu đúng giờ.

Pháo hoa rợp trời nổ tung trong màn đêm, nở rộ thành những đóa hoa rực rỡ muôn màu.

Ngoài pháo hoa, trên quảng trường Nhân Dân là biển người đông đúc. Văn Lạc đi theo Từ Vân Khoát, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 chen giữa dòng người.

Xung quanh còn một đám trẻ con, nên chắc chắn không thể ôm hôn trước mặt chúng được. Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát chỉ chăm chú nhìn Văn Lạc, đôi mắt đen láy sáng ngời, nói: “Năm mới vui vẻ nhé, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cưng.”

Ánh sáng rực rỡ từ những chùm pháo hoa trên đầu chiếu xuống người Từ Vân Khoát, khiến cả người anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 càng thêm nổi bật. VănLạc cũng đang nhìn anh, khóe môi cong lên: “Năm mới vui vẻ.”

Bùm, bùm, bùm.

Tiếng pháo hoa vang lên nối tiếp nhau.

Đám trẻ con đang ngẩng đầu nhìn pháo hoa trên trời. Từ Vân Khoát vẫn kéo cô gái nhỏ lại, đặt © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một nụ hôn lên trán cô.

“Anh yêu em.”

Trái tim Văn Lạc khẽ rung động.

“Em cũng yêu anh.” Cô nhón chân lên, cũng hôn anh một cái.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc