GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 55

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Trong quán bar TWXX, những ánh đèn neon đủ màu sắc nhấp nháy rực rỡ, tiếng nhạc DJ sôi động dồn dập không ngừng. Ninh Minh Duệ đã đứng dậy khỏi ghế dài, tìm riêng một hành lang hơi yên tĩnh để nghe điện thoại, nhưng vẫn vô cùng ồn ào.

Nghe thấy sự nghi hoặc trong điện thoại, anh ta đáp: “Vâng, đúng vậy.”

“Thứ ba tuần trước thì phải, VănLạc bị một chiếc xe đạp không nhạy phanh đâm vào, gãy xương © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cổ chân.”

Ninh Minh Duệ nói, trong lòng không khỏi thắc mắc.

Nửa đêm nửa hôm, sao anh trai anh ta lại đột nhiên quan tâm đến Văn Lạc vậy?

“Nghiêm trọng không?” Ninh Minh Quyết hỏi.

“Cũng hơi hơi ạ. Hôm đó em đứng ngay bên cạnh, tận mắt thấy chiếc xe đạp đó lao tới. May © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93không làm bị thương khuôn mặt xinh đẹp kia của Văn Lạc, chỉchântay © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 bị thương không nhẹ, phải bột, bác sĩ nói ít nhất phải trong hai tuần.” Ninh Minh Duệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kể lại chi tiết.

“Emngay bên cạnh con à?”

“À, vâng, hôm đó em vừa thi xong một môn, ra ngoài nghe điện thoại thì tình cờ gặp.” Anh ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không nhắc đến chuyện hôm đó mình đã chủ động đến tìm cô để nói chuyện.

“Sao em không nói cho anh biết sớm hơn?” Ninh Minh Quyết hỏi. “…”
Chẳng phải anh không thèm để ý sao?

Đối với con gái riêng này, trong ấn tượng của anh ta, Ninh Minh Quyết luôn rất ghét người khác © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nhắc tới, trừ phi chính ông chủ động đề cập. gái đó đến Minh Đại học một học kỳ, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cũng chỉmột lần duy nhất Ninh Minh Quyết hỏi thăm về qua anh ta.

Lần đó ở nhà ăn, anh ta nhớ mình đã nói đỡ cho Văn Lạc vài câu, sắc mặt Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Quyết lạnh đi, hoàn toàn không nhìn ra được ônh ý định quan tâm đến con gái © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 riêng này.

À, còn một lần nữa, lúc đó anh ta cũng chủ động hỏi ông về cô, còn suýt nữa sai anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta đi tìm Văn Lạc hỏi choràng, bởi vì Ninh Minh Quyết biết được từ Ninh Uyển © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Quân rằng VănLạc học cùng môn tự chọn. Ninh Minh Quyết nghi ngờ Văn Vũ Lạc ý © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đồ xấu. Lần đó, anh ta ấn tượng rất sâu, vẻ mặt của anh trai anh ta khi nhắc đến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc còn lạnh hơn bất cứ lúc nào, đáy mắt không chứa một tia tình cảm.

“Thì em sợ anh không muốn em nhắc đến thôi. Vả lại, nói hay không cũng như nhau cả mà?bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Văn Lạc Từ Vân Khoát rồi, chẳng thèm để ý đến nhà họ Ninh chúng ta đâu.” Ninh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Minh Duệ nói.

Cảnh tượng ngày hôm đó anh ta vẫn còn nhớ rõ.

Văn Vũ Lạc, con người này, thật sựtính tình vừa lớn vừa ngang.

Hôm đó sau khi bị cậu bạn kia đâm phải, Văn Lạc không hề so đo nhiều. Nghe cậu ta © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nói vội đi thi nên mới đi nhanh như vậy,cũng rất thẳng thắn lương thiện, để © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cậu ta đi thi trước, bảo không cần lo cho cô, thể tự mình đến phòng y tế. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Cậu bạn kia nghĩ anh ta bên cạnh, lại cho rằng anh ta Văn Vũ Lạc thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thiết đều là sinh viên khoa máy tính, anh ta lại khá nổi tiếng trong khoa, nhiều đàn em © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 biết quan hệ tốt giữa anh ta và Từ Vân Khoát, nên đương nhiên cho rằng anh ta cũng thân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với bạn gái của Từ Vân Khoát thế cậu ta yên tâm chạy đi thi.

“Đi thôi, tôi cõng em đến bệnh viện.” Ninh Minh Duệ lúc đó tốt bụng ngồi xổm xuống trước mặt Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vũ Lạc. Anh ta không thể làm như không thấy, máu đã chảy ra từ cánh tay trái của cô, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta nhìn còn thấy đau, trong lòng dấy lên một tia thương cảm.

“Không cần, tôi tự đi được.” Trong tình huống đó, Văn Lạc vẫn từ chối anh ta.

“Em bị điên à? Lúc này còn cố chấp cái gì? Mau lên đi!” Giọng Ninh Minh Duệ trở nên nghiêm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 túc.

rất bướng bỉnh, vẫn không thèm để ý đến anh ta,cái chân gãy, ôm lấy cánh tay trái, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tự mình định đi về phía phòng y tế.

Lúc ấy Ninh Minh Duệ suýt chút nữa đã mặc kệ cô, nhưng nghĩ lại bảo bối của Từ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Vân Khoát, nếu thật sự xảy ra chuyện gì, người anh em này của anh ta sẽ không vui, thế © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh ta bước tới bế bổng lên.

Đưa đến phòng y tế.

Tối hôm đó, trên diễn đàn của trường còn thoáng xuất hiện một bài đăng, có người đoán già đoán non © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 về mối quan hệ giữa anh ta Văn Lạc, thậm chí còn kéo ra cả một phỏng đoán © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cẩu huyết về tình tay ba. Chuyện này sau này anh ta mới nghe người khác kể lại,anh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ta rất ít khi vào diễn đàn trường. Bài đăng đó biến mất rất nhanh, chắc bị Từ Vân © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Khoát hack xóa rồi. Giống nhưlần trong trường ồn ào vụ “phốt phá thai”,bài đăng bị © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 xóa quá nhanh nên chỉ một bộ phận nhỏ người nhìn thấy, cuối cùng không gây ra quá nhiều © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự chú ý.

“Không thèm để ý?” Anh ta nghe thấy người đàn ông đầu dây bên kia lên tiếng, giọng nói hơi khàn, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 vẩn đục trầm thấp, như vừa cãi nhau với ai đó đến lạc cả giọng. “Từ Vân Khoát bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 để ý con bé, không nghĩa sau này cũng vậy.”

“Tình yêu của người trẻ tuổi chắc chắn. Hơn nữa, gia đình Từ Vân Khoát thế nào, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 con bé nghĩ Từ Vân Khoát thể làm chỗ dựa chomãi mãi sao?”

Lời này thật độc địa.

Nhưng Ninh Minh Duệ lại cảm thấy anh trai mình nói rất lý. Giống như anh ta, bạn gái đã © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thay đổi biết bao nhiêu người.
Yêu đương chỉ là để tìm cảm giác mới mẻ.

Chẳng qua Văn Lạc quá xinh đẹp, đừng nói Từ Vân Khoát, nếu anh ta gái này © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không quan hệ huyết thống, anh ta cũng sẽ nảy sinh ha/m mu/ốn chinh phục.

Từ Vân Khoát lẽ chung tình hơn anh ta một chút, nhưng một ngày nào đó cũng sẽ chán thôi. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

“Đúng vậy, anh, câu này của anh em đồng ý.” Ninh Minh Duệ hùa theo.

Đầu dây bên kia chìm vào im lặng. Một lúc lâu sau, Ninh Minh Duệ tưởng đối phương đã cúp máy, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 “Alô? Anh?”

Anh ta cầm điện thoại ra xem, thấy cuộc gọi vẫn đang kết nối, anh ta áp điện thoại lại bên © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tai, nói: “Anh, nếu không việc thì em cúp máy
trước nhé.”

Vừa lúc đó, một mỹ nữ eo thon chân dài tóc dài đi về phía anh ta.

“Anh Duệ, vẫn chưa gọi xong à?” Người phụ nữ đi đến trước mặt anh ta, bàn tay với bộ móng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lấp lánh kim tuyến vòng lên ôm cổ Ninh Minh Duệ.

Ninh Minh Duệ vừa chuẩn bị cúp máy thì nghe đầu dây bên kia nói: “Sáng mai em đến công ty © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 anh một chuyến.”

“Hả? chuyện sao anh?” Ninh Minh Duệ hỏi.

“Em cứ đến đi.” Ninh Minh Quyết không nói nhiều, chỉ nói một câu đó rồi cúp máy.

Mày của Ninh Minh Duệ giật giật. Buổi sáng?
Lúc này anh ta còn chưa chơi đủ, sáng mai làm sao mà dậy nổi?! Nhưng không ai dám nói không © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 với vị Diêm Vương trong nhà anh ta.
Sắc mặt anh ta lập tức không vui, Ninh Minh Duệ nhét điện thoại vào túi quần.

“Sao vậy anh Duệ?” Người đẹp hỏi anh ta. Anh ta véo vào eo người đẹp, “Hỏi ít thôi.”
Người đẹp hờn dỗi đánh nhẹ vào anh ta, “Véo nhẹ thôi, đau.”

Ninh Minh Duệ ôm ta, “Thế này đã đau à? Lát nữa còn cái làm em đau hơn nữa © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 kìa.”

Đêm đó, Ninh Minh Duệ chơi đến 7 giờ sáng, dứt khoát không ngủ nữa. Canh đúng giờ Ninh Minh Quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đi làm, anh ta bảo tài xế lái xe đến tòa nhà tập đoàn Ninh thị.

Đi đến phòng làm việc của tổng tài trên tầng cao nhất, anh ta thấy Ninh Minh Quyết. Ninh Minh Quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đưa cho anh ta một tấm thẻ.

“Anh, làm gì vậy? Cho em tiền tiêu vặt à? Chuyển vào tài khoản của emđược rồi.” Ninh Minh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Duệ nhướng mày.

Ninh Minh Quyết nhìn anh ta, nhíu mày, “Em và Từ Vân Khoát bạn học, sao người ta thì khởi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nghiệp mở công ty, còn em thì ngày nào cũng lông bông, không đứng đắn?”

“…”

“Anh, anh cũng quan tâm Từ Vân Khoát ghê, cậu ấy mở công tyanh cũng biết.” Ninh Minh Duệ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 không mấy để tâm đến lời giáo huấn của Ninh Minh Quyết, anh ta quen rồi. Ông bố 76 tuổi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 của anh ta cũng từng nói anh ta như vậy. Nhưng nếu anh ta thật sự chút chí tiến © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thủ, liệu Ninh Minh Quyết dung túng được anh ta không? Gia nghiệp nhà họ Ninh, chỉ thể © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 nằm trong tay anh ta mà thôi.

Mặc dù anh ta em trai cùng cha cùng mẹ với ông.

“Mọi động tĩnh trong giới kinh doanh Minh Thành nằm trong tầm mắt của anh, anh biết chuyện bình thường.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh Minh Quyết nhàn nhạt nói.

Ánh mắt ông chuyển đến tấm thẻ trong tay Ninh Minh Duệ, nói: “Tấm thẻ này không phải cho em, là © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cho Văn Lạc. Em tự mình mang đến cho con bé.”

“Mật khẩu sáu số 1.”

“Ngoài ra, em nói với con bé, Hinh Lâm Uyển một căn hộ trống, bảo con dọn đến đó © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 ở. Anh sẽ cử người chăm sóc con bé, đợi chân con lành lại.”

“…”

Ninh Minh Duệ kinh ngạc, anh trai anh ta đang giở trò vậy? Hành động này, hoàn toàn không giống © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 phong cách của ông. “Anh, sao anh lại…”
“Tuổi còn nhỏ như vậy đã sống chung với người khác, bị thương không phải do.” Ninh Minh Quyết © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 cau mày, “Nếu trên người con không chảy dòng máu của anh, anh sẽ không quan tâm.”

“…”

Vậy cũng phải xem người ta muốn để anh quản không đã chứ.

Ninh Minh Duệ có thể tưởng tượng ra được, chuyến đi này của anh ta sẽ phải nhận lấy thái độ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 lạnh lùng thế nào, khi Văn Lạc lại mắng cho anh ta một trận.

Trớ trêu thay, mỗi lầnviệc khó xử như thế này, Ninh Minh Quyết lại thích gọi anh ta đi © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm.

“Nhưng anh, em thấy, chắc chắn Văn Lạc sẽ không chấp nhận đâu. Em nghĩ anh đừng quản nữa.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Ninh Minh Duệ nói.

“Anh bảo em đi thì em cứ đi.” Ninh Minh Quyết quay lưng lại, nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất, © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 dòng người như nước chảy dưới chân tòa nhà mấy trăm mét.

“Nói chuyện với concho tử tế.”

“Trong thẻ có hai triệu, con sẽ động lòng.”

———

Mặt trời buổi sớm như một viên đá quý màu cam rực rỡ, lười biếng nhô lên, dệt lên mặt đất © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 một lớp lụa vàng.

Mấy ngày nay thời tiết rất đẹp, khoảng tám chín giờ sáng, ánh nắng ấm áp chiếu vào qua cửa sổ. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

VănLạc lắc xe lăn vào phòng tắm rửa mặt xong, trong đó đợi Từ Vân Khoát.

Mỗi buổi sáng, anh đến phòng tắm của để cùngrửa mặt, tiện chăm sóc cho cô. Bây giờ © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tay trái của Văn Lạc đã hồi phục, sớm đã không cần Từ Vân Khoát phiền phức hầu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 hạ rửa mặt đánh răng nữa, thể tự mình giải quyết. Chỉxe lăn ra vào phòng © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 tắm không tiện lắm, Từ Vân Khoát không yên tâm để cô tự đẩy ra đẩy vào, sợ xảy ra © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 sự cố, nên anh sẽ đẩy vào rồi lại đưa ra.

Lúc này, Từ Vân Khoát rửa mặt xong, đi tới không đẩy ra ngay, mà cúi người xuống hôn cô. © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93

Đợi anh hôn cho đã ghiền, Văn Lạc mới nhấc cái chânbột của mình lên, nói: “Em cảm © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 thấy thể tháo bột được rồi, dạo này hồi phục tốt lắm.”

Từ Vân Khoát: “Còn ba ngày nữa, ráng chịu chút đi.”

Nhưng cái bột này thật sự rất phiền phức, cô muốn nhanh chóng được tự do, nhanh chóng cảm nhận © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 được cảm giác tự mình đi lại trên mặt đất.

Trước đây khi còn khỏe mạnh, không cảm thấy đi đường, chạy bộ hạnh phúc, nhưng sau © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khi bị thương chân, mới phát hiện thể

tự do đi lại một điều tuyệt vời đến nhường nào. Sự bình thường, thực ra đã một loại © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 may mắn.
“Được rồi,” Văn Lạc nói, “Em sẽ cố gắng thêm ba ngày nữa.” Từ Vân Khoát véo cô, “Ừm.” © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93
Công ty mới thành lập,rất nhiều việc phải bận, Từ Vân Khoát làm xong bữa sáng cho Văn © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 Lạc, cùngăn xong, hôn một lúc rồi mới đến công ty.

Trước khi đi, anh đẩy Văn Lạc vào phòng sách, thích nhất trong đó, công việc © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 làm thêm cũng có thể hoàn thànhđây.

Thông thường, sẽđó cho đến khi Từ Vân Khoát trở về.

Văn Vũ Lạc ngồi trước bàn làm việc cạnh cửa sổ trong phòng sách, mở máy tính lên.

thường làm xong đơn dịch thuật, kiếm được tiền rồi mới bắt đầu đọc sách. Đôi tay trắng nõn, mảnh © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 khảnh chuyên chú trên bàn phím. Cô không hề biết, Từ Vân Khoát vừa ra khỏi cửa không lâu © gocnhotruyen.com - user:guest - ip:216.73.217.93 đã nhận được tin nhắn của Ninh Minh Duệ.

【Khoát, tôi đang trên đường đến khu Nhã Trúc, gửi cho tôi địa chỉ cụ thể của hai người đi, tôi muốn đến thăm Văn Vũ Lạc một chút.】

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Mặc Kệ, Mặc Kệ Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Mặc Kệ Tiểu Thuyết, truyện Tiểu Thuyết hay, Mặc Kệ full, Mặc Kệ online, read Mặc Kệ, Tống Mặc Quy Mặc Kệ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 55 — Mặc Kệ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc